Từ Dĩ Dạng đi tới, hỏi: "Anh làm gì ở đây?"
Lục Tẫn dường như vừa chợp mắt một lát mới tỉnh, đuôi mắt khẽ ửng đỏ, vừa thấy cô liền vươn tay ôm eo, vùi mặt vào bụng mềm mại của cô, giọng trầm khẽ: "Đợi chị đấy."
Từ Dĩ Dạng vốn định hỏi sao anh không lên lầu đợi, nhưng nhìn gương mặt đẹp gây họa này, lời lại nghẹn trong cổ họng, nuốt xuống.
Cô đưa tay vỗ nhẹ đỉnh đầu anh: "Hôm nay bận quá, quên mất cả thời gian."
Anh không đáp, cắn cô xuyên qua lớp áo giống như một chú chó nhỏ.
Từ Dĩ Dạng bật cười, đẩy trán anh: "Đừng cắn, nhột đấy."
Lục Tẫn bị cô đẩy mặt ngẩng lên, nhưng ánh mắt lại rơi về phía sau lưng cô, tầm nhìn thản nhiên.
Từ Dĩ Dạng thuận theo tầm mắt anh quay đầu, vừa đúng lúc thấy đồng nghiệp đứng ngây ra phía sau.
"Ờ..." Cô lên tiếng chào: "Chu Chu cũng tan làm rồi à?"
Đồng nghiệp Chu Chu vẫn ngẩn ngơ gật đầu, trong lòng thì sóng cuộn trào dâng.
Mọi người đều biết Từ Dĩ Dạng có bạn trai, không phải người nhà Kinh, mọi người từng tiếc nuối một thời gian dài. Dù sao thì trai tài gái sắc, ở bên nhau chẳng khiến ai ghen tị. Nhưng không ngờ... bạn trai của cô còn đẹp hơn.
Đẹp đến mức như không cùng một thế giới với họ.
Quá đẹp trai.
Chu Chu ngẩn người, đưa tập tài liệu vừa rồi Từ Dĩ Dạng đi vội làm rơi cho cô: "Hồi nãy chị làm rơi tài liệu."
Từ Dĩ Dạng nhận lấy, cảm ơn: "Cảm ơn Chu Chu, vừa rồi đi vội quá."
"Không... không có gì." Chu Chu cười gượng, nhưng vẫn không nhịn được liếc nhìn chàng trai đứng bên cạnh trông có vẻ im lặng kia.
Làn da trắng đến trong suốt, mái tóc đen, đồng tử cũng đen thẫm giống như một con cáo xinh đẹp hóa thành người, ngay cả khí chất nơi đầu ngón tay cũng toát ra vẻ cao quý được chăm chút tỉ mỉ.
"Dĩ Dạng, đây là bạn trai của chị à?" Chu Chu không nhịn được, ghé sát tai cô thì thầm.
Từ Dĩ Dạng liếc nhìn Lục Tẫn, gật đầu: "Ừ."
"Wow!" Chu Chu bật ra một tiếng cảm thán.
Từ Dĩ Dạng đã quen với điều này rồi. Bất kể ai lần đầu gặp Lục Tẫn cũng sẽ bị vẻ đẹp của anh khiến cho kinh diễm. Thậm chí cả cô, lần đầu nhìn thấy anh, dù lúc ấy rất ghét anh vẫn bị kinh diễm thật lâu mới hoàn hồn.
"Chị." Lục Tẫn đứng dậy, nắm chặt tay cô, khẽ gật đầu với Chu Chu, nở một nụ cười quý ông: "Xin lỗi, chắc chúng tôi phải đi trước."
Chu Chu bị nụ cười đó làm cho đầu óc mơ hồ, theo phản xạ gật đầu, nhìn anh nắm tay Từ Dĩ Dạng xoay người rời đi.
Mãi cho đến khi bóng lưng hai người khuất hẳn, Chu Chu vẫn chưa hoàn hồn, lập tức lấy điện thoại ra, nhắn vào nhóm công ty:
"Vừa mới thấy bạn trai của Dĩ Dạng ngoài đời!"
Nhóm lập tức bùng nổ.
Các đồng nghiệp nam hỏi dồn dập: Anh ta trông thế nào? Họ còn có cơ hội không?
Chu Chu suy nghĩ một chút, gõ trả lời:
"Rất trẻ, rất đẹp, khí chất vừa có chút lai Tây, vừa mang vẻ cao quý cổ điển... giống như một con rồng bạc trong thần thoại Trung cổ đang cuộn mình trong kho báu, từng chiếc vảy đều phản chiếu ánh sáng trong suốt như pha lê."
Dùng cả một loạt từ hoa mỹ, mà vẫn không thể hình dung hết được vẻ đẹp của anh.
Nhóm im lặng vài giây, rồi một loạt dấu "..." xuất hiện.
Chu Chu đang gõ chữ thì bất chợt có cảm giác... hình như mình đã gặp anh ở đâu đó rồi.
Cô ấy lập tức mở phần mềm nội bộ của công ty, nhấn vào video đang được ghim một đoạn phỏng vấn thanh niên bùng nổ lượt xem năm nay, người được phỏng vấn đẹp đến mức nghiêng trời lệch đất...
Người trong video, chính là anh.
Trời ơi...
Chu Chu che miệng, nhanh chóng chụp màn hình gửi ngay vào nhóm:
"Bạn trai của Dĩ Dạng, chính là người thừa kế của LCY!"
Phía nhóm chat đang bùng nổ, nhưng bên này Từ Dĩ Dạng chẳng hay biết gì.
Cô đang bị cái tên lúc nãy vẫn còn ra vẻ quý ông đứng đắn kia ép vào ghế phụ, bàn tay to của anh thì tùy tiện chạm lung tung.
"Đợi... đợi đã!" Cô bị hôn đến thở không ra hơi, ngửa cổ lên, cần cổ trắng nõn đã bị anh để lại vài dấu hồng ám muội.
Anh bị cô đẩy ra, mái tóc đen vốn được chải chuốt gọn gàng giờ rối nhẹ vài lọn, đôi mắt phủ sương mờ khẽ nâng lên nhìn cô, giọng khàn khẽ gọi: "Hửm?"
"Về nhà trước đã, sẽ bị người ta nhìn thấy mất." Mặt Từ Dĩ Dạng đỏ bừng như phủ một lớp phấn hồng, đôi môi bị cắn đến đỏ mọng.
"Nhưng mà..." Anh vô tội nâng tay, đầu lưỡi l/i/ế/m nhẹ lên đầu ngón, thấp giọng thì thầm: "Chị rõ ràng rất cần anh mà. Vừa nãy rất hưng phấn."
Ánh mắt Từ Dĩ Dạng không tự chủ rơi xuống bàn tay anh.
Những ngón tay thon dài, xương khớp rõ ràng, đầu ngón như bị nước làm nhăn nhẹ.
Mặt cô càng đỏ, cố chấp nói: "Anh nói linh tinh! Mau lái xe về đi."
Lục Tẫn để lộ vẻ tiếc nuối, còn tưởng hôm nay có thể cùng chị làm điều gì đặc biệt nhưng cô vẫn quá nhát gan.
"Vậy thì về nhanh một chút nhé. Hôm nay chúng ta chơi thứ khác được không?" Anh nhỏ giọng thương lượng.
"Chơi cái gì?" Từ Dĩ Dạng cảnh giác hỏi.
Anh lễ phép nhắc nhở: "Buổi sáng, chị từng nói muốn đánh anh."
"Đánh anh?" Từ Dĩ Dạng vừa chỉnh lại váy bị anh làm rối, vừa nghi hoặc nhìn sang.
Cô buổi sáng đã nói gì sao? Nghĩ lại thì hình như chỉ hỏi tại sao anh không dùng người giúp việc ngoài ra đâu có gì?
Lục Tẫn thấy cô không nhớ, vừa lau tay bằng khăn ướt, vừa đặt tay lên vô lăng. Cổ tay đeo đồng hồ, gân xanh nổi nhẹ dưới làn da trắng mỏng, các ngón tay đẹp đến mức có thể làm mẫu vẽ cho sinh viên mỹ thuật.
Từ Dĩ Dạng nhìn chằm chằm bàn tay đó, nghe giọng điệu trầm ổn như đang bàn triết học của anh: "Chị quên rồi, sáng nay chị nói muốn đánh anh cơ mà."
"Khụ!" Cô lập tức sặc nước b/ọ/t, ho liên tục.
Xe vừa mới lăn bánh đã thắng gấp, anh lo lắng đưa chai nước cho cô, đôi mắt đầy quan tâm: "Sao đột nhiên sặc vậy?"
"Cảm... cảm ơn." Cô vội vàng uống nước giả vờ che đi sự bối rối.
Đánh anh? Đánh... chỗ nào?
Hình như là... cái chỗ @¥#*& kia...
Đồ biến t/h/á/i c/h/ế/t tiệt.
"Đỡ hơn chưa?" Chàng trai trẻ đẹp mắt, biến t/h/á/i, giọng dịu dàng đến mức có thể kẹp c/h/ế/t một con muỗi.
"Ừm... ừm..." Từ Dĩ Dạng vội vàng gật đầu, lắp bắp đáp: "Đỡ rồi."
"Vậy thì tiếp tục về nhà nhé." Khóe môi anh hơi cong lên, thoáng nhìn qua ánh mắt né tránh của cô.
Đáng yêu thật đấy.
Lén lút, đỏ mặt, né tránh... khiến người ta càng muốn ăn sạch.
Lục Tẫn thu hồi ánh nhìn, tiếp tục lái xe.
Vì câu nói đó, trên suốt đoạn đường Từ Dĩ Dạng đều thấy không tự nhiên, mông như có kim châm, ngồi đâu cũng thấy khó chịu nhưng lại không dám biểu hiện ra.
Cô căng người, chịu đựng tê dại toàn thân, ngồi thẳng đến khi xe chạy vào trong trang viên.
Lúc xuống xe, cô còn níu chặt hai bên ghế.
"Sao thế?" Lục Tẫn đứng ngoài cửa xe, một tay chống lên khung, cúi đầu nhìn cô.
Từ Dĩ Dạng giả vờ bình tĩnh, lắc đầu: "Em cảm thấy chưa từng nhìn kỹ gara bao giờ, nên ngắm một chút thôi."
Cô thật sự không thể tưởng tượng được cảnh lát nữa anh lắc mông xin cô đánh, chỉ nghĩ thôi cũng thấy quá biến t/h/á/i.
Cô chưa tiến hóa đến mức chịu nổi loại kịch bản này.
Lục Tẫn thấy cô không chịu xuống, bèn cúi người, trực tiếp bế cô ra khỏi ghế phụ.
Từ Dĩ Dạng vòng tay ôm cổ anh, mặt đỏ như lửa, mắt long lanh run rẩy, trong miệng nghẹn đầy chữ, lại chẳng thốt nổi một âm tiết nào.
"Chị không muốn về à? Hay là... chị muốn ngủ trong xe?" Anh ôm cô, đứng trong thang máy mỉm cười nhẹ.
"Đương nhiên, nếu chị thấy trong xe... thích hợp hơn, em cũng chiều được, chỉ là..."
Dừng một chút, anh cong môi, giọng khàn khẽ thì thầm:
"Chỉ sợ không duỗi chân được... mà lúc đó nếu phải mở cửa sổ trời, tiếng động lớn quá... sẽ bị người khác phát hiện mất."
Anh thì lại chẳng thấy có gì, chỉ là đáng thương cho chị gái anh thôi, bởi trong một khoảng thời gian dài sắp tới, chị sẽ phải chịu đựng cảm giác kỳ quái khó chịu.
"Cho nên, chúng ta vẫn nên về nhà, làm trên giường thì hơn."
Từ Dĩ Dạng nghẹn cả nửa ngày, cuối cùng mới chậm rãi nặn ra được một câu: "Thật không biết xấu hổ."
"Ừ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=104]
Anh tiếp ngay câu của cô, vừa nói vừa bước ra khỏi thang máy, đi vào đại sảnh: "Anh còn không biết xấu hổ hơn ai hết."
Nếu không có gương mặt này, có lẽ cô đã sớm chạy theo người khác rồi. Cũng chính vì vậy, anh càng biết trân trọng cô hơn bất cứ ai.
Mỗi bước chân anh đặt lên bậc thang, tiếng giày vang lên đều đều truyền vào tai cô, lại giống như đang dội sẵn tiếng "bốp bốp" của những cú đánh. Hai chân cô bỗng nhiên mất tự chủ, khẽ siết vào nhau.
Cô cắn khớp ngón tay, đôi mắt ầng ậc nước, trong lòng lại thầm mắng anh: Đồ biến t/h/á/i c/h/ế/t tiệt! Chính vì anh quá biến t/h/á/i, nên giờ cô cũng trở nên không bình thường theo.
Khi quay về phòng, Lục Tẫn mở vòi nước, cho nước đầy bồn tắm, rồi bước ra. Vừa đúng lúc thấy cô gái mặc chiếc váy trắng, đi chân trần đứng ở cửa, dáng vẻ như định lén bỏ trốn.
Hàng lông mày anh hơi nhướng lên, tựa hờ vào khung cửa phòng tắm, vẻ lười nhác, nghiêng đầu mỉm cười hỏi: "Chị định đi đâu vậy?"
Từ Dĩ Dạng bị bắt quả tang tại trận, nhưng cố làm ra vẻ trấn định, bàn tay đặt hờ lên tay nắm cửa: "Chỉ là... muốn ra ngoài xem một chút."
Lục Tẫn không vạch trần cô, khóe môi khẽ cong: "Ra ngoài sau, chúng ta tắm trước đã."
"Ờ..." Cô miễn cưỡng bước về phía anh, từng chút một.
Chỉ còn cách anh một hai bước, bỗng cổ tay bị nắm chặt.
Hàng mi rợp đen của anh cụp xuống, đôi mắt sâu thẳm ánh lên nụ cười, giọng khàn trầm: "Chậm quá."
Cô bị kéo thẳng vào phòng tắm.
Lục Tẫn thích giúp cô tắm rửa, chỉ xếp sau việc làm tình và hôn.
Anh tắm cho cô cực kỳ tỉ mỉ, tỉ mỉ đến mức không bỏ sót một kẽ nào. Những chỗ anh cho rằng dùng tay là thất lễ, anh sẽ cúi đầu xuống dùng miệng để tiếp xúc.
Khi cô được bế ra khỏi làn nước lần nữa, mái tóc ướt sũng, hàng mi cũng dính vào nhau nhòe ướt. Gương mặt ửng hồng như bị nắng hắt, làn da trắng mịn như tuyết. Cả người nằm gọn trong lòng anh, ngoan ngoãn đến đáng yêu.
Dù cô thường cho rằng bản thân mình không thuộc kiểu dễ thương, mà thiên về vẻ dịu dàng, tri thức pha nét cổ điển. Nhưng trong mắt anh, cô đáng yêu c/h/ế/t đi được.
Đáng yêu c/h/ế/t tiệt.
"Chị đáng yêu quá." Anh đặt cô lên giường, giống như một tên biến t/h/á/i, tham lam hít lấy mùi hương còn sót lại trên làn da cô. Yết hầu anh trượt lên xuống, gò má đỏ bừng, đến cả ngực và các đốt ngón tay cũng đều đỏ rực.
Chỉ cần vừa lên giường, anh lập tức nhập trạng thái cực nhanh.
Từ Dĩ Dạng vẫn nắm chặt cổ áo tắm, nhưng vạt áo phía dưới đã bị vén lên đến tận eo.
Vòng eo trắng phẳng, đường cong nhỏ nhắn, chiếc rốn xinh xắn đáng yêu vô cùng.
Anh khẽ cắn lấy ngón tay cô, như để xoa dịu cơn ngứa giữa răng, vừa cắn vừa dụ dỗ: "Chị, thả tay ra nào."
Thả... thả tay...
Giọng nói ngái ngủ khàn khàn pha chút gợi cảm của anh khiến đầu óc cô như bị mê hoặc, cộng thêm cơ thể cao lớn của anh đang phủ lên mình, từng tấc da đều bị nhiệt độ thanh xuân và hormone nam tính vây kín.
Vì thế, việc bị dỗ mà thả tay cũng là điều quá đỗi bình thường.
Anh thấy cô chịu nghe lời, từng nụ hôn lại hạ thấp hơn, giọng càng lúc càng mềm mại.
"Chị ngoan, đưa tay ra đây."
Cô đưa tay.
Ngón tay thon dài, trắng trẻo, tinh tế như "hồng tô thủ" trong thơ cổ.
Lục Tẫn nhìn một cái rồi cúi đầu, ngậm một thứ gì đó trong miệng, sau đó ngậm lấy ngón tay cô.
Một vật cứng mát lạnh, được anh khéo léo đẩy lên, trượt vào ngón tay cô.
Từ Dĩ Dạng mơ hồ cảm nhận được có gì đó đang được đeo lên tay mình.
Cô định cúi đầu nhìn, nhưng bị anh che mắt lại.
"Giờ chị không được động." Anh cười khẽ, nhả ngón tay cô ra, môi tiếp tục lướt dọc cổ tay, hôn đi nơi khác.
Không khí trong phòng trở nên mờ mịt nóng bỏng, rất nhanh sau đó cô đã quên béng đi "chuyện vừa nãy".
Bởi vì anh thực sự rất mãnh liệt.
Đặc biệt là khi anh thể hiện sự phóng túng.
Đêm càng về khuya, thi thoảng vang lên vài âm thanh kỳ lạ, nhưng đều nhanh chóng bị giọng trầm khàn của anh che lấp.
Dù tối nay anh "chịu phạt", nhưng anh lại biểu hiện giống như kẻ nắm quyền chủ động, khàn giọng ép cô kẹp chặt hơn.
"Không được để lọt."
"Đồ nhóc con!" Cô cắn mạnh vai anh, bật ra tiếng gọi thân mật đã lâu không nói.
Khoảnh khắc đó, anh sướng đến mức vùng rốn tê dại, suýt nữa không kìm nổi, chỉ có thể nghiến chặt quai hàm để gắng gượng.
Giọng cô đứt quãng, bị anh làm cho nghẹn ngào, nghe vừa đáng thương vừa yếu ớt.
Nhưng ngay trong lúc thương xót cô, trong lòng anh lại nảy sinh một ý nghĩ đầy xấu xa.
Ai bảo cô lại gọi anh bằng cái giọng yêu kiều đó chứ. Thật sự là khiến người ta không thể chịu nổi.
Anh chỉ muốn làm cô thêm một chút nữa, càng quá phận càng tốt.
-
Hôm sau, không ngoài dự đoán cả hai đều ngủ dậy muộn.
May mà đang là kỳ nghỉ Quốc Khánh.
Nguyên bảy ngày nghỉ, hai người vốn định ra nước ngoài du lịch.
Khi Từ Dĩ Dạng tỉnh dậy, nhìn chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út, sững sờ hồi lâu.
Tối qua là Lục Tẫn đeo cho cô.
Anh vừa từ phòng tắm bước ra, thấy cô ngồi trên giường nhìn chằm chằm vào tay, bèn đi tới, ngồi xuống cạnh cô: "Đẹp không? Chị còn chưa xem kỹ đâu, đây là do anh chọn."
Ánh mắt cô rơi xuống bàn tay anh.
Đó là một cặp nhẫn, giống hệt chiếc anh vẫn đeo.
"Ba năm trước không thể tự tay đeo cho chị, nên tối qua anh đã bù lại." Anh nói.
Thấy cô im lặng, anh liền nắm lấy tay cô, hỏi: "Chị thích không? Anh thì rất thích."
Nói xong, lại đổi giọng: "Hay là... chị không thích kiểu này? Nếu không thích, mình đi đổi ngay nhé, chị chọn kiểu nào cũng được."
Anh định kéo cô dậy, chuẩn bị ra ngoài.
Từ Dĩ Dạng đặt tay giữ anh lại: "Chờ đã."
Lục Tẫn quay đầu nhìn cô, hiếm hoi mà không cười.
Cô quỳ ngồi trên giường, đưa tay nhẹ chạm vào đôi môi đang căng mím của anh, ánh mắt mềm mại như ban ơn: "Không cần đổi, kiểu này em thích."
Đồng tử anh khựng lại, mất mấy giây mới ôm chặt lấy cô, giọng trầm khàn, như nén chặt trong lồng ngực: "Vợ."
Toàn thân Từ Dĩ Dạng tê rần: "Đừng gọi vợ... kỳ lắm."
Anh gọi một tiếng, cô như bị dòng điện giật xuyên qua người, nhưng chẳng hiểu sao lại không thấy gượng ép.
Lục Tẫn nghiêm mặt, chỉnh lại tư thế cho cô, trịnh trọng: "Trên giường thì gọi chị, chẳng lẽ ngoài đời không thấy kỳ sao?"
Ờ... nghe vậy, đúng là hơi kỳ thật.
Cô còn chưa nghĩ thông, anh đã kéo cô xuống giường.
"Nếu chị chưa quen thì anh đổi cách gọi trước, đợi quen rồi lại gọi tiếp."
"Này..." Cô vừa định nói gì, anh đã đẩy cô vào phòng tắm: "Vợ, mau rửa mặt, lịch trình của chúng ta sắp không kịp rồi."
Từ Dĩ Dạng nhìn đồng hồ, thấy cũng muộn thật, đành vội vàng rửa mặt thay đồ.
Hành lý đã được Lục Tẫn chuẩn bị sẵn, hai người cùng ra sân bay, vừa kịp giờ bay.
Lần này, họ đến Verna nơi được mệnh danh là thành phố lãng mạn nhất thế giới.
Lục Tẫn đã chuẩn bị sẵn một màn cầu hôn hoành tráng, rộng lớn, tráng lệ và đầy bất ngờ.
--Hoàn chính văn--
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận