Đèn hoa mới lên, Nhã Hà bên ngoài biệt thự trôi nổi trên mặt hồ xanh biếc, u ám tĩnh lặng.
Bên trong biệt thự, chiếc đèn pha lê sáng rực rỡ hắt xuống những tia sáng lấp lánh, chiếu rọi khuôn mặt Cố Bắc Thầm trắng bệch đến đáng sợ, giống như vị thần trong thần vực núi tuyết, không thể chạm tới.
Đặc biệt là đôi mắt đó, vương đầy sương giá lạnh lẽo.
Trạng thái ngày thường của anh chính là như vậy nhưng chỉ cần cô chậm rãi đến gần, đôi mắt lạnh lẽo ấy dần dần nhuốm những cảm xúc khác biệt, giống như đã có nhiệt độ.
Những ngày qua, Bùi Nam Chi đã quen và không còn sợ hãi nữa.
Cô phát hiện Cố Bắc Thầm nhìn xa thì giống
Phật mặt lạnh, nhìn gần lại càng giống một con hồ ly thẳng thắn có máu có thịt, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Bùi Nam Chi bước chậm tới, ngồi xuống bên cạnh anh: "Em không biết hôm nay dì sẽ qua, sau này anh có thể gọi điện cho em, em sẽ lập tức chạy về."
Không phải đã hẹn rồi sao, sau khi kết hôn những chuyện đối phó với trưởng bối này, sẽ do cô xử lý.
Cố Bắc Thầm tựa vào sô pha, vẫn là dáng vẻ lười biếng đó, ánh mắt luôn chìm đắm trong nụ cười trên khuôn mặt cô.
"Bà ấy nói không cần em phải thay đổi. Cuộc sống của em cứ như cũ, bà ấy có thể phối hợp với em."
Bùi Nam Chi sững sờ.
Lát sau cô quay sang nhìn Cố Bắc Thầm, chớp chớp hàng mi.
Biết tâm tư trong lòng cô, Cố Bắc Thầm vươn cánh tay dài vớt người qua, khiến Bùi Nam Chi kinh hô một tiếng, vòng tay ôm lấy cổ anh.
Trong chốc lát tư thế của hai người trở nên thân mật, Cố Bắc Thầm ngước mắt sống mũi cao cọ vào mũi cô, sâu trong đáy mắt chìm đắm những cảm xúc khó tả.
"Đã nói với em từ sớm rồi, nhà chúng ta không có nhiều quy củ như vậy."
Bùi Nam Chi rũ hàng mi cong vút: "Trước đó chẳng phải đã thỏa thuận, giữa các trưởng bối sẽ do em xử lý sao, dù sao công việc ở công ty anh cũng bận rộn."
"Có ý thức của chủ mẫu Cố gia như vậy sao?"
Giọng nói trầm thấp rơi bên tai, đầy vẻ trêu chọc, làm đỏ hoe khóe mắt Bùi Nam Chi.
Cố Bắc Thầm biết điểm dừng: "Cố gia chúng ta vốn ở bên Phù Thành, ở địa phương cũng khá có danh tiếng, em làm tin tức chắc chắn từng nghe nói đến năm đại gia tộc Phù Mộng Kim An, Cố thị cũng được coi là một trong số đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hon-nam-chi&chuong=51]
Những gia tộc như vậy chắc chắn là nhà cao cửa rộng quy củ nhiều, ông cụ cố thời niên thiếu tính tình ngang ngược không muốn bị nhốt ở Cố gia, liền rời khỏi Phù Thành, đến Lâm Thành cắm rễ sinh sống, tự mình lập nghiệp rồi trở thành người đứng đầu Lâm Thành năm đó."
Những chuyện này, Bùi Nam Chi ít nhiều cũng từng nghe nói.
Chỉ là không biết tại sao anh lại nhắc đến những chuyện này.
"Ông cụ cố bản thân đã ngang ngược, con cái do ông dạy dỗ tự nhiên cũng không có nhiều quy củ như vậy. Vì tự mình ra ngoài, Cố gia ở Lâm Thành cũng trở thành độc môn độc phái, không có những nhánh phụ đó. Chắc em cũng biết ở bên Nam Sơn có nhà cũ, nhưng bây giờ chỉ có ông nội đến đó trông coi, đám hậu bối ngược lại ở bên ngoài tiêu dao sung sướng."
Bàn tay to lớn của Cố Bắc Thầm áp lên vòng eo thon thả của cô, đỡ cô để cô ngồi thoải mái trên đùi anh, mắt cá chân trắng trẻo cọ vào chiếc quần tây chất liệu mềm mại.
"Ba mẹ anh từ khi tôi tiếp quản Cố thị đã sống cuộc sống nhàn vân dã hạc bình thường không phải thưởng thức đồ cổ thì là đi du lịch, cơ bản không quản chuyện gì, mọi việc trong nhà đều do anh làm chủ. Trước đây thân cô thế cô, không có ai chống đỡ, tự nhiên là không có gì để nói. Em đã gả qua đây làm chủ mẫu, mọi việc trong nhà đáng lẽ phải do em làm chủ, em tự nhiên có thể bày ra tư thế của chủ mẫu, không cần vì chiều chuộng bọn họ mà phải thay đổi."
Cố Bắc Thầm nói thì nói vậy, nhưng Bùi Nam Chi ngàn lần cũng không dám ra vẻ mượn oai Cố Bắc Thầm để tạo dựng uy tín, huống hồ là làm chủ mẫu cái nhà này, lấn át cả uy nghiêm của Lâm Vi Vi.
Thấy cô dùng đôi mắt đen láy nhìn mình, cái miệng nhỏ nhắn mím chặt, đến cả lông mi cũng không dám rung thêm một cái, Cố Bắc Thầm trong lòng hiểu rõ suy nghĩ của cô.
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng men theo đường cong vòng eo đi lên, đặt lên tấm lưng mỏng manh của cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ.
"Anh đã giao cho em quyền lực này em cứ nhận lấy là được. Trong nhà vốn dĩ cũng chẳng có chuyện gì cần phải làm chủ, chỉ là để em không cần quá khép nép, nửa điểm tư thế mà Cố phu nhân nên có cũng không có. Hửm?"
Bùi Nam Chi nhướng hàng mi đen như lông vũ, từ trong khoang mũi phát ra âm thanh rầu rĩ đáp lại.
"Em thường xuyên ra vào Cố gia cùng Tầm Tầm tự nhiên là biết, mẹ anh không phải kiểu mẹ chồng trọng quy củ, bà ấy thỉnh thoảng sẽ qua đây đa phần chỉ là muốn xem em và anh, nhớ người thì gọi một cuộc điện thoại triệu tập về, không khác gì gia đình bình thường. Em lên kế hoạch thoát khỏi Bùi gia, cũng là chuẩn bị sống cuộc sống của người bình thường, sau này cứ theo suy nghĩ và kế hoạch của em mà đi là được."
Bùi Nam Chi hơi kinh ngạc.
Chuyện thoát khỏi Bùi gia, thực ra cô đã lên kế hoạch từ lâu, từ khi cô còn nhỏ bị đưa đến trường nội trú bắt đầu từ lúc học đại học đã tiết kiệm tiền mua nhà, cô từng bước từng bước chuẩn bị, sau khi công việc ổn định sẽ dần dần thoát khỏi Bùi gia.
Chỉ là Bùi gia đột ngột sắp xếp liên hôn cho cô, lần này làm hỏng kế hoạch chuyển sang gả vào Cố gia.
Những chuyện này cô chưa từng nói với ai, Cố Bắc Thầm lại giống như có thể đoán thấu tất cả.
Bỗng nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, Bùi Nam Chi rũ mắt, chớp chớp hàng mi, mới hoàn toàn đè nén được cảm xúc xuống.
"Vậy sau này em cũng có thể tiếp tục làm tin tức mà em thích sao?"
"Đươnh nhiên rồi." Cố Bắc Thầm mặt không cảm xúc, trong đôi mắt đó toát lên sự lười biếng tột độ: "Cũng đâu có ai yêu cầu em từ bỏ. Ai dám?"
Ý trong lời nói cô bây giờ là chủ mẫu Cố gia, Cố Bắc Thầm không lên tiếng, ai dám can thiệp quá nhiều.
Sâu trong đôi mắt Bùi Nam Chi chìm đắm sự biết ơn, rũ mi nhìn anh bỗng phát hiện đôi môi hai người gần như sắp chạm vào nhau, những ngón tay thon thả của cô cuộn lại, từ từ túm lấy cổ áo sơ mi trắng như tuyết của anh.
Cố Bắc Thầm cố ý trêu chọc, giọng nói khàn đi vài phần: "Cố phu nhân ngược lại rất để tâm đến cách nhìn của mẹ chồng em, có tâm tư này có phải nên thực hiện nghĩa vụ không?"
"Hửm?"
Trong khoảnh khắc, Bùi Nam Chi nhớ đến những lời Tần Phức Úc đã nói.
Sau khi lĩnh chứng sống chung, hai người tự nhiên chung chăn chung gối, chỉ là cho đến hiện tại hai người chỉ hôn nhau cuồng nhiệt, chứ chưa hề tiến sâu hơn.
Đôi môi hồng nhuận của Bùi Nam Chi mím chặt.
Anh là có ý này sao?
Suy nghĩ trôi dạt, Bùi Nam Chi bỗng cảm thấy một luồng hơi ấm leo lên tấm lưng mỏng manh của mình, là bàn tay to lớn của Cố Bắc Thầm đỡ lấy cô, xoay người chậm rãi đặt cô xuống sô pha.
Cô nhướng hàng mi, nhìn sâu vào đáy mắt sâu như biển của anh, làn da trắng như tuyết bị hơi ấm thiêu đốt, cảm giác tê dại dần dần bám lấy.
Đôi môi đỏ với đường nét rõ ràng của anh kề sát môi cô, trực tiếp chỉ rõ: "Bồi dưỡng tình cảm vợ chồng."
Đêm khuya, ngoài cửa sổ có con thiêu thân lao vào cửa kính sát đất, giống như không nhìn thấu được lớp kính trong suốt đó, cứ cố chấp vỗ cánh muốn bay vào trong nhưng làm cách nào cũng không bay vào được, đành phải chuyển hướng bay đi nơi khác.
Bùi Nam Chi né tránh ánh mắt nóng rực đó, tầm nhìn bị con thiêu thân làm lệch đi: "Em có đang cố gắng mà."
"Ồ?"
Anh chống khuỷu tay lên sô pha, cơ thể giống như một tấm lưới dày đặc bao bọc lấy cô toàn diện nhưng cũng không đè nặng xuống, chỉ lơ lửng ở đó.
Bùi Nam Chi nói: "Những ngày qua, em đã nghiên cứu các bài đăng trên mạng, tổng kết ra rằng, bồi dưỡng tình cảm đa phần phải chung sống thời gian dài, không thể cùng ra cùng vào, cũng nên thường xuyên giao tiếp."
"Giao tiếp thế nào, hửm?"
Bùi Nam Chi cảm thấy anh dường như có chút cố ý, luôn kề sát vành tai cô nói chuyện mang theo âm hơi hơi nặng.
Đôi mắt đen như mực đó, tính áp bức lại quá mạnh, Bùi Nam Chi nhìn một cái liền vội vàng dời đi.
"Khoảng thời gian trước, hai chúng ta đều rất bận, có lúc em ngủ rồi anh vẫn chưa về, đợi em tỉnh dậy anh lại đi làm rồi, chúng ta căn bản không có nhiều thời gian để ở bên nhau đàng hoàng."
"Cứ tiếp tục như vậy, chúng ta càng giống như những người khách thuê trọ sống chung, căn bản không giống vợ chồng."
"Vậy nên làm sao?"
"Hay là tối em đợi anh về, hoặc sáng anh có thể gọi em dậy. Cũng có thể có nghi thức thuộc về chúng ta."
Ánh mắt Bùi Nam Chi lấp lánh, hàng mi đen như lông vũ chớp chớp, đè nén suy nghĩ trong lòng xuống, đổi cách nói: "Nghi thức gì, cái này em chưa nghĩ ra."
Cố Bắc Thầm cười nhạt: "Nghi thức gì cho cam, chi bằng cho Cố phu nhân dịch vụ gọi dậy chuyên biệt?"
"Dịch vụ gọi dậy?"
Cố Bắc Thầm nhíu mày nhìn cô, bàn tay ấm áp từ từ nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô: "Dịch vụ gọi dậy nên thế nào, dịu dàng hay phu nhân thích trực tiếp một chút?"
Bùi Nam Chi còn chưa hiểu, đôi môi ẩm ướt của Cố Bắc Thầm đã áp tới chạm vào môi cô, rất nhẹ, giống như lông vũ lướt qua khiến trong lòng người ta ngứa ngáy.
Lại không ngờ, giây tiếp theo nụ hôn cuồng nhiệt giống như sóng thần quét qua.
Anh đột nhiên dùng sức, bàn tay to lớn vòng qua dưới cổ cô, kéo người vào lòng mình, hung hăng hôn cô, đầu lưỡi linh hoạt cạy mở môi răng cô, tiến thẳng vào trong.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận