Đôi môi anh cũng theo bản năng dán lên làn da cổ cô, đầu lưỡi khẽ l/i/ế/m, để lại trên đó một vết đỏ ửng mờ.
"Chị, anh muốn hôn chị."
Cách một lúc, anh mới nhớ ra nói với cô, đôi mắt mờ hơi nước ngước lên nhìn, trong đáy mắt đầy khao khát.
Từ sáng đến giờ, trừ hai tiếng đi gặp bác sĩ, còn lại lúc nào anh cũng ôm cô cọ cọ, hoặc hôn cô, hoặc ngậm lấy cô.
Từ Dĩ Dạng ban đầu định từ chối, nhưng nhìn thấy bộ dạng anh giờ phút này ánh mắt mê loạn, tròng đen thuần đen ướt át đáng thương như một chú chó nhỏ gặp nạn đang đợi được vuốt ve, cô bất giác nhớ tới lời bác sĩ Lan nói.
Đôi khi cần phối hợp, cần nuông chiều một chút, cho anh sự quan tâm và yêu thương.
Cô chần chừ nâng tay, những ngón tay thon dài luồn vào mái tóc rối của anh, nhẹ nhàng ấn xuống đỉnh đầu, khuôn mặt hiện ra một sự dịu dàng hiếm thấy: "Vậy... hôn một lúc thôi."
Lời vừa rơi xuống, chàng trai trước mặt như hơi ngẩn người, rồi lại như một chú cún ngoan ngoãn nghiêng đầu dụi vào lòng bàn tay cô, hàng mi dài và dày đến mức phụ nữ cũng phải ghen tị khẽ run lên, nhưng... anh vẫn không động đậy.
Không động đậy?
Từ Dĩ Dạng thoáng hiện lên sự bối rối, lúng túng nâng mặt anh, chủ động cúi tới gần.
Môi chạm môi, xúc cảm mềm mại đến mức khiến cô thoáng nghi hoặc. Đây là môi đàn ông ư? Sao khi hôn lại mềm đến thế, hoàn toàn khác với những lần anh chủ động hôn cô trước đó?
Nhịp tim của Từ Dĩ Dạng hỗn loạn bất thường, lòng bàn tay giữ mặt anh cũng toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
Đặc biệt là... lần này anh không nhắm mắt như mọi khi, mà mở mắt nhìn thẳng vào cô, ánh mắt sâu thẳm trần trụi.
Từ Dĩ Dạng không nhịn được muốn nghiêng mặt trốn tránh ánh nhìn ấy, nhưng anh đã chủ động hé môi, chờ đợi cô tiến sâu hơn.
Anh thích những nụ hôn quấn quýt, nóng bỏng.
Từ Dĩ Dạng cố chịu đựng cảm giác tê dại đang dâng lên toàn thân, đôi mi khẽ hạ xuống, chủ động hôn sâu hơn một chút.
"Ưm..."
Khi đầu lưỡi chạm vào khoang miệng ẩm mềm của anh, một luồng điện mạnh mẽ chạy dọc sống lưng cô, suýt nữa khiến cơ thể cô mềm nhũn.
Lục Tẫn vòng tay ôm lấy eo cô, siết chặt trong lồng ngực, nhắm mắt lại, càng thêm sâu nụ hôn này.
Từ Dĩ Dạng nửa tựa vào vai anh, lắng nghe tiếng hôn ẩm ướt mơ hồ vang lên, những ngón tay bấu nhẹ lấy tay áo anh dần siết chặt.
Cảm giác này... thật vi diệu, cô không sao diễn tả được.
Rõ ràng trước đây anh hôn cô nhiều lần đến mức cô đã quen, vốn dĩ nghĩ bản thân sẽ chẳng còn gợn sóng nữa. Thế nhưng bây giờ... lại thấy lạ.
Hình như cô nghe thấy thứ gì đó đang rung động không ngừng.
Nhịp tim của Lục Tẫn chăng?
Cô nghe, nghe mãi dần dần chìm vào thất thần, mà Lục Tẫn từ đầu đến cuối vẫn mở mắt nhìn cô đem toàn bộ biểu cảm thoáng qua trên gương mặt cô thu vào đáy mắt, thậm chí chỉ cần một động tác nhỏ cũng đoán ra được cô đang nghĩ gì.
Anh không vạch trần, chỉ khẽ cắn môi dưới đã tê dại của cô, ngậm lấy ma sát, giọng khàn khẽ hỏi bên tai: "Chị... đang nghĩ gì vậy? Không tập trung."
Môi dưới cô bất ngờ đau nhói, lực không mạnh chỉ vừa đủ kéo cô ra khỏi sự mơ hồ.
Đôi mắt to như mắt hạnh của Từ Dĩ Dạng mở ra, chống lại răng nanh sắc bén của anh: "Đã bảo chỉ một lúc thôi, hết giờ rồi."
Lục Tẫn ngoan ngoãn buông ra, nhưng vẫn cúi hôn nhẹ mấy cái lên khóe môi cô, rồi tựa vào ghế da đen, nắm tay cô trong mắt toàn là ý cười.
Anh chẳng nói gì, bầu không khí vốn nên bình thường nhưng Từ Dĩ Dạng lại cảm thấy vô cùng mất tự nhiên.
Cuối cùng là mất tự nhiên ở đâu cơ chứ?
Cô dịch bả vai đang áp sát anh sang một bên, tránh tiếp xúc. Anh lập tức cảm nhận được sự xa cách nghiêng đầu, dùng đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên chút nghi hoặc nhìn cô chăm chú.
Cô giả vờ như không thấy, nhưng toàn thân lại cứng đờ.
May thay, Lục Tẫn chỉ nhìn cô một lát rồi dời mắt đi.
Áp lực từ ánh nhìn trực diện biến mất, cô thở ra một hơi thật nhẹ.
Tấm vách ngăn đã nâng lên, phong cảnh hai bên cửa sổ xe nhanh chóng lùi về phía sau, sự yên tĩnh khiến cô bắt đầu thả hồn.
Ban đầu, trong đầu cô nghĩ cũng khá bình thường, đợt nghỉ này kết thúc, đi làm sẽ phải xử lý đống hồ sơ còn tồn, nhưng rồi vừa nhớ đến sáu ghi chú trên tập hồ sơ, cô lại nghĩ tới Lục Tẫn.
Nghĩ tới Lục Tẫn, tự nhiên ký ức lại kéo về những chuyện trước kia... và cả vừa nãy.
Và rồi cô nhận ra vấn đề nằm ở đâu.
Cô chưa từng chủ động muốn hôn anh từ tận đáy lòng, cho nên mới cảm thấy kỳ lạ như vậy.
Từ Dĩ Dạng định lén liếc anh một cái.
Kết quả, chẳng hiểu sao anh như mọc thêm mắt khắp người, cô vừa quay sang, anh cũng quay theo.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Lục Tẫn hỏi: "Chị nhìn anh mấy lần rồi, mặt anh có gì sao?"
Nói rồi, anh còn rất tự nhiên dùng mu bàn tay đang đan chặt cùng tay cô khẽ gạt gạt bên má mình, vẻ nghi hoặc dường như muốn xem có gì dính trên mặt.
Từ Dĩ Dạng nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy anh giống một con cáo tinh, xương mày cao gọn, gò má tinh tế, môi đỏ răng trắng, đẹp đến mức không chân thực, tựa hồ từng khoảnh khắc đều đang câu dẫn người khác.
"Không có gì."
Cô bình thản lắc đầu, giọng điệu nhạt nhẽo: "Chỉ là chán quá, tiện thể nhìn 'phong cảnh' ngoài cửa sổ thôi."
Nói xong còn cố ý bổ sung thêm một câu: "Không phải nhìn anh."
Lời vừa dứt, anh chợt bật cười, khóe mắt cong nhẹ, đôi mắt như chứa dòng nước lấp lánh, vốn dĩ ngũ quan của anh lạnh nhạt xa cách, giờ phút này lại như tan ra, càng thêm yêu nghiệt.
"Cười cái gì?"
Từ Dĩ Dạng khó hiểu, chẳng hiểu sao anh tự dưng bật cười.
Lục Tẫn nén cười, khóe môi vẫn cong, giọng khẽ dây dưa như đang dỗ dành: "Chị... chị nói dối đáng yêu đến mức... anh muốn..."
Đôi môi đỏ khẽ mở không phát ra tiếng, chỉ là một luồng hơi thở, mơ hồ như gợi ý.
Ở bên anh lâu, Từ Dĩ Dạng lập tức đoán ra được chữ mà anh không phát thành lời, hiểu rõ ẩn ý trong đó.
Lỗ tai cô nóng ran, ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng khuôn mặt họa thủy trước mắt.
"Nhìn vài cái cũng chẳng mất miếng thịt nào."
Vừa dứt lời, Lục Tẫn đã xoay mặt cô lại, áp gương mặt đẹp gần như hoàn mỹ sát vào, gần đến mức hàng mi của anh cũng thấy rõ từng sợi.
"Chị muốn nhìn anh bao lâu cũng được, sẽ không mất miếng thịt nào đâu. Anh rất vui lòng, thậm chí còn thấy hạnh phúc."
Anh khao khát ánh mắt cô có thể bám dính lên người mình, bất kể lúc nào, bất kể nơi đâu, giám sát anh, nắm toàn bộ anh trong lòng bàn tay.
Nếu Từ Dĩ Dạng cũng là kiểu người yêu ưa nhìn trộm và có ham muốn chiếm hữu cao thì tốt biết mấy.
Chỉ nghĩ thôi...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=101]
tay phải anh cũng hơi run lên vì phấn khích.
Sự hưng phấn ẩn giấu hiện rõ trong đáy mắt, nhưng gương mặt anh vẫn bình thản, dịu dàng dỗ dành: "Chị ơi! Nhìn anh đi."
"...Không nhìn nữa."
Bản năng mách bảo cô, không thể tiếp tục nhìn anh thêm nữa.
"À..."
Cô vừa mới quay mặt đi, dứt khoát từ chối tiếp tục nhìn, thì chàng trai bên cạnh bỗng khẽ sụp vai xuống giống như một quả bóng bị xì hơi, chôn mặt vào hõm cổ cô, giọng nghẹn ngào đầy ấm ức:
"Anh không nên nói những lời đó, vốn dĩ chị muốn nhìn thì cứ nhìn thôi, đều là lỗi của anh."
Trà xanh thật đấy.
Trong đầu Từ Dĩ Dạng lập tức thoáng qua hai chữ này, phản ứng sau đó cũng bừng tỉnh khó trách tại sao có người thích "trà xanh" như vậy.
Đẹp trai lại còn biết làm nũng, hơn nữa chỉ làm nũng với một mình bạn, ai mà không thích cơ chứ?
Được anh dỗ dành, Từ Dĩ Dạng lại nhìn anh thật lâu, mãi cho đến khi cả hai trở về biệt thự trang viên Bắc Thành.
"Chị, tối nay chị muốn ăn gì?"
Lục Tẫn giúp cô đổi dép lê, một chân quỳ đơn bên cạnh, sau khi tháo dây giày của cô xong thì ngẩng đầu lên hỏi.
Bây giờ mới chỉ hơn ba giờ chiều, trước cổng đã ăn chút gì đó, còn cách bữa tối mấy tiếng nữa, Từ Dĩ Dạng cũng không thấy quá đói.
"Ăn gì cũng được, tùy thôi."
Cô không kén ăn, cái gì cũng có thể ăn được.
"Cái gì cũng được à?" Lục Tẫn đứng dậy, đi theo phía sau cô, ánh mắt sâu thẳm, mang theo chút hàm ý khó đoán.
"Ừ." Từ Dĩ Dạng kéo dép lê bước vào phòng khách, cả người mềm nhũn thả mình xuống ghế sofa, chiếc cằm nhỏ khẽ tì lên xương quai xanh, trông rất uể oải và buồn ngủ.
Lục Tẫn cúi người ôm lấy cô.
Thân thể cô bỗng chốc rời khỏi mặt đất, theo phản xạ ôm chặt lấy anh, ngẩng mắt nhìn anh đầy nghi hoặc.
"Anh ôm chị lên phòng nghỉ một lát." Anh ôm cô bằng một tay, tay còn lại xách dép, xoay người bước lên cầu thang.
Từ Dĩ Dạng thật sự rất buồn ngủ, nên cũng để mặc anh ôm.
Lục Tẫn đối xử với cô vẫn luôn cực kỳ chu đáo, ngay cả việc rửa chân cũng giúp cô làm, sau đó còn tỉ mỉ lau khô, rồi giúp cô thay một bộ đồ ngủ thoải mái. Đến khi đặt cô xuống giường, nhiệt độ trong phòng vừa vặn dễ chịu.
Động tác của anh nhẹ đến mức, cơ thể cô chìm hẳn vào trong chăn, suốt quá trình đều ngủ say.
Rèm cửa tự động khép lại, đèn ngủ bên giường bật lên ánh sáng dịu nhẹ. Lục Tẫn ngồi bên mép giường, ngón tay khẽ vén những sợi tóc tơ trên trán cô, đôi mắt nhìn cô không chớp, cho đến khi tròng mắt khô rát mới chậm rãi nháy một cái.
Ánh mắt chuyển sang đống quần áo xếp gọn bên cạnh, anh hơi khựng lại, cúi đầu vùi mặt vào đó, hơi thở khẽ chạm, mùi hương bao quanh.
Không muốn giặt... muốn giữ lại.
May mà quần áo anh mua cho chị đều mua hai bộ giống nhau.
Anh hài lòng cầm một xấp quần áo, rồi bước ra khỏi phòng.
Từ Dĩ Dạng giấc này ngủ rất sâu, mãi đến khi bị Lục Tẫn hôn tỉnh.
Anh giống như một chú chó săn lớn, dụi vào người cô.
Cảm nhận được cô hình như tỉnh lại, anh nâng khuôn mặt vương chút ửng đỏ không bình thường, đôi mắt mơ màng nhìn cô.
"Anh đang làm gì vậy?" Cô vẫn còn hơi ngái ngủ, giọng mềm mại kéo dài.
"Chị cuối cùng cũng tỉnh rồi, anh đến gọi chị xuống ăn cơm." Anh mỉm cười, chống một khuỷu tay bên tai cô, miệng thì nói gọi cô dậy, nhưng thân thể lại chẳng hề có ý định nhúc nhích.
Từ Dĩ Dạng nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ.
Rèm đã khép kín, trong phòng chỉ còn duy nhất một chiếc đèn ngủ sáng, nên cũng không biết bên ngoài đã mấy giờ, nhưng hẳn cũng không còn sớm.
Ai mà gọi người dậy kiểu này chứ?
Cô vươn tay đẩy nhẹ anh: "Tránh ra, em muốn dậy."
Anh ngoan ngoãn ngồi dậy, dịch sang một bên điều chỉnh lại tư thế cơ thể.
Từ Dĩ Dạng hoàn toàn không nhận ra, khi mình cúi xuống tìm dép, phần eo thon của cô bị kéo dài, đường cong bờ hông mềm mại như quả đào chín khẽ hiện lên, khiến ánh mắt người đàn ông phía sau càng thêm dính chặt, lặng lẽ dõi theo từng cử động cô ngồi dậy.
Muốn...
Vệt đỏ dưới mí mắt anh càng sâu, chiếc răng nanh sắc nhọn cắn lấy đầu lưỡi, dùng cơn đau để nén xuống ham muốn trong lòng.
Từ Dĩ Dạng tìm được dép lê, vừa mang vào, phát hiện người phía sau chẳng có động tĩnh gì, bèn khó hiểu quay đầu.
Chỉ thấy chàng trai tóc rối bù, nửa ngả người trên chiếc giường lớn, làn da lộ ra dưới ánh đèn vàng nhạt trông mơ hồ, tà áo hờ hững nhấc lên một góc để lộ vòng eo thon gọn đầy sức mạnh, khiến cô có ảo giác như anh đang cố ý quyến rũ mình.
Từ Dĩ Dạng lén nhìn anh mấy lần, thấy anh vẫn chẳng nhúc nhích, bèn chủ động bước tới đẩy nhẹ vai anh: "Không phải nói đi ăn cơm sao? Mau dậy."
Lục Tẫn ngồi dậy, cô còn tưởng anh sẽ xuống giường, định lùi ra nhường chỗ, nhưng bất ngờ bị anh kéo ngược trở lại giường.
Cả người anh đè lên người cô, một tay ôm eo cô, môi kề môi, giọng mang theo chút trách móc âm u:
"Chị nhìn thế mà không hiểu sao?"
Hóa ra chị không thích kiểu thuần khiết quyến rũ, mà thích kiểu thẳng thắn đầy ham muốn.
Hiểu cái gì cơ?
Từ Dĩ Dạng bị anh hôn đến mơ hồ, chẳng hiểu anh muốn cô nhận ra cái gì, mãi cho đến khi thấy anh vừa hôn vừa cởi áo, để lộ tấm lưng rắn chắc, mới bừng tỉnh.
Thì ra... anh thật sự đang quyến rũ cô.
"Này... đợi đã, ăn cơm trước đã!" Cô vội vàng đi kéo váy của mình.
Lục Tẫn giữ lấy cổ tay cô, đưa lên môi hôn nhẹ, thì thầm:
"Ăn chút món khai vị trước, lót dạ rồi xuống ăn sau. Ăn no xong lại vận động thì... không tốt cho dạ dày đâu."
Lời nói dịu dàng quá mức, khiến cô suýt chút nữa cảm động muốn rơi nước mắt.
Chỉ là... ánh mắt nhòe đi theo từng đợt rung lắc của cơ thể, chăn đệm trên giường cũng bị đá rơi xuống đất.
Hai cơ thể quấn chặt lấy nhau, mật thiết hòa làm một, nếm lấy món khai vị trước bữa tối.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận