Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 18 / 64  ·  28.1%
Xuyên nhanh: Nam Chính Thâm Tình Đều Chỉ Yêu Nữ Phụ Ác Độc
Chương 18: Phu nhân hào môn không được sủng ái (18)
10/04/2026 11:27· 1,133 từ

Phó Vân Thừa đột nhiên cảm buồn cười, khóe môi tự chủ được lên, dường như anh nghĩ đến chuyện gì đó thú vị.

"Anh cười cái gì?" Giang Từ thấy anh cười, cứ anh có ý kiến "Chẳng lẽ em nói đúng sao?"

Cô nhíu mày đối mắt với

Phó Vân Thừa định nói gì nhưng rồi lại nhịn chỉ lắc đầu: "Em đúng."

"Thế anh cười cái gì?" Giang Vãn vẫn không chịu tha mà hỏi tới

Phó Vân Thừa do dự một vẫn không nhịn được trêu chọc cô: "Anh đứa bé kia có giống em..."

Cứ hễ có chuyện gì không ý là lại làm làm mẩy, dỗ dành nào cũng không xong, phải hành hạ người khác ngừng mới chịu thôi.

Lần trước anh lỡ tay làm chiếc váy của cô, chẳng phải cũng dùng điệp khúc đó sao: chỉ muốn cái này, duy cái này thôi"...

Giang Từ Vãn vừa nghe xong bốc hỏa ngay lập "Anh mới giống

Cô sắp tức c.h.ế.t rồi.

Anh ta cư nhiên dám nói như vậy.

Cô quay ngoắt đi, một câu chẳng muốn nói thêm.

"Giận rồi sao? Anh đùa thôi Phó Vân Thừa lập đổi giọng, kẻo lát lại khiến cô không thật thì khổ.

Cái tính cách kiêu kỳ này, biết là do ai chiều mà ra nữa.

Nếu đúng như lời cô nói đó, sinh cho anh đứa con gái, e cũng sẽ giống cô, trở thành một "vị tông" trong nhà mất thôi.

Anh định nắm tay cô nhưng hất ra... lại lại bị hất ra...

Sau vài lần như vậy, Giang Vãn dứt khoát đứng dậy: "Cấm anh chạm người tôi."

Đôi mắt cô đảo liên hồi, bộ như sắp khóc nơi: "Anh dám ghét em..."

Hôm nay nếu không có một séc bồi thường, cô định sẽ không để đâu!

"Không có, anh ghét bỏ em nào chứ." Phó Vân cũng đứng dậy, cúi nhìn vào mặt cô.

Thật là tội nghiệp, mới đùa chút mà nước mắt chực rơi rồi.

Anh ôm cô vào lòng, nhẹ dỗ dành: "Sau này không nói thế nữa, không?"

Giang Từ Vãn không thèm để đến anh.

Phó Vân Thừa chẳng còn cách khác, đành phải hỏi "Nói đi, em muốn nào? Nước mắt nhanh thật đấy..."

Anh cũng chẳng ngốc, biết thừa đang giả khóc làm để đòi "kẹo" đây

"Em không thèm."

"Thật sự không c.ầ.n s.ao?"

"Hừ..." Cô hừ hừ vài tiếng.

Phó Vân Thừa nhìn thấu tâm của cô: "Đúng là tham tiền. Tối nay đi tìm thư ký lấy."

Giang Từ Vãn hiểu ý anh, anh đã đồng ý lập tức nén nước vào trong: "Là anh em giận trước đấy nhé... bồi thường. Hơn nữa em không lấy, vạn nhất sau có người đàn bà khác lấy thì sao? Lúc đó em vốn à."

Bây giờ cô đã khôn ngoan chỉ dùng giả thiết tương lai, như vậy ta cũng chẳng thể cô nói bậy bạ được

Phó Vân Thừa gõ nhẹ vào cô: "Ngốc!"

Giang Từ Vãn đ.á.n.h trống lảng: này công ty anh bận sao?"

"Cũng ổn."

Nói bận thì dĩ nhiên là rồi, có rất nhiều cần xử lý, nhưng bận đến mấy cũng dành ra thời gian.

Một khi đã quyết định bồi tình cảm, dĩ nhiên dành nhiều thời gian cho cô rồi.

Giang Từ Vãn bĩu môi: "Em dạo này anh khá đấy chứ, chẳng giống đây lúc nào cũng đầu vào công việc. Anh lười biếng phải không?"

Cô nói bóng nói gió, muốn đừng có ngày nào quấn lấy cô nữa.

"Anh không nỗ lực làm việc, nhất phá sản thì làm sao? Đến lúc em chẳng quản anh

Phó Vân Thừa bật cười một "Đại nạn ập đến người tự bay?"

"Dạ!" Giang Từ Vãn chẳng chút dự gật đầu cái cũng chẳng sợ anh nổi giận: "Chẳng lẽ còn muốn em đi chịu cùng anh sao? Chính anh em là kẻ tham tiền mà, tham tiền không ở bên người không có tiền đâu."

Cô nói năng vô cùng hùng đầy lý lẽ.

"Đồ không có lương tâm..." Phó Thừa thầm mắng một trong lòng.

Anh lại nói: "Em yên tâm, không có ngày đó

Giang Từ Vãn không đáp lời.

Anh ta đúng là tự tin quá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-c-oc-lam-sao-ay&chuong=18]

Sông có khúc người có lúc, tương lai ai mà trước được, biết đâu ngày phá sản thật sao.

Thế nhưng chỉ một tháng sau.

Giang Từ Vãn hối hận không hận không thể tự vào mồm mình mấy thật mạnh.

Cái miệng quạ đen của cô nói trúng phóc

Phó thị bị người ta tố Phó Vân Thừa trực bị đưa đi tiếp điều tra, trên mặt tràn ngập tin tức Phó sắp sửa phá sản.

Phó gia lão trạch.

Không khí bao trùm một sự thẳng tột độ.

Khắp đại sảnh đều im phăng các bà giúp việc trực bên cạnh với mặt đầy vẻ lo không dám phát ra bất tiếng động nào.

Âm thanh duy nhất vang lên từ phía Giang Từ

"Bà nội, Vân Thừa anh ấy..." Giang Từ Vãn nghẹn hốc mắt đỏ hoe, mắt không ngừng xoay trên mặt là nỗi lo không thể che giấu.

Phó Vân Thừa đã bị đưa tròn một ngày rồi, chẳng có lấy một tin tức nào.

Những người cô phái đi thăm tin tức đều bị lại hết.

Theo lý mà nói, với thân hiện tại của cô Phó phu nhân, không dám không nể mặt

Thế nhưng lần này lại liên vấp phải rào cản, không phải là một báo tốt, có thể Phó Vân Thừa thực sự gặp chuyện lớn, chứ không là hiểu lầm gì cả.

Ngoại trừ Thành Vi Vi và người chị em thân những phu nhân giàu khác bình thường vốn thân thiết với cô, giờ nhiên chẳng có lấy người nào liên lạc được. Điện nếu không phải không gọi thì chính là tắt máy, gửi nhắn cũng chẳng có bất phản hồi nào.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận