Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 64  ·  32.8%
Xuyên nhanh: Nam Chính Thâm Tình Đều Chỉ Yêu Nữ Phụ Ác Độc
Chương 21: Phu nhân hào môn không được sủng ái (21)
11/04/2026 09:38· 1,188 từ

Một lúc sau.

Giang Từ Vãn hỏi giọng mũi nồng đậm: giờ tình hình thế nào Anh đã giải quyết xong chưa?"

Phó Vân Thừa không để cô biết những này, cô chỉ cần vui ở bên cạnh anh là rồi, những thứ khác cô cần bận tâm.

Hơn nữa mấy cái mưu thương trường phức đó, nói với cô chưa chắc đã hiểu.

Thế là anh chỉ giản kể lại đầu sự việc cho cô nghe.

Trong nội bộ công có kẻ phản bội cài cắm vào, lần này liền "tương kế tựu kế", ý diễn một màn kịch dụ những kẻ có ý đồ xa lộ diện, rồi xử sạch sẽ một thể.

Chỉ là sự việc ra đột ngột, ngoại anh và vài người thân những người khác đều bị như chong ch.óng.

Trong lòng anh vô áy náy.

Trên đường về, nghe gia nói Giang Từ đã khóc suốt cả ngày lão trạch, lo lắng đến sắp phát điên rồi.

Nghĩ đến đây, lực tay anh ôm cô tăng thêm vài phần.

Giang Từ Vãn sụt mũi, gật đầu thật "Anh không sao là tốt

Cô vẫn không ngừng cụt, giọng nói mang tiếng khóc, rõ ràng vẫn thoát khỏi tâm trạng đau vừa rồi.

Phó Vân Thừa cúi hôn lên môi cô cái, ánh mắt vô cùng dàng, khẽ dỗ dành: "Được không khóc nữa."

Cô hừ hừ vài

"Em sợ lắm..." Giang Vãn ngẩng đầu lên, nhìn anh bằng ánh mắt thương tội nghiệp.

Dáng vẻ ấy quả là liễu yếu đào làm ai nấy đều thấy lòng

Yết hầu của Phó Thừa lên xuống mấy ánh mắt cũng trở nên trầm hơn, giọng nói vô trầm xuống vài phần: "Vậy thế nào mới không sợ nữa?"

Giang Từ Vãn nhíu lắc đầu nói: "Em biết."

Cô hoàn toàn chẳng nhận ra, dáng vẻ đuối đầy dựa dẫm này mình trong mắt Phó Vân lại là một sự mê đến nhường nào.

Bàn tay vốn dĩ vỗ nhẹ trên lưng của Phó Vân Thừa từ trượt xuống eo, siết c.h.ặ.t cô.

"Hửm?"

"Thì là sợ mà..." Từ Vãn vẫn tiếp làm nũng, giọng nói mềm mang theo sự ỷ lại hạn: "Em..."

Nhưng lời còn chưa giây tiếp theo, Phó Thừa đã bá đạo hôn

Anh tham lam chiếm hơi thở của cô, đi nhịp thở, hận không trực tiếp "ăn tươi nuốt cô vào bụng.

"Ưm..." Cô đẩy cũng đẩy ra được, chỉ thụ động chịu đựng.

Đến khi anh cuối cũng buông cô ra, Từ Vãn chỉ cảm thấy mình sắp sưng tới nơi

Vừa nãy trong lúc loạn, cô còn c.ắ.n mấy cái, trên môi anh còn vài vết dấu răng nhạt.

Cô không còn sức mà tựa vào l.ồ.ng anh, oán trách: "Anh đem ra trút giận đấy à."

Hôn hung dữ như cô làm sao mà nổi.

Giọng nói nghe ra cùng nũng nịu.

Cảm xúc vừa mới ổn của Phó Vân lại nhanh ch.óng bị khơi một ngọn lửa.

"Chẳng phải trước đây dỗ anh vui vẻ, cũng bảo hôn một cái hết sao..." Anh tiếp tục sát tai cô dụ dỗ, nói trầm khàn đầy từ tính: nay anh ở bên em có được không?"

Dư quang của anh qua căn phòng bừa như bãi chiến trường, nơi dĩ nhiên không thể ở được nữa, anh dứt khoát ngang cô lên, sải bước đi về phía phòng khách.

***

Kể từ sau sự lần trước, một thời dài Phó Vân Thừa không công ty, lúc nào cũng lại Phó gia xử lý việc.

Thư ký cùng các lý mỗi ngày đều tài liệu đến báo cáo tác với anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-c-oc-lam-sao-ay&chuong=21]

"Phu nhân." Chu Mật từ thư phòng trên đi ra, trên mặt treo cười lịch sự, chào hỏi Từ Vãn một tiếng rồi cặp công văn nhanh ch.óng rời

Giang Từ Vãn không biết nhiều người dưới Phó Vân Thừa, mà Chu chính là một trong số

Anh ta là cánh đắc lực của Phó Thừa.

Hồi cô và Phó Thừa kết hôn, mọi rườm rà phần lớn đều anh ta lo liệu, vì Giang Từ Vãn gặp mặt ta không ít lần.

Giang Từ Vãn không cửa, trực tiếp đẩy thư phòng bước vào.

Có điều vừa mới trong, cô đã thấy thư phòng còn có hai thư ký khác đang đứng bên, vẻ mặt tập trung cáo tiến độ dự án.

"Sao em lại tới Phó Vân Thừa nghe động liền nhìn về phía cất tiếng hỏi.

Có lẽ vì đang trạng thái làm việc, người anh hệt như thay thành một dáng vẻ khác, cảm nghiêm nghị, xung quanh ra khí thế áp đảo, khiến ta không dám nhìn thẳng.

Cô cảm nhận được không khí trong thư có chút căng thẳng.

Giang Từ Vãn trong ít nhiều cũng có không tự nhiên.

Nhưng cô qua đây để phá đám, dĩ không thể bị mất khí được.

"Làm sao? Em không qua đây à?" Cô tình tỏ ra giận dữ giọng điệu mang theo vài tùy hứng.

Tầm mắt Phó Vân vẫn dừng lại trên cô, kiên nhẫn hỏi một "Có chuyện gì thế?"

Giang Từ Vãn đi đứng trước mặt Phó Thừa, hùng hồn nói: "Sắp giờ ăn trưa rồi, em anh đi cùng em."

Phó Vân Thừa theo năng liếc nhìn thời

Rõ ràng vẫn còn mới mười một giờ

Nếu anh không nhớ thì hôm nay mười cô mới ngủ dậy, mười mới ăn sáng xong cơ

Mới trôi qua vỏn một tiếng đồng hồ, đã đói rồi?

"Đợi anh bận nốt đã, rồi sẽ đi em." Giọng điệu Phó Vân ôn hòa.

"Em không muốn, em đi ngay bây giờ!" Từ Vãn đâu có chịu ý, "Công việc quan trọng em sao?"

Cô cố tình hỏi dù đã biết thừa trả lời.

Công việc dĩ nhiên quan trọng hơn cô đặc biệt là với một cuồng công việc như Phó Thừa. Ai mà dám làm anh ta làm việc, anh ta chắn sẽ không vui.

Các thư ký đứng bên cũng không dám tiếng, cúi đầu giả vờ mình chẳng nhìn thấy gì, nghe thấy gì hết.

Đọc xong nhớ để lại dấu răng (ý là Like/Tim) rồi hãy đi nha, không là tui dỗi tui lặn luôn á! ?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận