Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 64  ·  26.6%
Xuyên nhanh: Nam Chính Thâm Tình Đều Chỉ Yêu Nữ Phụ Ác Độc
Chương 17: Phu nhân hào môn không được sủng ái (17)
10/04/2026 11:27· 1,113 từ

Chẳng đợi đại não kịp phản anh đã cúi người xuống.

Anh đè lên cô mà đòi một nụ hôn.

Động tác mang theo vài phần đạo, không cho phép từ.

Giang Từ Vãn sững sờ trong lát, nhanh ch.óng phản lại, tay vòng qua cổ anh.

Cảm nhận được sự đáp lại cô, anh hôn càng hơn.

Giang Từ Vãn chỉ cảm thấy không thở nổi nữa.

Bình thường, cô ở trước mặt luôn diễu võ dương cố tình hành hạ anh, nhưng một vài thời điểm cô sự không dám trêu chọc anh, dụ như lúc này, hoặc là trên giường.

"Không được hôn nữa..." Cô đưa đẩy anh ra, lúc chuyện vẫn còn hơi thở dốc, sự cảm giác như không nổi nữa rồi.

Chỉ là dáng vẻ nũng nịu rơi vào mắt Phó Thừa lại càng khiến anh không kiềm chế nổi.

Dẫu sao cũng còn trẻ, tinh dồi dào, vừa nếm chút ngọt đầu môi sao có tách rời ngay được?

Tự nhiên là phải nhấm nháp trọn vẹn một lượt.

Ánh đèn trong phòng nhanh ch.óng ai đó nhấn tắt.

***

Mưa tạnh trời quang, bên bờ

Thời tiết hôm nay rất đẹp, Từ Vãn mấy ngày đã cùng luật sư làm xong tục sang tên nhà cửa, liền chuẩn bị qua Đồng Loan thử, không ngờ Phó Vân Thừa đề nghị muốn đi cô, cô đành phải mang anh

Nói đi cũng phải nói lại, trời đúng là mọc Tây rồi. Kể từ sau lần cãi trước, thái độ của Vân Thừa đối với cô trở vô cùng kỳ lạ.

Kỳ lạ thế nào ư?

Giang Từ Vãn còn thấy hơi khi nói ra, cô thấy... hai người họ hình như yêu đương, hay nói chính hơn là Phó Vân Thừa đang phương yêu đương với cô.

Anh ta bây giờ đúng là dính người lại vừa súa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-c-oc-lam-sao-ay&chuong=17]

Hở ra một chút là đòi đòi hôn, thỉnh thoảng thốt ra vài câu tình tứ da gà, cứ như bị mạch vậy.

Chẳng hạn như lúc này, anh nắm tay cô đi bên bờ hồ, nắm c.h.ặ.t đến cô không tài nào rút được.

"Anh buông tay ra đi..." Cô nhịn được mà nói câu.

"Em định đi đâu à?" Phó Thừa hỏi.

"Em muốn chụp ảnh." Giang Từ tùy tiện bịa ra do.

Tóm lại là cô không muốn tay anh ta.

Anh nắm c.h.ặ.t như thế, lòng tay cứ liên tục hơi nóng sang, khiến trong lòng có chút không tự nhiên.

"Để anh chụp cho em." Phó Thừa tự cho là rất hiểu ý, lại hỏi cô chụp ở vị trí nào.

Dù anh chưa từng làm việc bao giờ, chụp ra chắc đã đẹp, nhưng thái độ nhất định phải có.

Giang Từ Vãn chớp chớp mắt, tay về phía chiếc dài bên bờ hồ: "Chúng ta đó ngồi trước đi, để nghĩ xem nên chụp thế nào."

"Được." Phó Vân Thừa chiều theo cô, tay vẫn tiếp nắm c.h.ặ.t lấy cô đi về chiếc ghế.

Giang Từ Vãn chậm chạp bước trong ánh mắt hiện vài phần bất mãn.

Cô vốn muốn tự mình tới chơi, có anh ở chẳng tự nhiên chút nào.

Nhưng dù sao nhà cũng đã tay rồi, sau này nào chẳng có cơ hội tới, chơi thế nào thì chơi, tạm thời không thèm chấp nhặt anh ta.

Cô vốn là người rộng lượng

Sau khi tự thuyết phục bản Giang Từ Vãn mới tâm ngồi xuống.

Trước mắt là mặt hồ dập sóng nước, giống như bức tranh màu sắc thiên nhiên, đến mức khiến người ta đắm.

Dưới hồ còn có những chú nga trắng, chúng cứ thành từng đôi, nhàn nhã đùa

Nhìn thấy cảnh đẹp như vậy, trạng của Giang Từ tốt hơn nhiều, cơ thể cũng dần thả lỏng.

Không đúng...

Phó Vân Thừa vẫn chưa buông ra.

Cô dùng sức thoát ra, nói "Không muốn nắm nữa."

Phó Vân Thừa nghiêng đầu nhìn cứ ngỡ cô đột nổi giận, hỏi: "Sao thế?"

Giang Từ Vãn há miệng: "Thì không muốn nắm thôi. ta yên lặng ngồi một lát làm gì có ai cứ tay suốt như thế. Người ta nhìn chúng mình kìa."

Phó Vân Thừa nhìn cô một chỉ tưởng cô đang hổ nên cũng không khăng khăng

Cả hai lặng lẽ ngắm nhìn hồ trước mắt.

Thỉnh thoảng có cơn gió thổi những cành cây thon bên bờ hồ khẽ đung đưa.

"Em có lạnh không?" Phó Vân hỏi một câu.

Anh dứt khoát cởi chiếc áo trên người ra, khoác vai cô.

Anh thì thế nào cũng được, lại lo cô bị thổi mà nhiễm lạnh.

Cái cơ thể này của cô ớt lắm, hở ra lại sinh bệnh vặt, thế mà thường bản thân cô chẳng giờ biết chú ý cả.

Giang Từ Vãn không từ chối, mặc phong phanh, lúc bị gió thổi quả thực có lạnh.

"Mẹ ơi, bong bóng của con!" sau có tiếng trẻ hét lên.

Giang Từ Vãn quay đầu lại một chiếc khinh khí hình con cá chép đang từ bay lên không trung, sau mắc kẹt ngay trên một cành cao.

Đứa bé nhìn chằm chằm vào bong bóng, nước mắt trào: "Phải làm sao bây giờ?"

Bên cạnh nó là một người nữ tầm ba mươi lúc này cũng đang nhíu mày chiếc bong bóng mắc trên

Người phụ nữ ngồi xổm xuống, "Mẹ mua cho con khác nhé? Cái này không lấy được rồi."

"Không chịu! Con chỉ muốn cái thôi!" Đứa bé bắt khóc lóc om sòm, thậm chí lăn lộn trên đất.

"Con chỉ muốn cái đó thôi!"

"Đứng lên mau!" Người phụ nữ sầm mặt, vẻ mặt nên nghiêm nghị.

Đứa trẻ vẫn tiếp tục khóc om sòm: "Không đâu, chỉ muốn chiếc bong bóng đó

Giang Từ Vãn quay đầu đi nhìn nữa, lại không được mà thì thầm mỉa mai Phó Vân Thừa: "Em ghét mấy đứa con nít kiểu cứ phải nện cho một trận trò mới chịu ngoan được."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận