Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bệnh Trạng Mơ Ước

Chương 102: Ăn kem

Ngày cập nhật : 2026-01-01 03:10:58
Bữa tối hôm đó, hai người ăn đến no căng.
Kỳ nghỉ ngắn ngủi cứ thế trôi qua.
Từ Dĩ Dạng trở lại nếp sinh hoạt làm việc như trước, nhìn bề ngoài dường như chẳng có gì thay đổi.
Nhưng hôm cô lên tầng trên họp thì gặp sư huynh, tan họp hai người cùng xuống tầng, sư huynh bỗng nhiên hỏi cô gần đây có chuyện vui gì không, nói sắc mặt cô ngày càng tốt, gương mặt hồng hào đến mức không cần đánh má hồng nữa.
Từ Dĩ Dạng chạm vào má mình, lắc đầu phủ nhận.
Sư huynh thở dài: "Vẫn chưa có à, nhìn em thế này. Anh còn tưởng em đang yêu đấy."
Câu này cũng chẳng sai, hiện tại cô đang hẹn hò với Lục Tẫn.
Nhưng... thật sự có thể nhìn ra từ sắc mặt mà đoán cô đang yêu sao?
Từ Dĩ Dạng không nhịn được liếc vào mặt gương trong thang máy.
Trong gương, khóe mắt cô chỉ trông mềm mại hơn thường ngày một chút, khóe môi hơi cong, má hồng hơn, ngoài ra dường như chẳng có gì khác biệt.
"Chẳng phải... bạn trai cũ của em, Kinh Tộ Nguyên đã sang nước Y rồi sao?" Sư huynh thấy cô không phản bác thì gãi đầu khó hiểu.
Đồng nghiệp trong công ty chỉ biết đến Kinh Tộ Nguyên, không ai nghĩ cô và Lục Tẫn có liên quan.
Từ Dĩ Dạng lắc đầu: "Em với anh ấy chia tay lâu rồi."
"Chia tay rồi?" Sư huynh ngạc nhiên, dường như không tin hai người đó có thể chia tay.
Từ Dĩ Dạng bình thản, bởi vì vốn dĩ hai người chưa từng thật sự ở bên nhau. Lúc ấy cô đồng ý làm bạn gái anh ta cũng chỉ để giúp anh ta che đi mấy cuộc xem mắt mà gia đình sắp xếp, hai người ngay từ đầu đã chuẩn bị kịch bản chia tay.
Cô giải thích rõ điều đó với sư huynh.
Thang máy từ lâu đã dừng.
Sư huynh bước ra, thở dài: "Không ngờ cuối cùng vẫn không hợp nhau. Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng thôi... giống như anh với Hiểu Hiểu vậy, anh theo đuổi em ấy mấy năm, yêu nhau hơn một năm, cuối cùng cũng chia tay vì không hợp. Hai người không hợp, dù có cố gắng gượng ép thì cũng chỉ tự hành hạ nhau thôi."
Từ Dĩ Dạng mỉm cười. Nếu ở bên Kinh Tộ Nguyên, chắc cũng chẳng đến mức hành hạ nhau, nhưng đúng là quá nhạt nhẽo, luôn cảm thấy thiếu thứ gì đó.
Sư huynh nói xong, lại hiếu kỳ hỏi cô: "Vậy... bạn trai hiện tại của em thế nào?"
Từ Dĩ Dạng bật cười: "Sư huynh à..."
Sư huynh giơ tay làm động tác đầu hàng: "Anh chỉ hỏi giúp đám đàn em trong phòng thôi, mấy cậu ấy quý em lắm, cứ nhờ anh dò hỏi. Anh cũng chỉ giúp họ thôi mà."
Từ Dĩ Dạng định đáp lại thì điện thoại bỗng rung lên. Không cần nhìn cũng biết là ai gọi.
"Sư huynh, xin lỗi! Em nghe máy một chút."
Sư huynh gật đầu tỏ ý thông cảm.
Từ Dĩ Dạng nhấc máy.
"Chị, hôm nay chị phải tăng ca à? Anh nấu món sườn hầm củ cải trắng mà hôm qua chị muốn ăn đấy."
Giọng nam trầm thấp, trong trẻo như băng tuyết đang tan chảy, thoảng một chút hương vị ôn nhu của một người chồng hiền.
Lục Tẫn không cần đến công ty, thỉnh thoảng nhận mấy cuộc gọi quốc tế để xử lý công việc ở nước ngoài, duyệt một vài tài liệu quan trọng, còn lại thì gần như rảnh rỗi, ở nhà lo liệu tất cả sinh hoạt của cô.
Từ Dĩ Dạng nhìn đồng hồ, vừa đúng giờ tan ca.
Họp xong anh mới gọi, tính chuẩn ghê...
"Chị?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=102]

Bên kia không nghe thấy trả lời, giọng anh hơi nâng lên, mang chút nghi hoặc.
Từ Dĩ Dạng: "Không tăng ca, em về ngay."
"Ừm." Lục Tẫn khẽ cười, giọng anh cũng mềm đi vài phần trầm thấp, mang theo hơi thở gợi cảm truyền qua đầu dây bên kia, khẽ nói: "Anh chờ chị về."
Cuộc gọi ngắn kết thúc, Từ Dĩ Dạng đặt điện thoại xuống, xoa xoa vành tai đang nóng bừng, quay lại thì thấy sư huynh vẫn chưa đi.
"Sư huynh, xin lỗi! Bạn trai em đang đợi ở nhà, lần sau mình nói chuyện nhé." Cô cười, khẽ lắc chiếc điện thoại trong tay.
Sư huynh thấy vẻ mặt của cô khi nghe điện thoại thì đã đoán được phần nào, khoát tay nói: "Không sao, về đi. Sau này nếu có ai hỏi, em cứ bảo là em và bạn trai đang rất tốt, vậy sẽ đỡ bị quấy rầy."
"Cảm ơn sư huynh." Từ Dĩ Dạng mỉm cười chân thành.
Sư huynh liên tục xua tay.
Từ Dĩ Dạng quay lại văn phòng, sắp xếp nốt công việc rồi tan ca.
-
Về đến biệt thự, cô vừa đẩy cửa, liền thấy Lục Tẫn mặc chiếc áo ba lỗ gần giống đồ tập gym, quần dài thoải mái, trên cổ còn treo một chiếc tạp dề ren màu hồng nhạt.
Thân hình anh không có cơ bắp cuồn cuộn như vận động viên thể hình, nhưng đường nét cơ bắp gọn gàng, lưu loát, vừa vặn, tràn đầy sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành.
...Thật sự muốn ngồi lên người anh, cọ vào lồng ngực săn chắc ấy.
Dù ngày nào cũng nhìn thấy thân hình này, cô vẫn không nhịn được mà liếc nhìn thêm mấy lần.
Đôi khi cô không khỏi thầm thở dài: Đồng ý hẹn hò với Lục Tẫn, có lẽ một phần cũng vì... không chỉ gương mặt anh đẹp, mà dáng người còn đẹp hơn.
Tại sao một con bọ gậy thân từng khúc lại khiến người ta sợ, còn cơ bắp đàn ông từng khối một lại khiến người ta mê mẩn đến thế?
...Chắc là đến tuổi rồi, cô tự trêu mình trong lòng.
Lục Tẫn quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt trắng trợn đánh giá mình của cô.
Ánh mắt anh khẽ lóe, khóe môi cong lên vừa đặt đĩa rau lên bàn vừa nói: "Chị đi rửa tay đi, ăn cơm ngay bây giờ."
Từ Dĩ Dạng bước tới, theo thói quen đưa tay ra.
Anh nắm lấy tay cô dẫn đi rửa, sau khi rửa xong thì hai tay chống hai bên bồn, vòng cô vào giữa rồi ngậm lấy ngón tay cô.
Mái tóc đen rối nhẹ che đi đôi mắt quyến rũ, chiếc tạp dề ren hồng trên người anh khiến cả cảnh tượng càng trở nên mờ ám.
Từ Dĩ Dạng ngồi trên bàn đảo, đầu ngón tay bị ngậm đến ướt đẫm, mặt hơi nóng lên một cách kỳ lạ.
Chứng thèm cảm giác trong miệng của anh vẫn chưa khỏi, mỗi ngày đều phải ngậm một phần nào đó trên cơ thể cô.
Vì vừa về nhà, cô chưa tắm rửa, không muốn anh chạm vào chỗ khác, nên đành đưa tay cho anh ngậm.
Dù đã làm vậy nhiều lần, nhưng... vẫn cảm thấy thật kỳ quái.
Nhất là cơ thể cô, mỗi lần anh chỉ ngậm, l/i/ế/m đầu ngón tay, cô lại thấy một luồng nóng ẩm khó hiểu, khác hẳn cái oi bức của mùa hè.
Giống như khi xuân chuyển sang hạ, âm ẩm, nóng hổi.
...Hôm nào phải liên hệ lại bác sĩ Lan xem sao, liệu có thể đổi phương pháp trị liệu cho anh không.
Thanh niên hơi cụp mắt, đầu lưỡi quấn quanh gốc ngón tay cô, nước b/ọ/t tràn ra men theo ngón tay chảy xuống, để tránh làm ướt lòng bàn tay cô, anh nhẹ nhàng mút vào trong.
Một cái mút ấy khiến Từ Dĩ Dạng càng thấy không ổn, hai chân cô khẽ khép lại theo bản năng, nhưng eo anh vừa vặn kẹp ở giữa.
Động tác vô thức đó ngược lại càng kẹp chặt lấy eo anh, còn đẩy anh áp sát hơn.
Khoảng cách giữa hai người vốn đã gần, giờ lại gần đến mức gần như không còn khe hở.
So với vừa rồi thì càng kỳ lạ hơn.
Từ Dĩ Dạng muốn hét lên một tiếng thật to, nhưng trên mặt vẫn cố giữ bình tĩnh. Cô mở miệng khi thấy anh ngẩng đầu lên, hỏi: "Xin lỗi... không phải cố ý đâu, anh cắn vào ngón tay em rồi."
"Thật sao?" Anh chậm rãi nhả ngón tay bị mút đến đỏ của cô ra, rồi lại đặt dưới vòi nước rửa cẩn thận lần nữa.
Anh không hỏi gì thêm, cũng không nói gì khác, ngược lại chính Từ Dĩ Dạng càng thấy bối rối giống như có đàn kiến đang bò trong tim, ngứa ngáy khó chịu.
Sau khi giúp anh giảm bớt "khẩu d/ụ/c", rửa tay xong, hai người cùng ngồi xuống bàn ăn, nhưng vành tai cô vẫn đỏ ửng, như sắp nhỏ m/á/u.
Trên bàn, đồ ăn còn bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi hương quyến rũ, nhưng trước mặt cô... lại trống trơn.
Chẳng lẽ... phải dùng tay để ăn sao?
Cô khó hiểu, hỏi: "Còn dao nĩa đâu?"
Lục Tẫn liếc qua bàn tay đang đặt trên bàn của cô, ngồi xuống bên cạnh, khẽ mỉm cười: "Chẳng phải đã nói với chị rồi sao... trước khi ăn cơm, có muốn ăn chút gì đó để lót dạ trước không?"
Câu này anh từng nói rồi, nhưng cô vẫn không hiểu rốt cuộc ý anh là gì.
"Vậy... còn món tráng miệng thì sao?" Cô thành thật hỏi.
Lục Tẫn không trả lời ngay, mà vô thức nhớ lại chuyện mấy hôm trước: "Mấy hôm trước, lúc chị đến kỳ, chị đặc biệt thèm ăn kem. Bây giờ còn muốn nữa không?"
Hôm đó, khi đến kỳ kinh nguyệt, cô cũng chẳng hiểu sao mà khẩu vị tăng lên, đặc biệt là rất thèm ăn kem. Nhưng anh quản cô rất chặt, ngay cả nước lạnh cũng không cho chạm, nên chuyện đó cuối cùng chẳng thành.
Sau đó kỳ kinh nguyệt trôi qua, trời lại đổ một trận mưa lớn, thời tiết thay đổi nên cô cũng đã quên mất chuyện này.
"Hôm nay ăn kem à?" Cô tò mò hỏi.
Ăn đồ lạnh trước bữa ăn... hình như không giống phong cách của anh.
Đuôi mắt Lục Tẫn hơi cong lên, ánh mắt lộ ra một nụ cười đầy chờ đợi, gật đầu: "Ừm... chị muốn ăn không?"
Đây là lần thứ hai anh hỏi câu này rồi.
Từ Dĩ Dạng cảm thấy anh có ý đồ gì đó, nhưng lại không tìm ra chỗ nào sai. Vừa định nói "không muốn", những ngón tay thon dài của anh đã đặt lên đôi môi đỏ vừa khép lại của cô.
Son môi trên môi cô bị ngón tay anh miết nhẹ, để lại một vệt đỏ mờ như dấu rượu vang nghiền nát.
"Suỵt..." Khóe môi anh khẽ nhếch, giọng nói dịu dàng nhưng xen lẫn sức mê hoặc kỳ dị: "Chị... không được từ chối đâu."
Lục Tẫn rời ngón tay ra, ngay trước mặt cô, anh cúi xuống l/i/ế/m sạch vết son còn dính trên bụng ngón tay, đầu lưỡi cố ý cuốn lại, động tác chậm rãi, thong thả.
Ánh mắt của Từ Dĩ Dạng nhìn anh... đã thay đổi.
Anh l/i/ế/m sạch son môi còn sót lại, rồi hơi nheo đôi mắt đỏ ửng, ngẩng lên nhìn cô. Khi đôi môi khẽ mấp máy, đầu lưỡi đỏ tươi ẩn hiện, anh chậm rãi hỏi: "Lúc nãy... chị đang nghĩ gì vậy?"
"Hửm?" Cô chớp mắt, chưa hiểu.
Anh giơ tay, nhẹ nhàng chạm vào khóe mắt cô, nghiêng đầu, thấp giọng nói từng chữ: "Chị đang nghĩ... mài."
Từ Dĩ Dạng sững người, đôi mắt đẹp mở to, tràn đầy kinh ngạc.
Sao... anh biết được?
Đương nhiên, Lục Tẫn sẽ không nói cho cô biết rằng, từ lâu anh đã hiểu rõ từng ánh mắt, từng suy nghĩ của cô. Ngay từ lúc cô bước vào phòng, ánh mắt đã vô thức dừng lại trên người anh, đặc biệt là... nơi lồng ngực.
Mài.
Mấy năm trước, anh từng viết điều đó trên một tờ ghi chú.
Bây giờ... cuối cùng cũng tìm được cơ hội để thực hiện.
Anh đè nén cảm xúc trong mắt, rồi ngồi xuống mép bàn trống ngay trước mặt cô.
Từ Dĩ Dạng theo phản xạ khẽ lùi về sau, nhưng anh lại móc lấy chiếc ghế của cô, kéo trở lại.
Khuôn mặt cô... đối diện ngay phần bụng dưới của anh, chỉ cách vài centimet.
Chiếc tạp dề ren màu hồng che đi, nhưng chỉ thoáng nhìn cũng có thể nhận ra... kích thước không nhỏ.
Anh thả lỏng đôi chân dài, ngồi đối diện cô, cúi đầu nhìn xuống, giọng trầm thấp: "Chị... giúp anh cởi tạp dề nhé. Cơm đã nấu xong rồi, không cần mặc nữa."
Lời nói nghe... cực kỳ nghiêm túc.
Từ Dĩ Dạng do dự nhìn anh một cái, rồi chậm rãi đưa tay vòng ra sau lưng anh, phần ngực hơi áp lên, ôm lấy anh gỡ nút buộc tạp dề ở eo.
Mềm mại như áng mây khẽ rơi xuống, đè lên gốc cây vững chãi.
Anh hơi ngẩng cao chiếc cổ thon dài, trong đôi mắt đen ánh lên những tia sáng hỗn loạn từ chiếc đèn chùm pha lê phía trên, yết hầu nhẹ trượt dưới làn da mỏng lạnh trắng, ẩn chứa một thứ d/ụ/c ý khó diễn tả.
Còn chưa tháo xong, cô đã bị cảm xúc của anh ảnh hưởng tim đập rối loạn.
Như đang mở một món quà, tạp dề chỉ là lớp bao bọc bên ngoài, còn món quà tinh xảo... được giấu bên trong.
Ngay từ khoảnh khắc cô bước vào phòng và nhìn anh lần đầu, cô đã mơ hồ cảm giác rằng dưới tạp dề ấy chắc chắn cất giấu thứ gì đó.
Nhưng không ngờ... lại là một đóa hồng.
Đóa hồng đỏ thắm ấy vẫn chưa nở, còn nguyên trong trạng thái nụ hoa, cắm ngay bên hông, trông giống hệt một kẻ cuồng dã.
Bởi vì chiếc quần anh mặc nhìn từ phía trước thì rất bình thường, nhưng phía sau lại có một đường xẻ, mơ hồ có thể thấy được chiếc quần l/ó/t ren trắng bên trong.
Hơn nữa... còn là loại trong suốt.
Bên trong được bao bọc căng đầy, nặng trĩu.
Anh lại mặc cái loại này!
Trong khoảnh khắc đó, Từ Dĩ Dạng lập tức nhớ ngay đến thời còn học ở đại học Kinh Đô, cái đêm anh hẹn cô ra hồ Minh Đức, anh cũng từng mặc một bộ tương tự.
Nhưng lúc đó anh vẫn còn biết giữ chút mặt mũi, quần khi ấy không hề xẻ, chỉ khiêu khích ở bên trong mà thôi. Anh mặc một chiếc áo khoác rộng để che đi, nên không ai nhìn ra bên trong anh đang mặc bộ đồ lót ren khoét trống đầy tính gợi cảm ấy.
Những người từng gặp Lục Tẫn, e rằng ai cũng sẽ nghĩ anh là một đóa "cao lãnh chi hoa" lạnh lùng, kiêu ngạo, cao cao tại thượng. Nào ai ngờ bên trong anh lại mặc thứ như thế này.
Còn bây giờ, trong căn nhà không có ai khác, anh không còn chút kiêng dè nào nữa, đến cả quần cũng chẳng buồn mặc cho tử tế.

Bình Luận

0 Thảo luận