Sáng / Tối
Chung Vũ dừng lại một giây rồi lập tức đứng dậy, vẻ mặt rất nghiêm túc. Hắn cảm thấy trò đùa này không hề buồn cười chút nào: "Sau này đừng đùa kiểu này nữa."
Biên Dương tựa vào đầu giường nhìn bộ dạng đó của hắn, cười vô tư lự: "Ê, sao cậu lại không chịu trêu chọc thế."
"Đau không." Chung Vũ phớt lờ lời cậu.
"Cậu hỏi cái nào?"
"Tất cả."
Biên Dương nhìn hắn với vẻ mặt như thể "còn phải hỏi à": "Để thằng béo từ trên không trung đụng cậu thử xem."
Chung Vũ kéo một cái ghế ngồi xuống bên cạnh cậu, vẻ mặt u ám, hoàn toàn không thể đoán được người này đang nghĩ gì.
"Này, cậu không đi học à?" Biên Dương hỏi xong mới nhớ ra hai tiết cuối buổi chiều hai ngày nay đều là thi đấu, "Vậy cậu ở đây canh tôi đến tan học à?"
"Anh một mình." Chung Vũ trả lời đơn giản, ý là hắn không yên tâm.
Biên Dương không biết một người đàn ông chân tay lành lặn sắp trưởng thành như cậu nằm trong phòng y tế có gì, nhưng Chung Vũ sẵn lòng canh chừng cậu, cậu cũng không có gì không vui, cậu điều chỉnh tư thế lấy điện thoại ra bắt đầu trò chuyện, lướt game và xem trận đấu.
...........
Sau một lúc lâu, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân gấp gáp và tiếng thở hổn hển, ngay sau đó cửa phòng y tế bị đẩy ra. Biên Dương vén rèm nhìn, lớp cậu có hơn mười người đến, dẫn đầu là Hứa Chỉ và Vương Thế Đán, cậu đảo mắt, biết ngay thời gian yên tĩnh đã kết thúc.
"Anh Dương......." Hứa Chỉ còn chưa nói xong, đột nhiên nhìn thấy Chung Vũ bên cạnh, cậu ta lập tức khựng lại, "Vũ...... Chung Vũ cũng ở đây à."
Những người khác nhìn nhau, dù sao thì mối quan hệ giữa Chung Vũ và Biên Dương trong mắt họ có chút vi diệu, ngoại trừ Trần Mạn, họ thực sự không thể liên tưởng được hai người khác niên cấp, tính cách cũng khác biệt một trời một vực này có thể có giao thiệp gì.
Chung Vũ thấy họ đến, chỉ hơi nhíu mày, sau đó đứng dậy: "Tôi về trước đây."
Bên cạnh Biên Dương luôn có rất nhiều người, bây giờ mình chỉ là một trong số đó, không là gì cả.
Biên Dương muốn nói là đi luôn à, nhưng bị một đám người lớn như vậy vây quanh, cậu lại không tiện mở lời, cứng nhắc nói một tiếng tạm biệt, nhìn Chung Vũ đi ra ngoài.
"Sao lại băng bó thế này! Gãy xương à anh Dương!?" Hứa Chỉ kêu rất to, khiến mọi người đều nghe thấy.
"Tôi cầu xin cậu có thể nói nhỏ một chút không." Biên Dương cảm thấy Chung Vũ ở bên cạnh còn đỡ hơn, ít nhất là yên tĩnh, mấy người này vừa vào đã khiến đầu óc cậu ong lên.
Hứa Chỉ ba bước hai bước lao đến đầu giường, ôm cánh tay Biên Dương nhìn trái nhìn phải: "Mẹ kiếp, ngày mai sẽ đánh chết thằng béo đó."
"Hắn phạm lỗi bị đuổi rồi." Vương Thế Đán đi đến bổ sung một câu, "Chúng ta vẫn thắng."
Biên Dương đã nằm ở đây không còn quan tâm đến kết quả nữa, những người khác xúm lại bên cạnh cậu mắng người của lớp 3, khiến phòng y tế vốn yên tĩnh trở nên ồn ào. Nhưng may mắn là không lâu sau giáo viên phòng y tế họp xong đã đuổi tất cả họ ra ngoài.
Hứa Chỉ thấy cậu muốn đứng dậy liền đỡ cậu một tay: "Xương cụt cũng bị thương à?"
"Chỉ là ngã hơi đau thôi."
"Anh Dương, hay là hôm nay em đưa anh về nhé." Vương Thế Đán nhìn Biên Dương như vậy cũng khó chịu, "Anh đi xe đạp kiểu gì?"
"Tôi tự gọi xe." Biên Dương không muốn ngồi sau yên xe đạp của Vương Thế Đán bị xóc nảy suốt đường.
Biên Dương bị băng bó tay, làm gì cũng bị hạn chế, game và bóng rổ đều không thể chạm vào, cả người có thể thấy rõ là cáu kỉnh. Rõ ràng đã mấy ngày trôi qua cậu cảm thấy đã đỡ hơn nhiều rồi, nhưng giáo viên phòng y tế không chịu tháo băng cho cậu, cứ nói là cậu không giữ được tay mình nên phải băng thêm mấy ngày nữa, tránh trường hợp vừa tháo ra đã dùng lực gây ra di chứng.
Thằng béo lớp ba đến giờ vẫn chưa xin lỗi cậu, còn khăng khăng trong lớp mình là không làm gì cả, là cậu tự ngã, nhưng vừa nhìn thấy họ ở hành lang là ánh mắt lại lảng tránh, đến khi tan học thì chạy nhanh hơn chó.
Lúc đó Biên Dương thực sự muốn đánh cậu ta, nhưng bây giờ mấy ngày trôi qua tâm trạng cậu cũng bình tĩnh lại, cũng vui vẻ khi thấy đối phương nhìn thấy mình là lại co rúm đuôi chạy trốn.
Cho đến ngày đó trước giờ học nghe Hứa Chỉ và Vương Thế Đán hả hê chạy đến bên cạnh mình nói thằng béo mang tài liệu của giáo viên chủ nhiệm đến ủy ban giáo dục thành phố, kết quả tài liệu bây giờ không thấy đâu. Giáo viên chủ nhiệm tức điên lên ở lớp họ và văn phòng muốn đánh thằng béo một trận, ngay cả chủ nhiệm khối cũng đến, người ta bị mắng đến phát khóc, hơn nữa buổi chiều họ phải lên xe đi thành phố.
"Lão Lưu đi không?"
"Lão Lưu đâu có chức danh cao bằng cô ấy."
"Ồ, tôi còn tưởng ngày mai tiết của thầy ấy có thể không cần học."
Hứa Chỉ không ngờ trọng tâm của Biên Dương lại ở đây: "Không phải, cậu không thấy rất đột ngột sao?"
"Làm mất đồ có gì mà đột ngột?"
"Thằng béo để trong ngăn bàn mà, cái này chắc chắn bị ai đó trộm rồi." Hứa Chỉ cũng không hiểu, "Trộm cái này có ích gì chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-mua-bao&chuong=13]
Học sinh thì không dùng được, giáo viên càng không cần lấy, nhưng hắn thực sự bị mắng rất thảm, cậu nghe bây giờ vẫn có thể nghe thấy giáo viên chủ nhiệm lớp họ gào thét."
Biên Dương đứng dậy, tiện tay nhét điếu thuốc vào túi: "Tôi đi nhà vệ sinh hút thuốc."
Khi cậu đi ngang qua cửa lớp ba, cậu thấy thằng béo cao lớn đứng ở cửa bị mắng đến sắp khóc, giáo viên chủ nhiệm càng tức đến sắp khóc, cậu cười một tiếng nhìn thấy thằng ngốc này như vậy, tâm trạng lại bất ngờ tốt lên, cảm thấy cổ tay đã hoàn toàn bình thường trở lại.
Thằng béo nhìn thấy cậu ở hành lang, ánh mắt lập tức lảng tránh, Biên Dương không quan tâm nhướng mày, tục ngữ nói vạn sự đều có báo ứng. Thằng béo thứ nhất không xin lỗi cậu, thứ hai không bồi thường tiền cho cậu, thứ ba cậu còn chưa có cơ hội đánh vào mặt cậu ta, cậu ta luôn phải chịu một số báo ứng khác.
"Lúc đó em để trong ngăn bàn mà cô giáo, giờ ra chơi lớn mọi người đều không có trong lớp."
"Vậy tôi xin hỏi cậu cái này là cậu cầm, hai tiếng nữa tôi phải đi rồi, cậu bảo tôi bây giờ còn có thể tìm ai?"
Biên Dương nhìn xung quanh, cái trường rách nát này ngay cả camera giám sát cũng không có hai cái, ước chừng hai cái có lẽ cũng chỉ là lắp đặt tượng trưng. Trong ấn tượng của cậu, những camera này ngay cả những chấm đỏ xung quanh cũng chưa từng sáng lên, vì vậy thỉnh thoảng cậu gan lớn không có giáo viên thì vẫn hút thuốc ở hành lang, chưa từng bị bắt lần nào.
"Ngày mai tôi họp ở thành phố cần dùng, chỉ có một bản này, tôi bảo cậu giúp tôi lấy về, cậu không để ở văn phòng mà lại để trong ngăn bàn cho tôi?"
"Em vội đi đánh bóng tiện tay nhét vào......... Em thực sự sai rồi." Giọng thằng béo càng nói càng nhỏ, trên khuôn mặt đầy thịt hiện rõ sự tủi thân, "Có thể điều tra camera giám sát không."
"Camera giám sát này không điều tra được." Giáo viên đó cũng rõ ràng biết camera giám sát thực sự hữu ích của trường chỉ có ở cổng trường và phòng hiệu trưởng, đảo mắt một cái rồi đỡ trán thở dài một hơi, rõ ràng là đã cùng đường rồi.
Khi lão Lưu đến, còn khuyên vài câu để cả hai bình tĩnh lại, còn nói để mọi người giúp tìm. Biên Dương ở cửa nhà vệ sinh nhìn thấy lão Lưu nói xong đi về phía mình, lập tức dập tắt điếu thuốc trong bồn rửa tay.
Lão Lưu nhìn Biên Dương bất lực dùng khẩu hình nói ba chữ "lại hút thuốc", cậu nhún vai, dùng khẩu hình trả lời "thì sao".
Cả buổi chiều Biên Dương đều nghe mọi người bàn tán chuyện thằng béo, thời học sinh là như vậy, một chuyện nhỏ cũng có thể lan truyền khắp trường. Học sinh rảnh rỗi cũng thích thú bàn tán những chuyện này, thích xem chuyện phiếm và xem người khác gặp nạn dường như là bản tính của con người, nhưng Biên Dương cũng thực sự đáng thương cho giáo viên này.
Nếu ngày mai họp không lấy ra được tài liệu, ai sẽ mất chén cơm, ai đã khiến cô ấy mất chén cơm, chỉ cần nghĩ thôi cũng thấy thằng béo cũng sắp tiêu đời rồi.
Những giáo viên này gần như đã lật tung cả trường, ngay cả nhà vệ sinh cũng không bỏ qua mà vẫn không tìm thấy tài liệu ở đâu, cứ như thể biến mất không dấu vết. Càng gần đến giờ xe khởi hành, giáo viên đó càng gần như sụp đổ, thằng béo cũng chẳng khá hơn là bao, vì bị giáo viên chủ nhiệm gần như phát điên trực tiếp hủy bỏ tư cách tham gia các hoạt động và học bổng một năm của cậu ta.
Khi Biên Dương nhận được tin nhắn này từ Hứa Chỉ trên điện thoại trong giờ học, chỉ trả lời một câu "thật đáng thương".
Tiết học này vừa kết thúc là tan học, nếu không tìm thấy nữa thì coi như xong. Học sinh hóng chuyện lập tức vây quanh, chỉ có Biên Dương chống cằm nghe tiếng ồn ào bên ngoài và tiếng biện minh nhỏ nhẹ kèm theo tiếng nức nở của thằng béo, không biết bây giờ tâm trạng thế nào.
Cho đến khi những người hóng chuyện gần như đã tản đi hết, giáo viên đó đã ngồi xổm trên đất rõ ràng là hoàn toàn bất lực ôm đầu bắt đầu nức nở, Biên Dương mới nảy sinh một chút lòng trắc ẩn.
Xe vẫn chưa khởi hành, vì vẫn chưa tìm thấy tài liệu. Biên Dương đợi Hứa Chỉ chép bài tập, đột nhiên nhìn thấy Chung Vũ cầm túi tài liệu đi xuống lầu.
Cậu hơi nheo mắt, nhìn thấy Chung Vũ đưa đồ trong tay cho giáo viên đó, nói gì đó cậu đứng trên lầu không nghe rõ, chỉ có thể nhìn thấy vẻ mặt cuối cùng cũng được cứu của những người xung quanh, và vẻ lạnh lùng vẫn như cũ của Chung Vũ.
Biên Dương không nói với Hứa Chỉ và Vương Thế Đán, lập tức nhanh chóng xuống lầu đứng ở góc cầu thang, cậu nghe thấy những giáo viên đó liên tục khen ngợi Chung Vũ, tiện thể mắng thằng béo không ra gì.
"Không sao, em chỉ đi ngang qua tình cờ nhìn thấy thôi." Chung Vũ cụp mắt xuống, "Tìm thấy là tốt rồi."
"Cảm ơn rất nhiều, cảm ơn rất nhiều." Giáo viên đó nắm lấy cánh tay Chung Vũ, khi đầu cô tựa vào đó, Chung Vũ lập tức cứng đờ lùi lại hai bước, cả người bắt đầu cảm thấy khó chịu.
Hắn liếc nhìn thằng béo, thằng béo mắt đỏ hoe vẻ mặt mệt mỏi rã rời, khác hẳn với ngày hôm đó trên sân bóng.
Chung Vũ không nói gì, quay người vừa định vào tòa nhà dạy học đi lên, đột nhiên bị một lực mạnh mẽ kéo vào hành lang từ phía sau, sau đó hắn bị một bàn tay xương xẩu ấn vào tường.
"Cậu tìm thấy ở đâu?" Giọng Biên Dương có chút nguy hiểm.
"Phòng thiết bị."
"Thực sự là tìm thấy?" Biên Dương không tin, không biết có phải là nhớ lại sự im lặng của hắn trong phòng y tế không, từ khi nhìn thấy Chung Vũ cầm ra cậu đã có một trực giác kỳ lạ, thái dương bắt đầu đập mạnh.
Chung Vũ im lặng một lúc: "Tôi lấy."
"Cậu trộm." Giọng Biên Dương trở nên gay gắt, dù cậu chỉ dùng một tay ấn vào ngực Chung Vũ, cũng đủ khiến tim hắn bắt đầu khó chịu, "Cậu có biết cậu đang làm gì không?"
"Tôi biết." Chung Vũ nhìn vẻ mặt tức giận của cậu, không thấy có vấn đề gì, "Tôi đã trả lại rồi."
Ngón tay Biên Dương lại dùng thêm vài phần lực, cậu nhìn thẳng vào Chung Vũ: "Tại sao lại làm như vậy? Cậu có biết nếu bị phát hiện sẽ thế nào không?"
"Hắn đụng anh." Chung Vũ nhìn Biên Dương như vậy, lần đầu tiên cảm thấy người này sẽ vì mình mà có sự thay đổi cảm xúc, hắn rất thích.
"Hắn đụng tôi, đó là chuyện của tôi." Biên Dương hạ giọng rất thấp, "Cậu.........."
"Vậy đây là báo ứng của hắn." Chung Vũ bình thản ngắt lời Biên Dương.
Biên Dương hít sâu một hơi, nghĩ đến việc giáo viên đó có thể vì thế mà mất chén cơm, cảm thấy thái dương đập mạnh hơn: "Tôi nghĩ cậu vẫn chưa biết cách đối xử với người khác, cách đối xử với bạn bè có thể quá đặc biệt."
Ai muốn làm bạn với anh?
Chung Vũ không nói ra, hắn nắm lấy cổ tay Biên Dương kéo ra ngoài: "Cuối cùng ai cũng không bị tổn thương, anh đang sợ gì?"
Biên Dương bị hắn hỏi đến ngẩn người, suýt chút nữa đã bị cách suy nghĩ của hắn thuyết phục: "Hành vi của cậu mẹ kiếp là sai, lỡ cậu làm mất thì sao? Lỡ camera giám sát tốt thì sao?"
"Không có lỡ."
Biên Dương coi như biết nói với hắn là vô ích, cậu ghé sát tai Chung Vũ hạ giọng xuống thấp nhất: "Không có lần sau."
Chung Vũ ừ một tiếng, cũng không thể nhìn ra có thực sự nghe lọt tai không. Biên Dương nhớ lại lúc đó nhìn bộ dạng thằng béo ngốc nghếch thì tâm trạng tốt lên một thoáng, nhưng nếu sự tốt đẹp này là do con người tạo ra, thì cậu chỉ cảm thấy đối phương cũng coi mình là thằng ngốc.
"Tôi thực sự mẹ kiếp muốn đánh cậu."
Chung Vũ liếc nhìn tay cậu: "Tay anh vẫn chưa lành."
"Mẹ kiếp, hai người đang làm gì ở góc tường thế?" Giọng Hứa Chỉ đột nhiên vang lên từ phía sau, "Tư thế gì thế này?"
Biên Dương quay lưng lại, vẻ mặt không vui.
"Sao thế? Vũ thần sao lại ở đây?" Vương Thế Đán cũng bị bộ dạng của hai người họ làm cho giật mình.
"Cậu ấy hỏi tay tôi đỡ hơn chưa." Biên Dương giật dây cặp sách một cái, "Chép bài tập xong chưa?"
"Chép xong rồi, Vũ thần có đi quán net không?"
Hứa Chỉ nhìn về phía Chung Vũ, Chung Vũ nghe vậy lại nhìn thẳng vào Biên Dương, như muốn biết câu trả lời của Biên Dương. Nhưng Biên Dương quay đầu đi không nhìn hắn, rõ ràng là một thái độ từ chối giao tiếp với hắn, khiến trái tim hắn chùng xuống ngay lập tức, và tim hắn cũng bắt đầu thắt lại.
"Các cậu đi đi." Giọng Chung Vũ không thể hiện cảm xúc, nói xong liền quay lưng đi thẳng.
"Có chuyện gì vậy?" Hứa Chỉ nhíu mày, thấy Biên Dương mặt đen sầm cũng không giữ lại, không hiểu hai người này đang làm gì, "Không phải vừa nãy cậu ấy còn quan tâm anh sao, sao em không hiểu?"
"Cậu không cần hiểu."
Biên Dương nhìn bóng lưng gầy gò im lặng của Chung Vũ, một lúc sau thở dài bực bội.
Tác giả có lời muốn nói:
Quan điểm của hai người họ lúc đúng lúc sai, công có đạo đức mơ hồ, chỉ nhận người không nhận việc, ban đầu quên cảnh báo.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận