Sáng / Tối
⋆⋆⋆
Ngụy Trường Xuyên đứng nguyên tại chỗ gần một phút, mới kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống.
Ánh đèn màu ấm áp sáng ngời chiếu rọi lên người anh. Gian bếp nằm cách đó không xa, Mẫn Sơ đang xào rau, nương theo tiếng xèo xèo của dầu mỡ nóng gặp hơi nước, hương thơm của thức ăn chậm rãi lan tỏa ra ngoài.
Nếu không phải nhìn xuyên qua cửa sổ vẫn có thể thấy được trận bão tuyết cuồng bạo bên ngoài, Ngụy Trường Xuyên cơ hồ sẽ sinh ra một loại cảm giác an toàn như đang ở nhà.
Nhưng trên thực tế anh hoàn toàn không có nhà. Trong căn cứ chỉ có chiếc giường nhỏ hẹp cùng tiếng còi báo động có thể vang lên bất cứ lúc nào, còn chốn dung thân tại nơi phương Đông xa xôi kia từ lâu đã cùng với tất cả sự hòa bình và tốt đẹp bị lưỡi hái của thời mạt thế xé nát, biến mất tăm trong ký ức của anh.
Căn phòng vô cùng ấm áp, tuyết dính trên quần áo của Ngụy Trường Xuyên tan ra, dần dần trở nên ẩm ướt. Anh cởi chiếc áo choàng trên vai xuống, gấp gọn gàng rồi đặt sang một bên.
Lúc này, từ trong bếp truyền đến giọng nói nhiệt tình và thân thiện của chàng thanh niên:
“Anh trai, cho anh thêm chút cay nhé?”
Ngụy Trường Xuyên khựng lại một chút, sau đó đáp: “Được.”
Mẫn Sơ đáp lời: “Có ngay.”
Vậy thì cho thêm một chút thôi. Mẫn Sơ thầm nghĩ, người này đi bộ lâu như vậy giữa trời giá rét, vừa hay ăn chút đồ cay để làm ấm cơ thể.
Cậu chuẩn bị làm cho Ngụy Trường Xuyên một bát mì trộn tương ớt chay.
Ớt được dùng chính là loại ớt khô cắt khúc đóng gói chân không, do cất trữ trong thời gian dài nên đã mất đi chút hương vị, nhưng chỉ cần dùng dầu nóng chao qua, lại rắc thêm chút bột hoa tiêu, hương vị cay nồng tươi mới liền có thể hồi sinh mạnh mẽ. Cậu lại đun nóng dầu trong chảo, dầu sôi thì cho thêm mấy viên đường phèn, xào liu riu để tạo màu nước hàng rồi cho thịt băm vào. Đợi đến khi mỡ lợn tươm hết ra thì cho thêm nước tương, chậm rãi đảo đều tay, làm cho mỡ động vật và dầu thực vật hoàn toàn hòa quyện vào nhau, thế là hoàn thành món sốt thịt băm.
Đồ nhà làm để tự ăn, nguyên liệu đương nhiên được nêm nếm đầy đủ. Mẫn Sơ nghĩ tới thể trạng của người đàn ông, liền xới cho Ngụy Trường Xuyên một bát mì đầy ụ, rải lên trên cùng một muôi sốt thịt băm to đùng, lại rưới thêm sa tế vừa mới làm xong, một bát mì trộn tương ớt chay cứ như vậy mà hoàn thành.
Mẫn Sơ bưng bát mì đi ra ngoài, đặt xuống trước mặt Ngụy Trường Xuyên: “Anh nếm thử xem có hợp khẩu vị không.”
Cậu liếc nhìn Ngụy Trường Xuyên một cái, sợ người đàn ông cảm thấy quá cay, lại xoay người đi lấy một cốc nước. Lúc quay lại liền thấy Ngụy Trường Xuyên đã cầm đũa lên bắt đầu ăn rồi.
Mẫn Sơ đặt cốc nước sang bên cạnh anh, ngồi ở một bên nhìn anh ăn.
Tướng ăn của Ngụy Trường Xuyên không được tính là nhã nhặn, nhưng ăn lại vô cùng ngon miệng. Anh cúi đầu, mỗi một gắp đũa đều lấy một lượng mì lớn, điều kỳ diệu là lúc ăn vào lại không hề phát ra tiếng động quá lớn, cứ như thể thức ăn bị hút vào trong một hố đen vậy.
Mẫn Sơ nhìn anh cúi đầu ăn mì, chẳng bao lâu phần mì trong bát đã vơi đi quá nửa.
Mẫn Sơ vốn dĩ đang thầm nghĩ không biết mình có nấu hơi nhiều hay không thoáng chốc liền cảm thấy hoảng sợ.
Nỗi sợ hãi lớn nhất của một người đầu bếp chính là: Khách hàng kêu ăn chưa no.
Cậu nhìn Ngụy Trường Xuyên, có chút lo sợ bất an hỏi: “…… Anh trai, anh ăn thấy hương vị có được không?”
Nghe vậy, động tác của Ngụy Trường Xuyên khựng lại, dường như là ăn nóng người, anh ngẩng đầu lên, tháo chiếc mũ quân đội vẫn luôn đội trên đầu xuống.
“Hương vị rất ngon.” Anh đặt chiếc mũ sang một bên, lại một lần nữa nói với Mẫn Sơ: “Cảm ơn cậu.”
Không có vành mũ che đậy, ánh đèn chiếu rọi lên khuôn mặt anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=5]
Mẫn Sơ nhìn thấy rõ diện mạo của anh, thật sự bị làm cho kinh ngạc đến mức ngây người.
Tướng mạo của người đàn ông toát lên một vẻ tuấn mỹ thuần nam tính, mỗi một đường nét trên khuôn mặt đều vô cùng sắc sảo. Lúc này anh đang hơi mím môi, đường cong ở cằm hiện lên rõ ràng, hai bên thái dương lấm tấm lớp mồ hôi mỏng, mái tóc đen nhánh hơi lộn xộn, vài lọn tóc rủ xuống dán chặt vào hàng lông mày đen rậm đang nhướng lên.
Vị tuyệt thế mỹ nam này dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn Mẫn Sơ, cất tiếng: “Cảm ơn.”
Tiếp đó, anh liền cúi đầu lại một lần nữa bắt đầu ăn mì.
Một lúc lâu sau Mẫn Sơ mới hoàn hồn trở lại, cậu thở hắt ra một hơi, nhìn đỉnh đầu với mái tóc đen rậm của người đàn ông, thật tâm thật dạ lên tiếng:
“Anh trai, anh cũng quá đỗi đẹp trai rồi.”
Cậu kinh ngạc cảm thán thốt lên: “Anh quả thực là mỹ nam cấp bậc nam thần đấy, sao anh không đi làm ngôi sao giới giải trí nhỉ? Nếu anh mà học ở trường của bọn em thì chắc chắn sẽ có cả một đống đàn em vây quanh cho xem.”
Cậu thật sự nghĩ như vậy. Kỳ thực không chỉ có con gái mới thích trai đẹp, mà con trai cũng thích. Ở ký túc xá thời đại học của cậu có một cậu anh em ngủ ở giường tầng dưới là fan cứng của Lưu Đức Hoa. Cậu bạn nam nằm cạnh cửa sổ còn dán một tấm áp phích của Kim Thành Vũ ngay cạnh bồn rửa mặt, ngày nào cũng đứng trước gương cố gắng chải chuốt mái tóc sao cho giống y hệt như kiểu tóc trên ảnh.
Trong các nhóm nhỏ của con trai, thực chất họ cũng sẽ sùng bái những người đàn ông có thể trạng và ngoại hình xuất chúng, đặc biệt là kiểu người có diện mạo mang tính công kích cao, lại toát lên vẻ nam tính ngời ngời như Ngụy Trường Xuyên.
“Anh lớn lên vừa đẹp trai như vậy, lại còn cao đến thế ——” Mẫn Sơ cực kỳ hâm mộ nói: “Anh trai, anh chính là tác phẩm tốt nghiệp của Nữ Oa như người ta hay nói trên mạng rồi.”
Ngụy Trường Xuyên không thèm đáp lời cậu, chỉ cắm cúi ăn mì thoăn thoắt.
Mẫn Sơ hiện tại một chút cũng không hề để tâm đến sự im lặng của anh, lon ton chạy đi múc cho chàng soái ca một bát canh mì, còn lấy thêm một đĩa dưa muối mang tới.
“Anh cứ ăn từ từ thôi, ở đây vẫn còn dưa muối này.”
Dưa muối là củ cải mà cậu mới muối từ một tuần trước, ăn vào sẽ không bị quá chua. Vớt ra đem thái hạt lựu, lại rưới thêm một muỗng sa tế lên trên, mùi vị cay nồng vô cùng ngon miệng.
Chỉ trong chốc lát, Ngụy Trường Xuyên liền ăn sạch sành sanh cả một bát mì, tiếp đó đánh bay luôn cả đĩa dưa muối. Cuối cùng anh bưng bát nước dùng lên ngửa cổ uống cạn sạch.
Mẫn Sơ vừa cảm thán trai đẹp ngay cả lúc uống canh thôi trông cũng đẹp trai đến thế, vừa thầm nghĩ người này quả thực là rất có tâm hồn ăn uống.
Đánh bay bát mì này, Ngụy Trường Xuyên tốn nhiều nhất cũng chỉ khoảng năm phút đồng hồ.
Mẫn Sơ nhìn bát không trên bàn, lại đánh giá anh thêm vài lần, cảm thấy người đàn ông trông có vẻ vẫn còn ăn được tiếp, liền thử thăm dò: “Anh trai, trong nồi vẫn còn đấy, để em múc thêm cho anh một bát nữa?”
Ngụy Trường Xuyên quả nhiên gật gật đầu: “Làm phiền cậu rồi.”
“Hì, thế này thì có gì mà phiền chứ.” Mẫn Sơ cười cười. Làm một người đầu bếp, cậu rất thích những vị khách ăn uống ngon miệng như vậy.
Mẫn Sơ vô cùng vui vẻ đi múc nốt phần mì trong nồi ra. Cậu chống cằm nhìn Ngụy Trường Xuyên ăn xong, trên mặt vương một nụ cười rạng rỡ, trong lòng trào dâng một cảm giác thỏa mãn vì đã vỗ béo cho khách hàng no nê.
Ngụy Trường Xuyên ăn nốt phần thịt băm cuối cùng, dọn dẹp bát đũa gom lại, tiếp theo liền đứng dậy đi về phía gian bếp.
Không đợi Mẫn Sơ kịp phản ứng, trong bếp đã truyền đến tiếng nước chảy róc rách. Mẫn Sơ sửng sốt, vội vàng đứng dậy chạy theo, hướng về phía người đàn ông đang đứng rửa bát trước bồn nước kêu lên:
“Anh trai, anh cứ để đó cho em làm đi!”
Sao có thể để khách hàng phải tự rửa bát được cơ chứ?!
Ngụy Trường Xuyên hoàn toàn không thèm để ý đến cậu, cứ thế lẳng lặng đem mấy cái bát rửa sạch bong. Mẫn Sơ thấy anh không phản ứng lại mình, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn người đàn ông rửa sạch bát đũa rồi cất gọn gàng vào chỗ cũ. Sau đó cậu lại giống như một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo đi theo Ngụy Trường Xuyên ra ngoài.
Ngụy Trường Xuyên trở lại vị trí cũ, ngồi xuống. Mẫn Sơ cũng đi theo anh, kéo ghế ngồi xuống.
Căn phòng vô cùng ấm áp, trong bụng lại được lấp đầy bởi thức ăn thơm ngon dẻo ngọt, tư thế của Ngụy Trường Xuyên đã buông lỏng hơn so với ban đầu không ít.
Anh hơi nghiêng người, một tay đặt trên mặt bàn. Lúc này Mẫn Sơ mới phát hiện ra trên tay anh đang đeo một đôi găng tay màu trắng, ban nãy lúc ăn cơm cũng không hề tháo xuống.
Lúc này, thần sắc của người đàn ông có chút lười biếng. Đôi mắt anh khép hờ, trông tựa như một con sư tử đực vừa đi săn mồi về, cả người tản ra một luồng khí tức no nê thỏa mãn.
Mẫn Sơ nhìn anh, cảm thấy hình ảnh này quả thực có thể mang đi chụp ảnh bìa tạp chí được luôn. Lúc Ngụy Trường Xuyên nhắm mắt lại lông mi trông cũng rất dài, cậu liền hỏi: “Anh trai, anh có phải là con lai không vậy?”
Ngụy Trường Xuyên vẫn không mở mắt ra, nhàn nhạt đáp: “Không phải.”
“À.” Mẫn Sơ thầm nghĩ, vậy thì chính là vẻ đẹp trời sinh rồi. Đúng là người so với người chỉ tổ tức chết mà thôi.
Cậu lại hỏi tiếp: “Anh trai, anh từ đâu đến vậy? Anh thực sự quá trâu bò luôn đấy, hôm nay bên ngoài lạnh giá như thế mà anh mặc ít đồ như vậy vẫn có thể đi bộ được. Có phải anh thường xuyên tập thể hình không? Hiện tại trên đảo sân bay đều đóng cửa hết rồi, bến cảng cũng đã lâu lắm không hoạt động, có phải anh ngồi máy bay tư nhân đến đây không?”
Mẫn Sơ tuôn một tràng dài như pháo nổ. Đuôi lông mày của Ngụy Trường Xuyên khẽ nhúc nhích, anh chậm rãi mở bừng mắt ra.
Mẫn Sơ nhìn anh, bỗng nhiên ý thức được có phải mình nói quá nhiều rồi không? Cậu vốn dĩ đã có chút mắc bệnh lảm nhảm, lại thêm việc đã quá lâu không được nhìn thấy bóng dáng con người nào, chiếc máy hát trong người liền được đà tuôn trào không phanh nổi nữa.
Mẫn Sơ có chút ngượng ngùng, vừa định lên tiếng xin lỗi, liền nghe thấy Ngụy Trường Xuyên nói: “Không phải.”
Mẫn Sơ sửng sốt, cũng không biết câu nói đó của Ngụy Trường Xuyên là đang trả lời cho vấn đề nào. So với cậu, Ngụy Trường Xuyên nói quá ít, quả thực là lời vàng ý ngọc tích chữ như vàng.
Mẫn Sơ ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy người đàn ông có lẽ đang trả lời câu hỏi cuối cùng của mình, liền nói: “Anh không phải ngồi máy bay tư nhân tới đây sao? Vậy anh đi bằng cách nào tới được vậy?”
Nghe vậy, Ngụy Trường Xuyên khựng lại một chút, tiếp theo thốt ra hai chữ: “Tàu ngầm.”
Mẫn Sơ lập tức há hốc miệng: “Tàu ngầm á?”
Ban đầu cậu có chút sửng sốt, tiếp theo liền trở nên cảnh giác. Ánh mắt nhìn Ngụy Trường Xuyên cũng thay đổi, cậu thấp thỏm bất an hỏi: “Anh trai…… rốt cuộc anh làm nghề gì vậy?
Tàu ngầm cơ hồ là thứ mà cậu chỉ mới được nhìn thấy trong sách vở hoặc trên tivi mà thôi. Mẫn Sơ lúc này mới bàng hoàng nhận ra thân phận của Ngụy Trường Xuyên tựa hồ rất không bình thường. Cậu hồ nghi đánh giá Ngụy Trường Xuyên từ trên xuống dưới một lượt, dè dặt lên tiếng:
“Anh, anh cứ nói thật với em đi, em tuyệt đối sẽ không tiết lộ cho ai khác đâu.” Mẫn Sơ vô cùng thấp thỏm: “Em không thể gánh thêm tội phạm pháp được đâu, visa của em đã hết hạn từ lâu rồi, viết thư cho đại sứ quán cũng không thấy hồi âm. Nếu như bị cảnh sát bắt đi, vậy thì sẽ phải ngồi tù mất!”
Ngụy Trường Xuyên nghe một tràng dài giải thích của cậu, biểu cảm trên khuôn mặt có chút vi diệu.
Mẫn Sơ tuôn ra cả một đống từ, cuối cùng còn đáng thương hề hề mếu máo: “Anh đừng có dọa em sợ, đại học em vẫn còn chưa tốt nghiệp đâu.”
Cho dù hiện tại cậu đoán chừng học tịch của bản thân chỉ sợ cũng đã bị hủy mất rồi!
Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu, im lặng một lúc lâu mới cất tiếng: “Tôi là quân nhân.”
Nghe đến đây, câu chuyện của Mẫn Sơ bị cắt đứt. Cậu kinh ngạc mở to hai mắt, sau khi hoàn hồn trở lại chợt bừng tỉnh ngộ —— đúng vậy! Mặc đồng phục, ngồi tàu ngầm, không phải quân nhân thì còn có thể là ai được chứ? Sao cậu lại có thể ngốc nghếch đến mức như vậy!
Thái độ của Mẫn Sơ nhất thời xoay chuyển 180 độ. Cậu rụt cổ chồm người tới, nét mặt nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ: “Em đã nói rồi mà. Dáng vẻ của anh đường đường chính chính, mắt to mày rậm, sao có thể là người xấu được chứ? Em vừa nãy mới nhìn anh một cái liền cảm thấy anh vô cùng chính phái!”
Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu, hơi ngả lưng về phía sau, tư thái kia giống như đang muốn xem xem rốt cuộc cái miệng cậu còn có thể nói ra được những lời gì nữa.
“Hì hì.” Mẫn Sơ xoa xoa hai tay vào nhau, trên mặt treo nụ cười lấy lòng, đem Ngụy Trường Xuyên từ trong ra ngoài, từ đầu đến chân khen ngợi tít mù một phen, sau đó mới thăm dò: “Anh có quen biết người nào ở Bộ Ngoại giao không?”
Ngụy Trường Xuyên: ……
Cho dù không phải ở thời mạt thế, thì cái chàng sinh viên đại học trước mắt này tựa hồ cũng đang có sự hiểu lầm to lớn về cơ cấu cấu thành của toàn bộ bộ máy quốc gia.
Anh khẽ nhướng mày, làm như có chút buồn cười hỏi lại: “Cậu muốn làm gì?”
Mẫn Sơ cười vô cùng nịnh nọt: “Anh xem xem, cái chuyện visa của em ấy mà ——” Cậu bày ra vẻ mặt đáng thương hề hề: “Em cũng đâu cố ý muốn mắc kẹt ở lại cái nơi này đâu, là do bến cảng cùng với sân bay trên đảo đều đóng cửa hết cả rồi. Em thì không có tiền để thuê máy bay tư nhân, cho nên mới không có cách nào về nước được.”
Vừa nói, cậu vừa nhích lại gần thêm một chút, cố gắng mở to hai mắt ra, ý đồ dùng sự chân thành để cảm hóa Ngụy Trường Xuyên: “Anh trai, anh hiện tại chính là mối quan hệ ngoại giao duy nhất ở trong nước của em. Ở chỗ này của em anh cứ việc tùy tiện ăn uống thỏa thích, anh rủ lòng thương xót, giúp em hỏi thăm một chút đi mà.”
Nhìn chàng thanh niên đang nhích lại gần, Ngụy Trường Xuyên hơi hếch cằm lên, nhìn Mẫn Sơ chằm chằm một hồi lâu, sau đó bật cười nhạo một tiếng.
Thấy anh bật cười, Mẫn Sơ có chút không vui mím môi lầm bầm: “Anh trai, anh đừng có cười, em biết chỗ em đây toàn là những món ăn gia đình bình dân thôi. Thế nhưng đồ ăn Trung Quốc trên hòn đảo này rất quý giá đó, ngay cả bát mì vừa nãy cũng thế, trước đây muốn ăn một bát là phải bỏ ra một số tiền không nhỏ đâu!”
Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu, dường như cảm thấy có chút bất lực. Anh cúi đầu, dùng ngón tay xoa xoa nhẹ thái dương, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay về phía cậu: “Đi lấy hộ chiếu của cậu tới đây.”
Mẫn Sơ không biết anh muốn làm cái gì: “Anh, anh định làm gì vậy?”
Ngụy Trường Xuyên ngước mắt lên, đuôi lông mày hạ thấp xuống một chút: “Đi mau.”
Mẫn Sơ giật thót mình một cái, lập tức nhảy dựng lên, ngoan ngoãn chạy tới lấy cuốn hộ chiếu được cất giữ trân quý trong tủ tivi ra.
Thế nhưng cậu liền nhìn thấy Ngụy Trường Xuyên nhận lấy cuốn hộ chiếu kia, từ trong túi áo trước ngực móc ra một cái con dấu, mở nắp ra rồi cộp mạnh một cái lên trên:
“Tư lệnh Tối cao Toàn cầu phê chuẩn visa cho cậu.”
Anh nói xong, liền đem cuốn hộ chiếu trả lại cho Mẫn Sơ.
Mẫn Sơ: ……
Mẫn Sơ: ???
Mẫn Sơ sợ hãi đến ngây cả người. Mất vài giây đồng hồ cả biểu cảm trên khuôn mặt lẫn đầu óc đều trống rỗng. Cứ ngốc nghếch đứng chôn chân tại chỗ một lúc lâu, cậu mới ngẩng đầu lên dùng một loại ánh mắt nhìn sinh vật ngoài hành tinh để nhìn Ngụy Trường Xuyên.
Chàng soái ca này…… chẳng lẽ bị ngốc rồi sao?
Cậu thầm nghĩ chàng soái ca này mặt mũi thì đẹp trai thật đấy, nhưng sao tính cách lại có vẻ ảo tưởng sức mạnh thế nhỉ? Cái gì mà Tư lệnh Tối cao Toàn cầu cơ chứ? Hộ chiếu của cậu là thứ có thể lấy ra để đóng dấu lung tung như vậy được sao?!
Mẫn Sơ đau lòng muốn chết, cúi đầu xuống nhìn thì thấy trên một trang giấy trống của cuốn hộ chiếu đã bị đóng lên một cái con dấu màu đỏ tươi. Vòng ngoài là văn tự, vòng bên trong lại là một vòng chữ cái, ở vị trí trung tâm là một chiếc huy hiệu có hoa văn vô cùng phức tạp. Mẫn Sơ dí sát mắt vào nhìn cho rõ, liền thấy bên trên có viết dòng chữ:
“Cho phép người sở hữu được thông hành toàn cầu”
“Allows Global Entrance”
Trông thế mà cũng ra dáng ra hình gớm, Mẫn Sơ thầm nghĩ.
Điều mà cậu không biết chính là, trước đây trên thế giới đã từng có hàng trăm triệu người từ khắp mọi nơi trên thế giới đổ xô về phía căn cứ. Trong số bọn họ có những người là tỷ phú, có thành viên của hoàng thất, có cả những ngôi sao nổi tiếng trong giới giải trí, thậm chí có cả tổng thống của các quốc gia nhỏ bé —— bọn họ tình nguyện đánh đổi mọi thứ từ tiền tài, quyền lực, sinh mạng cho đến cả vũ khí hạt nhân chỉ để đổi lấy một cái mộc dấu từ tay Ngụy Trường Xuyên.
Bởi vì cái con dấu này có thể cho phép bất cứ ai tiến vào được mọi căn cứ bảo hộ sinh tồn của nhân loại trên toàn cầu. Bất luận là thành phố ngầm ở Viễn Đông, hay là tòa tháp lơ lửng trên không trung ở Bắc Mỹ, cho đến cả con tàu Eden đang chạy vĩnh viễn ngoài vũ trụ hiện tại, bọn họ đều sẽ có tư cách được bước chân vào.
Thế nhưng hiển nhiên Mẫn Sơ hoàn toàn không hề hiểu được tính chất trân quý của chiếc con dấu này. Cậu cầm cuốn hộ chiếu ngắm nghía nửa ngày trời, đoạn ngước mắt lên vô cùng cẩn trọng nhìn về phía Ngụy Trường Xuyên lúc này đã khoanh hai tay trước ngực:
“Anh trai…… Cái dấu này có thể tẩy đi được không?”
Ngụy Trường Xuyên: ……
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận