"Đàn ông thật sự quá tiện, đặc biệt là loại đàn ông vừa có tiền vừa có thế lực như bọn họ, lúc nào cũng một dáng vẻ cao cao tại thượng, nhưng thực tế khi lên giường thì chuyện hèn hạ nào cũng làm ra được."
Trần Dao An vẫn như trước đây, tửu lượng không tốt lắm, trước kia còn có thể uống hai chai, nhưng từ sau khi uống rượu gây ra chuyện xấu, cô ấy gần như không còn đụng đến rượu.
Đến nỗi bây giờ, mới uống quá ba ly mà mặt đã đỏ đến kinh người, mắng người cũng càng mắng càng hăng, hoàn toàn không chú ý đến cửa phòng bao đã bị mở ra.
Người đàn ông bị bao gồm trong lời mắng ấy đứng ở phía sau cô ấy đã lâu, lười nhác dựa vào khung cửa, hai tay ôm ngực, nhẫn nại nghe cô ấy nói lời thật sau khi say.
Mà nghe cô ấy nói chuyện là Từ Dĩ Dạng, còn kém rượu hơn cô ấy.
Lúc này Từ Dĩ Dạng sau vài ly rượu, sớm đã đỏ bừng mặt nằm gục trên bàn, chỉ có thể yếu ớt hừ mấy tiếng xem như đáp lại cô ấy.
"Để tớ nói nhé, mai kia chúng ta hai người đều đổi nghề, lúc nào cũng mang theo cây kéo, làm người tốt vài lần, cho bọn họ đều...... ai......" Lời hùng hồn còn chưa nói hết, ly rượu trong tay Trần Dao An đột nhiên bị một bàn tay lấy đi.
"Cắt rồi, vẫn còn cái miệng." Giọng người đàn ông cũng lười nhác.
Nghe thấy giọng quen thuộc, ánh mắt Trần Dao An theo ly rượu xoay qua, còn chưa kịp nhìn rõ người phía sau, đã bị cánh tay dài của người đàn ông ôm lấy, trực tiếp vác cô từ ghế lên vai.
"Ọe." Cô ấy bị xóc đến mức nôn.
Chân mày Trần Trường Tấn không nhúc nhích, một bên vác cô ấy ra ngoài, một tay vỗ lên mông cô ấy, nhạt giọng cảnh cáo: "Ngoan chút."
Phòng bao rất nhanh chỉ còn lại mùi chua sau khi vừa nôn rượu, và Từ Dĩ Dạng ý thức mơ hồ.
Cô thật sự không biết uống rượu.
Trước kia là vậy, bây giờ cũng vậy.
Ở Milana những năm qua cũng không tiến bộ chút nào, ngày thường bận rộn tối tăm mặt mũi, cho dù là tiệc tùng với đồng nghiệp, mọi người cũng đều biết cô sẽ bận rộn với công việc, sẽ không chủ động rót rượu cho cô, đến nỗi bây giờ tửu lượng còn tệ hơn trước.
Đầu thật sự quá choáng.
Cô lờ mờ nhận ra có ai đó đứng bên cạnh, cúi người ghé vào tai cô khẽ hỏi: "Chị, chúng ta có muốn đổi chỗ để ôn chuyện cũ không?"
Ôn chuyện cũ...... ôn cái gì?
Dạ dày Từ Dĩ Dạng như bị thứ gì thiêu đốt, má nóng, áo nóng, ngay cả sợi tóc và lỗ chân lông cũng toát ra hơi nóng, theo bản năng đưa tay về phía trước níu lấy.
Tay còn chưa chạm tới, thân thể lại bị bế lên khỏi ghế trước một bước.
"Ừm? An An......" Cô mơ mơ màng màng ngẩng đầu muốn nhìn xem là ai, nhưng bị che mắt lại.
"Đừng nhìn trước." Anh nói.
Từ Dĩ Dạng không nhìn thấy người, lại thực sự quá choáng, trong cánh mũi toàn là hơi thở quen thuộc.
Cô yên tâm nhắm mắt lại.
Lục Tẫn bế cô ra khỏi phòng bao, đi thang máy xuống tầng hầm bãi xe, đặt người vào trong xe.
Anh dặn tài xế lái xe, sau đó lại ôm Từ Dĩ Dạng vào trong ngực, mở vách ngăn, bật đèn ghế sau, cẩn thận nhìn khuôn mặt cô.
Người phụ nữ rất ngoan, lúc này đang nhắm mắt, hoàn toàn không chút ý thức nguy hiểm mà ngủ.
Ba năm qua, mỗi ngày anh đều có thể nhận được rất nhiều ảnh, video của cô, bất kể là cô cười, khóc hay buồn, anh đều khắc ghi trong lòng, trong phòng vẽ chỉ cần nhắm mắt là có thể vẽ lại dáng vẻ trong ảnh.
Nhưng rốt cuộc đó vẫn là giả, trước mắt này mới là thật.
Đây mới là Từ Dĩ Dạng thật sự.
Anh cười, trán tì vào hõm vai cô, bả vai run theo rung động của lồng ngực.
"Chị, ba năm nay anh rất ngoan đúng không, chưa từng quấy rầy chị, nên chị sẽ thưởng cho anh, đúng không?"
-
Rất nóng, giống như có ai tắt đi luồng khí lạnh, hơi nóng bên ngoài phủ tràn đánh vào da, nóng đến kinh người.
Từ Dĩ Dạng cảm giác mình sắp bị ngột ngạt ngất đi.
Như con chó Golden nuôi ở Milana lại nhào lên người cô, đè đến nỗi cô thở không nổi, chỉ có thể miễn cưỡng đưa tay ra đẩy cái "chó" đang dán trên mặt.
"Đừng quậy."
Vật nặng dán trên mặt cuối cùng cũng bị đẩy ra.
Từ Dĩ Dạng mơ màng mở mắt, vừa ngẩng đầu, ánh nhìn tản mạn bỗng nhiên sững lại.
Trước mắt không phải "chó" mà là một người đàn ông.
Người đàn ông toàn thân đen giản dị, tóc đen, tròng mắt đen, vì đen đến cực hạn nên càng làm nổi bật làn da tái nhợt, ngay cả sắc môi cũng phảng phất sắc hồng hoa hồng lạnh nhạt, khiến người ta không kìm lòng muốn hôn lên, nếm thử có phải vị hoa hồng không.
Phát giác ánh mắt ngây dại của cô, anh mỉm cười nhìn lại, khóe môi nhếch lên: "Chị, lâu rồi không gặp."
Giọng trầm thấp của người đàn ông như rượu ngon cất giữ lâu năm, thơm nồng, gợi cảm, giai điệu vui vẻ cắn lấy, chậm rãi len vào màng nhĩ cô.
Lúc này trong đầu Từ Dĩ Dạng, hơi men vẫn lan tỏa, đầu óc vẫn trống rỗng, nhưng ánh mắt như keo dính, dính chặt trên gương mặt xuất sắc này, thật lâu không rời đi.
Cô không nhận ra gương mặt này, nhưng lại bị gương mặt xuất sắc như thế hấp dẫn.
Không gì khác, chỉ vì đây là một gương mặt rất đẹp, nằm giữa thiếu niên và thanh niên.
Đẹp đến mức cô muốn đưa tay chạm vào, cảm nhận thế gian thật sự có một gương mặt tinh xảo như được tạo hình thế này sao?
Anh cũng rất ngoan, khép dài mi, ngoan ngoãn dụi mặt vào lòng bàn tay cô.
Càng dụi, đuôi mắt anh càng diễm lệ.
Như tranh theo Tô Châu.
Từ Dĩ Dạng nhớ lại trước kia phỏng vấn một nhà từ thiện ở Milana, từng vào phòng trân bảo, thấy một bức thêu từ trong nước đưa đến.
Là một bức "Mẫu đơn đỏ thẫm" thế kỷ trước, nhìn không tục khí, rực rỡ mà đại phương tao nhã, là bảo vật đẹp nhất trong cả phòng.
Anh giống như món bảo vật đó.
Từ Dĩ Dạng yêu không rời tay vuốt ve lông mày, đôi mắt anh.
"Chậm......
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=82]
chậm chút." Anh như ngay cả chạm cũng chịu không nổi, không kiềm được hơi thở dồn dập tràn ra từ môi, truyền đạt ra khí tức tình d/ụ/c trong tầm tay.
Ngón tay Từ Dĩ Dạng lướt qua mày mắt anh, bất ngờ nâng cằm anh lên hỏi: "Chúng ta có phải từng gặp nhau?"
Lời vừa rơi xuống, người đàn ông đang dụi trong lòng bàn tay cô dừng lại, chậm rãi nâng mí mắt hơi đỏ, ánh mắt như cười như không nhìn cô.
Thật sự rất quen mắt.
Từ Dĩ Dạng cố gắng trong đầu nhớ lại, nhưng ý thức tản mạn khó mà tập trung.
Cô buông mặt anh ra, xoay người nằm nghiêng trên giường, nhắm mắt ra dáng đã ngủ.
Mà Lục Tẫn bị cô bỏ lại vẫn quỳ một gối bên giường nhìn cô.
Qua thật lâu, anh mới nâng tay sờ lên chỗ vừa bị cô chạm qua, trên mặt không hề vì việc cô không nhận ra mình mà hiện lên chút buồn hay thất vọng, ngược lại nửa khép mắt, nhớ lại cảm giác vừa rồi khi đầu ngón tay cô lướt qua da.
Rất thoải mái.
Nếu có thể thêm chút lâu thì tốt rồi.
Anh ngắm nhìn người phụ nữ đang ngủ trên giường, đứng dậy trèo lên giường, quỳ bên hông cô, nắm tay cô đặt lên mặt, lên môi, giống như mèo tìm được cỏ bạc hà, gần như điên cuồng mà cọ xát.
Lực đạo như vậy tất nhiên cũng làm Từ Dĩ Dạng trong mơ tỉnh lại.
Cô mở mắt nhìn anh, không rút tay ra, còn đưa thêm một tay khác, nâng gương mặt đỏ bừng nóng bỏng của anh lên.
Lục Tẫn nhìn cô, khóe môi bẩm sinh hướng lên, như thể lúc nào cũng đang cười.
Từ Dĩ Dạng mơ mơ màng màng nhìn anh, nói: "Nhiều mồ hôi quá, anh đi tắm đi."
Tắm......
Điều đó khiến Lục Tẫn nhớ lại trước kia, bởi vì thói quen đặc biệt của mình, thích trong phòng tắm đầy hơi nước, ngoài cửa không có một khe hở nào để thoát, làm tình. Số lần hai người trong phòng tắm còn nhiều hơn trên giường.
Bây giờ cô bảo anh đi tắm.
Những lời này rơi vào tai anh, chẳng khác nào lời mời làm tình thẳng thắn.
"Vậy chị chờ anh ở đây." Anh cúi mắt, hôn xuống lòng bàn tay cô.
"Ừm." Cô ngái ngủ, nhắm mắt gật đầu.
Lục Tẫn từ trên giường xuống, đi về phía phòng tắm.
Chờ đến khi nghe thấy trong phòng tắm vang lên tiếng nước, vốn dĩ còn một bộ dáng say đến thần trí không rõ ràng của Từ Dĩ Dạng bỗng chốc mở mắt, gương mặt bị nén ra đỏ ửng thoáng chốc như thủy triều rút đi mà tan biến.
Con ngươi cô co rút, môi run rẩy, gần như là vừa lăn vừa bò từ trên giường xuống.
Khi hai chân chạm đất, cô thậm chí không dám phát ra bất kỳ âm thanh gì, ngay cả giày cũng không kịp mang, liền lao thẳng ra cửa.
Có lẽ Lục Tẫn không nghĩ tới cô sẽ chạy, hoặc cũng có lẽ anh quên khóa cửa.
Tóm lại cửa phòng là không có khóa, cô rất dễ dàng liền kéo ra.
Từ Dĩ Dạng vừa chạy ra ngoài, vừa đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
Lục Tẫn, thật sự là Lục Tẫn!
Trong phòng bao của nhà hàng, cô đã nhận ra anh, tuy rằng cô không biết uống rượu, nhưng cũng không say đến mức thần trí hoàn toàn không rõ ràng, đến ngay cả người đàn ông như cơn ác mộng này cũng nhận không ra.
Cô là giả vờ.
Suốt dọc đường cô luôn muốn tìm cơ hội chạy trốn, nhưng lại không dám để anh phát hiện mình đã tỉnh, mãi đến khi anh đưa cô trở về trang viên Bắc Thành.
Nếu nói mấy ngày trước, khi Từ Dĩ Dạng vừa mới về nước, cô vẫn luôn lo lắng một ngày nào đó mở cửa ra, trước mặt sẽ đứng một thiếu niên dung mạo tuyệt diễm, đến mức ngay cả trong mộng cũng sẽ xuất hiện.
Nhưng cô chưa từng nghĩ tới mới về nước nửa tháng, cửa ra không xuất hiện thiếu niên, ngược lại là trên chiếc giường từng thuộc về quá khứ, cô mở mắt lại nhìn thấy một gương mặt mấy năm không gặp, đã hoàn toàn thoát đi đường nét thiếu niên, ngũ quan ngày càng sâu sắc, sắc bén của một thanh niên.
Hoàn toàn trưởng thành, không còn thấy một chút hơi thở thiếu niên.
Từ Dĩ Dạng bình tĩnh chạy xuống lầu.
Vẫn giống như trước kia, Lục Tẫn không thích để nhiều người giúp việc trong biệt thự, cô từ căn phòng từng thuộc về mình đi ra, hầu như không gặp ai.
Trang viên rất lớn, đi bộ phải mất nửa tiếng mới có thể ra ngoài, mà bây giờ lại là mùa hè nóng bức.
Chờ đến khi Từ Dĩ Dạng không ngừng nghỉ chạy ra ngoài, vẫy một chiếc xe bên đường, mới kinh ngạc phát hiện cả người đã bị mồ hôi thấm ướt.
Khi đi cô mặc là áo sơ mi voan và quần ống rộng tơ lạnh, nhưng vừa rồi vì khi ngồi xe đã nôn lên người Lục Tẫn một thân, liên lụy đến cả bộ đồ cô mặc cũng không may bị dính vào, nên khi về, anh liền thay bộ trên người cô.
Hiện giờ trên người mặc, vẫn là bộ váy ngủ cô để lại mấy năm trước.
Tài xế là nữ, thiên bẩm đồng cảm mạnh, thấy cô giữa mùa hè nóng bức lại chân trần, tóc tai tán loạn, sắc mặt cũng đỏ bất thường, không khỏi chủ động nói: "Tiểu thư, có cần tôi giúp cô báo cảnh sát không?"
Bởi vì chỗ này những người ở đều là phú quý, cô aasy cho rằng Từ Dĩ Dạng gặp phải chuyện gì đó.
Từ Dĩ Dạng ngồi ở ghế sau, hai tay nắm chặt váy trên đầu gối, lắc đầu: "Cảm ơn, không cần. Tôi vừa rồi chỉ là cãi nhau với bạn."
Tài xế thấy cô nói vậy, không kiên trì thêm, chỉ nhẹ nhàng hạ thấp nhiệt độ điều hòa một chút, cũng bật nhạc nhẹ nhàng xoa dịu cảm xúc.
Trong bầu không khí yên tĩnh, cơ thể căng thẳng của Từ Dĩ Dạng từng chút một mềm ra, nhưng theo đó lại là những cảm xúc rối ren không thể gỡ.
Lục Tẫn quả thực chính là không thể thoát khỏi, cô vừa mới về nước mấy ngày, anh liền ngửi theo mùi mà tìm đến.
Cô tuyệt đối không tin việc gặp anh trong nhà hàng là trùng hợp.
Ba năm đã trôi qua, cô tưởng rằng anh đã từ bỏ mới đưa bà ngoại trở về.
Bà ngoại tuổi đã cao, không chịu nổi nhiều lần mệt nhọc di chuyển, cô không yên tâm để bà một mình ở trong nước, nên trong thời gian ngắn cô cũng sẽ không định rời khỏi Kinh Thị, trốn ra nước ngoài lần nữa.
Nghĩ đến việc lại bị quấn lấy, Từ Dĩ Dạng không nhịn được sợ hãi, hoảng loạn thậm chí còn có oán hận.
Tài xế theo địa chỉ cô báo đưa người đến.
Từ Dĩ Dạng cảm ơn tài xế, gương mặt mệt mỏi đi vào thang máy trở về nhà.
Đơn giản tắm rửa lớp dính nhớp hình thành sau mồ hôi khô, cô thay một bộ đồ ngủ tơ lạnh, nằm trên giường gửi cho Trần Dao An một tin nhắn rồi mơ màng ngủ thiếp đi.
Lúc này tại trang viên.
Lục Tẫn từ phòng tắm đi ra đứng trong căn phòng trống rỗng, nhìn chằm chằm chiếc giường vừa bị nằm qua, mái tóc đen hỗn loạn rủ xuống vẫn còn nhỏ nước, gương mặt bị hơi nước nóng bốc lên đỏ ửng không có một tia biểu cảm.
Đứng mấy phút, anh mới cất bước về phía giường.
Dưới đất là chiếc áo và quần hôm nay cô mặc qua, bị làm bẩn.
Anh cúi người móc lên, ngồi trên giường, cúi đầu vùi vào trong lớp vải mềm mại mà hít thở.
Qua hồi lâu, vành tai trắng nõn đỏ đến như sắp nhỏ m/á/u, mới chậm rãi ngẩng lên gương mặt vì bị nén mà đỏ bừng.
Xếp lại gọn gàng quần áo, anh chuyển mắt, ánh nhìn rơi trên giường.
Nơi cô vừa nằm, vẫn còn hương thơm của cô.
Anh cúi người xuống, đem gương mặt đã theo tuổi tác mà thoát khỏi nét mềm mại thiếu niên, ngày càng phong thần tuấn lãng, đè lên ga trải giường có nếp nhăn do cô nằm ra, sống mũi cao thẳng ép chặt, mí mắt khẽ khép, không ngừng ngửi nơi đó.
Rất nhạt... nhưng thật sự vẫn còn.
Cô không đổi sữa tắm, vẫn là mùi hương anh thích nhất.
Trong hương liệu của sữa tắm như pha trộn xuân dược kích tình, bàn tay phải run rẩy không tự chủ của anh hỗn loạn kéo qua chiếc sơ mi voan vừa gấp lại, vốn định cất giữ.
Lớp vải mềm mại đã chạm qua da thịt, cho nên hương thơm so với trên ga giường càng nồng, nồng đến mức vừa quấn lấy liền khiến anh ảo tưởng ra gương mặt cô.
Từ Dĩ Dạng...
Chị.
Đuôi mắt khép chặt như được mực vẽ, từng chút thấm ra vài giọt lệ bị kích ra, không phải đau đớn, mà là cực độ khoái lạc.
Trong ảo giác gương mặt anh càng lúc càng đỏ, chóp mũi ép đến biến dạng, cũng hoàn toàn không dừng lại.
Cuối cùng chờ đến khi tình ý bị kìm nén không còn chịu nổi mà trở nên điên cuồng, yết hầu anh lăn lộn phát ra tiếng rên trầm thấp, sau đó cả người vô lực ngã xuống trên chiếc giường hỗn loạn.
Đây là phòng trước kia của cô, bởi vì ưa thích bóng tối, nên cửa sổ cách giường rất xa.
Lúc này cửa sổ chưa kéo rèm, phong cảnh bên ngoài rực rỡ đến suy tàn.
Anh nghiêng mặt, gò má sau cao trào ửng đỏ, ánh mắt tán loạn, nhìn chằm chằm hoàng hôn bên ngoài dần dần chìm xuống bất động, giống như một thi thể đã mất hết đặc trưng sinh mệnh.
Thực ra anh đang nghĩ.
Nên làm thế nào mới có thể đem cô giam chặt bên cạnh mình?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận