Sáng / Tối
Tuần tiếp theo, Biên Dương nghe thấy tên Chung Vũ không ít, số lần còn nhiều hơn cả tên mình, cậu muốn không biết tên người này cũng khó.
Lý do nghe thấy không ngoài việc nói rằng khóa sinh viên mới này có một người rất đẹp trai, nhưng trông có vẻ u ám, cô độc, ít nói chuyện với ai. Thời học sinh dường như luôn như vậy, những người có vẻ u sầu rất được các cô gái yêu thích, còn các chàng trai thì không ai thích kiểu người này, không biết là do ghen tị hay gì, đều cho rằng người đó là quái vật.
"Anh Dương, anh có tức không khi sự nổi tiếng của anh bị vượt mặt?" Hứa Chỉ sau giờ học cười toe toét ngồi cạnh Biên Dương, thấy người kia đang gục đầu xuống bàn học, vẫn đang chơi game, "Anh gan thật đấy, không sợ lão Lưu lén nhìn ở cửa sau rồi thu điện thoại của anh à."
"Mẹ kiếp, tan học rồi à?" Biên Dương không thèm nhìn cậu ta, cho đến khi màn hình điện thoại hiển thị "defeat".
Hứa Chỉ "chậc chậc" hai tiếng: "Ván này anh đã mở từ lúc vào lớp rồi chứ gì."
Biên Dương chửi thề hai tiếng, ném điện thoại vào ngăn kéo, phát ra tiếng "loảng xoảng": "Có rắm thì mau thả."
"Bạn gái cũ của anh đang theo đuổi Chung Vũ, anh biết không?" Hứa Chỉ thần bí nói, mặc dù Biên Dương đã nghe nói từ sáng sớm.
Biên Dương nhướng mắt nhìn Hứa Chỉ một lúc lâu, cuối cùng mới thốt ra mấy chữ: "Đồ ngốc, cậu đã nói là bạn gái cũ rồi mà."
Hứa Chỉ vốn định trêu chọc để xem phản ứng của Biên Dương, nhưng thấy người kia không nóng không lạnh, cảm thấy không giống phản ứng mà Biên Dương nên có: "Xì, chán phèo."
Vừa nói xong, cậu ta nghe thấy tiếng hò reo và la hét từ phía đối diện, Hứa Chỉ thích hóng chuyện, lập tức cùng một nhóm bạn trong lớp chạy ra ngoài, trên lan can để xem. Có người nói Trần Mạn đang tặng sô cô la cho học sinh mới lớp 10, có người lại nói cô ấy mới chia tay Biên Dương bao lâu đã có mục tiêu mới rồi, Hứa Chỉ nghe xong hả hê quay đầu lại, liền thấy Biên Dương hơi nheo mắt, mặt không biểu cảm nhìn về phía đối diện.
"Còn nói không quan tâm à?" Hứa Chỉ với vẻ mặt "bị em bắt được rồi".
Biên Dương thật sự không nhìn Trần Mạn, cậu không đến mức không thể quên một người yêu cũ, hơn nữa, tình yêu thời cấp ba gọi là tình yêu gì? Hầu hết đều là bạn đẹp trai tôi xinh gái, hai người nổi tiếng ghép đôi với nhau mà thôi, nói về sự rung động thì Biên Dương có lẽ chỉ có một chút xíu, còn lại đều đến từ sự ưu việt khó hiểu của tình yêu tuổi học trò và sự thỏa mãn khi có bạn gái xinh đẹp mà thôi.
Trần Mạn và cậu cũng gần như vậy, họ đều hiểu rõ điều đó.
"Tôi thật sự không nhìn cô ấy." Biên Dương đảo mắt, "Thật ra tôi đã quen Chung Vũ này từ trước rồi."
Hứa Chỉ hứng thú: "Anh còn quen cả nam thần u sầu à?"
Biên Dương đá cậu ta một cái: "Cút mẹ cậu đi, mấy hôm trước tôi gặp cậu ta, cậu ta đang đánh nhau với người ta trong hẻm, như một con chó điên vậy, có thể còn cướp bạn gái của Hà Nhị hàng xóm nữa."
Hứa Chỉ vừa nghe đến Hà Nhị liền dựng tai lên, bọn họ trước đây thường xuyên đánh nhau với trường bên cạnh, không đếm xuể bao nhiêu ân oán mới cũ rồi: "Thì ra là bị đánh à, hôm đó em nghe người ta nói Hà Nhị bị gãy mũi phải đi bệnh viện thành phố, không biết thật giả, thằng này ghê gớm thật đấy."
Biên Dương bây giờ vẫn có thể nhớ lại dáng vẻ của Chung Vũ hôm đó, thật sự rất điên, đánh nhau không có quy tắc, nhưng sức lực trông rất lớn, hoàn toàn không thể liên tưởng đến dáng vẻ gầy gò của hắn.
"Cướp bạn gái của Hà Nhị là sao vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-mua-bao&chuong=3]
Hứa Chỉ tò mò lập tức ghé đầu qua.
Biên Dương đẩy đầu cậu ta ra, thờ ơ nói: "Tôi đoán mò thôi."
Thật ra cậu đã nghe thấy tiếng của Hà Nhị và bọn họ khi cậu ra khỏi quán net mua thuốc lá, đặc biệt là khi anh ta phẫn nộ nói rằng mình bị cắm sừng, khiến anh ta cười đến mức tay run rẩy không kịp nhét thuốc lá vào túi. Khi cậu quay lưng lại, không biết đám người đó đã chạy đi đâu.
Cậu mua đồ xong đi qua cầu thì trời đột nhiên đổ mưa, khiến cậu phải quay lại lấy ô, khi ra ngoài, cách con sông nhỏ đó vẫn có thể nhìn thấy cảnh một đám người đánh nhau. Khi Biên Dương đi qua, Hà Nhị và bọn họ đã chạy mất, chỉ còn lại Chung Vũ một mình đứng đó một cách thảm hại, nhìn qua thì trên người không có gì cả, chỉ có hai gói thuốc lá bị giẫm nát trên đất, hắn giống như một con chó hoang cô độc bị bắt nạt, không nhịn được muốn người ta ném cho một khúc xương.
"Xì." Hứa Chỉ lập tức mất hứng.
Biên Dương liếc cậu ta một cái, vừa định nói thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói đầy nội lực từ cửa.
"Biên Dương, Hứa Chỉ, Vương Thế Đán, ngày mai nhuộm lại tóc cho tôi."
"Mẹ kiếp, lão già ngu ngốc đến rồi." Hứa Chỉ vuốt một nắm tóc, liền thấy Biên Dương thờ ơ ngoáy tai, không thèm để ý đến giáo viên chủ nhiệm.
Vương Thế Đán là một trong những người chơi thân với họ, vẫn đang nằm ngoài xem kịch, vừa nghe có người gọi mình liền mặt mày ủ rũ nhìn lão Mã: "Không phải chứ, học kỳ này em đâu có nhuộm tóc."
Lão Mã ho khan hai tiếng: "Gọi quen đám các cậu rồi, Biên Dương và Hứa Chỉ nghe thấy không?"
Hứa Chỉ thành thật nói một tiếng "đã rõ", Biên Dương không thèm nhìn lão Mã, kéo dài giọng miễn cưỡng "ồ" một tiếng.
Biên Dương mỗi học kỳ đều bị nói như vậy một lần, đợi lão Mã đi rồi cậu liền đuổi Hứa Chỉ về bàn nằm ngủ. Tiếng mưa đặc biệt ru ngủ, cậu nằm chưa được bao lâu đã ngủ thiếp đi, cho đến khi tiết tiếng Anh lại bị giáo viên gọi dậy đuổi ra ngoài đứng. Cậu một mình một chỗ ngồi ở hàng cuối cùng, không có bạn cùng bàn nào canh chừng cho cậu.
Khi cậu đứng ra ngoài, vẫn có thể nhìn thấy mấy thằng bạn của cậu quay đầu lại với nụ cười hả hê. Biên Dương vừa đi vừa ngáp, cậu dựa vào hành lang, tay đút túi quần ngẩng đầu nhìn màn mưa rơi xuống từ tòa nhà dạy học một lúc, không bao lâu lại buồn ngủ.
..............
"Bốp."
Biên Dương bị tiếng động đột ngột làm cho hơi bực bội mở mắt ra, cụp mắt xuống liền thấy Chung Vũ đang ngồi xổm trước mặt mình nhặt cuốn vở rơi trên đất, trong tay hắn còn ôm một đống lớn, nhìn là biết của cả lớp.
Cậu xoa xoa gáy hơi khó chịu vì đứng ngủ, đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ xấu xa, Biên Dương một chân giẫm lên mép cuốn vở, cuốn vở đó lại vừa vặn viết tên Chung Vũ: "Cậu còn là lớp trưởng môn Toán à?"
Ngón tay của Chung Vũ chạm vào mép giày thể thao của cậu, hắn ngẩng đầu nhìn Biên Dương với nụ cười lười biếng và trêu chọc, rất nhanh lại cúi đầu xuống: "Không phải, tiện tay giúp thôi."
"Ồ————" Biên Dương lại hơi nhấc chân lên, nhưng không rút về, chỉ để lại một khe hở nhỏ với cuốn vở để Chung Vũ rút ra, "Sô cô la vừa nãy, cậu nhận chưa?"
Chung Vũ dừng lại một chút rồi nhặt lên phủi bụi: "Chưa nhận."
"Chưa nhận là đúng rồi." Biên Dương nhếch mép.
Chung Vũ cũng không hỏi, mặt không biểu cảm đang định đi về phía trước thì lại nghe thấy Biên Dương thờ ơ nói: "Nói gì thì nói tôi cũng từng cho cậu mượn tiền, sao lại lạnh lùng thế hả anh em."
Chung Vũ không hiểu đây là mối quan hệ gì, hắn dừng bước: "Tôi đã trả lại cho anh rồi."
Biên Dương "phì" một tiếng không nhịn được cười, cậu nghĩ sao người này lại cứng nhắc như vậy: "Đó không phải là giúp cậu giải quyết cái khó khăn trước mắt để không bị bố đánh sao."
Chung Vũ cụp mắt xuống không giải thích, một lúc lâu sau mới khẽ thốt ra hai chữ: "Cảm ơn."
Biên Dương bị lời cảm ơn đột ngột của hắn làm cho nhất thời không phản ứng kịp, cậu không nể mặt cười phá lên, cũng không quan tâm đến vẻ mặt khó hiểu của người trước mặt, vỗ vai Chung Vũ: "Cảm ơn thì không cần đâu, cậu đừng nhận đồ của người phụ nữ đó là được rồi."
Trần Mạn làm rùm beng như vậy rõ ràng là không nể mặt cậu, hoặc là muốn cậu phải nhìn và nghe những lời đàm tiếu đó. Tình yêu thời cấp ba thật ra đều khá trẻ con, sau khi chia tay luôn muốn chứng minh mình có thể tìm được người tốt hơn, còn muốn cho tất cả mọi người biết để khoe khoang một chiến thắng khó hiểu nào đó.
Chung Vũ vừa định mở miệng, đột nhiên cửa trước của lớp học bị mở ra.
"Biên Dương, bà đây bảo cậu đứng ngoài cho tôi, cậu mẹ kiếp còn đứng ngoài nói chuyện à?" Người phụ nữ trung niên hơi bực bội chỉ vào Biên Dương, "Nói chuyện tỉnh ngủ chưa?"
Chung Vũ thấy Biên Dương hơi đứng thẳng lên, cậu chớp mắt gãi gãi mái tóc vàng của mình: "Nói chuyện tỉnh ngủ rồi chị."
"Tỉnh ngủ rồi thì tiếp tục đứng cho tôi." Cô giáo tiếng Anh vẫn không có thiện cảm, "Cậu lớp nào, không học mà lang thang ngoài hành lang làm gì, còn không mau về." Nói xong liền "rầm" một tiếng đóng cửa lớp học lại.
"Mẹ kiếp, con đàn bà chết tiệt, đóng cửa nhẹ một chút thì chết à."
Trước khi Chung Vũ đi, hắn còn nghe thấy Biên Dương lầm bầm khó chịu, đợi khi hắn về lớp, trước khi vào cửa không nhịn được quay đầu nhìn lại. Biên Dương ở phía đối diện bắt chéo hai chân dài, nhìn lên trời với vẻ mặt khó chịu, đợi khi cậu định nhìn sang, Chung Vũ mới dời tầm mắt.
"Hôm nay đi quán net không, anh Dương." Vương Thế Đán thấy Biên Dương đi vệ sinh xong trở về, xách cặp chạy đến trước mặt cậu, "Mùa giải mới rồi, không chiến một trận à."
Sau giờ học, lớp học đã trống không, chỉ còn lại họ và Hứa Chỉ ngồi đó chép bài tập.
Biên Dương cầm khăn lau bảng vung vẩy mấy cái: "Các cậu đi đi, lão Lưu lại bảo tôi ở lại trực nhật, với lại tối nay mẹ tôi bảo tôi về sớm, bà ấy hầm canh gà."
"Ôi chao, dì tốt thật đấy————" Vương Thế Đán vừa nói vừa chạy đến chỗ Hứa Chỉ, "Cậu lại cho lớp trưởng lợi lộc gì rồi, cho tôi chép với."
"Mẹ kiếp, đợi tôi chép xong đã, lát nữa tôi sẽ đưa bài tập cho cậu ở quán net, cậu mang về chép." Hứa Chỉ không ngẩng đầu lên.
Hai người lại ồn ào một lúc lâu mới đi, cả tòa nhà dạy học lập tức trở nên yên tĩnh. Biên Dương dọn dẹp xong nhìn ra ngoài thấy mưa đã tạnh, cậu cầm ô xoay mấy vòng trong tay rồi mới ra ngoài.
Lúc này trường học đã không còn mấy người, cậu xắn tay áo đồng phục lên để lộ mấy vết sẹo đã đóng vảy trông khá đáng sợ, Biên Dương mặt không biểu cảm nhìn một cái, sau đó mới leo lên xe đạp.
Từ trường về nhà cậu nhất định phải đi qua trường phụ thuộc sư phạm, Biên Dương đạp xe đạp thì thấy một đám người quen thuộc trong con hẻm bên cạnh trường, người đứng giữa bị vây quanh rất rõ ràng———— cậu vừa mới giẫm lên cuốn vở của người ta chiều nay.
Cậu dần dần giảm tốc độ đạp.
Mũi của Hà Nhị vẫn còn dán băng gạc, Biên Dương thấy anh ta thẳng tay đấm Chung Vũ một cú, vừa nhanh vừa mạnh, cậu hơi nhíu mày như thể chính mình cũng cảm thấy đau. Chỉ là cú đấm này không trúng mặt Chung Vũ, khi sắp chạm vào xương gò má thì cổ tay của Hà Nhị bị giữ lại.
"Hình như tôi không quen cô thì phải." Chung Vũ nhìn cô gái đứng bên cạnh với mái tóc nhuộm cũng lộn xộn như vậy, cô gái đối diện với ánh mắt lạnh lùng của hắn nuốt nước bọt.
"Hôm đó không phải cậu chặn đường nói thích tôi sao?" Cô gái dù có chút chột dạ, nhưng Hà Nhị ở bên cạnh cô vẫn cứng rắn buộc tội, "Sao, bây giờ giả vờ không quen biết à?"
Một trong những người vây quanh tiến lên đá Chung Vũ một cú: "Mẹ kiếp, mày còn đánh gãy sống mũi anh em tao."
"Ai biết sống mũi của anh ta dễ gãy như vậy?" Chung Vũ lạnh lùng liếc nhìn anh ta một cái.
Tiếp theo ngay cả Biên Dương cũng ngây người, hắn đột nhiên bóp cổ Hà Nhị ấn vào tường, sau đó nhắm thẳng vào băng gạc trên sống mũi cắn xuống, cho đến khi băng gạc thấm máu, vẻ mặt của Hà Nhị bắt đầu méo mó, miệng phát ra tiếng kêu đau đớn và đứt quãng, những người xung quanh mới la hét bắt đầu kéo Chung Vũ ra.
Chung Vũ như phát điên cắn xuống, Biên Dương hít một hơi khí lạnh, cảm thấy thái dương đang đập thình thịch, không ngờ lại là đồ điên thật.
Hà Nhị ngồi xổm trên đất máu chảy không ngừng ra ngoài, bạn gái anh ta trợn tròn mắt bịt miệng rõ ràng là đã sợ ngây người. Mấy người kia rõ ràng cũng chưa phản ứng kịp, còn có chút ngây ngốc, cho đến khi một người trong số đó đột nhiên rút ra một con dao nhỏ và định đâm vào lưng Chung Vũ.
"Mẹ kiếp."
Biên Dương khi nhìn thấy thì mắt trợn tròn, cậu vốn không nên xen vào chuyện bao đồng, nhưng vẫn vứt xe đạp sang một bên rồi chạy về phía đó. Cậu sợ Chung Vũ một mình hôm nay sẽ gây ra án mạng, trong đó có hai người là học sinh trường nghề, còn mấy người là vô công rồi nghề, cậu đã từng nếm trải sự hỗn loạn và đen tối của họ.
"Mẹ kiếp chúng mày, cầm dao là muốn bị bắt hay muốn bị đuổi học!?"
Biên Dương dùng sức ném chiếc cặp sách đeo một bên vai, vừa vặn trúng vào tay người đó, khiến mũi dao đâm lệch khi sắp chạm vào Chung Vũ. Chung Vũ khi nghe thấy tiếng Biên Dương thì vừa vặn nghiêng người, sau đó chỉ cảm thấy một cơn đau nhói truyền đến cánh tay, khiến hắn nhíu chặt cả lông mày.
"Sao, thằng mặt trắng này là anh em của Biên Dương mày à?"
Biên Dương dù bình thường có hay đánh nhau đến mấy cũng biết hai người ở đây thì chẳng làm được gì, huống hồ người khác còn có dao, cậu "phì" một tiếng, xông vào túm lấy Chung Vũ bắt đầu chạy, thậm chí không cần cặp sách nữa: "Là mẹ mày ép đấy anh em, trước tiên hãy xem thằng anh em ngu ngốc của mày đang phun máu như vòi phun nước kìa!"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận