Loading...
[Mạt Thế] Sống Lay Lắt Trên Đảo Greenland Đến Ngày Tận Thế
Tác giả: Trường Tị Tử Cẩu
Thể loại:
1v1, Chủ Thụ, Đam Mỹ, HE, Mạt Thế, Thế Giới Tương Lai, Tình Cảm
Tình trạng:
Đang ra
Chương
15
Lượt đọc
0
Đánh giá
0.00/5
Giới thiệu truyện:
Editor: A Chiêu_阿昭
Tác giả: Trường Tị Tử Cẩu
Thể loại: Nguyên tác, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Tận thế, Chủ thụ, Phế thổ.
Sau khi mắc một căn bệnh hiếm gặp, Mẫn Sơ quyết định dùng quãng thời gian ít ỏi còn sót lại để tận hưởng nhân sinh.
Vì thế, đầu tiên cậu xuất ngoại du học, đến đất nước Canada ở vùng cực bắc của lục địa.
...
Tác giả: Trường Tị Tử Cẩu
Thể loại: Nguyên tác, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Tận thế, Chủ thụ, Phế thổ.
Sau khi mắc một căn bệnh hiếm gặp, Mẫn Sơ quyết định dùng quãng thời gian ít ỏi còn sót lại để tận hưởng nhân sinh.
Vì thế, đầu tiên cậu xuất ngoại du học, đến đất nước Canada ở vùng cực bắc của lục địa.
...
Editor: A Chiêu_阿昭
Tác giả: Trường Tị Tử Cẩu
Thể loại: Nguyên tác, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Tận thế, Chủ thụ, Phế thổ.
Sau khi mắc một căn bệnh hiếm gặp, Mẫn Sơ quyết định dùng quãng thời gian ít ỏi còn sót lại để tận hưởng nhân sinh.
Vì thế, đầu tiên cậu xuất ngoại du học, đến đất nước Canada ở vùng cực bắc của lục địa.
Bởi vì biết bản thân sống không được bao lâu, Mẫn Sơ trở nên to gan lạ thường, ngay ở học kỳ thứ hai đã trực tiếp đăng ký một tour du lịch đi thẳng đến Greenland, hòn đảo lớn nhất thế giới.
Kết quả trên đường đi du lịch, vì mải mê ngắm nhìn một chú hải cẩu nhỏ mà cậu đi lạc khỏi đoàn, bị bỏ lại một mình trên đảo.
Mẫn Sơ sợ hãi tái mét mặt mày, lập tức đi tìm chuyến tàu trở về Canada, nhưng lại được thông báo rằng hôm nay là ngày cuối cùng trước kỳ đóng băng cấm tàu thuyền lưu thông, phải đợi đến mùa xuân năm sau mới có tàu thuyền trở về đất liền.
Mẫn Sơ: ……
Ai hiểu cho tôi với mọi người ơi, tôi là tới du học, không phải bị lưu đày
Nhưng sự tình đã như vậy rồi, Mẫn Sơ quyết định đến đâu hay đến đó, trước tiên cứ sống sót đã rồi tính.
Kết quả không biết là do không khí ở Greenland quá đỗi trong lành, hay là do nhiệt độ quá thấp khiến mầm bệnh không thể sinh sôi nảy nở, tóm lại căn bệnh hiếm gặp của Mẫn Sơ thế nhưng lại không tái phát nữa.
Cậu cứ thế ở lại trên đảo Greenland rất lâu, thế nhưng đã đến đầu mùa xuân năm sau, những con tàu trung chuyển kết nối giữa hòn đảo nhỏ và đất liền vẫn không thấy đến.
Mẫn Sơ đành phải tiếp tục sống cùng với những người bản địa Inuit có số lượng ít ỏi ở đây, đợi đến lúc cậu học xong luôn cả ngôn ngữ của họ rồi mà tàu vẫn chưa tới.
Mẫn Sơ lo lắng visa của mình hết hạn, cất công trèo đèo lội suối tìm được bưu điện duy nhất trên đảo, gửi thư cho chính quyền địa phương, nhưng đợi rất lâu cũng không nhận được hồi âm.
Cậu cũng không thể cứ mãi ăn chực uống chực của hàng xóm xung quanh được, vì thế, để kiếm tiền, Mẫn Sơ đành nhặt lại kỹ năng truyền thống của các bậc tiền bối nhập cư thời xưa —— mở một quán ăn Trung Quốc.
Quán ăn Trung Quốc của cậu vô cùng được hoan nghênh giữa những người Inuit, những người vốn sở hữu món ăn ma quỷ như kiviak (chim hải yến lên men) [1].
[1] Kiviak là món ăn truyền thống nổi tiếng độc đáo của người Inuit ở Greenland, được làm bằng cách nhồi hàng trăm con chim biển nhỏ (chim auk) nguyên lông vào trong bụng một con hải cẩu, sau đó chôn dưới đất để lên men trong vài tháng (thường là 3-18 tháng)
Việc làm ăn ngày càng phát đạt, cho đến rất nhiều năm về sau, khi bà cụ người bản địa cuối cùng qua đời vì tuổi cao sức yếu, Mẫn Sơ đã đánh mất đi người khách hàng cuối cùng.
Mẫn Sơ: Thôi xong.
Không có nguồn khách, Mẫn Sơ rơi vào cảnh mỗi ngày tự làm tiệc Mãn Hán toàn tịch cho chính mình + đi khắp nơi trên đảo Greenland tìm kiếm các bộ tộc khác, với ý đồ kiếm khách cho quán ăn Trung Quốc của cậu.
Mỗi ngày, Mẫn Sơ đều sẽ đến bến cảng bỏ hoang không một bóng người từ lâu, cùng con hải cẩu béo múp míp bên bờ biển mắt to trừng mắt nhỏ, nghĩ thầm hay là mình đừng chờ tàu nữa, tự bơi qua đó cho xong.
Lại qua rất lâu, ngay vào lúc chính bản thân Mẫn Sơ cũng sắp từ bỏ việc tìm người, thì nhà hàng Trung Quốc đột nhiên nghênh đón một vị khách.
Hôm nay, trên đảo Greenland có bão tuyết. Nhà hàng Trung Quốc của Mẫn Sơ trở thành nơi duy nhất còn ánh sáng trên toàn bộ hòn đảo nhỏ.
Cậu ôm rổ hạt dưa, ngồi trong cửa tiệm nhỏ của mình vô cùng thích thú xem lại chương trình Gala Tất niên không biết từ bao nhiêu năm trước.
Đang lúc cười ngửa tới ngửa lui vì một tiểu phẩm hài thuở xưa nào đó, cậu đột nhiên nhìn thấy trong bão tuyết xuất hiện một điểm đen nhỏ.
Điểm đen đó càng lúc càng lớn, càng đi càng gần, xuyên qua màn mưa tuyết gió giật mà đến, biến thành hình dáng của một người đàn ông.
Người đó đầu đội mũ quân đội, chiếc áo choàng dạ màu đen nhánh trên người bay phần phật trong cuồng phong, đôi giày bốt quân sự dẫm đạp lên lớp tuyết đọng dày cộm, mang theo khí thế mãnh liệt đi tới trước mặt quán ăn Trung Quốc.
Sau đó anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhánh lộ ra từ dưới vành mũ.
Khi nhìn thấy ba chữ "Nhà hàng Trung Quốc" xiêu xiêu vẹo vẹo nằm trên công trình kiến trúc mà anh lầm tưởng là ngọn hải đăng, anh nhất thời ngây ngẩn cả người.
Mẫn Sơ cũng không ngờ rằng đời này còn có thể nhìn thấy người sống. Cậu quên cả cắn hạt dưa, nhìn chằm chằm người đàn ông cao lớn trước mắt, nửa ngày mới nghẹn ra được một câu:
"Anh trai, ăn cơm không?"
·
Sau khi đón Ngụy Trường Xuyên vào nhà hàng, Mẫn Sơ mới biết được, thế giới bên ngoài đã bị hủy diệt.
Mẫn Sơ: "Hả? Thế visa của tôi phải làm sao bây giờ?"
Ngụy Trường Xuyên: "…… Visa đã ngừng cấp từ mấy năm trước rồi."
Mẫn Sơ sợ hãi tái mét mặt mày: "Thế thì không được, tôi không thể làm người cư trú bất hợp pháp!"
Lúc đó, Ngụy Trường Xuyên vừa mới ăn xong một bát tương ớt thập cẩm xào chay nóng hổi vừa mới ra lò, cả người bày ra một dáng vẻ rượu no cơm say.
Anh ngẩng đầu lên, dùng ngón tay đeo găng màu đen khoa tay múa chân với Mẫn Sơ một cái:
"Đi lấy hộ chiếu của cậu tới đây."
Mẫn Sơ lon ton đi lấy hộ chiếu của mình ra, Ngụy Trường Xuyên nhìn cuốn sổ nhỏ đã ngừng sản xuất trên tay, từ trong túi móc ra một con dấu, cộp một phát lên mặt giấy:
"Xong."
Anh đưa trả hộ chiếu lại cho Mẫn Sơ:
"Tư lệnh Tối cao Toàn cầu phê chuẩn visa cho cậu."
---------- Nhắc nhở phía trước -----------------------------
Bối cảnh tận thế
Văn học thăng cấp hệ làm ruộng (?)
Thụ có trù nghệ siêu cao, tiến hóa theo kiểu Schrodinger, sống lay lắt qua ngày x Công hệ daddy, là quân nhân tương lai có sức chiến đấu bùng nổ
Câu chuyện hai người cứu vớt thế giới tại Greenland, tia sáng của nhân loại
Tag: Tận thế, tương lai, hư cấu, nhẹ nhàng, phế thổ
Nhân vật chính: Mẫn Sơ, Ngụy Trường Xuyên
Một câu tóm tắt: Tình yêu trên hòn đảo nhỏ thời tận thế
Lập ý: Rơi vào đường cùng, nhưng vẫn nhẹ nhàng tìm đường sống
Tác giả: Trường Tị Tử Cẩu
Thể loại: Nguyên tác, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Tận thế, Chủ thụ, Phế thổ.
Sau khi mắc một căn bệnh hiếm gặp, Mẫn Sơ quyết định dùng quãng thời gian ít ỏi còn sót lại để tận hưởng nhân sinh.
Vì thế, đầu tiên cậu xuất ngoại du học, đến đất nước Canada ở vùng cực bắc của lục địa.
Bởi vì biết bản thân sống không được bao lâu, Mẫn Sơ trở nên to gan lạ thường, ngay ở học kỳ thứ hai đã trực tiếp đăng ký một tour du lịch đi thẳng đến Greenland, hòn đảo lớn nhất thế giới.
Kết quả trên đường đi du lịch, vì mải mê ngắm nhìn một chú hải cẩu nhỏ mà cậu đi lạc khỏi đoàn, bị bỏ lại một mình trên đảo.
Mẫn Sơ sợ hãi tái mét mặt mày, lập tức đi tìm chuyến tàu trở về Canada, nhưng lại được thông báo rằng hôm nay là ngày cuối cùng trước kỳ đóng băng cấm tàu thuyền lưu thông, phải đợi đến mùa xuân năm sau mới có tàu thuyền trở về đất liền.
Mẫn Sơ: ……
Ai hiểu cho tôi với mọi người ơi, tôi là tới du học, không phải bị lưu đày
Nhưng sự tình đã như vậy rồi, Mẫn Sơ quyết định đến đâu hay đến đó, trước tiên cứ sống sót đã rồi tính.
Kết quả không biết là do không khí ở Greenland quá đỗi trong lành, hay là do nhiệt độ quá thấp khiến mầm bệnh không thể sinh sôi nảy nở, tóm lại căn bệnh hiếm gặp của Mẫn Sơ thế nhưng lại không tái phát nữa.
Cậu cứ thế ở lại trên đảo Greenland rất lâu, thế nhưng đã đến đầu mùa xuân năm sau, những con tàu trung chuyển kết nối giữa hòn đảo nhỏ và đất liền vẫn không thấy đến.
Mẫn Sơ đành phải tiếp tục sống cùng với những người bản địa Inuit có số lượng ít ỏi ở đây, đợi đến lúc cậu học xong luôn cả ngôn ngữ của họ rồi mà tàu vẫn chưa tới.
Mẫn Sơ lo lắng visa của mình hết hạn, cất công trèo đèo lội suối tìm được bưu điện duy nhất trên đảo, gửi thư cho chính quyền địa phương, nhưng đợi rất lâu cũng không nhận được hồi âm.
Cậu cũng không thể cứ mãi ăn chực uống chực của hàng xóm xung quanh được, vì thế, để kiếm tiền, Mẫn Sơ đành nhặt lại kỹ năng truyền thống của các bậc tiền bối nhập cư thời xưa —— mở một quán ăn Trung Quốc.
Quán ăn Trung Quốc của cậu vô cùng được hoan nghênh giữa những người Inuit, những người vốn sở hữu món ăn ma quỷ như kiviak (chim hải yến lên men) [1].
[1] Kiviak là món ăn truyền thống nổi tiếng độc đáo của người Inuit ở Greenland, được làm bằng cách nhồi hàng trăm con chim biển nhỏ (chim auk) nguyên lông vào trong bụng một con hải cẩu, sau đó chôn dưới đất để lên men trong vài tháng (thường là 3-18 tháng)
Việc làm ăn ngày càng phát đạt, cho đến rất nhiều năm về sau, khi bà cụ người bản địa cuối cùng qua đời vì tuổi cao sức yếu, Mẫn Sơ đã đánh mất đi người khách hàng cuối cùng.
Mẫn Sơ: Thôi xong.
Không có nguồn khách, Mẫn Sơ rơi vào cảnh mỗi ngày tự làm tiệc Mãn Hán toàn tịch cho chính mình + đi khắp nơi trên đảo Greenland tìm kiếm các bộ tộc khác, với ý đồ kiếm khách cho quán ăn Trung Quốc của cậu.
Mỗi ngày, Mẫn Sơ đều sẽ đến bến cảng bỏ hoang không một bóng người từ lâu, cùng con hải cẩu béo múp míp bên bờ biển mắt to trừng mắt nhỏ, nghĩ thầm hay là mình đừng chờ tàu nữa, tự bơi qua đó cho xong.
Lại qua rất lâu, ngay vào lúc chính bản thân Mẫn Sơ cũng sắp từ bỏ việc tìm người, thì nhà hàng Trung Quốc đột nhiên nghênh đón một vị khách.
Hôm nay, trên đảo Greenland có bão tuyết. Nhà hàng Trung Quốc của Mẫn Sơ trở thành nơi duy nhất còn ánh sáng trên toàn bộ hòn đảo nhỏ.
Cậu ôm rổ hạt dưa, ngồi trong cửa tiệm nhỏ của mình vô cùng thích thú xem lại chương trình Gala Tất niên không biết từ bao nhiêu năm trước.
Đang lúc cười ngửa tới ngửa lui vì một tiểu phẩm hài thuở xưa nào đó, cậu đột nhiên nhìn thấy trong bão tuyết xuất hiện một điểm đen nhỏ.
Điểm đen đó càng lúc càng lớn, càng đi càng gần, xuyên qua màn mưa tuyết gió giật mà đến, biến thành hình dáng của một người đàn ông.
Người đó đầu đội mũ quân đội, chiếc áo choàng dạ màu đen nhánh trên người bay phần phật trong cuồng phong, đôi giày bốt quân sự dẫm đạp lên lớp tuyết đọng dày cộm, mang theo khí thế mãnh liệt đi tới trước mặt quán ăn Trung Quốc.
Sau đó anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhánh lộ ra từ dưới vành mũ.
Khi nhìn thấy ba chữ "Nhà hàng Trung Quốc" xiêu xiêu vẹo vẹo nằm trên công trình kiến trúc mà anh lầm tưởng là ngọn hải đăng, anh nhất thời ngây ngẩn cả người.
Mẫn Sơ cũng không ngờ rằng đời này còn có thể nhìn thấy người sống. Cậu quên cả cắn hạt dưa, nhìn chằm chằm người đàn ông cao lớn trước mắt, nửa ngày mới nghẹn ra được một câu:
"Anh trai, ăn cơm không?"
·
Sau khi đón Ngụy Trường Xuyên vào nhà hàng, Mẫn Sơ mới biết được, thế giới bên ngoài đã bị hủy diệt.
Mẫn Sơ: "Hả? Thế visa của tôi phải làm sao bây giờ?"
Ngụy Trường Xuyên: "…… Visa đã ngừng cấp từ mấy năm trước rồi."
Mẫn Sơ sợ hãi tái mét mặt mày: "Thế thì không được, tôi không thể làm người cư trú bất hợp pháp!"
Lúc đó, Ngụy Trường Xuyên vừa mới ăn xong một bát tương ớt thập cẩm xào chay nóng hổi vừa mới ra lò, cả người bày ra một dáng vẻ rượu no cơm say.
Anh ngẩng đầu lên, dùng ngón tay đeo găng màu đen khoa tay múa chân với Mẫn Sơ một cái:
"Đi lấy hộ chiếu của cậu tới đây."
Mẫn Sơ lon ton đi lấy hộ chiếu của mình ra, Ngụy Trường Xuyên nhìn cuốn sổ nhỏ đã ngừng sản xuất trên tay, từ trong túi móc ra một con dấu, cộp một phát lên mặt giấy:
"Xong."
Anh đưa trả hộ chiếu lại cho Mẫn Sơ:
"Tư lệnh Tối cao Toàn cầu phê chuẩn visa cho cậu."
---------- Nhắc nhở phía trước -----------------------------
Bối cảnh tận thế
Văn học thăng cấp hệ làm ruộng (?)
Thụ có trù nghệ siêu cao, tiến hóa theo kiểu Schrodinger, sống lay lắt qua ngày x Công hệ daddy, là quân nhân tương lai có sức chiến đấu bùng nổ
Câu chuyện hai người cứu vớt thế giới tại Greenland, tia sáng của nhân loại
Tag: Tận thế, tương lai, hư cấu, nhẹ nhàng, phế thổ
Nhân vật chính: Mẫn Sơ, Ngụy Trường Xuyên
Một câu tóm tắt: Tình yêu trên hòn đảo nhỏ thời tận thế
Lập ý: Rơi vào đường cùng, nhưng vẫn nhẹ nhàng tìm đường sống
×
- ❄️ Chương 1 Greenland30/05/2026
- ❄️ Chương 2 Isua30/05/2026
- ❄️ Chương 3 Bão tuyết30/05/2026
- ❄️ Chương 4 Ngụy Trường Xuyên30/05/2026
- ❄️ Chương 5 Con dấu30/05/2026
- ❄️ Chương 6 Ban đêm30/05/2026
- ❄️ Chương 7 Em thích con trai30/05/2026
- ❄️ Chương 8 Sông băng30/05/2026
- ❄️ Chương 9 Nông trang30/05/2026
- ❄️ Chương 10 Lần đầu tiên thám hiểm30/05/2026
- ❄️ Chương 11 Dò hỏi30/05/2026
- ❄️ Chương 12 Mạt thế30/05/2026
- ❄️ Chương 13 Trời quang30/05/2026
- ❄️ Chương 14 Sông băng30/05/2026
- ❄️ Chương 15 Hạ táng30/05/2026
Chương Mới
Xem tất cả
CÙNG ĐĂNG BỞI Lộ Vu Y
xem thêmĐánh Giá
Không có đánh giá nào.
Hâm mộ...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận