Sáng / Tối
"Cậu nói cậu ra ngoài một lát, tôi và bạn tôi tìm cậu mãi sau khi ra ngoài, nhắn tin cũng không trả lời." Trần Mạn vừa nói vừa lấy điện thoại ra nhắn tin cho cô bạn thân, "Hai cậu sao lại ở đây?"
Cô vừa nói vừa đi về phía hai người, vừa đứng lại nhìn thấy vết bầm nhạt trên mặt Chung Vũ thì nhíu mày: "Biên Dương, cậu đánh cậu ấy à?"
Biên Dương liếc cô một cái: "Thôi đi chị, tôi rảnh rỗi đánh cậu ấy làm gì? Hà Nhị đánh đấy."
"Hà Nhị?" Trần Mạn và Hà Nhị cũng coi như nửa quen biết, hồi cấp hai Hà Nhị còn theo đuổi cô một thời gian, hơn nữa Biên Dương và Hà Nhị có xích mích cũng không phải ngày một ngày hai, "Sao cậu ta lại quen Chung Vũ?"
"Bạn gái cậu ta đồn Chung Vũ theo đuổi cô ta."
Chung Vũ đứng bên cạnh không nói một lời, Trần Mạn không hiểu sao luôn cảm thấy hôm nay khí chất của hắn lạnh lùng hơn, ánh mắt tuy không nhìn vào mình nhưng cũng khiến cô rùng mình.
"Thì ra hai cậu quen nhau vì có chung kẻ thù à?" Trần Mạn nói hai người này nhìn như thể kiếp này kiếp sau cũng không có giao thiệp gì.
"Cũng đúng, bạn cậu đâu?"
"Tôi nhắn tin cho cô ấy rồi, cô ấy đang đợi chúng ta ở cửa hàng vừa nãy."
Biên Dương gật đầu rồi cùng Trần Mạn đi trước, đi được hai ba bước thì đột nhiên thấy Chung Vũ vẫn đứng phía sau không nhúc nhích, cậu lại quay lại khoác vai Chung Vũ ép hắn đi về phía trước: "Còn muốn ông đây mời cậu đi à?"
Chung Vũ mím chặt môi, khi ngẩng đầu lên thì chạm mắt với Trần Mạn, trong mắt cô gái rõ ràng vẫn còn sự nghi ngờ về mối quan hệ của hai người, nhưng cô mấp máy môi cuối cùng cũng không nói gì.
Khi ra ngoài, Chung Vũ thấy túi đồ ăn vặt và đồ nướng mà mình mua cho Trương Thịnh vẫn còn đặt trên kệ ở cửa hàng đó, hắn lại xách lên tay.
"Cậu ăn nhiều thế à?"
"Cái này mang cho Trương Thịnh."
Biên Dương nghe thấy cái tên này thì bĩu môi. Đến cửa hàng mà họ ăn uống, cô bạn của Trần Mạn đặt điện thoại xuống ngẩng đầu lên nhìn, kết quả là thấy ba người mà cô ấy không bao giờ nghĩ sẽ đi cùng nhau đang đi về phía mình, vẻ mặt cô ấy vô cùng thú vị, không thể kìm nén được sự tò mò.
"Các cậu đi đâu vậy?"
"Không có gì, gặp chút chuyện." Biên Dương không định nói chi tiết.
Cô gái kia cũng không phải kiểu người dám chủ động bắt chuyện với Chung Vũ, tuy tò mò nhưng vì không thân nên không dám hỏi, cũng không tiện hỏi trước mặt người khác. Đợi hai chàng trai nói chuyện, cô ấy mới lén kéo tay áo Trần Mạn, nhỏ giọng hỏi: "Rốt cuộc cậu thích ai vậy?"
Trần Mạn bị cô ấy hỏi đến ngớ người, vẻ mặt có chút khó xử. Thực ra trong lòng cô vẫn luôn có ý với Biên Dương, nhưng hai người lúc đó cũng chia tay trong hòa bình. Biên Dương thuộc kiểu người sẽ tốt với bạn, cũng sẽ trêu chọc bạn, nhưng bạn rõ ràng biết cậu không có quá nhiều ý đó với mình, giống như tính cách của cậu vậy, Trần Mạn đôi khi khá phiền Biên Dương, cô như thể trời sinh có một sức hút xấu xa khiến bạn không thể không mê mẩn.
Còn đối với Chung Vũ, thực ra ban đầu cô chỉ ôm ý định không nuốt trôi việc chia tay với Biên Dương, dù hai người vẫn là bạn bè. Lúc khai giảng, vừa nghe nói khóa sinh viên mới có một người đẹp trai, cô gần như lập tức háo hức muốn Biên Dương ghen, nhanh chóng bắt đầu theo đuổi Chung Vũ một cách rầm rộ, chỉ tiếc là Chung Vũ quá lạnh lùng, lạnh lùng đến mức Trần Mạn cảm thấy hắn căn bản không thích con gái. Bây giờ cô bạn thân hỏi, cô cũng không biết phải trả lời thế nào, dù sao người trong lòng thích và người đang theo đuổi hoàn toàn là hai người khác nhau.
"Cái này còn phải hỏi sao." Trần Mạn cũng không nói rõ.
"Cậu có ăn đồ ở quán này không." Biên Dương chỉ vào Chung Vũ, "Vừa nãy ăn với các cậu ấy, ngoài soufflé ra thì những thứ khác cũng được."
Chung Vũ liếc nhìn một cái, vừa nghĩ đến việc Biên Dương vừa nãy ở đây với Trần Mạn thì trong lòng lại dâng lên một sự ghê tởm không thể kìm nén, lắc đầu: "Không đói lắm."
Đến ngã ba, Biên Dương tự nhiên nói với hai cô gái: "Tôi đưa các cậu về nhé?"
"Thôi đi, đưa Trần Mạn về là được rồi, tôi tự về!" Cô bạn của Trần Mạn có chút trêu chọc, cô ấy vỗ vai Trần Mạn rồi lập tức hiểu chuyện chạy đi, để lại ba người còn lại với vẻ mặt khác nhau đứng tại chỗ.
"Vậy tôi đưa cậu về nhé?" Biên Dương trước đây cũng không ít lần đưa Trần Mạn về, bây giờ dù đã chia tay cũng chỉ là hỏi một câu lịch sự.
Trần Mạn chớp mắt, chỉ cảm thấy có hai ánh mắt lạnh lùng như muốn xuyên thủng mình, cô cảm thấy mình bề ngoài đang theo đuổi Chung Vũ, bây giờ lại trước mặt người ta để Biên Dương đưa về, dù trong lòng cô không muốn: "À......"
Cô còn chưa nói xong, Biên Dương đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vỗ đùi cười xấu xa hai tiếng: "Chậc, tôi quên mất, nên để Chung Vũ đưa cậu về, tạo cơ hội cho hai người có không gian riêng tư."
Vẻ mặt Trần Mạn lập tức trở nên khó coi, cô đỏ mặt bực bội đấm vào vai Biên Dương: "Cút đi."
Trong mắt Chung Vũ, cú đấm này mang thêm vài phần ý nghĩa mập mờ giữa nam nữ.
Biên Dương nhe răng cười, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt u ám của chàng trai, khoác vai Chung Vũ: "Cậu không phải đang theo đuổi cậu ấy sao, sao còn mắng tôi?"
"Biên Dương."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-mua-bao&chuong=15]
Chung Vũ nghiêng đầu khẽ gọi tên cậu.
Biên Dương nghe vậy nghiêng đầu nhìn hắn, khoảng cách giữa hai người rất gần, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, còn chưa đợi Chung Vũ nhìn kỹ ngũ quan của Biên Dương, Biên Dương đã ngả ngớn nhếch cằm: "Đùa thôi chị Mạn, thấy chưa, vẫn phải tôi đưa chị về."
Trần Mạn không biết có phải mình quá nhạy cảm hay không, cô luôn cảm thấy từ khi gặp Chung Vũ, hắn rất kỳ lạ, tuy phần lớn thời gian đều lạnh lùng u ám, nhưng hôm nay khí chất này đặc biệt đậm đặc, đặc biệt là mỗi khi hắn nhìn cô đều có vài phần địch ý, nhưng Trần Mạn lại cảm thấy mình nghĩ quá nhiều, dù sao cô và Chung Vũ cũng không có gì gọi là thù địch.
"Tôi lớn thế này rồi còn cần cậu đưa về sao?" Trần Mạn nói vậy, nhưng trong lòng lại ghét cái tình huống khó xử này khiến cô không thể tận hưởng việc Biên Dương đưa mình về.
Biên Dương nhún vai, dù sao cậu cũng chỉ là hỏi thăm một cách lịch sự: "Được rồi, xem ra chị Mạn không cần tôi nữa rồi."
Biên Dương nói chuyện luôn biết cách giữ thể diện cho mình, Trần Mạn thực sự cảm thấy khó khăn để thoát khỏi chút lưu luyến với cậu, cô theo thói quen bước lên bậc thang này: "Đương nhiên không cần, tôi đi trước đây, lát nữa tôi sẽ chuyển tiền qua WeChat cho cậu."
"Không cần đâu, coi như là phí chơi cùng chị Mạn buổi chiều vậy."
Biên Dương cười vẫy tay với cô, quả nhiên nhận được một tiếng "cút" đầy ác ý từ Trần Mạn khi cô đã đi được nửa đường, cậu khoác vai Chung Vũ cười đến run cả người.
Đợi Trần Mạn đi rồi, Biên Dương mới vỗ vai Chung Vũ: "Cậu không cần ai đưa về đúng không, tôi gọi taxi đi đây."
Khi trời dần tối, tiếng ồn ào trên đường phố cũng giảm đi rất nhiều, chỉ còn nghe thấy tiếng xào nấu thỉnh thoảng phát ra từ các quán ăn vỉa hè. Biên Dương mở điện thoại ra thấy Trần Mạn gửi cho mình một biểu tượng cảm xúc đấm đá, cậu vỗ vào ảnh đại diện của Trần Mạn, khi khóa màn hình mới nhận ra người bên cạnh quá yên tĩnh, mặt lạnh tanh không biết đang nghĩ gì.
"Sao vậy, còn không đi? Đồ cậu đưa cho anh ta không phải đã nguội hết rồi sao?"
Chung Vũ nhìn cậu, đột nhiên nói một câu không liên quan gì đến câu nói trước đó của cậu: "Cô ấy không phải là bạn gái cũ của anh sao?"
"Sao vậy?"
"Buổi chiều anh luôn ở bên cô ấy sao?"
Biên Dương nhìn Chung Vũ tự mình hỏi, có chút không vui nhíu mày.
Chung Vũ nhìn cậu một lúc lâu, tự biết Biên Dương ghét bị chất vấn, giọng điệu hắn dịu xuống một chút: "Tôi chỉ đang nghĩ......"
Hắn còn chưa nói xong Biên Dương đã hiểu ý: "Chỉ là tình cờ gặp nên cùng ăn bữa cơm thôi, sao ai cũng như thể chia tay rồi thì không thể gặp nhau vậy."
Chung Vũ không thích sự tương tác giữa Biên Dương và Trần Mạn, tuy hắn chưa từng trải qua bất kỳ mối quan hệ tình cảm nào, nhưng cũng có thể cảm nhận được sự mập mờ dây dưa giữa hai người, hắn không muốn nghĩ đến việc họ ở bên nhau ăn cơm, cũng ghét ánh mắt trêu chọc, tò mò của người khác khi nhìn họ. Hắn có một sự chiếm hữu mạnh mẽ, không thể kiểm soát đối với Biên Dương, cảm xúc này đến đột ngột và thuần khiết ngay từ khi tiếp xúc với hắn, bản năng bị thu hút khiến hắn cảm thấy đau khổ và kìm nén, và Biên Dương bây giờ là kênh giải tỏa cảm xúc duy nhất của hắn, nhưng hắn lại phải học cách kiểm soát và nhẫn nhịn.
Hắn lắc đầu: "Không có, tôi chỉ hỏi thôi."
Biên Dương không thể nào nghĩ ra Chung Vũ đang nghĩ gì, cậu hứng thú nhìn Chung Vũ, tùy tiện trêu chọc: "Tôi không ngờ cậu lại còn tò mò mấy chuyện này, sao đột nhiên lại hỏi vậy, thích Trần Mạn rồi à?"
Biên Dương sẽ không bao giờ biết Chung Vũ thích ai, nếu biết thì cậu thà chưa từng giúp Chung Vũ.
Vốn dĩ không cần nghĩ Chung Vũ sẽ trực tiếp nói không, nhưng ai ngờ Biên Dương lại không nghe thấy câu trả lời mình muốn nghe: "Nếu vậy thì sao?"
Biên Dương hơi nheo mắt, giọng điệu lập tức trở nên có chút nguy hiểm: "Ý gì?"
Chung Vũ vừa thấy phản ứng này của Biên Dương, trái tim bắt đầu co thắt dữ dội, như thể trong một giây rơi xuống đáy biển bắt đầu khó thở. Hắn chỉ có một giây nghĩ rằng nếu như vậy, Trần Mạn có lẽ sẽ không thể có những tiếp xúc mập mờ như vậy với Biên Dương nữa.
"Đùa thôi."
Biên Dương xoa đầu Chung Vũ: "Cậu dám."
Ban đầu cậu không thể chấp nhận Chung Vũ đồng ý với Trần Mạn vì cậu biết mục đích của Trần Mạn là gì, cô ấy có thích Chung Vũ hay không thì nhìn là biết. Bây giờ mối quan hệ giữa cậu và Chung Vũ vẫn khá tốt, nếu Trần Mạn xen vào giữa hai người, thì giống như bạn gái cũ của bạn trở thành bạn gái hiện tại của bạn bè bạn vậy, mối quan hệ kỳ lạ và khó xử.
Tuy nhiên, cậu hoàn toàn không để ý đến câu nói vừa nãy của Chung Vũ, dù sao người không mù cũng thấy cậu và Trần Mạn không có quan hệ gì. Chung Vũ nói vậy Biên Dương còn có cảm giác hóa ra hắn không phải là robot, bây giờ cũng biết đùa rồi, giống người hơn trước.
"Trần Mạn và tôi cậu chọn ai?" Cậu không thấy câu hỏi này kỳ lạ, vì trước đây cậu cũng thường hỏi Hứa Chỉ và những người khác chọn giữa phụ nữ và anh em, bây giờ cậu chỉ đơn thuần là trêu chọc Chung Vũ hỏi chơi.
Chung Vũ nghiêng đầu đối diện với ánh mắt trêu chọc của Biên Dương, ý trêu chọc của chàng trai rất đậm, nhưng Chung Vũ lại như muốn chìm vào mắt cậu, ngay cả hơi thở cũng trở nên nặng nề. Hầu như không có một chút do dự nào, thành kính mở miệng: "Anh."
Biên Dương hài lòng gật đầu, bóp gáy Chung Vũ ghé vào tai hắn nói như ban thưởng: "Ngoan lắm."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận