Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 33 / 64  ·  51.6%
Xuyên nhanh: Nam Chính Thâm Tình Đều Chỉ Yêu Nữ Phụ Ác Độc
Chương 33: Phu nhân hào môn không được sủng ái (33)
14/04/2026 11:23· 1,189 từ

Chương 33: Phu nhân hào môn được sủng ái (33)

Giang Từ Vãn lí nhí định thích nhưng lại cứng đại não trống rỗng toàn.

Phải một lúc lâu sau, cô lắp bắp mở lời: em chỉ nhìn thôi, có ý gì khác đâu. Vi Vi cậu ấy gửi trêu mà, em cũng đâu trả lời gì."

Cô vừa nói vừa cẩn thận sát biểu cảm của Vân Thừa.

Phó Vân Thừa hừ lạnh một "Chỉ nhìn thôi? Em anh là đứa trẻ ba dễ lừa thế sao?"

Nói đoạn, anh trực tiếp xóa sành sanh đống ảnh trong lịch sử trò

Không khí trong phòng tắm như cứng lại, bao trùm sự căng thẳng.

Phó Vân Thừa đang suy tính đó.

Chỉ là vài tấm ảnh thôi, rằng cô ấy đúng không nên lén lút sau lưng anh như vậy đây là hành động cực kỳ trái – nhưng anh không đến mức vì thế giận mất đi lý trí.

Dẫu sao hiện tại cũng là ấy đuối lý, vậy anh chi bằng...

Lát sau, Phó Vân Thừa chậm lên tiếng: "Giang Từ chúng ta là vợ Em làm chuyện như thế có từng nghĩ đến cảm nhận anh không? Nếu hôm là anh, anh lén lút xem của những người phụ nữ khác, lòng em có thấy buồn không?"

Giọng anh trầm xuống đầy đè dường như vì chuyện mà anh đang rất lòng.

Giang Từ Vãn bị câu hỏi làm cho ngẩn người, buông thõng bên sườn, mắt xẹt qua một tia náy.

"Em... vậy sau này em không nữa là được chứ em sẽ bảo cậu đừng gửi nữa." Cô lầm vài tiếng, tự biết mình sai có chút tủi thân, nhỏ xíu: "Cũng không thể trách được."

Phó Vân Thừa thấy thái độ đã mềm mỏng liền lên tiếng đúng "Anh không trách em, em trước đi, ngâm lâu quá không đâu. Anh ra ngoài em."

Nói xong, anh đi thẳng ra phòng tắm, bóng lưng có phần cô độc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-c-oc-lam-sao-ay&chuong=33]

Trong lòng Giang Từ Vãn càng không thoải mái, hình hôm nay anh thực bị cô chọc cho không rồi.

Cô cũng chẳng còn tâm trí ngâm bồn nữa, chóng tắm xong, tóc chưa kịp lau khô đã tiếp đi ra ngoài.

Phó Vân Thừa ngồi trên sofa, mắt nhìn chằm chằm sàn nhà, ánh nhìn đờ đẫn, chẳng rõ anh nghĩ ngợi điều gì.

Giang Từ Vãn rón rén bước ngồi xuống sát cạnh sau đó người hơi đi, mềm mại tựa vào anh, nũng nịu bảo: "Sấy tóc em."

Cô đang chủ động làm hòa.

Dù lời này nghe như đang bảo anh làm việc, đối với một Giang Vãn vốn dĩ ngang ngược hách thường ngày, đây đã là hiện của việc cô cúi đầu rồi.

Bàn tay Phó Vân Thừa đặt eo cô, cả người mềm mại đến mức tin, hệt như không vậy.

Anh không nói gì, đứng dậy lấy máy sấy tóc. khi quay lại, anh cô ngồi lên đùi mình, mỉ giúp cô sấy tóc.

Chất tóc của cô rất tốt, nhánh óng ả, vô mượt mà, lại còn theo một mùi hương rất chịu, lúc nào cũng phảng phất quanh.

"Ông xã, anh đối với em thật đấy." Cô nũng

Giọng nói mềm mỏng, mang theo chút ngọt ngào.

Cả người cô cũng thuận thế sâu vào lòng Phó Thừa, chẳng khác nào chú mèo nhỏ đáng yêu quấn chủ.

Đối với sự thân mật này, Vân Thừa dĩ nhiên hưởng thụ, biểu cảm lại thấy rõ bằng mắt khóe miệng từ từ nhếch lên một nụ cười: "Sau phải ngoan, không được tùy hứng."

Anh đưa tay khẽ vuốt ve mặt Giang Từ Vãn, giọng nói pha chút chiều: "Anh biết em tán với Thành Vi Vi là để khuây, nhưng có một việc không được làm, biết chưa?"

Giang Từ Vãn ngoan ngoãn gật ngước mắt nhìn Phó Thừa, đôi mắt sáng lánh: "Em biết rồi, sau chắc chắn sẽ không thế nữa. không biết đâu, lúc thấy anh giận em thấy buồn lo anh sẽ không thèm quan đến em nữa."

"Sẽ không có chuyện không quan em."

"Thế thì tốt rồi." Giang Từ biết mình đã "vuốt dỗ dành anh xong mới thở phào nhẹ nhõm, rúc rúc vào người anh thêm cái.

"Ngoan." Anh khẽ hôn lên đỉnh cô.

***

Nửa tháng sau.

Tại tầng cao nhất của tòa chọc trời thuộc tập Phó thị, văn phòng Phó Vân Thừa tĩnh mịch mức hơi áp lực.

Bên ngoài cửa sổ sát đất, ồn ào của thành bị ngăn cách hoàn chỉ còn lại tiếng gió thoảng rít qua, khẽ gõ vào kính.

Thư ký bước chân vội vã, tay nâng một xấp liệu điều tra được gói chỉnh tề dày gần trang, cẩn thận đặt lên chiếc làm việc rộng lớn. liệu chạm vào mặt bàn phát một tiếng "cộp" trầm đục.

Phó Vân Thừa ngồi trên chiếc da, từ sáng đến đã mấy tiếng đồng anh cứ ngồi bất động vậy, tập trung xem xét từng từng dòng chữ trong liệu.

Trong đó là đủ loại thông vụn vặt phức tạp, tầm mắt của anh thức dừng lại nhiều lần một vài cái tên nhất định.

Hồi lâu sau, ngón tay thon của anh chậm rãi lên, nhấn nút điện nội bộ, giọng nói trầm nhưng ngắn gọn đầy uy lực, dò vài câu đơn vào ống nghe.

Sau đó, anh đứng dậy, động lịch thiệp cầm lấy áo vest treo sau ghế, tùy ý khoác lên rồi sải bước dài ra khỏi phòng.

Nửa giờ sau, tại một quán phê bên lề con sầm uất.

Phó Vân Thừa ngồi đó, dáng hiên ngang khiến không người trong quán phải nhìn.

Mà người ngồi đối diện anh, người phụ nữ anh đêm ngày mong ở nước ngoài" trong lời Từ Vãn - Vân Kiều.

Vân Kiều trang điểm tinh tế, một chiếc váy liền giản nhưng không kém thanh lịch, tôn lên vóc vừa vặn của mình.

Khóe miệng cô ta hơi nhếch nở một nụ cười nói: "Đã lâu không Phó tổng."

...Ai thấy hay thì thả tim tui lấy động lực đêm gõ phím tiếp ❤️

Nhấn theo dõi để đọc truyện nhất nha.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận