Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 26 / 64  ·  40.6%
Xuyên nhanh: Nam Chính Thâm Tình Đều Chỉ Yêu Nữ Phụ Ác Độc
Chương 26: Phu nhân hào môn không được sủng ái (26)
13/04/2026 14:06· 1,166 từ

Phải nói rằng, anh ta diễn giống thật vô diễn xuất tinh xảo đến khiến người ta không tìm ra một kẽ hở.

Giang Từ Vãn tập trung cao để nghe lén Phó Thừa gọi điện thoại, toàn sự chú ý của cô đều cuộc gọi đó thu hút, mức thỏi son đang trong tay cũng vô bị lệch đi.

Bàn tay khẽ run, thỏi son ra một đường nhạt ngay bên cạnh khóe môi

Nghe thấy tiếng Phó Vân Thừa máy, Giang Từ Vãn vàng đưa thỏi son về trí cũ, giả vờ như đang túc tô son, nhưng ánh lại vô thức lảng

Thế nhưng dáng vẻ hoảng loạn của cô làm sao thể thoát khỏi đôi mắt bén của Phó Vân Thừa, anh nhướng mày, lo lắng suy nghĩ lung tung chuyện không nên nghĩ.

Cô lúc nào cũng vậy, chẳng chút cảm giác an nào cả.

"Gọi xong điện thoại rồi à? chuyện gì quan trọng anh định đi à?" Giang Vãn hỏi.

"Không đi, cũng chẳng có chuyện to tát." Phó Vân đáp.

“Ồ...” Giang Từ Vãn kéo dài điệu, gương mặt viết vẻ không tin, trong ánh còn vương một tia hồ nghi, anh bận thì cứ đi không cần quản em

Giọng điệu của cô nghe có cùng thấu hiểu, như đang thật sự cân cho Phó Vân Thừa, nhưng cái giọng hơi v.út cao kia tiết lộ một chút vị thăm dò.

Phó Vân Thừa dĩ nhiên sẽ bị vẻ ngoài thấu này làm cho mê hoặc, quá hiểu Giang Từ Vãn rồi.

Gần như có thể khẳng định, cần anh vừa đi, điện thoại với giọng nghẹn đầy rẫy sự chất vấn của Từ Vãn sẽ sớm gọi biết đâu trong điện cô còn chỉ trích đi tìm người đàn bà

“Anh chắc chắn là đi tìm đàn bà khác rồi! không yêu em! Anh...”

Mấy lời này anh đã thuộc làu rồi.

Hiện giờ rõ ràng là Giang Vãn đang cố tình hố chờ anh nhảy vào mà.

“Anh không bận, có bận đến cũng không quan trọng việc ở bên em.” Phó Thừa gần như chẳng cần suy lời này đã nói ra cùng thuận miệng, dù bình thường lời dỗ nói đã nhiều, tự nhiên thốt ra ngay.

Nói đoạn, anh nhẹ nhàng nắm tay Giang Từ Vãn, đi hơi ấm từ lòng tay, ánh mắt tràn đầy sự dàng và thâm tình, “Hôm gạt hết công việc một bên, anh chuyên bên em.”

Khóe môi Phó Vân Thừa hơi lên, tạo thành một cong đầy tự tin, trong thầm cảm thấy những lời nói hành động này của mình thể gọi là hoàn chẳng thể bới ra hạt cát nào, lần này chắc Từ Vãn phải hài rồi.

Anh không tin Giang Từ Vãn thể tìm được cớ gì để nói anh

Thế nhưng giây lát sau, Giang Vãn lại bĩu môi, mặt hiện rõ vẻ không trong mắt còn lộ ra sự nghi, “Có phải anh đã chuyện gì có lỗi em không? Sự tình thường tất có quỷ. Trước đây đâu có như thế Anh đột nhiên dính em như vậy, chắc chắn là cảm thấy c.ắ.n rứt tâm, anh đã lén làm chuyện xấu đúng không?”

Cô hùng hổ trừng mắt nhìn bộ dạng như thể cùng khẳng định phán đoán mình.

Phó Vân Thừa nhìn người phụ đang rất hống hách mặt, không nhịn được mà buồn cười vừa bất lực.

Lần đầu tiên anh cảm nhận sắc rằng, dỗ dành nữ chắc là việc khó nhất trên đời này.

Mà dỗ dành cho được Giang Vãn e rằng là tài mà anh phải nghiên cả đời.

Nhớ lại trước đây, anh đã trắng bao nhiêu đêm, kiệt óc mới giành được dự án thu mua lớn, nhưng với lúc này, anh thấy việc đó chẳng đáng bao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-c-oc-lam-sao-ay&chuong=26]

Công việc dù khó đến mấy cách giải quyết, Giang Từ Vãn trước mắt giống như một câu đố không thấu hiểu, khiến anh đau khôn nguôi.

“Em...” Phó Vân Thừa nhất thời lời, gương mặt viết sự bất lực, đây đúng lần đầu tiên anh bị chặn đến mức không thốt ra lời nào, trong lòng lên một cảm xúc giận vừa muốn cười, “Trong cái nhỏ của em hằng toàn nghĩ cái gì hả? Sau này anh sẽ buộc vào người anh luôn, nào cũng để em chừng anh, em xem như thế được không?”

Anh nói bằng giọng nửa bất nửa trêu chọc, trong nói mang theo một tia chiều.

Nói rồi, Phó Vân Thừa không được mà đưa tay khẽ nhéo cái má của Từ Vãn, mềm mại vô cùng, giác rất thích tay.

“Sau này nếu có ai gọi cho anh, anh sẽ họ rằng, anh không thể máy, phải đợi vợ anh phê mới được. Đợi vợ anh là: ‘Xong rồi, kiểm xong, phê duyệt thông đây đều không phải là những đàn bà xấu có đồ bất chính, Phó Thừa anh có thể nghe điện của họ rồi đấy’, đó anh mới được lên tiếng.”

Phó Vân Thừa tiếp tục trêu cô, nụ cười nơi môi càng thêm rõ rệt.

“Anh im miệng đi!” Giang Từ nghe Phó Vân Thừa ý lấy mình ra làm đùa, trên mặt tức khắc có ngượng ngùng, vội vàng đưa ra bịt miệng anh “Em đâu có làm ngớ ngẩn như thế, anh tránh đi!”

Có mấy phần ý vị thẹn hóa giận.

Cô làm sao mà làm chuyện nghếch như thế chứ?

Anh ta chỉ biết ở đây bậy!

“Không được nói linh tinh!” Hệt một chú mèo nhỏ lông, giọng điệu của cô thêm hung dữ.

Phó Vân Thừa hoàn toàn bị vẻ này của cô cười, trên khuôn mặt tuấn vốn dĩ lạnh lùng thường ngày, này nụ cười lan tỏa chút kìm chế, một xúc không tên cũng lên trong lòng…

Đáy mắt cuộn trào mãnh liệt.

❤️ Tim đã có chỗ thả. Ai đi ngang mà không 'thả nhẹ' một cái là tui 'găm' tên vào sổ đỏ đó nha! ?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận