Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bệnh Trạng Mơ Ước

Chương 71: Cô đang siết cổ anh, nhưng anh lại sung sướng đến mức này...

Ngày cập nhật : 2025-11-15 15:10:00
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Hôm nay công ty có sắp xếp thực tập sinh đi công tác ở Lâm Tây, tuy trong danh sách có thêm tên của Từ Dĩ Dạng, nhưng thật ra cô cũng không định đi, nhường cơ hội lại cho người khác.
Hôm nay cô có việc quan trọng hơn, bay sang Milan.
Sáng sớm, chờ Lục Tẫn về trường đi học, cô nhanh chóng thu dọn xong hành lý mang theo bên mình.
Cô từ trang viên bắt xe thẳng đến sân bay, trước khi chờ ở phòng đợi đã gửi tin nhắn cho Kinh Tộ Nguyên.
[.:Tôi đã đến sân bay rồi.]
Cạu ta trả lời rất nhanh.
[Kinh Tộ Nguyên:Đợi anh, đường hơi kẹt xe. Chắc khoảng nửa tiếng nữa sẽ tới.]
[.:Được.]
Tối qua Từ Dĩ Dạng không ngủ ngon, nhắm mắt tựa vào ghế massage để thư giãn mệt mỏi.
Cứ nghĩ Kinh Tộ Nguyên sẽ đến rất nhanh, kết quả là cô chờ mãi đến lúc gần cất cánh, loa phát thanh ở sân bay vẫn liên tục nhắc tên cậu ta, nhưng cậu ta vẫn chưa tới.
Những tin nhắn cô gửi đi cậu ta cũng không trả lời.
Đúng lúc cô định gọi điện cho cậu ta thì lại nhận được cuộc gọi từ Vân Giai Di.
Trước đó khi lưu phương thức liên lạc, hai người cũng tiện tay trao đổi số điện thoại, nhưng thật ra chưa bao giờ liên lạc qua điện thoại cả, nên khi đột nhiên thấy cô ấy gọi đến, cô thoạt tiên ngạc nhiên, sau đó nghĩ ngay đến Kinh Tộ Nguyên, trong lòng bất giác giật thót.
Ấn nút nghe máy, giọng nghẹn ngào mang theo tiếng khóc của Vân Giai Di lập tức truyền đến.
"Chị Dĩ Dạng, chị vẫn còn ở sân bay phải không? Vừa rồi em nhận được cuộc gọi, nói là anh em, anh em trên đường lại gặp tai nạn xe rồi, em bây giờ đang gấp gáp tới bệnh viện, chị có muốn qua không, em sợ quá..."
Tiếng khóc đau buồn của cô gái nhỏ kéo dài lê thê.
Từ Dĩ Dạng nghe vậy lập tức trấn an cô ấy: "Đừng sợ! Chị sẽ qua ngay, là bệnh viện nào?"
"Ở... ở..."
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, sau đó lại vang lên giọng nức nở run rẩy của Vân Giai Di.
"Ở bệnh viện tư khu Trung Sơn."
"Được, chị sẽ đến ngay." Từ Dĩ Dạng cúp máy, lên bản đồ tìm địa chỉ.
Bệnh viện này không quá xa, từ sân bay tới đó chỉ khoảng nửa tiếng.
Dù bây giờ máy bay sắp cất cánh, nhưng chuyện của Kinh Tộ Nguyên quan trọng hơn.
Bắt taxi thì không kịp, cô vừa bước ra liền trực tiếp vẫy một chiếc xe ngoài sân bay.
"Đi bệnh viện tư khu Trung Sơn." Sắc mặt lo lắng, vừa ngồi vào liền báo địa chỉ.
Tài xế đeo khẩu trang, nhìn cô một cái qua gương chiếu hậu, rồi bật định vị lái về hướng Trung Sơn.
Ngồi trên taxi đến bệnh viện tư khu Trung Sơn, trong xe không thoáng khí, ngột ngạt khiến người ta chóng mặt.
Ban đầu cô muốn hạ cửa kính xuống để thông gió, nhưng tài xế bảo cửa kính hỏng chưa sửa, nên cô đành dựa vào cửa sổ, vừa cố gắng giảm bớt cảm giác say xe, vừa gọi điện cho Vân Giai Di.
Thế nhưng, số vừa nãy còn gọi được thì giờ thế nào cũng không gọi được nữa.
Trong lòng cô lo lắng hơn, gửi cho Vân Giai Di mấy tin nhắn, nghĩ chờ đến nơi sẽ gọi lại, vì hiện tại chóng mặt quá.
Có lẽ là do tối qua không ngủ ngon, ngửi mùi hương xe dày đặc, đầu cô choáng váng đến mức không ngẩng lên nổi, dần dần dựa vào cửa sổ mà nhắm mắt.
-
Bên kia.
Trong đại sảnh nhà họ Kinh, cô gái nhỏ vừa rồi còn tỏ ra rất đau lòng giờ đang rụt rè ngồi trên sofa.
Đối diện, ba Kinh đứng trước cửa sổ nghe điện thoại, thỉnh thoảng truyền ra mấy câu đối thoại.
"Ừ, anh cứ giữ Tộ Nguyên lại đó trước, chuyện này tôi sẽ xử lý."
Nghe thấy lời chú, sắc mặt Vân Giai Di tái mét.
Nửa tiếng trước, cô ấy bị chú gọi đến, ban đầu chỉ hỏi han chuyện gần đây của anh họ, lúc ấy giọng chú còn khá ôn hòa. Cô không nghĩ gì nhiều, thuận miệng nói ra chuyện anh họ gần đây có ý định sang Milan phát triển.
Vốn dĩ chú luôn ủng hộ cậu ta đi nước ngoài, nhưng đột nhiên lại đổi sắc mặt, cười lạnh: "Sang Milan phát triển ư. Hừ, tôi thấy là sang Milan để mà hẹn hò thì có. Tiệc đính hôn được sắp đặt cho nó mà còn chẳng chịu đến dự, giờ lại còn cùng người phụ nữ khác ra nước ngoài, tốt nhất là cả đời này nó cũng đừng trở về nữa."
Vân Giai Di sợ hãi, không dám nói thêm gì.
Sau khi nổi giận, chú bình tĩnh lại, trực tiếp bảo cô ấy gọi cho chị Dĩ Dạng.
Thế là sự việc mới dây dưa đến tình cảnh hiện tại.
Thật ra anh họ cô ấy hoàn toàn không gặp tai nạn xe, mà là bị người của chú bắt về, còn tịch thu hết toàn bộ thiết bị liên lạc.
Vân Giai Di không kìm được liếc ra ngoài cửa sổ.
Hy vọng chị Dĩ Dạng có thể tha thứ cho lời nói dối vừa rồi mà cô ấy buộc phải nói ra.
-
Trong căn phòng ngủ xa hoa mái vòm cao cổ điển, đèn thủy tinh dài sáu mét buông xuống, tường khắc họa tiết phù điêu tinh xảo, cửa sổ thủy tinh trên nhọn dưới rộng in bóng bầu trời u tối bên ngoài, những cành cây khô vươn dài, ánh trăng rọi vào.
Người phụ nữ trên giường vẫn còn say ngủ, đôi mày mảnh dài nhíu chặt, dường như đang mơ một giấc mộng rất dài.
Từ Dĩ Dạng mơ thấy âm thanh phát thanh máy bay báo hạ cánh, mà cô lại chưa lên máy bay, Kinh Tộ Nguyên vẫn còn ở bệnh viện.
Cũng mơ thấy mình gấp gáp chạy đến bệnh viện, nhưng người nằm trên giường bệnh không phải Kinh Tộ Nguyên, mà là chàng thiếu niên da trắng dung mạo yêu mị.
Cậu ngồi trên giường nhìn cô, hỏi: "Chị! Chị vẫn chưa tỉnh sao?"
Môi dưới bỗng bị cắn một cái, giọng nói trầm thấp khẽ lướt qua vành tai cô, giống như cơn gió lạnh thổi vào từ ngoài cửa sổ.
Cô rùng mình run lên, ý thức vẫn còn chìm trong cơn ác mộng.
Thiếu niên cúi bên cạnh khẽ cụp mi dài, ánh mắt dừng trên đôi môi căng thẳng của cô, trong mắt dần dần dấy lên sự hiếu kỳ.
Hiếu kỳ không biết cô mơ thấy gì, trông thật sự căng thẳng.
Cậu bất chợt nghiêng đầu áp vào ngực cô, nghe thấy một tiếng, hai tiếng, ba tiếng, nhịp tim càng lúc càng dồn dập.
Tựa như trái tim xao động mê người.
Cậu bỗng nở nụ cười, đưa tay ôm lấy cơ thể căng cứng của cô, vùi mặt vào, thì thầm khẽ gọi: "Chị lúc nào cũng giả vờ đáng yêu quá, lúc làm tình cũng vậy, toàn giả vờ ngất đi."
Lời vừa dứt, Từ Dĩ Dạng chợt mở bừng mắt, ban đầu bị ánh đèn chói chang chiếu rọi làm cay mắt, khó chịu mà khép lại.
Đến khi mở ra lần nữa, thiếu niên vốn đang tựa ngực cô đã ngẩng đầu.
"Chị cuối cùng cũng tỉnh rồi, anh đã đợi chị lâu lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=71]

Lúc này cậu đang mỉm cười, gương mặt hòa lẫn với hình ảnh trong mơ, làn da dưới ánh đèn trắng đến lạ thường, khiến đôi môi vốn đã rực rỡ càng đỏ tươi như ma mị vừa hút m/á/u.
Thực ra Từ Dĩ Dạng đã tỉnh rồi, từ lúc bị đặt lên chiếc giường này đã tỉnh, chỉ là vẫn chưa kịp phản ứng chuyện gì đã xảy ra.
Rõ ràng, cô đang trên đường tới bệnh viện gặp Kinh Tộ Nguyên...
Thấy cô mở to đôi mắt vô tội, đồng tử vô định nhìn mình, Lục Tẫn cúi đầu dùng chóp mũi chạm vào môi dưới của cô: "Chị đang nghĩ, tại sao anh lại ở đây đúng không?"
Đầu mũi lạnh lẽo như lưỡi dao băng cắt qua đó.
Cô run rẩy một cái.
"Anh nhận được cuộc gọi từ người khác, nói chị trên đường đi làm gặp tai nạn, khóc lóc thảm thiết, tim anh như sắp ngừng đập, vội vàng chạy đến gặp chị, nhưng phát hiện hóa ra chỉ là ngoài ý muốn."
"Chị căn bản không hề gặp tai nạn, chỉ là có người cùng tên với chị, vừa hay lại cầm nhầm điện thoại của chị." Giọng cậu thấp nhẹ, như đang kể chuyện, cười nói: "May quá! Không phải chị, nếu không thì anh sẽ đi cùng chị c/h/ế/t luôn rồi."
Những điều cậu nói, ngoài việc đi c/h/ế/t cùng cô, đều chính là do cô sắp đặt.
Cho nên giọng điệu của cậu rất bình thản, như nụ cười trên gương mặt, tựa như vết nứt được khắc bằng dao, bên trong bình thản ấy lại ẩn giấu cảm xúc âm u cuộn trào, dày đặc quấn lấy cô.
"Lục Tẫn." Từ Dĩ Dạng cảm thấy tim mình đập càng nhanh. Cô muốn đưa tay đẩy ra sự thân mật khác thường của cậu.
Nhưng vừa nhấc tay, cô mới phát hiện cổ tay bị buộc bằng một dải lụa trắng.
Cột chung với tay cậu.
"Chị muốn làm gì?" Cậu nhìn cô nâng cổ tay bị trói chung, nghiêng đầu tỏ vẻ nghi hoặc.
"Cậu có ý gì?" Từ Dĩ Dạng vốn định như trước dùng giọng nghiêm khắc, nhưng giọng nói phát ra lại khàn khàn mềm mại, giống như làm nũng lúc giận dỗi.
Nghe vậy cậu thoáng ngẩn ra, rồi ánh mắt dần dịu lại, chậm rãi nói: "Khi tìm thấy chị anh sợ quá, sợ không có anh ở bên thì chị sẽ gặp chuyện, nên mới dùng thứ này buộc chúng ta lại với nhau, như vậy anh có thể luôn dõi theo chị."
Hoang đường.
Từ Dĩ Dạng ngửa khuôn mặt trắng trẻo nhìn cậu bình tĩnh: "Tháo ra."
Cậu từ trên cao cúi xuống nhìn cô.
"Tháo ra, nếu không chúng ta chia tay." Khi nói câu này, trên mặt cô thoáng qua sự xấu hổ.
Cô có thể uy hiếp cậu chỉ bằng câu này, mà câu này với cô lại chẳng có gì quan trọng.
Thế nhưng cậu lại nghe lời.
Lục Tẫn nhìn cô vài giây, rồi từ từ hạ mắt, tháo dải lụa trói trên cổ tay.
Từ Dĩ Dạng vừa định đẩy cậu ra, cậu như đã dự đoán trước, lập tức đè cô xuống dưới như một con chó ngao to lớn, giọng buồn ngủ mang theo mệt mỏi:
"Chị, anh buồn ngủ quá! Mấy hôm nay không ngủ được, ngủ cùng anh một lát được không?"
Nói xong liền vùi mặt vào tóc dài ở gáy cô, hơi thở nóng hổi phả ra liên tục.
Từ Dĩ Dạng cố gắng đẩy, nhưng cậu ôm quá chặt, cuối cùng chỉ có thể buông xuôi, nằm trong lòng cậu, mở to mắt quan sát căn phòng.
Không còn là trang viên Bắc Thành nữa, không biết đã bị đưa đến đâu, cũng không biết Kinh Tộ Nguyên thế nào rồi.
Ý nghĩ hỗn loạn cứ xoay vòng trong đầu.
Dần dần, ánh trăng trôi xuống, đêm tối yên tĩnh đến đáng sợ, bên tai là tiếng thở đều đặn của thiếu niên khiến người ta buồn ngủ.
Dù cô vừa mới tỉnh, cuối cùng cũng không biết từ khi nào đã thiếp đi.
-
Sáng sớm.
Từ Dĩ Dạng đột ngột tỉnh giấc, ngồi bật dậy nhìn sang bên cạnh.
Lục Tẫn đã không còn ở đó, không biết cậu ra ngoài từ khi nào.
Cô vén chăn bước xuống giường, chiếc váy lụa trắng dài phủ đến tận mắt cá chân thon.
Xỏ giày, cô đi về phía cửa, tay còn chưa chạm vào, thì tay nắm cửa hoa văn hoa hồng cổ điển đã tự xoay xuống.
Cô theo phản xạ cảnh giác lùi một bước.
Cửa mở ra, thiếu niên đứng ở cửa, ngạc nhiên nhướng đôi mắt hồ ly, tóc đen lòa xòa ướt nước chảy dọc gò má, như vừa đi mưa ướt sũng trở về.
"Chị định đi đâu?" Cậu mỉm cười, bước vào, lập tức một tay vòng eo bế cô lên.
Từ Dĩ Dạng ôm lấy cổ cậu, làn da cánh tay chạm vào tóc ướt của cậu, cô mím môi không nói gì.
Lục Tẫn không hỏi thêm, bế cô đặt lên giường, quỳ nửa gối trước mặt cô, ngẩng mặt như thường ngày nói: "Chị đang tìm anh sao? Sáng nay sợ làm phiền chị, anh qua phòng bên tắm thôi."
Lúc này Từ Dĩ Dạng mới nhận ra chân cậu không mang giày.
Chắc là thấy cô tỉnh nên vội chạy sang, ngay cả tóc vừa gội cũng chưa kịp lau khô.
Còn về việc sao cậu đến kịp đúng lúc như thế, Từ Dĩ Dạng đảo mắt quan sát khắp phòng.
Cô dường như đã quá quen với việc cậu lắp đặt camera giám sát.
"Sao chị không nói gì với anh?"
Chờ mãi vẫn không nghe một lời từ cô, cậu cầm tay cô đặt lên mặt mình, đôi mắt sâu hút dưới hàng mi rủ thấp hiện ra vẻ uất ức lạnh nhạt như bị phụ bạc.
"Đây là nơi nào?" Cô nhìn chằm chằm gương mặt cậu, rút tay về.
Nước từ tóc ướt dính lên lòng bàn tay, ẩm ướt.
Trong mắt Lục Tẫn chứa ý cười dịu dàng, nhìn cô nói: "Nhà của chúng ta."
Cậu dường như muốn khắc sâu câu nói này vào ý thức của cô, nên nhấn mạnh từng chữ.
Từ Dĩ Dạng thấy vẻ mặt đương nhiên của cậu thì bỏ qua việc truy hỏi, đổi đề tài: "Tôi muốn về."
"Về?" Cậu khẽ lặp lại, rồi bất ngờ kéo cổ tay cô đẩy ngã xuống.
Không ngờ cậu đột nhiên ra tay, Từ Dĩ Dạng không kịp phòng bị, bị ép ngược tay khóa chặt trên giường, hoảng sợ ngẩng đôi mắt run rẩy: "Lục Tẫn! Rốt cuộc cậu muốn làm gì, thả tôi về."
Cậu quỳ một chân bên cạnh, với tư thế khống chế cúi đầu nhìn cô, khóe môi như nhếch lên: "Chị không thể về được."
Câu nói này khiến lời cô nghẹn lại, khựng một lát như chợt nghĩ đến điều gì, trừng to mắt nhìn cậu: "Cậu giam giữ tôi?"
Lục Tẫn tiếc nuối lắc đầu, tóc ướt mềm rũ xuống mí mắt để lại vệt nước, giọng khẽ: "Không, anh cho chị rất nhiều tự do. Ở nơi này, chị muốn đi bất cứ góc nào cũng được."
Ở đâu cậu cũng có thể nhìn thấy, nên cậu yên tâm trao cho cô tự do.
Từ Dĩ Dạng nghe ra ẩn ý trong lời cậu, cứng ngắc ngẩng đầu, không tin nổi nhìn cậu.
"Đôi mắt ngạc nhiên của chị đẹp quá." Cậu bị đôi con ngươi đen toàn là hình ảnh mình của cô thu hút, không kìm được cúi xuống chạm nhẹ vào mí mắt cô: "Anh rất thích, sau này mỗi ngày đều nhìn anh như vậy được không?"
Từ Dĩ Dạng vì lời cậu nói mà cả người nổi da gà, rùng mình né tránh cả môi đang hạ xuống: "Đừng chạm vào tôi."
Câu nói này như quay về lần đầu chính thức gặp mặt, trong giọng mang theo chán ghét sâu sắc, như lưỡi dao sắc

Bình Luận

0 Thảo luận