Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Hôn Nam Chi

Chương 13: Sự tự phụ của kẻ hèn hạ

Ngày cập nhật : 2026-03-17 17:32:50
Lục Trăn ngồi đối diện nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu nghi hoặc nhìn cô: "Cái gì?"
Tiếng nói cắt đứt dòng suy nghĩ của Bùi Nam Chi, hàng mi dày của cô khẽ rung động, cô lắc đầu: "Không có gì."
Từ nãy đến giờ, hai người họ cứ im lặng ăn cơm. Lục Trăn đã uống không ít rượu Sake, gương mặt hơi ửng đỏ, ánh mắt lờ đờ, khi nhìn Bùi Nam Chi dường như mang theo một tia triền miên khó đoán.
Bùi Nam Chi cau mày, có chút cảm nhận được điều đó, cô rủ mắt để che đi sự chán ghét sắp tràn ra ngoài, nhưng cơ thể cứng nhắc đã thể hiện hoàn hảo sự kháng cự của cô.
Vào những lúc như thế này, nghĩ đến Cố Bắc Thầm và mùi hương trầm thanh khiết trên người anh dường như có thể khiến lòng cô bình tĩnh lại. Cô thầm nhủ trong lòng, chắc là cô nhìn nhầm rồi.
Dù sao thì áo vest của Cố Bắc Thầm nhiều như vậy, những bộ tương tự chắc chắn không thiếu. Đều là vest công sở kiểu truyền thống, cô nhìn nhầm hay nhầm lẫn cũng là chuyện thường tình.
Ngay cả khi cô không nhìn nhầm, bộ đồ anh mặc buổi tối đúng là cùng kiểu dáng với bộ anh cho cô mượn hôm nay, thì chắc chắn cũng là hai chiếc khác nhau. Bởi vì với thân phận của Cố Bắc Thầm, việc bảo người ta mang một bộ vest cùng loại tới chỉ là chuyện trong phút mốt.
Dù sao thì một người có bệnh sạch sẽ như Cố Bắc Thầm tuyệt đối không thể mặc lại chiếc áo khoác mà người khác đã dùng qua.
Sau khi tự thuyết phục bản thân, sự kinh ngạc trong lòng Bùi Nam Chi dần tan biến. Đồng thời, cô đặt đũa xuống. Cô đã ăn no. Cô cảm thấy thời gian đã ổn, muốn tìm lý do để rời đi.
Thế nhưng tối nay Lục Trăn dường như không có ý định để cô rời đi dễ dàng như vậy. Ánh mắt anh ta luôn bám sát theo cô, anh ta giơ ly rượu lên, chủ động chạm vào ly của cô.
Bùi Nam Chi không nhúc nhích. Cô không muốn uống rượu với anh ta.
Bên tay cô đặt hai chiếc ly, một chiếc đựng trà, chiếc còn lại là rượu mơ mà Lục Trăn vừa ép cô rót. Cô không phải không biết uống rượu, chỉ là không muốn uống rượu khi ở riêng với một người đàn ông không quen thân, dù sao cô cũng phải tự bảo vệ mình.
Vành mắt Lục Trăn hơi đỏ, rõ ràng đã uống khá nhiều: "Hiếm khi vui vẻ, nào, chạm một ly."
Thấy Lục Trăn lại chủ động chạm ly, Bùi Nam Chi theo thói quen bưng ly trà lên. Nhưng Lục Trăn không đồng ý: "Một ngụm rượu cũng không uống với tôi, lấy trà ra lấy lệ. Không nể mặt tôi sao?"
Bùi Nam Chi khựng lại, suy nghĩ ba giây rồi vẫn cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm cùng anh ta. Chỉ một ngụm. Rồi cô lại đặt ly rượu xuống.
Sau khi uống cạn một ly, Lục Trăn mỉm cười nhìn Bùi Nam Chi, trực tiếp mở lời: "Đang đề phòng tôi à?"
"Không phải đề phòng anh, mà là đề phòng tất cả mọi người."
"Được, không phải chỉ đề phòng một mình tôi là được rồi." Lục Trăn tiếp tục tự uống một mình: "Nói thật, em đã khơi gợi được hứng thú của tôi đấy. Ban đầu tôi cũng giống em, chỉ muốn đối phó cho qua chuyện, dù sao những gì tôi biết về em trước đây chỉ gói gọn trong một chữ: Nhạt."
Bùi Nam Chi không lên tiếng. Cô không quan tâm đến suy nghĩ của Lục Trăn, anh ta có hứng thú với cô hay không cô cũng chẳng để ý. Cô cảm thấy những điều này không thay đổi được ý định của mình. Cô sẽ không liên hôn với Lục Trăn.
"Tiếp xúc rồi mới thấy cũng không tệ. Nếu người phải kết hôn là em, tôi có thể chấp nhận." Lục Trăn giơ tay lên: "Nhưng có vài chuyện chúng ta nên nói rõ trước. Em cũng biết tôi rồi đấy, tôi không phải người tốt, càng không phải đàn ông tốt. Kết hôn thì được nhưng sau này em bớt quản tôi đi."
Bùi Nam Chi cười lạnh trong lòng.
Tôi mà thèm quản anh á?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hon-nam-chi&chuong=13]

Tôi căn bản không muốn kết hôn với anh!
"Em và tôi đều hiểu rõ trong lòng, việc liên hôn giữa hai nhà Bùi - Lục là điều tất yếu. Nhà họ Bùi coi trọng mấy mảnh đất trong tay nhà họ Lục chúng tôi và các dự án hợp tác phía sau, còn chúng tôi coi trọng bối cảnh của nhà họ Bùi. Đôi bên đều lấy thứ mình cần. Trong cuộc hợp tác này, nhà họ Bùi không lỗ. Đương nhiên em càng không lỗ."
Lục Trăn càng nói càng hăng: "Nhà họ Lục chúng tôi chỉ có mình tôi là con một, sau này cả nhà họ Lục đều là của tôi. Một đứa con nuôi như em mà có thể gả vào nhà họ Lục cũng coi như là phúc phận của em. Nhưng may mà em là trẻ mồ côi, không có cha mẹ ruột đến quấy rầy chuyện này. Em chỉ cần lo liệu ổn thỏa lão Bùi tổng và bà vợ của ông ta, sau này gả qua đây cứ yên ổn ở nhà họ Lục, ngày tháng cũng sẽ không quá tệ đâu."
"Lục tiên sinh lúc nào cũng tràn đầy tự tin vào bản thân như vậy sao?" Bùi Nam Chi đảo mắt trong lòng, ai thèm ở lại nhà họ Lục của các người chứ.
"Tôi không nên tự tin sao?" Lục Trăn vừa ăn vừa cười: "Tôi là người thừa kế tương lai của nhà họ Lục lẫy lừng, những gì tôi nói đều là sự thật chẳng lẽ không đúng sao?"
Bùi Nam Chi cúi đầu, không trả lời. Đối với loại đàn ông này, nói bao nhiêu cũng vô ích.
Bùi Nam Chi không biết rằng, chính thái độ này của cô lại càng khơi dậy hứng thú của Lục Trăn. Anh ta từ nhỏ đã phóng túng bất cần, dường như không muốn dành quá nhiều sự chú ý cho bất cứ thứ gì, đặc biệt là về phương diện tình cảm.
Nhưng nếu suy xét kỹ, anh ta không phải ngay từ đầu đã "tra" như vậy. Thời sinh viên anh ta cũng từng chân thành yêu đương với người ta, nhưng vì bối cảnh gia đình quá chênh lệch nên cuối cùng đường ai nấy đi. Bản thân anh ta cũng hiểu rõ với tư cách là người thừa kế tương lai của nhà họ Lục, đối tượng kết hôn của anh ta chắc chắn phải là môn đăng hộ đối.
Dù Bùi Nam Chi là con nuôi nhưng thắng ở chỗ cô là người nhà họ Bùi, cuộc hôn nhân này lại do chính Bùi Tấn Nguyên định đoạt. Bùi Tấn Nguyên đã đích thân hứa hẹn rằng sau này nhà họ Bùi sẽ hợp tác lâu dài với nhà họ Lục. Tính toán ra thì chỉ có lời chứ không lỗ.
Lục Trăn sinh ra trong hào môn, hiểu rất rõ những lợi ích thiệt hơn bên trong, nên anh ta đã không từ chối cuộc liên hôn này. Ban đầu Lục Trăn vốn không coi trọng cô, tính cách quá nhạt nhẽo, chẳng có gì đáng yêu. Được mỗi cái là xinh đẹp.
Qua thời gian tiếp xúc vừa rồi, Lục Trăn phát hiện Bùi Nam Chi không phải kiểu "nhạt" như vẻ bề ngoài, tính cách cô thực ra rất quyết liệt. Ngoại hình có thể mềm mại quyến rũ nhưng trong xương tủy lại đầy tính thử thách, loại phụ nữ này càng có sức hút hơn.
Hơn nữa, cô chỉ là con nuôi nhà họ Bùi, nhà họ Bùi sẽ không chống lưng cho cô quá nhiều. Loại người này sau khi kết hôn chắc chắn sẽ không dễ dàng gây chuyện, càng không làm loạn gì hoàn toàn phù hợp với nhu cầu của anh ta: Anh ta có thể kết hôn xong rồi tiếp tục tiêu dao tự tại.
Nghĩ thông suốt những điều này, Lục Trăn cảm thấy liên hôn là khả thi. Anh ta đã chấp nhận Bùi Nam Chi, chỉ có điều cô lại không hề sẵn lòng.
Anh ta khuyên bảo: "Tôi biết tính tình em bướng bỉnh lắm, không thích sự sắp xếp này thì trong lòng chắc chắn đang nghĩ quẩn, nhưng việc liên hôn giữa hai nhà Bùi - Lục là chuyện không thể thay đổi. Có những việc người lớn đã quyết định thì chúng ta không có quyền phản đối, trừ khi em rời khỏi nhà họ Bùi. Chúng ta đều biết điều đó là không thể. Nhà họ Bùi có ơn nuôi dưỡng em, con đường này nếu chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, em chắc chắn sẽ không đi. Bởi vì, nếu thực sự bước ra khỏi nhà họ Bùi, nhà họ Bùi cũng chắc chắn có thể khiến em không ngóc đầu lên nổi."
"Đã như vậy, chi bằng sớm chấp nhận đi. Tôi có thể hứa với em, bước vào cửa nhà họ Lục, tôi sẽ cho em quyền hạn của bà Lục, để em sau này tận hưởng vinh hoa phú quý. Nhưng em đừng hy vọng gì về mặt tình cảm đối với tôi, tâm tư của tôi xưa nay chưa bao giờ dừng lại ở một người quá lâu. Sau này chỉ cần em không can thiệp vào chuyện của tôi, tôi cũng sẽ cho em sự tôn trọng xứng đáng. Đương nhiên, điều khoản này cũng áp dụng cho em, chúng ta có thể giao kèo sau này cuộc sống không can thiệp lẫn nhau, chỉ cần khi có người ngoài và người lớn ở đó, đóng vai một cặp vợ chồng ân ái là được."
Sự tự phụ của đàn ông luôn có thể khiến người ta kinh ngạc. Nghe những lời này, đôi mắt lạnh lùng của Bùi Nam Chi dần dần nhiễm những ngọn lửa giận dữ.
Bàn tay mảnh khảnh của cô đè lên mặt bàn, vừa định đứng dậy thì bỗng nghe thấy tiếng động truyền đến từ cửa. Giây tiếp theo, cánh cửa gỗ của phòng bao đổ rầm xuống, đập mạnh lên mặt sàn phía sau lưng Lục Trăn, làm tung lên một làn bụi mờ nhạt.

Bình Luận

0 Thảo luận