Sáng / Tối
Chú đi cùng đã đậu xe cho họ tại một khách sạn gần địa điểm thi đấu vào ngày hôm sau.
Biên Dương bị Chung Vũ gọi dậy, khi tỉnh dậy cậu mới phát hiện mình vẫn đang gối đầu lên vai người khác, cậu ngẩng đầu nhíu mày: "Tôi đã đè cậu suốt đường sao?"
Chung Vũ phớt lờ bờ vai hơi cứng và đau nhức vì bị đè một tiếng đồng hồ, lắc đầu: "Không, chỉ một lát thôi."
Biên Dương xoa xoa gáy vươn vai: "Vậy thì được, nếu không thì tôi cũng hơi khó xử."
Họ lề mề bên trong, Hứa Chỉ ở ngoài phấn khích gõ cửa xe, giục hai người nhanh xuống: "Xuống đi, ngẩn ra làm gì, chúng ta đi thuê phòng, rồi đi dạo quanh khu thương mại."
Ba người họ chỉ mang theo một túi nhỏ, ngoài đồ dùng cá nhân và chứng minh thư thì hầu như không mang gì khác, so với những du khách khác đang làm thủ tục nhận phòng, họ có vẻ quá đơn giản.
"À, xin lỗi... bây giờ chỉ còn hai phòng thôi." Cô lễ tân hơi ái ngại nói.
"Ý gì vậy, lúc tôi gọi điện thì cô nói còn trống nhiều mà." Biên Dương nhướng mắt nhìn cô một cái.
"Ngày mai có cuộc thi mà, phòng đã được đặt gần hết từ sáng nay rồi." Cô lễ tân hơi ngượng ngùng khi bị cau nhìn chằm chằm, đưa cho họ xem thông tin đặt phòng, "Vừa hay có một phòng đôi và một phòng đơn, ba người vẫn có thể ở được."
"Hay là cứ thế đi anh Dương, dù sao cũng chỉ một đêm thôi." Hứa Chỉ không quan tâm.
"Được."
Sau khi thuê phòng xong, Hứa Chỉ khoác vai Biên Dương: "Anh Dương, vậy hai chúng ta ngủ chung một phòng nhé? Vũ thần chắc thích yên tĩnh hơn nhỉ?"
"Cậu một mình ổn không?" Biên Dương không quan tâm, cậu đưa thẻ phòng đơn cho Chung Vũ.
Chung Vũ nhận lấy rồi liếc nhìn Hứa Chỉ, Hứa Chỉ cảm thấy ánh mắt quen thuộc khiến cậu ta tưởng là ảo giác trước khi lên xe lại xuất hiện, cậu ta nuốt nước bọt hơi không chắc chắn nói: "Vũ thần sợ sao, nếu cậu sợ thì tôi..."
"Không sao." Chung Vũ cụp mắt xuống trực tiếp ngắt lời cậu ta.
..................
Thực ra hai phòng chỉ là đối diện chéo nhau, đi lại khá tiện.
Chung Vũ một mình vào phòng trước, Biên Dương sau đó cùng Hứa Chỉ vào phòng đôi. Vừa vào cửa, Hứa Chỉ đã trực tiếp nằm vật ra giường, dang rộng tứ chi, như một tấm lưới dán chặt lên đó: "Môi trường trong này cũng không tệ, giường cũng khá lớn."
"Tối cậu sẽ không lăn lộn ngáy ngủ lung tung chứ." Biên Dương chưa từng ngủ chung với Hứa Chỉ, đương nhiên không yên tâm về thói quen ngủ của cậu ta, cậu nói thì thô lỗ nhưng chuyện ngủ lại khá kén chọn, rất yêu cầu không gian riêng tư, nên ban đầu cũng không muốn Chung Vũ ngủ chung giường.
"Chắc chắn không, tôi ngoan lắm." Hứa Chỉ lăn người lại vỗ ngực.
Biên Dương mở cửa sổ, nằm đó hút một điếu thuốc, kết quả quay người lại thấy Hứa Chỉ dựa vào đầu giường ngậm một điếu thuốc đang xem điện thoại: "Cậu có thể cút sang đây hút không?"
Hứa Chỉ chớp mắt: "Có gì khác biệt à?"
"Đừng làm tàn thuốc rơi lên giường." Biên Dương hơi chịu không nổi.
Hứa Chỉ vừa lẩm bẩm vừa miễn cưỡng di chuyển đến bệ cửa sổ: "Vỗ đi là được mà."
Biên Dương quay đầu đi, lười tiếp tục giao tiếp với cậu ta.
Buổi chiều ba người họ nghỉ ngơi một lúc trong phòng, sau đó mới đi dạo và ăn uống khắp thành phố. Hứa Chỉ chơi vui nhất, chơi điện tử rất lâu ở khu trò chơi điện tử, đặc biệt là đánh bạc xổ số ở máy đánh bạc, cố gắng gom đủ vé để đổi một thỏi son ở quầy lễ tân tặng cho cô gái mà cậu ta đang theo đuổi gần đây.
"Anh không đi sao?" Chung Vũ bị Biên Dương kéo đi chơi hai ván quyền vương.
"Cái gì?"
"Máy đánh bạc."
Biên Dương liếc nhìn Hứa Chỉ đang đếm vé xổ số: "Tôi ghét tất cả những thứ liên quan đến cờ bạc."
Chung Vũ nghe vậy khựng lại một chút, ngay khoảnh khắc đó đã bị Biên Dương K.O, hắn thu tay lại, nghe thấy Biên Dương cười rất lớn bên cạnh: "Tôi thắng rồi."
Giữa chừng Biên Dương tiện miệng nói hơi khát nước, Chung Vũ vốn cũng không quá hứng thú với điện tử, hắn nói một tiếng mình đi vệ sinh, rồi đi đến trung tâm thương mại xem có chỗ nào bán đồ uống không.
Tầng hầm một của trung tâm thương mại có một quán trà sữa mới mở, là thương hiệu của thành phố A, mở cửa hàng đầu tiên ở miền Nam, nên hôm nay có rất nhiều người vây quanh, nhưng nhìn bảng quảng cáo ở cửa thì gần đây đang có một hoạt động hợp tác với một thương hiệu tiêu dùng nhanh nổi tiếng dành cho phụ nữ, mua trà sữa sẽ được tặng một món đồ trang sức nhỏ của thương hiệu đó, nên đa số là các cô gái đang xếp hàng. Chung Vũ quét mã xong rồi dựa theo khẩu vị của Biên Dương gọi một ly, hắn một mình cao ráo gầy gò đứng giữa một đám con gái, trông có vẻ hơi đặc biệt.
"Cậu đẹp trai, mua cho bạn gái à?" Cô nhân viên đang bưng đĩa mời người khác thử ở bên ngoài thấy Chung Vũ thì chủ động tiến lên, nhưng sau đó nhìn rõ khuôn mặt u ám của hắn thì lại hơi mất đi dũng khí bắt chuyện, "...có muốn chọn cho cô ấy một đôi bông tai hay một chiếc ghim cài áo không?"
Chung Vũ nhìn những món đồ đủ màu sắc nhưng đều rất hồng phấn trong túi cô ấy: "Không cần đâu."
Cô nhân viên đó cũng không nói được câu tiếp theo, vội vàng tìm người khác như chạy trốn.
Sau khi người đó đi rồi Chung Vũ mới nhớ ra hình như vừa nãy có một chiếc khuyên tai hình thoi màu đen ở đó, hắn hơi nheo mắt lại tò mò về dáng vẻ Biên Dương đeo khuyên tai.
...............
Đến khi gọi đến số của hắn thì đã hơn nửa tiếng rồi, Chung Vũ mới bưng ly đồ uống đó quay về, từ xa đã có thể thấy Biên Dương và Hứa Chỉ đang đứng ở cửa khu trò chơi điện tử đợi hắn.
"Đi vệ sinh lâu thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-mua-bao&chuong=25]
Gọi cho cậu hai cuộc cũng không nghe máy." Biên Dương nhìn logo đồ uống trên tay hắn, "Cậu đi xếp hàng cái này à? Đây không phải là cửa hàng đầu tiên mới mở ở miền Nam sao?"
Chung Vũ đưa cho Biên Dương: "Không để ý, anh không khát nước sao."
Biên Dương hơi bất ngờ nhướng mày, suýt nữa quên mất mình đã nói câu đó: "Cho tôi?"
"Ừm."
"Sao không mua cho tôi một ly vậy Vũ thần!" Hứa Chỉ bắt đầu làm ầm lên, ai mà không muốn uống trà sữa hot trend mới mở, còn có thể đăng lên vòng bạn bè để khoe khoang.
"Quên hỏi, xin lỗi." Chung Vũ giả vờ thành khẩn xin lỗi.
"Không sao không sao, tôi chỉ nói đùa thôi." Hứa Chỉ bị Chung Vũ nói vậy ngược lại lại thấy ngại, "Cái này phải xếp hàng bao lâu vậy?"
"Hơn nửa tiếng."
Hứa Chỉ hít một hơi lạnh, cậu ta vốn còn muốn đi mua một ly, lập tức bị thuyết phục từ bỏ.
"Của cậu đâu?" Biên Dương thấy Chung Vũ chỉ cầm một ly.
"Tôi không thích uống mấy thứ này." Hắn luôn ghét đồ ngọt.
Biên Dương uống một ngụm đồ uống, hương trà hòa quyện với sữa và lớp kem sữa bên trên, hương vị quả thực rất đặc biệt, cậu thực sự khó mà tưởng tượng được chỉ một câu nói bâng quơ của mình mà có người có thể xếp hàng nửa tiếng đồng hồ vì mình, bất cứ ai cũng không thể không xúc động.
"Cảm ơn." Biên Dương dùng khuỷu tay cọ vào cánh tay Chung Vũ, đưa cho hắn một cái túi, "Coi như quà đáp lễ đi."
Chung Vũ nhận lấy thấy bên trong là một con sói con, hắn nhìn về phía Biên Dương, vẻ mặt Biên Dương hơi không tự nhiên, như thể cảm thấy đàn ông lớn mà gắp thú bông thì hơi mất mặt: "Tôi cũng gắp hơn nửa tiếng mới gắp được con này."
Buổi tối mấy người họ tiếp tục lang thang dọc theo chợ đêm bên sông thành phố Z. Đồ ăn trong thành phố có nhiều lựa chọn hơn ở thị trấn, Hứa Chỉ tự mình gọi thêm mấy chai rượu soju ở quán bia đêm, cũng không có ai uống cùng cậu ta, Biên Dương không muốn uống rượu rồi sáng hôm sau ngủ quên còn đau đầu đi xem thi đấu.
Hứa Chỉ cầm rượu nhìn những người trẻ tuổi ăn mặc thời trang qua lại trên đường mà có chút thở dài, tuy Dư Trấn phát triển cũng không tệ, nhưng khí chất của thành phố lớn vẫn khác biệt rõ rệt: "Tôi nhất định phải thi đậu đại học ở đây."
"Sao?" Biên Dương chống cằm không biết cậu ta, người đã trốn học đến đây, sao lại đột nhiên có giác ngộ như vậy.
"Gái đẹp ở thành phố lớn đẹp mà." Hứa Chỉ bực bội uống một ngụm rượu lớn, "Ở thị trấn quê mùa, làm sao mà thấy được nhiều cô gái xinh đẹp như vậy."
Biên Dương biết Hứa Chỉ chó ngáp phải ruồi, còn tưởng cậu ta giác ngộ thật: "Thành phố Z cũng có trường cao đẳng."
"Tôi ít nhất cũng phải học đại học chứ." Hứa Chỉ không hài lòng.
Biên Dương phối hợp nói: "Tôi tin cậu."
"Vũ thần có để ý ai không, hôm nay tôi thấy mấy cô gái mặc cái gọi là đồng phục học sinh Nhật Bản... JK, đều dễ thương quá." Hứa Chỉ nhớ lại mấy người cậu ta thích nhất hôm nay, cậu ta đặc biệt thích kiểu nữ sinh trung học trong sáng.
Chung Vũ bị nhắc đến đột ngột hắn và Biên Dương nhìn nhau, Biên Dương từ ánh mắt không chút gợn sóng của hắn đọc ra một chút bất lực. Cậu biết Chung Vũ bây giờ thích con trai, nên vội vàng nói đỡ: "Ai mà như cậu ngày nào cũng nhìn chằm chằm người trên đường chứ?"
"Gặp người đẹp thì theo bản năng thôi!" Hứa Chỉ tủi thân uống hai ngụm rượu, "Thôi không nói chuyện phụ nữ nữa, nói chuyện thể thao điện tử đi..."
Chung Vũ suốt buổi không nói nhiều, chỉ khi nhắc đến những thao tác cụ thể của một số tướng thì hắn mới bổ sung hai câu, còn lại cơ bản đều là Biên Dương và Hứa Chỉ nói chuyện.
Khi hắn nghiêng đầu nhìn Biên Dương nói chuyện, có thể thấy vành tai mỏng của chàng trai trẻ, vành tai của Biên Dương không lớn, hình dáng tai rất đẹp. Chung Vũ nhìn chằm chằm hơi thất thần, thậm chí không biết từ lúc nào Hứa Chỉ đã nằm vật ra bàn nói mình say quá buồn ngủ, làm ầm lên đòi về ngủ.
Biên Dương nhìn đồng hồ thấy cũng đã muộn rồi, liền bực bội đi qua đỡ Hứa Chỉ, bảo Chung Vũ gọi một chiếc taxi. Cho đến khi về khách sạn, Hứa Chỉ vẫn còn phát điên, vừa nhắm mắt vừa lẩm bẩm muốn yêu đương, khiến Biên Dương nghe mà muốn đánh cho tỉnh.
Khi đến khách sạn, Biên Dương đẩy cửa phòng ra rồi quay đầu nhìn Chung Vũ: "Vậy chúc ngủ ngon."
"Ngủ ngon." Chung Vũ đứng trong căn phòng tối đen, nhìn Hứa Chỉ như bạch tuộc quấn lấy Biên Dương bị cậu đưa vào phòng, hắn siết chặt tay nắm cửa hơi mạnh, sau đó đóng cửa lại.
Trong phòng tối đen như mực, nhờ ánh đèn ngoài cửa sổ Chung Vũ lấy con sói con mà Biên Dương đã tặng ra, dùng đầu ngón tay vuốt ve khuôn mặt lông xù của nó, sau đó mới cất vào túi của mình.
..............
Hứa Chỉ là người không biết uống rượu, Biên Dương biết điều đó, nhưng tiếc là cậu ta vừa dở vừa thích uống. Cậu ném Hứa Chỉ lên giường rồi tự mình đi tắm rửa, sau khi tắm rửa xong còn vỗ vỗ mặt Hứa Chỉ bảo cậu ta dậy rửa sạch rồi mới lên giường, kết quả Hứa Chỉ chết cũng không nhúc nhích.
Cậu đá cậu ta hai cái, cậu ta sẽ giả chết mà r3n r.ỉ.
Cuối cùng Biên Dương vì nhân đạo đã lau mặt và tay cho cậu ta một lần, sau đó tắt đèn, tự mình thay quần áo ngắn tay ngắn quần rồi nằm lên giường mặc kệ Hứa Chỉ nằm thế nào, miễn là không ảnh hưởng đến giấc ngủ của mình. Chỉ tiếc là ước muốn thì tốt đẹp, không lâu sau bên tai đã vang lên tiếng ngáy như sấm, đặc biệt là sau khi uống rượu, tiếng ngáy càng trở nên chói tai hơn, Biên Dương bực bội chống người dậy muốn vỗ vỗ mặt Hứa Chỉ. Kết quả người còn chưa ngồi dậy, một chân của Hứa Chỉ đã vung lên người cậu.
"Con thật sự không trốn học đâu mẹ."
Biên Dương vẫn có thể nghe thấy tiếng lẩm bẩm trong mơ của cậu ta.
Cậu bịt tai lại, dịch người về phía mép giường một chút, cố gắng làm giảm sự hiện diện của Hứa Chỉ. Chỉ tiếc là rất nhanh sau đó một cánh tay khác cũng đặt lên eo cậu, Hứa Chỉ nằm dang tay dang chân chiếm hết hai phần ba chiếc giường, miệng vẫn không ngừng ngáy như sấm.
Biên Dương cuối cùng sau khi nhắm mắt cũng không thể phớt lờ những tiếng ồn đó, cậu vò đầu bứt tóc, chống người dậy.
"Chết tiệt."
Chung Vũ vừa đánh răng xong thì nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, hắn mở cửa, kết quả không ngờ người đứng ngoài cửa lại là Biên Dương với vẻ mặt bực bội, chàng trai trẻ đang nhíu mày, trực tiếp đi vào phòng hắn.
"Cho tôi ngủ chung một đêm, chịu không nổi nữa rồi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận