Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bệnh Trạng Mơ Ước

Chương 90: Chị, mở cửa

Ngày cập nhật : 2025-12-01 13:20:44
Bữa tối Lục Tẫn quả nhiên không cùng mọi người. Sau khi ăn xong, dưới sự sắp xếp của trợ lý, mọi người lần lượt ra về.
Từ Dĩ Dạng không muốn để Lục Tẫn biết hiện tại cô đang ở đâu, nhất quyết chen chung một xe với Tiểu Miễu.
Trước ánh mắt kinh ngạc của Tiểu Miễu, Từ Dĩ Dạng bình thản giải thích:
"Bạn chị ở thành phố Thế Kỷ, chị phải ghé qua một chuyến."
"Ồ, được." Tiểu Miễu gật đầu.
Hai người ngồi ghế sau, Tiểu Miễu suốt cả đường đều nói về Lục Tẫn.
Cũng giống như khi ở trường, bất kỳ ai từng gặp anh, không ai là không hứng thú.
Từ Dĩ Dạng từ đầu tới cuối chỉ lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng chen vài câu xa lạ, cho đến khi xuống xe, bên tai cuối cùng cũng không còn chủ đề nào liên quan đến Lục Tẫn nữa.
Cô ở thành phố Thế Kỷ lại bắt xe quay về.
Khi về đến nhà thì đã rất muộn.
Từ Dĩ Dạng tắm rửa xong, ngồi trên giường xử lý những email quan trọng trong ngày.
Đến mười một giờ đêm, cô tắt máy tính chuẩn bị nghỉ ngơi, tiện tay mở điện thoại nhìn thoáng qua, vô tình thấy Kinh Tộ Nguyên đăng một bài "vòng bạn bè".
Bởi vì cả hai vốn không thích đăng gì, nên cô có chút hiếu kỳ mà ấn vào.
Phát hiện đó là khung cảnh dạ tiệc, chẳng có gì đặc biệt, duy chỉ đoạn cuối video loáng thoáng xuất hiện một tiếng gọi mềm mại: "Tộ Nguyên ca ca".
Hình như quen biết Kinh Tộ Nguyên lâu như vậy, chưa từng có ai gọi anh ta như thế.
Từ Dĩ Dạng nghe một lần rồi tắt máy, đặt điện thoại lên đầu giường sạc, sau đó đi ngủ.
-
Ngày hôm sau, đi làm bình thường. Đồng nghiệp tụ tập trong phòng trà bàn tán về tin tức xảy ra tối qua.
Bởi vì hôm qua gặp Lục Tẫn, Từ Dĩ Dạng cả đêm ngủ không yên, bưng cốc sứ đi qua định rót một ly cà phê để tỉnh táo.
Tiểu Miễu thấy cô đến, liền hỏi: "Chị Dĩ Dạng, chị có xem tin tức tối qua chưa?"
"Tin nào?" Cô cụp mắt ấn nút.
Tiểu Miễu nói: "Chính là việc nhà họ Giả làm bất động sản và nhà họ Kinh, trước giờ chẳng phải vẫn luôn tuyên bố muốn liên hôn sao? Mấy hôm trước nhà họ Kinh tổ chức tiệc đính hôn, ai ngờ cậu ấm nhà họ Kinh lại công khai từ chối, nói mình đã có bạn gái, trực tiếp từ chối hôn ước. Kết quả là chẳng bao lâu sau, nhà họ Giả liền xảy chuyện. Tối qua em thấy tin tức, nói đại thiếu gia ăn chơi trác táng của nhà họ Giả bị tình nghi g/i/ế/t người."
Vừa nói vừa mở lại bản tin vừa bàn tán với đồng nghiệp đưa qua.
"Đây này, chính là tên Giả Diệu này, giờ vẫn chưa bị bắt, nghe nói trước đó đã ngửi được mùi gió, định bỏ trốn ra nước ngoài, chưa kịp qua cửa khẩu đã bị tóm. Bây giờ đúng là đại tin tức, dư luận xã hội bàn tán rầm rộ."
Từ Dĩ Dạng chỉ liếc qua.
Tin này cô đã xem rồi, tối qua cấp trên còn gọi điện thoại khẩn, bảo hôm nay cô phải bố trí người làm loạt phóng sự liên quan.
Mà người Giả Diệu bị nghi g/i/ế/t chính là tên hầu bàn từng hạ thuốc mê cô.
"Nghe nói đây không phải lần đầu tên Giả Diệu đó làm chuyện này, chỉ là trước đây bị thế lực nhà họ Giả che chắn nên không ai dám lên tiếng. Tên đó thực sự là cặn bã xã hội." Tiểu Miễu tức giận nói: "Nếu không phải lần này đúng lúc đoạn ghi âm hành vi phạm tội bị tung ra, e rằng gã ta lại được nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật."
Từ Dĩ Dạng nhớ tới đoạn ghi âm và video được phơi bày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=90]

Ban đầu chính xác là cảnh Giả Diệu mua chuộc hầu bàn hạ thuốc cho người ta, tiếp đó là anh ta sai người đứng chờ ở cầu thang, đợi hầu bàn đi xuống thì trực tiếp đẩy xuống.
Trong cả hai đoạn video cùng bản ghi âm rõ ràng ấy đều không có bóng dáng cô.
Từ Dĩ Dạng đại khái đã đoán ra là ai làm.
Bởi vì cuộc phỏng vấn hôm trước thu hút sự chú ý lớn, tổng thể cực kỳ thành công, cấp trên cho phép hai nhóm tham gia được tan làm sớm đi ăn mừng.
Nơi ăn mừng là nhà hàng buffet.
Hơn trăm người bao trọn một phần tư nhà hàng.
Cấp trên nâng ly rượu kính từng người: "Có thể thu được thành công viên mãn, công lao của nhóm năm các cậu cũng rất lớn."
Sư huynh khiêm tốn đáp lại rồi dứt khoát uống cạn.
Đến lượt Từ Dĩ Dạng, cấp trên cảm thán: "Tiểu Từ về sau cũng phải cố gắng."
Từ Dĩ Dạng uống cạn ly rượu này, cấp trên hài lòng, lại tiếp tục nói cùng một lời với người kế tiếp.
Cấp trên không ở lại lâu, sau khi rời đi, bầu không khí rõ ràng thả lỏng.
Tiểu Miễu than thở: "May mà cấp trên có việc, nếu không tối nay mọi người khỏi nghĩ tới chuyện thoát thân."
Cấp trên vốn rất thích uống rượu, hễ là tiệc tùng của công ty, chỉ cần ông ta có mặt thì ai cũng phải uống ít nhất năm sáu ly, người nào lái xe đến đều phải gọi tài xế thay.
Không có cấp trên, mọi người ăn uống thoải mái hẳn.
Từ Dĩ Dạng uống ít rượu, đứng dậy đi lấy chút đồ lót dạ, vừa bưng một đĩa hoa quả thì bên cạnh bỗng vang lên giọng nói vui mừng.
"Đàn chị Từ."
Từ Dĩ Dạng quay đầu lại.
Đằng sau là Trình Tranh đã lâu không gặp, mặc áo hoodie đen đứng đó.
Trình Tranh thấy đúng là cô, liền bước tới nói: "Đàn chị Từ, đã lâu không gặp. Không ngờ hôm nay các anh chị lại tụ tập ăn uống ở đây."
Anh ta nghe nói tối nay cấp trên mời khách, đoán chừng có thể sẽ ở nhà hàng này, nên chạy qua thử vận may, chẳng ngờ lại đoán đúng.
"Cậu đi một mình sao?" Từ Dĩ Dạng gắp hoa quả, nghiêng đầu hỏi.
"Ừm." Trình Tranh gật đầu: "Đàn chị Từ, tôi có thể ngồi cùng mọi người không? Một mình thật cô đơn."
Đều là cùng công ty, trước đây còn từng là đồng nghiệp chung nhóm, Từ Dĩ Dạng tự nhiên không từ chối.
Có thêm Trình Tranh, không khí càng náo nhiệt.
Mọi người trêu chọc anh ta vài câu, nói anh ta thăng chức rồi mà chẳng thèm về thăm đồng nghiệp cũ.
Trình Tranh tự phạt ba ly, bất lực nói: "Tôi chẳng phải cũng như mọi người thôi, chỉ đổi nhóm, chứ chức vụ nào có gì khác. Tôi không phải không muốn về thăm, mà thực sự thực sự quá bận, hoàn toàn không có thời gian. Ai bảo công việc nhẹ nhàng chứ, tôi sắp bận đến mức thành chong chóng rồi."
Đồng nghiệp bị lời nói hài hước của anh ta chọc cười, chuyện cũng bỏ qua.
Ăn uống mãi cũng nhạt, có người đề nghị chơi trò uống rượu.
Từ Dĩ Dạng không giỏi uống rượu, vốn không muốn tham gia, nhưng không chịu nổi sự thúc giục của đồng nghiệp, đành miễn cưỡng nhập cuộc.
Ban đầu cô không rành, liên tiếp thua mấy ván, uống mấy ly mới dần quen.
Bữa tiệc kéo dài đến hơn tám giờ tối, trời hè nóng bức, vừa ra khỏi nhà hàng là mồ hôi rịn ướt.
Nhiều đồng nghiệp vì uống rượu không thể lái xe, nên gọi tài xế thay chờ sẵn ngoài cửa.
Vì nơi này cách khu nhà không xa, nên Từ Dĩ Dạng cùng một đồng nghiệp cũng ở gần đó đi bộ về.
Đồng nghiệp ở gần hơn, còn cô phải rẽ qua một con ngõ mới tới.
Trước khi chia tay, thấy mặt cô đỏ bừng, đi đứng loạng choạng, đồng nghiệp lo lắng hỏi: "Cô ở đâu? Hay để tôi đưa về nhé."
Từ Dĩ Dạng đầu óc choáng váng, xua tay: "Cảm ơn, không cần. Tôi đi qua ngõ này là tới cổng khu nhà rồi, đoạn này trị an tốt lắm, phía trước không xa còn có đồn công an."
"Vậy được, chú ý an toàn, tới nơi nhớ nhắn tôi."
"Ừ." Từ Dĩ Dạng mỉm cười.
Khi đến gần con ngõ ngoài khu nhà, trời đã âm u, hai bên đường đèn đường lần lượt sáng lên, trên trời treo lơ lửng một vầng trăng khuyết ảm đạm.
Đường vắng vẻ, Từ Dĩ Dạng đi được nửa chừng bỗng nhận ra không ổn.
Hình như phía sau có người theo dõi.
Cô không dám quay đầu, căng thẳng ôm chặt túi xách đi nhanh hơn. Khi thấy bóng người sau lưng bị đèn đường kéo dài dần áp sát, cô hoảng loạn vung mạnh túi xách ra sau.
Người kia bất ngờ bị ném trúng, vội vàng lên tiếng đuổi theo: "Cô ơi, đây là đồ cô đánh rơi."
Từ Dĩ Dạng hoàn toàn không nghe rõ anh ta nói gì, trong đầu chỉ hiện lên những ký ức thời gian ở Milana. Chỉ cần đi một mình, luôn bị bám theo, gặp cướp hoặc tệ hơn.
Milana không giống trong nước. Ở đó, g/i/ế/t người là chuyện thường.
Cô thoáng ngẩn ra, rồi lập tức bừng tỉnh, ném túi về phía sau, sau đó cắm đầu chạy thục mạng.
Chạy đến khi đâm vào vòng tay quen thuộc, mới hoảng hốt ngẩng đầu.
Là Lục Tẫn.
Cô thậm chí chưa kịp nghĩ vì sao anh lại ở đây, theo bản năng liền nắm chặt vạt áo mỏng nơi hông anh, giọng run run: "Lục Tẫn, có người..."
"Anh biết." Lục Tẫn ôm lấy eo cô, ngẩng mắt nhìn về phía gã đàn ông xa lạ đuổi tới: "Còn hai phút nữa cảnh sát sẽ đến."
Người đàn ông thấy dáng hình cao lớn, ánh mắt lạnh lùng của anh, liền lùi một bước, rồi vội cười xòa: "Hiểu lầm thôi, cô gái này vừa làm rơi đồ trên đường, tôi muốn trả lại, ai ngờ cô ấy chẳng nói chẳng rằng ném thẳng túi vào tôi rồi bỏ chạy."
Vừa nói vừa ra vẻ khó hiểu, chìa túi xách ra.
Lục Tẫn vỗ nhẹ tay Từ Dĩ Dạng đang nắm chặt lấy mình, giọng dịu xuống:
"Buông ra trước, để anh lấy túi giúp em."
"Ừm." Từ Dĩ Dạng toàn thân căng chặt, buông tay ra, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác nhìn gã đàn ông kia.
Lục Tẫn bước tới, vươn tay nhận túi.
Người đàn ông cười gượng, ngay khoảnh khắc đưa túi, ánh sáng lạnh lóe lên từ dưới đáy. Lưỡi dao phản chiếu ánh sáng, gương mặt gã méo mó dữ tợn.
"C/h/ế đi!" Gã gào lên, lao dao găm về phía hai người.
Lục Tẫn từng học võ, vốn dĩ dễ dàng khống chế đối phương, nhưng khổ nỗi bên cạnh anh lại có người.
Thấy dao sắp đâm về phía Từ Dĩ Dạng, anh kéo cô ôm chặt vào lòng.
Cô còn chưa kịp phản ứng, liền nghe tiếng "rắc" giòn giã, gã đàn ông đau đớn bị bẻ gập cổ tay, áp chặt lên tường.
Con dao sáng loáng rơi xuống, ánh sáng hắt lên gương mặt lạnh lùng của Lục Tẫn: "Đã nói rồi, cảnh sát còn hai phút nữa sẽ đến."
-
Hai người theo cảnh sát về đồn làm xong bút lục, bước ra thì đã tám giờ tối.
Từ Dĩ Dạng khi ra ngoài, thân thể vẫn còn run, lúc này mới phát hiện tay phải mình vẫn đang nắm chặt lấy Lục Tẫn.
Đang định rút ra, Lục Tẫn bất ngờ nghiêng người đổ xuống.
Từ Dĩ Dạng theo phản xạ đỡ lấy, suýt nữa bị đè ngã ngồi xuống đất.
May là anh vẫn còn sức đứng vững.
Từ Dĩ Dạng hoảng hốt: "Lục Tẫn, cậu sao vậy?"
Anh cụp mắt: "Bị thương rồi."
Vừa nói vừa kéo tay cô đặt lên thắt lưng mình.
Ngón tay chạm phải chất lỏng ấm dính, Từ Dĩ Dạng hoảng hồn rụt tay về, móng tay vô tình quệt trúng vết thương, khiến anh bật tiếng rên khẽ.
"Vừa nãy cậu vẫn còn bình thường mà?" Cô giật mình, khi nãy trong phòng làm bút lục anh hoàn toàn ổn, không hề có vết thương hay m/á/u, sao giờ đột nhiên lại thành thế này.
Ánh mắt cụp xuống, giọng anh yếu ớt giải thích: "Có lẽ vừa rồi vô tình bị dao đâm trúng, đau quá nên tạm thời mất cảm giác."
Nhưng nếu vậy, lẽ ra m/á/u phải chảy từ sớm, sao tới bây giờ mới bắt đầu? Trái lại, giống như anh vừa tự đâm mình lúc không ai chú ý.
Nhưng người bình thường ai lại tự đâm chính mình?
Từ Dĩ Dạng thấy vết thương đến kỳ lạ, nhưng giờ không kịp nghĩ nhiều, vội đỡ anh: "Để tôi đưa cậu đến bệnh viện."
Lục Tẫn đè tay cô lại, thở dốc: "Đừng đưa đến bệnh viện, đưa anh về."
"Không..." Từ Dĩ Dạng mở miệng từ chối.
Anh nghiêng mặt, vùi vào hõm cổ cô, khẽ thì thầm: "Nhưng anh là vì chị mà bị thương, nếu chị không quản, anh chỉ có thể c/h/ế/t ở đây thôi."
Ngón tay cô khựng lại.
"Chị đang lo sợ điều gì?" Anh nâng gương mặt tái nhợt của cô lên, đồng tử in ánh đèn đường sâu thẳm như muốn hút hồn: "Hay là, chị không sợ gặp phải loại điên loạn hôm nay, những kẻ rình mò phụ nữ yếu thế để gây án, mà lại càng sợ anh hơn?"
Từ Dĩ Dạng nghẹn lời.
Gã đàn ông ban nãy là do bị kích thích, mới chuẩn bị địa điểm, công cụ rồi ra ngoài, có chủ đích làm hại người một cách ngẫu nhiên.
Gã vừa hay thấy cô đi một mình nên nhắm vào.
So với loại người báo thù xã hội đó, Lục Tẫn ngược lại có vẻ chẳng đáng sợ đến thế.
Lục Tẫn nhẹ nhàng buông mặt cô ra, bàn tay vấy m/á/u đưa lên trước mặt, ánh mắt u tối như kẻ bị thương đáng thương.
"Vừa rồi vì cứu chị mà anh mới bị thương. Dù tình dù lý, chị cũng nên giúp anh băng bó."
Nhìn vết m/á/u trên tay anh, Từ Dĩ Dạng không thốt nổi lời từ chối. Dù sao vừa nãy anh đúng là vì cứu cô mới bị thương.
Cuối cùng cô vẫn đưa Lục Tẫn về.
"Chị, mở cửa đi."
Anh tựa người bên khung cửa, vì mất m/á/u nên môi tái nhợt, đường nét gương mặt càng thêm tuấn mỹ u lãnh.

Bình Luận

0 Thảo luận