Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Hôn Nam Chi

Chương 14: Kẻ chống lưng mạnh nhất

Ngày cập nhật : 2026-03-17 17:32:50
Tiếng động dữ dội khiến lồng ngực Bùi Nam Chi co thắt mạnh một hồi. Phải mất vài giây sau, cô mới chậm rãi ngước đôi mắt đen láy lên, nhìn thấy gương mặt "chán đời" của Cố Bắc Thầm.
Chiếc áo vest ngoài của anh đã biến mất, chỉ còn mặc chiếc sơ mi trắng tinh tế, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, hai tay đút túi quần, đứng ngạo nghễ ở cửa.
Cánh cửa là do anh đá đổ sao?? Chuyện này là thế nào??
Sắc mặt Cố Bắc Thầm âm trầm đến đáng sợ. Đôi mắt anh đen như đá quý, đuôi lông mày nhướng lên đầy sắc lẹm, dường như muốn bắn ra những tia lửa rực cháy. Luồng uy thế có thể dồn người ta vào chỗ chết bất cứ lúc nào trên người anh lại một lần nữa cuộn trào.
Trong một khoảnh khắc, Bùi Nam Chi cảm thấy bị áp lực lạnh lẽo toát ra từ Cố Bắc Thầm làm cho nghẹt thở. Huống chi là Lục Trăn.
Anh ta ngồi ở vị trí gần cửa, khi nghe thấy tiếng động đã theo bản năng quay người lại, tận mắt chứng kiến cánh cửa cao hơn cả người mình đổ rầm xuống ngay trước mặt. Chỉ cần lệch đi một centimet nữa thôi là nó sẽ đập thẳng vào đầu anh ta.
Lục Trăn vốn luôn là kẻ lơ là trăng hoa, giờ phút này lại sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
Bên ngoài Cố Bắc Thầm đứng giữa, Văn Thịnh Lan và Ôn Đình Uẩn đứng hai bên, sắc mặt cả ba đều rất khó coi.
Ánh mắt Văn Thịnh Lan lướt qua Bùi Nam Chi, dừng lại trên mặt Lục Trăn. Lời nói lại là dành cho Cố Bắc Thầm: "Cậu bị sao thế hả, nghe tiếng chó sủa thôi mà cũng giận đến mức này, cậu nhìn xem, đá đổ luôn cả cửa người ta rồi!"
Ôn Đình Uẩn cười lạnh: "Tính nết của Cố tổng mà cậu còn không biết sao? Ai chọc cậu ấy thì kẻ đó chết! Mấy con chó đó cũng thật là, chỉ biết sủa bậy, làm phiền đến Cố tổng của chúng ta rồi. Đừng để lát nữa làm Cố tổng nổi điên, trực tiếp đánh chết nó luôn."
Văn Thịnh Lan: "Cố tổng, cậu đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với chó nữa. Chó sủa thì phiền thật, đánh chết cũng chẳng sao, chủ yếu là còn phải dọn dẹp. Bẩn tay."
Bùi Nam Chi cuối cùng cũng hiểu ra. Có lẽ họ đi ngang qua phòng bao, vô tình nghe thấy những lời ngông cuồng của Lục Trăn, nên chướng mắt mà thay cô trừng trị anh ta? Cô nhớ Văn Thịnh Lan tính tình khá tốt, không ngờ cũng là một bậc thầy mỉa mai.
Văn Thịnh Lan: "Em giái Nam Chi, làm phiền hai người ăn cơm rồi."
Bùi Nam Chi vội lắc đầu: "Dạ không có gì ạ."
Văn Thịnh Lan lại nhìn Lục Trăn: "Này nhóc, không bị đập trúng chứ?"
Lục Trăn cũng lắc đầu: "Không sao."
"Không sao là tốt rồi. Vểnh tai lên mà nghe cho kỹ lời tôi nói đây. Người ngồi trước mặt cậu là em gái tôi, tốt nhất cậu nên tôn trọng một chút, nếu không thì chuyện không chỉ dừng lại ở một cánh cửa đâu."
Cố Bắc Thầm từ đầu đến cuối không thèm liếc nhìn Lục Trăn một cái, anh nhìn chằm chằm Bùi Nam Chi và nói: "Chi Chi, lại đây."
Gương mặt nghiêm nghị, giọng điệu uy quyền khiến Bùi Nam Chi có chút sợ hãi.
Văn Thịnh Lan lên tiếng giải vây: "Lát nữa Hoắc Trì sẽ đưa Tầm Tầm qua đây, Nam Chi, em cũng qua đó một chuyến đi."
"Dạ vâng."
Nhận được lời đồng ý của cô, Cố Bắc Thầm vẫn đứng yên không nhúc nhích, dường như nhất định phải đợi cô đứng dậy ngay lúc này. Nhưng Bùi Nam Chi không hiểu ý, cứ tưởng anh còn dặn dò gì nữa nên chớp mắt nhìn anh đầy mong chờ. Cố Bắc Thầm càng thêm không vui.
Văn Thịnh Lan không nhìn nổi nữa, kéo Cố Bắc Thầm đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hon-nam-chi&chuong=14]

Trước khi đi, anh còn đặc biệt dặn dò Bùi Nam Chi: "Qua ngay đi nhé, đừng trì hoãn. Có gì hay mà nói với loại người này."
Bùi Nam Chi ngồi tại chỗ, đầu óc vẫn còn hơi mơ hồ. Cô luôn cảm thấy Cố Bắc Thầm hôm nay lạ lắm.
Một lát sau, Lục Trăn đã hoàn hồn. Thấy giám đốc điều hành vào xin lỗi, anh ta liền mắng cho người đó một trận xối xả. Bùi Nam Chi không nhìn nổi nữa, vẫy tay với vị giám đốc: "Không sao đâu, chúng tôi cũng ăn xong rồi."
Giám đốc liếc nhìn Lục Trăn, thấy anh ta không nói gì thêm mới quay người rời đi. Bùi Nam Chi đề nghị đi tìm bạn, Lục Trăn cũng nghe thấy lời Cố Bắc Thầm nói lúc nãy nên không nói gì thêm mà để cô đi.
Bước ra khỏi phòng bao, Bùi Nam Chi ngoái nhìn cánh cửa gỗ vẫn nằm chỏng chơ trên mặt đất, cảm thấy Lục Trăn ngồi cạnh cửa trông thật thảm hại, cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Cảm giác trong lòng có chút sảng khoái là thế nào nhỉ!
Trong một phòng bao khác.
Văn Thịnh Lan và Ôn Đình Uẩn ngồi bên tay phải Cố Bắc Thầm, khoanh tay trước ngực, ánh mắt đổ dồn vào anh. Hoàn toàn là biểu cảm xem kịch hay.
"Không ngờ được, thật sự không ngờ được, Cố tổng của chúng ta cũng có lúc mất bình tĩnh như thế."
Cố Bắc Thầm tâm trạng không vui: "Cút. Đừng chọc tôi."
"Cậu nhìn cái bộ dạng này của cậu xem, lát nữa cô bé kia qua đây, cậu đừng có dùng cái vẻ mặt này làm người ta sợ hãi."
Nghe thấy lời này, luồng sương đen như đôi cánh ác quỷ đang trực xòe ra quanh người Cố Bắc Thầm đã bị anh mạnh mẽ thu hồi lại. Anh sinh ra đã ở đỉnh cao danh vọng, chưa bao giờ biết đến hai chữ "thu mình" nhưng vì cô, anh cam tâm tình nguyện.
Tiếng gõ cửa vang lên, phục vụ đẩy cửa vào, ngay sau đó là giọng nói rạng rỡ của Cố Phi Tầm: "Chào các anh~"
Cố Phi Tầm diện một chiếc váy dài lộng lẫy, tà váy nhẹ nhàng đung đưa theo nhịp bước, mỗi bước đi như nở hoa sen. Bùi Nam Chi đi bên cạnh cô ấu, chiếc váy liền thân màu trắng đơn giản không hề bị đại minh tinh Cố Phi Tầm lấn át, trái lại còn toát lên một vẻ đẹp trí thức diễm lệ.
Văn Thịnh Lan liếc nhìn Cố Bắc Thầm: "Các em gái đến rồi kìa."
Vừa vào phòng, Cố Phi Tầm đã đẩy tất cả mọi người ra, kéo Bùi Nam Chi ngồi vào vị trí chính giữa, ngay cả vị hôn phu Hoắc Trì của mình cũng chẳng thèm ngó ngàng, quẳng sang một bên. Đại tiểu thư này vốn đã kiêu kỳ quen thói, mà Cố Bắc Thầm lại nổi tiếng là cuồng em gái, nên mọi người chỉ còn cách chiều chuộng cô ấy lên tận trời, tuyệt đối không dám đắc tội.
Cố Phi Tầm đặt thực đơn trước mặt Bùi Nam Chi: "Chi Chi, muốn ăn gì cứ chọn thoải mái."
Đôi môi đỏ của Bùi Nam Chi nở nụ cười, ánh mắt nhìn Cố Phi Tầm tràn đầy vẻ yêu mến: "Tớ vừa mới ăn rồi."
"Ăn với cái thằng nhóc nhà họ Lục kia mà cậu ăn no được à? Hừ, nhắc đến anh ta là tớ thấy bực!"
Cố Phi Tầm là diễn viên, vì sức khỏe không tốt lắm nên Cố Bắc Thầm không để cô ấy làm việc quá sức. Lịch trình công việc của cô ấy không bận rộn như các diễn viên khác, ngày thường rất thảnh thơi. Có chuyện hay không có chuyện cô đều thích rủ Bùi Nam Chi và Tần Phức Úc - hai cô bạn thân đi cùng, tình cảm ba người rất sâu đậm.
Bùi Nam Chi thường kể cho họ nghe nhiều chuyện, nên Cố Phi Tầm biết việc nhà họ Bùi sắp xếp liên hôn cho cô, cô ấy rất bất mãn với nhà họ Bùi và cả Lục Trăn kia nữa.
"Cái tên đó có tư cách gì mà liên hôn với cậu chứ, ba cậu cũng thật là, chẳng thèm nhìn xem đó là cái hạng người gì."
Cố Phi Tầm lẩm bẩm, định gọi món cho cô. Bùi Nam Chi thấy cô ấy vung tay một cái đã đánh dấu hơn nửa thực đơn, vội vàng giữ tay lại: "Tầm Tầm, đừng gọi nhiều thế, tớ vừa ăn no thật rồi mà."
Cố Phi Tầm nhíu mày nhìn cô, rõ ràng là không tin lắm.
Bùi Nam Chi đành phải giải thích: "Để không phải nói chuyện với anh ta, vừa rồi tớ chỉ lo cắm cúi ăn thôi, bụng sắp nổ tung rồi đây này. Cậu mà gọi nhiều thế này nữa là tớ không ăn hết đâu đấy."
Vì có Cố Phi Tầm ở đó, cô cảm thấy tự nhiên hơn nhiều, khi nói chuyện vô tình bĩu môi một cái trông rất đáng yêu. Cố Bắc Thầm nhìn cô, lớp sương đen u ám trong mắt anh tức khắc tan biến, lộ ra vẻ ấm áp hiếm hoi.
Văn Thịnh Lan và Ôn Đình Uẩn nhìn nhau đầy ẩn ý. Chẳng cần phải nói gì cả, Cố tổng rõ ràng là yêu chết đi được!

Bình Luận

0 Thảo luận