Sáng / Tối
Biên Dương quả thực có quan niệm "mặc kệ tôi" đối với những chuyện này, cậu không kỳ thị cũng không ghét bỏ, chỉ cần không liên quan đến cậu thì mọi chuyện đều không thành vấn đề.
Người kia nghe xong liền cười: "Chuyện không xảy ra với mình thì đều là trò vui."
Biên Dương nhún vai không bình luận, Chung Vũ suốt quá trình không nói một lời, chỉ có Biên Dương nhận thấy sắc mặt hắn không vui, cậu nghiêng đầu hỏi nhỏ: "Muốn về rồi à?"
Chung Vũ nhìn cậu, cổ họng có chút nghẹn lại, nếu Biên Dương biết mình thích anh, còn nghĩ đến việc tự an ủi vì anh, liệu Biên Dương có còn quan tâm mình như vậy không?
"Không, đợi anh." Hắn lắc đầu.
Trần Mạn không muốn nghe họ tiếp tục nói về chủ đề này, sắc mặt cô cũng không khá hơn là bao, bạn thân thấy vậy liền chủ động mang bánh kem đến giúp cô: "Đừng nói mấy chuyện này nữa được không, mỗi người có quan điểm khác nhau mà, với lại hôm nay là sinh nhật Trần Mạn, các cậu đừng làm người sinh nhật không vui chứ."
"Vậy thì chúng tôi chắc chắn không dám." Người kia vội vàng giúp đỡ đặt bánh kem lên bàn, "Bánh kem này ai chọn vậy, hợp với khí chất của chị Mạn nhà ta ghê."
"Đương nhiên là tôi rồi." Cô bạn nhỏ ngẩng cằm lên.
..........
Phía sau, những người chơi board game, hát hò, một đám người ồn ào đều ngồi lại. Hứa Chỉ ra ngoài lấy đồ ăn mang về, còn gọi phục vụ mang hai thùng rượu vào.
Mọi người tắt đèn trước, thắp nến lên bánh kem rồi hát bài chúc mừng sinh nhật cho Trần Mạn, sau khi nến được thổi tắt, mọi người lập tức reo hò.
"Chúc mừng sinh nhật tuổi 17 của mỹ nữ của chúng ta!"
Khi đèn trong phòng sáng trở lại, Chung Vũ mới nhận ra Trần Mạn đã đội một chiếc vương miện nhỏ trên đầu từ lúc nào, khi ngẩng đầu lên, cả người cô cười rất ngọt ngào.
"Ước gì vậy?" Hứa Chỉ hỏi.
"Cậu đoán xem."
"Đại học?"
"Một trong số đó." Trần Mạn đảo mắt một vòng rồi dừng lại trên người Biên Dương, "Còn lại thì không nói cho cậu biết đâu."
Hứa Chỉ rõ ràng là bị chua chát, Biên Dương đối mặt với ánh mắt của Trần Mạn, chậm rãi mở miệng: "Không phải liên quan đến tôi chứ."
"Đừng mơ mộng nữa." Trần Mạn quả thực cũng đã ước muốn tái hợp với Biên Dương, chỉ là cô xinh đẹp và kiêu ngạo, nên sẽ không bao giờ thừa nhận.
"Không phải cậu đang theo đuổi người lớp 10 đó sao?" Người bên cạnh vừa cắt bánh kem vừa hỏi, "Tên là... Chung Vũ?"
Chung Vũ nghe vậy không nói gì, Trần Mạn suýt nữa quên mất chuyện này, cô cũng không ngại ngùng mà thẳng thắn nói: "Người ta không đáp lại tôi mà, tôi đã từ bỏ sớm rồi."
"Cậu vẫn hợp với anh Dương hơn." Vương Thế Đán nói lời này rất chân thành, "Vũ... Chung Vũ lạnh lùng quá, không hợp với các cô gái đâu."
"Đúng vậy, cậu và Biên Dương cũng được coi là cặp đôi nổi tiếng rồi." Một cô gái mở miệng, "Nhưng tôi thấy hai người chia tay rồi còn thân hơn lúc chưa chia tay."
"Chuyện tình cảm ai mà nói rõ được?" Biên Dương ngắt lời họ, "Có thể tập trung vào chuyện sinh nhật của người sinh nhật được không."
Trần Mạn biết Biên Dương không muốn người khác bàn tán về mình, nhưng khi nghe Biên Dương hoàn toàn không cho họ không gian để tiếp tục trêu chọc, cô vẫn có chút buồn, dù sao tình cảm là thứ mà người khác thuận nước đẩy thuyền cũng là một cách.
Một đám người vừa nói chuyện phiếm trong và ngoài trường vừa uống rượu, có người uống nhiều quá ôm mic không buông bắt đầu gào khóc hát hò bên cạnh, nghe mà thái dương Biên Dương giật giật.
Biên Dương cũng uống không ít, vì chơi game toàn thua, hoặc là bị mọi người xung quanh trêu chọc đỡ rượu cho Trần Mạn, cồn kích thích khiến tiếng hát của họ càng chói tai hơn, cả người cậu hơi choáng váng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-mua-bao&chuong=20]
Chỉ có Chung Vũ cơ bản không đụng đến rượu, đến giờ chỉ uống hai ly rưỡi một chút, nhưng những người có mặt cũng không ai dám khuyên hắn uống.
Sau bữa tiệc rượu, một đám người trong phòng đều ngả nghiêng, còn có những nam nữ trước đó trông không quen biết lắm cũng trực tiếp trò chuyện, ôm ấp nhau, Chung Vũ đột nhiên hiểu ra tại sao Biên Dương lại nói hôm đó họ có buổi giao lưu.
Chung Vũ xoa xoa thái dương, ngẩng đầu lên thì thấy một cặp đôi đối diện đang hôn nhau chùn chụt ở góc sofa, tay của chàng trai còn ở trong áo cô gái. Vẻ mặt hắn có chút thờ ơ, đang định dời mắt thì bị hơi ấm bên cạnh áp sát.
"Chưa thấy bao giờ à?" Hơi thở của Biên Dương lẫn mùi rượu và mùi thuốc lá, không dễ chịu, nhưng lại khiến Chung Vũ có chút choáng váng.
"Cái gì?"
"Hôn nhau." Biên Dương khoác vai hắn, ánh mắt nhìn về phía đối diện, "Lạ à?"
Chung Vũ cụp mắt xuống, nhớ lại hồi cấp hai cũng có những học sinh yêu sớm làm những chuyện này trong rừng cây nhỏ của trường: "Trước đây cũng từng thấy rồi."
"Ồ, tôi thấy cậu như vậy, còn tưởng là ngây thơ đến mức chưa từng thấy những chuyện này." Biên Dương cười hai tiếng, rõ ràng là say rượu, "Có thích ai không, tôi thấy cậu ngồi đây không động đậy, cậu nhìn người khác xem."
Chung Vũ nhìn sống mũi cao thẳng của Biên Dương, và đường môi mỏng dưới nhân trung, hắn nuốt một ngụm nước bọt, trong mắt như có một làn sương mù dày đặc không tan: "Biên Dương."
"Ừm?"
Hắn hít một hơi thật sâu, như đang cố gắng kìm nén điều gì đó: "Khi nào về?"
"Cậu muốn về rồi à?" Biên Dương không để ý đến ánh mắt của Chung Vũ, cậu say khướt nheo mắt nhìn xung quanh.
"Ừm."
Biên Dương loạng choạng đứng dậy, Chung Vũ lúc này mới trực tiếp cảm nhận được người trước mặt đã uống bao nhiêu, hắn đưa tay đỡ Biên Dương một cái, cồn khiến da Biên Dương nóng đến đáng sợ.
Khi đi ngang qua nhóm người đang chơi thổi chai bên cạnh, Trần Mạn nhìn thấy Chung Vũ đỡ Biên Dương liền vội vàng gọi họ lại, trong mắt có chút bất ngờ: "Về rồi à?"
"Không chơi thêm một lát nữa sao? Bình thường đều chơi với chúng tôi đến rạng sáng mà." Hứa Chỉ trợn tròn mắt.
"Về trước đã, uống nhiều quá đau đầu." Biên Dương thực ra chỉ hơi choáng váng khó chịu, nhưng quá ồn ào nên cậu thấy phiền, cậu nhướng mắt nhìn Trần Mạn rồi nói lại một lần nữa, "Chúc mừng sinh nhật nhé, Trần Mạn."
"Biết rồi." Vết đỏ trên mặt Trần Mạn không phân biệt được là do cồn hay cái gì khác, Chung Vũ đứng sau lưng nhìn cô, Trần Mạn không nói ra được ánh mắt đó kỳ lạ ở chỗ nào, cô dừng lại một chút mới mở miệng, "Chúc ngủ ngon, về nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Khi Chung Vũ đỡ Biên Dương ra ngoài, Biên Dương giống như cả người không còn sức lực mà dựa vào hắn, thời tiết này cũng không mát mẻ, cách lớp áo mỏng, hơi nóng truyền đến từ da thịt khiến hắn hiếm hoi đổ chút mồ hôi.
"Cậu đẹp trai, cậu nhớ..." Người phục vụ ở quầy lễ tân nhìn thấy họ, đang định chào Biên Dương thì lại thấy Chung Vũ bên cạnh, anh ta nghẹn lời rồi dứt khoát ngậm miệng, trân trân nhìn Biên Dương.
Biên Dương đầu óc choáng váng, rượu càng uống lâu càng ngấm, lúc nãy ở trong đó còn chưa choáng váng đến thế. Có lẽ là uống nhiều quá, Biên Dương nói chuyện cũng thẳng thắn, cậu từng chữ từng câu nói với người phục vụ: "Đừng có ý đồ với tôi, tôi thích con gái."
Sắc mặt của người phục vụ lập tức trở nên khó coi, cùng với anh ta còn có Chung Vũ đang đỡ cậu, nhưng biểu cảm trên mặt hắn không thay đổi nhiều, chỉ là trông càng u ám hơn, ngay cả cánh tay đang nắm Biên Dương cũng vô thức dùng thêm vài phần lực.
"Đau." Biên Dương nghiêng đầu nhìn vẻ mặt khó chịu của Chung Vũ nhíu mày.
Chung Vũ lập tức nới lỏng một chút, nhàn nhạt nói: "Tôi đưa anh về nhé."
"Tôi tự về cũng được, gọi xe là được rồi."
"Thật không."
Chung Vũ vừa buông tay, Biên Dương lập tức mất đi chỗ dựa, cả người loạng choạng trông như một kẻ say rượu trên đường lớn. Vẻ không vui của Biên Dương sắp tràn ra ngoài: "Mẹ kiếp, đừng có làm vậy."
Chung Vũ hài lòng đỡ lại người cậu. Khi gọi được xe, hắn đưa tay ra che mép cửa xe, tránh cho Biên Dương bị đập đầu, đúng lúc hắn chuẩn bị ngồi cạnh Biên Dương thì đột nhiên nghe thấy có người gọi tên Biên Dương từ phía sau.
Chung Vũ quay đầu lại nhìn thấy Trần Mạn chạy ra, trên đầu cô vẫn đội chiếc vương miện nhỏ đó, kết hợp với chiếc váy xinh đẹp này, thực sự rất ít chàng trai nào không động lòng.
"Có chuyện gì vậy?" Chung Vũ liếc nhìn Biên Dương đang dựa vào ghế nhắm mắt, khi Trần Mạn vượt qua mình nhìn vào trong xe, hắn trực tiếp đóng cửa xe lại, tiến lên vài bước che khuất cảnh tượng bên trong cửa sổ xe.
Mặt Trần Mạn hơi đỏ: "Không có gì, tôi chỉ muốn nói tối nay cậu ấy đã uống rất nhiều vì tôi... bảo cậu ấy về uống chút nước mật ong."
Chung Vũ vừa nghe thấy câu "vì tôi" thì hơi nheo mắt lại: "Tôi biết."
"Tôi muốn nói riêng với cậu ấy vài câu." Trần Mạn chớp chớp đôi mắt hạnh, bất kỳ chàng trai nào nhìn thấy cũng không nỡ từ chối.
Chung Vũ lạnh lùng chặn tầm nhìn của cô: "Anh ấy ngủ rồi, có gì về trường rồi cô nói với anh ấy sau."
Trần Mạn đối với sự cứng rắn lạnh lùng trong lời nói của Chung Vũ không tìm được lối thoát, cô vốn muốn nhân lúc cô và Biên Dương đều đã uống rượu để nói chuyện giữa hai người, đợi đến khi cả hai tỉnh rượu cô không biết mình còn có dũng khí để nói hay không, chỉ là bây giờ rõ ràng không như ý cô. Cô nhíu mày, cuối cùng không cam lòng nói được rồi.
Chung Vũ không hề thương hoa tiếc ngọc, dù Trần Mạn là người sinh nhật hôm nay, hắn cũng không nói một lời nào mà quay người lên xe.
Trần Mạn nhìn chiếc xe chạy đi, khuôn mặt lạnh lùng của Chung Vũ và Biên Dương đang dựa vào cửa sổ xe nhắm mắt, cùng với hai bàn tay không biết có phải vì lệch vị trí mà trông như đang nắm chặt, cảm giác kỳ lạ của cô đối với Chung Vũ được phóng đại vô hạn, nhưng rất nhanh cô lại tự nhủ rằng đó là do uống rượu nên hoa mắt.
Chung Vũ vừa lên xe, tay vừa chạm vào da Biên Dương thì nghe thấy tiếng lẩm bẩm của người bên cạnh. Biên Dương dường như cảm thấy da mình mát hơn, dán vào thoải mái, rất nhanh Chung Vũ liền cảm thấy tay mình bị người ta vô thức cọ xát hai cái.
Khi Biên Dương ngủ, vẻ ngoài của cậu thu lại sự sắc sảo kiêu ngạo thường ngày, Chung Vũ nhìn cậu trong lòng có chút rung động, cuối cùng mạnh dạn đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy tay Biên Dương. Chàng trai không hề hay biết, chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng bỏng chạm vào thứ gì đó lạnh lẽo, sự bồn chồn đó dường như đã được xoa dịu.
Đèn đường ven phố rất tối, dưới ánh sáng lướt qua khi xe chạy nhanh, Chung Vũ nhìn hai bàn tay đang nắm chặt, ánh mắt tối sầm lại, hắn có chút tham lam muốn nắm chặt hơn, muốn luồn ngón tay mình vào kẽ ngón tay Biên Dương để giữ chặt tay người đó, nhưng cuối cùng hắn vẫn không hành động, chỉ vì câu nói mà Biên Dương đã để lại cho người phục vụ.
"...Đến đâu rồi?" Giọng Biên Dương có chút khàn, có một đoạn đường đến nhà cậu vẫn chưa được trải nhựa, đi rất xóc nảy, khiến cậu dù trong cơn mơ màng cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Người tài xế nhìn cậu qua gương chiếu hậu: "Sắp rồi, chỉ vài phút nữa thôi."
Biên Dương giơ một tay lên định dụi mắt, kết quả mới nhận ra tay cậu và Chung Vũ đang nắm chặt vào nhau, trông như hai người đàn ông đang nắm tay, nhưng vì khoảng cách giữa các ngón tay, lại giống như chỉ là vừa vặn chạm vào nhau.
"Da anh nóng quá." Chung Vũ nghiêng đầu chỉ giải thích một câu.
Biên Dương không có nhiều tâm trí để nghĩ về những chuyện này, cậu rút tay ra không quá để ý: "Cũng đúng, cậu có thể dùng làm điều hòa rồi."
"Tôi cảm thấy trước khi lên xe có ai đó gọi tôi, nhưng lúc đó đầu óc choáng váng, vừa chạm vào ghế là muốn ngủ, có ai tìm tôi có việc gì không?" Biên Dương liếc nhìn Chung Vũ, đột nhiên nhớ ra chuyện này.
Chung Vũ bình tĩnh nhìn về phía trước lắc đầu, mặt không đổi sắc nói dối: "Không có."
"Được."
Xe tiếp tục chạy.
"Tôi muốn biết, tại sao anh và Trần Mạn lại chia tay." Chung Vũ đột nhiên lạnh lùng mở miệng.
Biên Dương cuộn mình trong ghế, lười biếng nhướng mắt: "Sao lại nghĩ đến việc hỏi chuyện này?"
"Tôi cảm thấy cô ấy vẫn còn ý với anh."
Cồn đốt cháy đầu óc, Biên Dương khoanh tay đổi tư thế, lại nhắm mắt lại: "Thời gian chơi game và chơi với anh em nhiều hơn là ở bên cô ấy, nhưng tôi cũng không hợp yêu đương, chia tay là tốt."
Chung Vũ nghiêng đầu nhìn về phía cậu, cậu có thể cảm nhận được nhiệt độ trong ánh mắt đó.
Biên Dương nghĩ đến chuyện lộn xộn trong nhà mình đã hai năm không xảy ra, gần đây lại tái diễn, có lẽ một thời gian nữa Biên Đào thấy họ đã trả nợ, tiếp theo sẽ có vô số khoản nợ lại đổ dồn về nhà mình, ai đi theo mình thì người đó sẽ gặp họa, bất kể là yêu đương hay cái gì khác, đến gần đều không có lợi.
Cậu không có tâm trí để yêu đương với ai, cũng không muốn người khác thân thiết đến mức có thể can thiệp vào gia đình mình.
"Yêu đương không bằng nuôi chó." Biên Dương mở mắt, nhìn Chung Vũ cười khẩy một tiếng, "Cậu nói đúng không."
Tác giả có lời muốn nói:
Dự kiến cuốn này sẽ trở thành cuốn dài nhất mà tôi từng viết
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận