Khi mới vào đài truyền hình, đài yêu cầu mọi người đều phải đăng ký Weibo chính thức để dùng cho việc tuyên truyền chương trình. Bùi Nam Chi đã làm vài chương trình, trên Weibo có gắn chứng nhận. Nhưng trước đó số lượng người theo dõi không nhiều, chỉ có hơn hai mươi ngàn fan. Dù sao cô cũng làm về mảng tin tức thời sự, bản thân cô cũng không để ý đến việc kinh doanh Weibo, giữ cái tài khoản này chủ yếu là để theo dõi các kênh tin tức, xem tin tức và học hỏi cách làm chương trình.
Bùi Nam Chi không thể ngờ rằng, cái tài khoản Weibo ẩn mình trong góc khuất không ai hay biết của cô lại tăng thêm một trăm ngàn fan chỉ sau một đêm, số lượng bình luận nhiều không đếm xuể.
Bài đăng gần nhất của cô là một bức ảnh chụp mặt trời, bầu trời xanh thẳm và ánh nắng rực rỡ, trong vắt không một bóng mây.
Dòng trạng thái đính kèm: [Nhớ cậu quá đi thôi, mặt trời nhỏ của tôi. Khi nào cậu mới lại xuất hiện đây? Đống chăn màn sắp mốc của tôi đang rất cần cậu.]
Bên dưới là một đám người bình luận rôm rả:
[Đây là Tiểu tiên nữa nhân gian nào vậy, đăng Weibo đáng yêu quá đi mất.]
[Chị ơi chị xinh thật sự luôn ấy, thảo nào Chị Gái Hoa Hồng cũng phải vào thả tim.]
[Tôi đơn phương tuyên bố, tôi và tiểu tiên nữ là bạn thân rồi nhé, vì chăn của tôi cũng sắp mốc đến nơi rồi đây này.]
[Xem ảnh cứ tưởng 'Tiểu tiên nữ thuần khiết' là giả trân, xem Weibo xong, oa mười giây trước tôi đúng là đồ ngốc, xin hãy tha thứ cho sự thiếu hiểu biết của tôi.]
[Hóa ra trên đời này thật sự có tiểu tiên nữ như vậy, xinh đẹp quá đi thôi, giống như một tờ giấy trắng khiến người ta mê đắm.]
Lướt xem các dòng bình luận, thần sắc Bùi Nam Chi càng lúc càng trở nên nghiêm trọng.
"Cái Weibo này của em còn dùng được nữa không đây?"
La Thanh Nguyên bị vẻ mặt ngây ngô của cô làm cho bật cười. Ai mà ngờ được "Tiểu tiên nữa nhân gian" đang được khen nức nở trên hot search lại chỉ quan tâm đến cái tài khoản Weibo của mình.
"Tất nhiên là dùng được chứ, em xem em tăng bao nhiêu fan chỉ sau một đêm kìa."
"Em không cần fan, fan đối với em chẳng để làm gì. Em chỉ muốn dùng Weibo này để theo dõi thời sự thôi." Bùi Nam Chi có chút bất lực: "Tài khoản này theo dõi rất nhiều trang tin tức chính thống, em còn lưu lại rất nhiều video của các tiền bối dẫn chương trình giỏi nữa. Mất đi thì phiền phức lắm."
La Thanh Nguyên biết cô ngoài công việc ra thì chẳng có tâm tư nào khác, mọi chuyện trên mạng sẽ không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến cô. Cô thực sự không quan tâm.
"Tại sao phải bỏ chứ, đây vốn là Weibo đã được nhà đài xác thực mà."
Đầu ngón tay thon tròn của Bùi Nam Chi chạm vào cột thông báo, con số màu đỏ hiện lên quá mức nổi bật.
"Họ cứ liên tục để lại bình luận và nhắn tin riêng, điện thoại của em liệu có phát nổ không nhỉ?"
"Fan cũng có thể chỉ là hứng thú nhất thời thôi, đợi em không có động tĩnh gì thêm, họ tự khắc sẽ im ắng lại. Em dùng Weibo để xem tin tức thì cũng chẳng sợ người ta biết, hơn nữa bây giờ đều có thể cài đặt quyền riêng tư, lát nữa em chỉnh lại là ổn thôi."
"Vâng." Cũng chỉ còn cách đó thôi.
Bùi Nam Chi cùng La Thanh Nguyên đi thang máy lên thẳng tầng 18.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hon-nam-chi&chuong=20]
Vừa bước ra khỏi thang máy, cô đã thấy rất nhiều đồng nghiệp đang tụ tập trước cửa phòng họp lớn của tổ tin tức.
"Cái gì chứ, cậy là bạn gái con trai đài trưởng thì giỏi lắm à, sao lại vào đây phát hỏa như thế."
"Đừng nói nữa, lát nữa cô ta lại chỉa mũi dùi vào cậu bây giờ."
"Nhưng cô ta lấy tư cách gì mà đập bàn đập ghế, đó đâu phải bàn của cô ta."
Trong lúc hai cô gái đang lôi kéo nhau, họ nhìn thấy Bùi Nam Chi mặc bộ đồ công sở, chân đi cao gót bước tới, dáng người thanh thoát uyển chuyển, đẹp đến nao lòng. Ánh mắt Bùi Nam Chi lướt qua khuôn mặt họ, nhận thấy có chuyện không ổn nhưng thần sắc vẫn điềm tĩnh thản nhiên.
Trợ lý Tô Tiêu Văn vốn đang đứng ở cửa, nhìn thấy cô liền vội chạy tới nắm lấy tay Bùi Nam Chi: "Chị Bùi, Lâm Gia Ỷ quá đáng lắm. Cô ta vừa vào đã đập phá chỗ ngồi của chị!"
"Lâm Gia Ỷ rõ ràng là đang ghen tị với chị! Hôm qua chính cô ta không muốn đi dẫn hiện trường, không ngờ chị đi về lại đột nhiên bùng nổ. Cô ta vừa ngưỡng mộ vừa ghen ghét đến phát điên rồi, chẳng thèm che giấu gì nữa mà trút giận thẳng lên bàn làm việc của chị."
"Cái người này đúng là quá quắt, em thực sự muốn tát cho cô ta một cái!"
Cả tầng 18 này đều thuộc về tổ tin tức. Dưới tổ tin tức còn chia làm ba nhóm nhỏ. Bùi Nam Chi và Lâm Gia Ỷ là những người cùng khóa trong một nhóm, bàn trang điểm, bàn làm việc và chỗ ngồi trong phòng họp của họ đều nằm cạnh nhau. Vì mỗi sáng nhóm đều họp sớm, tổ trưởng đã phân chia chỗ ngồi cố định nên không ai được tùy ý thay đổi. Ngày thường hai người ngồi cạnh nhau nhưng luôn bằng mặt không bằng lòng, cả nhóm ai cũng biết.
Nhưng sáng nay, Lâm Gia Ỷ vừa đến đã đùng đùng nổi giận, gạt phăng mọi thứ trên chỗ ngồi của Bùi Nam Chi xuống đất, tiếng động cực lớn khiến tất cả những người có mặt đều nhìn thấy.
Bùi Nam Chi lạnh mặt bước vào phòng họp, nhìn thấy mặt đất hỗn độn, một vài món đồ cá nhân của cô nằm vương vãi. Xung quanh đông nghịt người nhưng không ai dám lên tiếng.
Bùi Nam Chi dung mạo diễm lệ nhưng tính cách có phần thanh lãnh, ngày thường không thích kéo bè kết phái, trông có vẻ là kiểu người không thích tranh giành. Thời gian qua, các chương trình trong tay cô hết lần này đến lần khác bị Lâm Gia Ỷ nẫng tay trên, mọi người đều nghe nói nhưng chưa từng thấy Bùi Nam Chi có động thái gì. Đồng nghiệp đều cho rằng Lâm Gia Ỷ có Lâm Huy Sâm chống lưng, còn Bùi Nam Chi không có chỗ dựa nào, tự nhiên là không dễ đối đầu trực diện. Họ đều nghĩ hôm nay Bùi Nam Chi cũng sẽ cắn răng chịu đựng.
Lâm Gia Ỷ diện một bộ đồ phong cách tiểu thư, tóc uốn sóng lớn, môi đỏ rực, thản nhiên tựa vào ghế của mình. Thấy Bùi Nam Chi bước tới, đáy mắt cô ta đầy vẻ khinh miệt.
Bùi Nam Chi dẫm trên đôi cao gót nhọn màu trắng đứng trước mặt cô ta, rủ mắt nhìn xuống. Đôi mắt ấy vương chút sương lạnh, cô chỉ vào đống đồ dưới đất: "Cô làm?"
"À, ngại quá nhé, tay tôi lỡ run một chút."
Giọng nói vừa lạnh lẽo vừa miệt thị, như thể chắc chắn đối phương không dám động thủ.
Đáy mắt Bùi Nam Chi thoáng qua tia giận dữ, những ngón tay tinh tế đặt lên lưng chiếc ghế xoay màu đen, lòng bàn tay mảnh khảnh nắm chặt lấy thành ghế.
"Lâm Gia Ỷ, cô nên biết làm người đừng nên làm quá tuyệt đường, nếu không sẽ không còn đường lui, phía sau chỉ còn vực thẳm thì không dễ sống đâu."
"Ồ, vậy sao?" Lâm Gia Ỷ bật cười: "Đời tôi còn chưa thấy vực thẳm bao giờ đấy."
Môi Bùi Nam Chi nở nụ cười, nhưng cái lạnh sâu thẳm trong mắt càng đậm hơn. Cô chậm rãi bước ra phía sau Lâm Gia Ỷ, tay nắm lấy chiếc ghế dùng lực kéo mạnh xuống.
Theo một tiếng "Rầm", Lâm Gia Ỷ đang tựa lưng vào ghế, cả người lẫn ghế đổ nhào xuống đất.
Tình thế diễn ra quá nhanh, mọi người chỉ kịp hít sâu một hơi đã thấy Bùi Nam Chi nhanh chóng xoay người, gót giày cao gót dùng lực giẫm xuống. Chiếc gót nhọn dài 10cm hạ xuống ngay sát tai Lâm Gia Ỷ, chỉ cách đôi mắt sáng của cô ta đúng 1cm, khiến Lâm Gia Ỷ sợ hãi lấy hai tay bịt chặt mặt.
Bùi Nam Chi khoanh tay trước ngực, toát ra khí chất của một nữ vương.
"Nhẫn nhịn cô không phải là sợ cô. Biết điều một chút thì đừng có suốt ngày tìm rắc rối. Tôi rõ ràng chỉ muốn làm tốt chương trình của mình."
Bỏ lại câu nói đó, Bùi Nam Chi quay người, cúi xuống nhặt những món đồ cá nhân của mình lên. Khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt trong veo, thần sắc nhạt nhẽo như thể mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Tô Tiêu Văn vội chạy tới giúp cô dọn dẹp lại bàn làm việc, quay đầu lại thấy Lâm Gia Ỷ đang lồm cồm bò dậy với tư thế kỳ lạ, không nhịn được mà cười thầm. Xung quanh không ai dám lại gần đỡ Lâm Gia Ỷ. Có lẽ vì ngày thường cô ta quá hống hách đắc tội với nhiều người nên sắc mặt của mọi người ở đó đa số là châm chọc.
Tô Tiêu Văn ghé sát tai Bùi Nam Chi thì thầm: "Chị Bùi, suốt nửa năm nay cô ta cứ được đà lấn tới, em cứ tưởng chị định tiếp tục nhịn nhục chứ. Tuyệt lắm ạ!"
Bùi Nam Chi nháy mắt với cô bé, khóe môi khẽ cười: "Dạo này hơi bận, nên chị chọn cách đánh nhanh thắng nhanh."
Nửa năm nay, Lâm Gia Ỷ luôn đối đầu với cô, dựa vào việc Lâm Huy Sâm là con trai đài trưởng mà ngấm ngầm phá hỏng mọi chương trình của cô, hoàn toàn không nể mặt, muốn dìm cô xuống đáy sâu. Bùi Nam Chi không ra tay là vì lười để ý, không ngờ người này lại càng được nước lấn tới. Hiện giờ chuyện nhà họ Bùi đã đủ khiến cô phiền lòng, cô thực sự không rảnh để dây dưa thêm.
Lâm Gia Ỷ đứng dậy, chỉnh lại váy, chỉ vào Bùi Nam Chi mắng lớn: "Chỉ là vô tình làm rơi đồ của cô thôi, sao cô lại có hạng người như vậy?"
Tô Tiêu Văn quay đầu hừ một tiếng: "Có phải vô tình hay không, có người tự biết rõ nhất."
"Từ khi nào đến lượt một đứa trợ lý nhỏ nhoi như cô được lên tiếng nói chuyện với tôi hả?"
"Trợ lý thì không phải người sao?" Một giọng nói êm tai đột ngột vang lên từ phía cửa.
Bùi Nam Chi quay người lại, thấy Tổng giám đốc Mạn Lâm và "Hoa khôi nhà đài" Tề Mộ Vi đang đứng ở cửa. Người vừa lên tiếng chính là Tề Mộ Vi.
Mạn Lâm quét mắt nhìn vào bên trong: "Có chuyện gì thế này?"
Đàm Tịnh Văn nhận được tin cũng vừa lúc chạy tới, cười giải thích: "Không có gì đâu ạ, chỉ là nhóm đang thảo luận công việc thôi." Dứt lời, cô ấy quay sang lườm Lâm Gia Ỷ một cái cháy mặt.
Cái con nhỏ này chuyên gây chuyện cho mình!
Về chuyện của Lâm Gia Ỷ và Bùi Nam Chi, Mạn Lâm cũng có nghe qua, chỉ là chuyện này không tiện nói ra mặt. Ánh mắt bà chuyển sang Bùi Nam Chi: "Bùi Nam Chi, việc dẫn chương trình cho hội nghị chiêu thương giao cho cô."
Bùi Nam Chi nhìn lại: "Vâng ạ."
Lâm Gia Ỷ tức đến mức nắm đấm như muốn nổ tung. Cơ hội mà cô ta phải vất vả hầu hạ Lâm Huy Sâm mới có được, giờ lại thành áo cưới cho kẻ khác.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận