Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Cơn Mưa Bão

Chương 22

Ngày cập nhật : 2026-04-20 21:09:56

 

Ngày trở lại trường, Biên Dương sáng sớm ngậm hộp sữa đậu nành vừa bước vào cửa đã nghe thấy đủ loại tiếng ồ à và xì xào trong lớp, không có lý do đặc biệt nào, chỉ đơn giản vì cậu đã nhuộm tóc đen.

"Mặt trời mọc đằng Tây à? Anh Dương sao lại nhuộm tóc rồi?" Vương Thế Đán vừa hay đến sau cậu, vừa nhìn thấy gáy của người phía trước, nếu không phải vì bóng lưng của Biên Dương, cậu ta suýt nữa không nhận ra, dù sao từ khi quen Biên Dương, Biên Dương lúc nào cũng nhuộm tóc vàng.

"Đẹp trai không?"

Vương Thế Đán nhìn đi nhìn lại, nghiêm túc đánh giá: "Đang yêu rồi."

"Cút." Biên Dương liếc cậu ta một cái, "Tôi đổi phong cách."

Nếu không phải sáng hôm đó Chung Vũ đặc biệt thành khẩn khen ngợi, có lẽ cậu đã không có ý nghĩ bất chợt đi nhuộm lại tóc, dù sao nếu không phải những bức ảnh đó, cậu suýt nữa quên mất tóc đen của mình trông như thế nào rồi.

Cậu vừa ngồi xuống chỗ, cô gái phía trước đã quay đầu lại bắt đầu thu bài tập của nhóm họ, vì cậu là người cuối cùng đến, cô gái vừa nhìn thấy Biên Dương trong bộ dạng này còn hơi không quen: "Suýt nữa không nhận ra."

"Khác biệt lớn vậy sao?" Biên Dương gãi gãi tóc.

"Nói lớn cũng không lớn, không lớn cũng lớn, chỉ là không nói rõ được chỗ nào thay đổi." Cô gái ôm bài tập của cậu vào tay, "Có lẽ là chưa từng thấy cậu với kiểu tóc này."

"Ha." Biên Dương cười một tiếng.

Trong giờ học, cậu nằm ngủ sau cuốn sách, khi giáo viên gọi tên cậu đứng dậy, rõ ràng cũng tỏ ra khá bất ngờ: "Thật sự chủ động nhuộm lại tóc rồi sao? Tôi đã nói trước đây một cục vàng nằm đó, bây giờ biến thành đen, tôi còn sợ gọi nhầm người, nhưng quay đầu nghĩ lại thì chỉ có cậu nằm ngủ ở đó thôi."

Nói xong cả lớp đều bật cười, Biên Dương không mấy để tâm dựa vào ghế nhún vai.

Thật ra họ đã đổi chỗ một lần vào tuần sau khi có kết quả thi giữa kỳ, sắp xếp theo điểm số, người giỏi kèm người kém, nhưng Biên Dương thích lười biếng, chỗ của cậu được an vị bất động ở hàng cuối cùng một mình, rõ ràng đã trở thành "đinh đóng cột" ở đó.

Mạnh Tử tan học hỏi cậu chuyện đá bóng buổi chiều, khi nói chuyện xong quay lại, Biên Dương vừa hay gặp Trần Mạn buộc tóc đuôi ngựa cao khoác tay bạn đi học thể dục.

"Sao cậu lại nhuộm tóc rồi?"

"Hôm nay tôi đã nghe câu hỏi này không biết bao nhiêu lần rồi." Tai Biên Dương đã chai sạn, "Ngẫu hứng thôi."

"Tóc đen cũng không tệ." Hiếm khi có lúc Trần Mạn khen ngợi thẳng thắn như vậy, "Mà nói hôm đó lúc cậu đi tôi muốn nói với cậu một chuyện, kết quả Chung Vũ nói cậu ngủ rồi, không ngờ tửu lượng của cậu bây giờ kém vậy."

"Kết quả là cậu gọi tên tôi à." Biên Dương chỉ nhớ trong mơ màng nghe thấy có người gọi mình, "Cậu ấy còn nói không có ai tìm tôi."

Trần Mạn vừa nghe câu này liền nhíu mày, Chung Vũ đối xử với mình lạnh lùng kỳ lạ, sao ngay cả chuyện cô tìm hắn nói thuận miệng như vậy cũng không nói cho Biên Dương, cô đột nhiên không hiểu sao lại nhớ đến cảnh hai người trông như đang nắm tay hôm đó: "Thật sao?"

"Có lẽ cậu ấy quên rồi." Biên Dương cũng chỉ hơi kỳ lạ, nhưng cũng không để tâm lắm đến những chuyện này, có lẽ Chung Vũ quay đầu đã quên cũng không chừng.

"Tôi thì mong là........"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-mua-bao&chuong=22]

Trần Mạn vượt qua Biên Dương, vừa hay chạm mắt với Chung Vũ vừa bước ra từ cửa lớp học ở tòa nhà đối diện, dù cách xa như vậy, Trần Mạn cũng cảm thấy ánh mắt của hắn khiến người ta hơi rợn người, nhưng Chung Vũ rất nhanh đã vô cảm quay người đi về phía nhà vệ sinh, "Mà nói Biên Dương, cậu có thấy Chung Vũ đối xử với cậu rất đặc biệt không."

Biên Dương đút tay vào túi quần, dựa vào lan can không hiểu ý trong lời nói của Trần Mạn: "Đương nhiên, sao có thể không đặc biệt chứ, cậu ấy chỉ có mình tôi là bạn."

"Không phải cái đặc biệt này."

"Thế còn có thể là gì?" Biên Dương tiện thể chào hỏi lão Lưu đi ngang qua.

"Không biết diễn tả thế nào........ dù sao cũng cảm thấy đối với cậu và đối với người khác có sự khác biệt về chất, cái thứ không khí này rất tinh tế."

"Cậu ấy giống như một con chó hoang, cậu cho cậu ấy ăn xương, cậu ấy sẽ đối xử tốt với cậu rồi vẫy đuôi, nếu cậu nói đặc biệt thì cũng đúng, dù sao cái tính cách trầm lặng của cậu ấy ai cũng biết đúng không." Biên Dương nghĩ rất đơn giản, đối với cậu mà nói tình cảm là tương hỗ, Chung Vũ trước đây chưa từng thiết lập những mối quan hệ tình cảm này với ai, cậu đã giúp hắn, vậy Chung Vũ đâu phải là kẻ vong ơn bội nghĩa, đối xử với cậu và đối với người khác có sự khác biệt là chuyện bình thường.

Trần Mạn bị cái ví von người khác thành chó của cậu làm cho cạn lời.

"Vậy hôm đó cậu tìm tôi muốn nói gì?"

"Không có gì, quên rồi." Trần Mạn bị vẻ mặt không hề cảm thấy có gì sai của cậu làm cho hơi bực mình, cô nhịn rồi vẫn không nhịn được châm chọc một câu, "Tôi sao lại cảm thấy Chung Vũ hơi thích cậu."

".......Ha?" Biểu cảm của Biên Dương hơi vi diệu, sau đó liền ôm bụng cười lớn trong hành lang, khiến mặt Trần Mạn lúc xanh lúc trắng, "Trí tưởng tượng của con gái không phải là phong phú bình thường."

"Mẹ kiếp, tin hay không thì tùy." Trần Mạn vốn dĩ chỉ dựa vào giác quan thứ sáu của phụ nữ mà đoán mò, bị Biên Dương cười như vậy liền tức giận mà khẳng định luôn, "Bây giờ cậu cứ cười đi, đến lúc đó có mà khóc."

Sau khi Trần Mạn đi xuống, Biên Dương vẫn còn cười, cậu bây giờ đang nghĩ có phải các ngôi sao xào couple, ví dụ như Kỳ Trăn Giang Dật đã đầu độc những cô gái này quá sâu, mới khiến Trần Mạn có thể liên tưởng như vậy.

Vốn dĩ hôm nay tan học Hứa Chỉ và Vương Thế Đán đã hẹn đi đá bóng, kết quả đi được nửa đường hai cái đầu rỗng tuếch đột nhiên vỗ đùi như thể mới nhớ ra chuyện này, nói rằng lớp phát thanh của họ đã bắt đầu từ hôm qua, bây giờ buổi tối và cuối tuần đều phải đi học, khiến Biên Dương đi được nửa đường thấy chán ngắt.

"Mấy đứa các cậu đùa tôi phải không?"

"Không phải đâu anh Dương, thật sự quên mất." Hứa Chỉ chắp tay cầu xin, "Anh cũng biết hai đứa em không để tâm đến bất kỳ môn học nào mà."

Vương Thế Đán bên cạnh đầy vẻ xin lỗi phối hợp gật đầu, Biên Dương nhắn tin cho Mạnh Tử một tiếng, sau đó bực bội nhìn hai người này: "Đi đi đi."

"Mai đá mai đá!" Hứa Chỉ kéo Vương Thế Đán chạy ra ngoài như thể đang vội.

Hai người này vừa đi, Biên Dương lập tức cũng không muốn đá bóng nữa, hôm nay Mạnh Tử gọi mấy người đó cậu đều không quen lắm, cậu dứt khoát quay lại cổng trường gọi điện cho Chung Vũ: "Cậu đang ở quán net à?"

"Ừm."

"Leo rank hay cày thuê?"

"Cày thuê."

"Cậu đúng là thiếu tiền thật." Biên Dương trèo lên xe đạp, "Đợi tôi đến tìm cậu, đưa tôi đi."

"Được." Bên kia một lúc sau mới truyền đến giọng nói rất nhẹ.

..................

Khi Biên Dương đến quán net, vừa nhìn đã thấy Chung Vũ, dù sao trong quán net đa số mọi người đều chửi thề không ngừng vì thắng thua game, chỉ có hắn mặt không chút gợn sóng, Biên Dương nói với chủ quán mở một máy bên cạnh Chung Vũ.

Cậu cũng không chơi ngay, chỉ đứng bên cạnh xem Chung Vũ thao tác, càng xem càng thấy người này không đi đánh chuyên nghiệp thì thật đáng tiếc. Đương nhiên cậu chỉ là người ngoài cuộc, giải đấu chuyên nghiệp đều là những tuyển thủ hàng đầu cả nước, Chung Vũ có đủ tư cách hay không cậu không biết, dù sao cậu chỉ dựa vào kinh nghiệm xem trận đấu bao nhiêu năm nay để đơn giản nhìn cách Chung Vũ di chuyển, khả năng đối đường và thao tác cùng ý thức.

Đợi đến khi xem Chung Vũ cơ bản gánh toàn bộ team, trên màn hình sáng lên biểu tượng victory, Biên Dương mới ở bên cạnh thán phục nói một câu "đỉnh vãi".

"Họ đâu rồi?"

Biên Dương biết Chung Vũ hỏi là hai người kia: "Bắt đầu học môn nghệ thuật thể chất rồi chứ gì."

Chung Vũ nhìn cậu ánh mắt có chút vi diệu khó tả, Biên Dương vắt chéo chân châm một điếu thuốc: "Nhìn tôi làm gì? Cậu có phải phát hiện tôi nhuộm đen rồi không?"

"Tôi biết." Chung Vũ nhìn bộ dạng hiện tại của Biên Dương, nhớ lại bức ảnh đó, tại sao Biên Dương lại đột nhiên nhuộm đen? Là vì mình sao? Nhưng nhuộm đen rồi anh sẽ càng thu hút hơn chứ, "Rất đẹp."

"Đừng khen nữa." Biên Dương không chịu nổi Chung Vũ thành thật nói như vậy, từ miệng hắn nói ra cảm giác khác với lời khen của những người đàn ông khác, cậu cũng không nói rõ tại sao, "Sao cậu biết? Hôm nay cậu gặp tôi à? Hay nghe người khác nói?"

"Tôi nhìn thấy." Chung Vũ dừng một lúc mới tiếp tục, "Anh và Trần Mạn ở hành lang, tôi nhìn thấy."

Hắn nhấn mạnh Trần Mạn, nhưng Biên Dương không hiểu.

"Ồ, nói đến chuyện này, hôm đó người ta tìm tôi, tôi hỏi cậu cậu còn nói không có ai tìm tôi."

"Tôi quên rồi."

Biên Dương hơi nheo mắt nhả khói: "Thật sao?"

Yết hầu Chung Vũ nuốt một cái: "Cô ấy tìm anh nói gì?"

"Không có gì, cô ấy cũng nói quên rồi." Biên Dương nói rồi đột nhiên nhớ ra một chuyện rất thú vị, cậu tiến lại gần Chung Vũ, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng ưu tú hơi trắng bệnh, một lúc lâu sau mới mở miệng, "Ồ———— cô ấy nói với tôi, cậu thích tôi."

Biểu cảm của Chung Vũ không thay đổi, nhưng mắt chớp hai cái, lại đột nhiên nuốt một ngụm nước bọt, đang định mở miệng thì nghe thấy Biên Dương bắt đầu cười phá lên: "Cười chết tôi mất ha ha ha ha ha ha ha ha, sao cô ấy không nói Hứa Chỉ thích tôi chứ."

"........."

"Sao cậu không cười? Không buồn cười à?" Biên Dương một mình ở bên cạnh cười rất to, kết quả lại thấy Chung Vũ không phản ứng gì, lập tức cảm thấy vô vị.

Tay Chung Vũ nắm chuột dùng sức đến mức có thể nhìn thấy các khớp ngón tay trắng bệch, hắn cụp mắt xuống: "Cô ấy thật sự nói với cậu như vậy?"

"Đúng vậy cười chết, cô ấy nói cậu đối xử với tôi rất đặc biệt, cậu dám không đặc biệt sao?" Biên Dương thật ra khá thích cái sự đặc biệt này, dù sao ai mà chẳng thích mình đặc biệt trong mắt người khác, miễn là không phải người mình ghét, "Cậu phản ứng gì vậy, cậu có phải cảm thấy quá vô lý nên lười cười rồi không?"

Chung Vũ nhìn chằm chằm vào giao diện lập đội trên màn hình, ngay cả lông mi cũng khẽ run lên không thể nhận ra.

"Cái tính cách như cậu mà cũng biết thích người à? Lại còn thích con trai?" Biên Dương dựa vào ghế, xoa xoa cái bụng đau vì cười.

".........Nếu tôi nói phải thì sao?"

Giọng Chung Vũ trong tiếng bàn phím lách cách không rõ ràng. Biên Dương lập tức thu lại nụ cười, dập tắt điếu thuốc: "Ý gì? Cậu thích con trai à?"

Lời tác giả:

Xin lỗi, gần đây ba lần hơi bận, ngoài ra người viết cuốn sách này cũng thực sự gặp phải nút thắt. Tôi đã nói viết cuốn này chỉ để thử thay đổi phong cách và thể loại, chỉ là một tâm nguyện của tôi để hoàn thành, trong quá trình viết cảm thấy đang thoát ra khỏi vùng an toàn của mình. Khoảng thời gian này, khi bí ý lại viết một chút về luật sư Tạ (Bẫy Mamba Đen), tôi cảm thấy khi viết cuốn đó lại như trở về vùng an toàn, sự giằng co của người trưởng thành thực sự rất dễ viết, nhưng vị thành niên tôi cảm thấy hơi khó kiểm soát.

Tôi cũng không biết cuốn sách này có hấp dẫn hay không, đã nhiều lần lo lắng về hướng đi của cuốn sách này khi nói chuyện với bạn bè. Tôi sẽ mở một cuốn khác sau khi hoàn thành cuốn này, tôi cũng sẽ dành thời gian để sắp xếp mạch cảm xúc và xung đột của hai người họ, sẽ không bỏ dở.

Bình Luận

0 Thảo luận