Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 95  ·  9.5%
[XUYÊN NHANH KINH DỊ] TÌNH YÊU CHẾT TIỆT NÀY
Chương 9: Nỗi oán hận của đứa trẻ mồ côi (5)
17/07/2026 22:23· 2,400 từ

Esther cầm chùm chìa lấy được từ phòng Andy, cánh cửa phòng bị khóa ở hai.

Đúng như Kate nói, nhà này không có thói khóa cửa nhưng có một căn ngoại lệ.

Căn phòng nằm gần hành lang bên trái, Kate là để đồ đạc linh tinh Esther không tin. Nhìn từ bên có thể thấy căn phòng rất vị trí cũng rất rất lãng phí khi dùng làm phòng ngủ. Cô luôn tò mò nhưng chìa dự phòng của ngôi đều do Andy giữ, bé không có cơ hội.

Dùng chìa khóa mở một thế giới màu hồng ra trước mắt.

Rèm cửa sổ màu vô số thú nhồi bông, nên một căn phòng thiếu nữ mơ. Esther bước đến bàn học, nhẹ, rất sạch sẽ, có thể được dọn dẹp thường Chỉ là căn phòng lâu không có người ở, vẻ thiếu sức sống.

Trên bàn học có khung ảnh tinh xảo, xa lạ với nụ cười rạng trong ảnh thu hút toàn bộ chú ý của cô bé.

Màn đêm buông xuống, lâu sau Blake trở về vẻ mặt mệt mỏi, rót một bia rồi ngồi nghỉ ngơi ở khách. Esther đi tới: "Bố, bà không sao chứ?"

Blake đáp: "Vẫn đang mê," ông xoa đầu Esther, dàng nói: "Con đừng lo lắng, ấy sẽ ổn thôi."

Esther nói: "Vậy thì rồi. À đúng rồi," xòe tay ra, một chiếc chìa bạc lóe sáng trên lòng bàn "Liliane đã lẻn vào phòng Andy trộm chìa khóa này, mở căn phòng bị trên lầu."

Liliane đang trốn ở cầu thang nghe lén, thầm nguýt, chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ trả lại cho Esther.

Trên ghế sofa, Blake tức ngồi thẳng dậy, vẻ luôn lạnh lùng nay lại lộ một tia căng thẳng: "Con bé rồi sao?"

Esther gật đầu: "Lúc phát hiện ra thì em đã vào rồi... Con cảm thấy ổn lắm, liền kéo em ấy ngoài."

Blake hỏi: "Con bé phản ứng gì đặc biệt

Esther nói: "Em ấy khóc nhưng con cũng không tại sao em ấy lại khóc. khỏi phòng cũng không có phản gì khác, sau đó lại chơi gấu bông của em

Blake mới thở phào nhõm, xoa đầu Esther: "Con tốt lắm."

Esther thắc mắc: "Căn đó con thấy có vẻ đã có người ở nhưng con từng gặp... Còn Liliane tại sao khóc?"

Blake nhìn cô bé, mắt cô bé là sự tâm chân thành, thiếu nữ mười mười hai tuổi là lúc bắt lột xác từ ngây thơ, giống sắp sửa phá kén bướm, khiến ông nhớ cô con gái khác của trước đây, ánh mắt dịu hơn: "Esther, con đã một thành viên trong đình rồi, nói cho con chuyện này cũng tốt."

Tiếp đó, Esther và đang nghe lén đều biết sự tình bị che giấu trong tối của ngôi nhà này.

Chủ nhân của căn đó tên là Tina, gái của Liliane, cũng là đứa đầu lòng của Kate và Blake. năm trước, Liliane hai tuổi, Tina tuổi, hôm đó Liliane sốt, Blake đi công xa, Kate vội vàng đưa đến bệnh viện, đồng đưa Tina đi lễ giảng, kết quả là lái xe quá nhanh nên xảy ra tai nạn xe hơi, thời khắc nguy cấp, đã che chở cho còn bản thân thì qua vì tai nạn.

Sau chuyện này, Liliane di chứng, hoàn toàn quên mình từng có một người chị yêu thương mình; Kate vì tự bản thân đã gây ra tai nên vô cùng đau thậm chí còn có đề về tinh thần, phải trị tâm lý trong một gian dài. Blake thì thầm bất mãn với dẫn đến tình cảm vợ ngày càng lạnh nhạt.

Cuối cùng, Blake nói: phòng đó vẫn giữ nguyên di vật của Tina, Kate thi vẫn lên đó xem. Chuyện này đừng nói với Liliane, quên đi tốt hơn."

Ông thở dài, xoa ấn đường, lộ ra vẻ mỏi. Dạo này ông thường xuyên vã, chiến tranh lạnh với Kate, việc lại bận rộn, người giúp trong nhà lại xảy chuyện, quan hệ giữa và Esther lại trở nên lạ, khiến ông có chút sức.

"Vâng ạ". Esther đáp, vòng ra sau ghế sofa, cần mát xa đầu cho Blake.

Blake nhắm mắt lại, mặt thoải mái.

Ngày kế tiếp sau Andy xảy ra chuyện, Kate nghỉ làm để lo liệu chuyện viện và chăm sóc Liliane.

Mọi người đều ra Liliane thấy Kate đang rửa ở dưới lầu, liền lẻn vào bố mẹ, mở máy tính, xem nhắn trả lời từ trại trẻ côi.

Email khẳng định người cô bé muốn tìm chính Esther, đồng thời cũng cho biết chỉ và cách thức liên lạc người nhận nuôi Esther nhưng viện Rand, người biết rõ hình của Esther, đã việc và trở về quê từ lâu, hiện tại không liên lạc được.

"Nghỉ việc rồi không lạc được?" Liliane gõ nhẹ tay lên bàn phím, trầm ngâm nghĩ, chuyện này nói là trùng thì chi bằng nói là cố bé nheo mắt "Xem ra nữ tu Rand biết không ít chuyện Esther, đến mức sau khi được nhận nuôi, vì liên lụy đến bản nên đã nhanh chóng cao xa bay."

Liliane tiếp tục đọc bên dưới còn nói, tuy nữ tu sĩ Rand có để lời nhắn riêng cho các nhân khác, nếu có ai tìm Esther, nói với người đó từ --

"Sharon?" Liliane nhíu mày: là tên người hay địa gì vậy?"

Cô bé tìm kiếm này, kết quả hiện ra trăm, hàng nghìn mục liên quan. nhiên, một ý nghĩ lóe lên đầu cô bé, đúng rồi, cô nhớ ra mình đã thấy từ này ở rồi.

Kate vội vàng từ viện trở về nhà, Andy nhập viện, bà nhất thời không được người giúp việc phù hợp, có thể tự mình chăm sóc Vừa về đến nhà, xong bữa tối, gọi đứa trẻ xuống ăn cơm. đầu lại, bà nhìn thấy đang đi xuống cầu lập tức sững sờ.

Cách ăn mặc của hoàn toàn khác so với đây, một chiếc váy bồng xù hồng xinh đẹp, trông cô bé đẹp như một nàng công chúa.

Nhưng trong mắt Kate, giống như một cơn ác

"Tina." Kate lẩm bẩm, cơn choáng váng, cô gái dần tiến lại gần trước mắt hình ảnh cô con gái mà bà yêu thương chồng chéo nhau.

Không đúng, bà đột bừng tỉnh, lùi lại vài một cách chật vật, lấy lọ từ trong tủ ra, đổ thuốc rồi nuốt chửng.

Kate thở hổn hển, hãi chưa từng thấy, lớn trách mắng: "Esther! Con đang làm quái gì vậy!"

Esther nhón chân bước uyển chuyển, cô bé nhấc lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nụ cười nham hiểm: "Thế nào, chứ mẹ."

Kate hít một hơi sâu: "Sao con dám!! Đây quần áo của Tina!"

Bà siết chặt nắm kìm nén sự thôi thúc đến xé toạc bộ quần áo người Esther.

Esther cười nói: "Người rồi thì giữ lại quần làm gì, con thấy lãng phí chi bằng để cho con mặc."

Lời nói này đã thích vào dây thần kinh ớt của Kate, nước mắt bà rơi, mắng mỏ: "Sao con có nói như vậy!"

"Con --" Esther còn nói gì đó, bỗng nhiên mặt thay đổi dữ dội - luồng sức mạnh truyền đến từ ruy băng thắt trên cổ cô người đang ra giật mạnh dải ruy phía sau cô ta!

Như thể bị chạm vảy ngược, Esther điên cuồng lên, khuôn mặt dữ tợn méo "Aaaaa!" Cô ta đột ngột quay trừng mắt nhìn Liliane, đẩy mạnh thể nhỏ bé của ngã xuống đất, còn nhào tới nhưng đã bị kịp thời phản ứng kéo Kate ôm chặt lấy đang sợ hãi, tức mắng Esther: "Con bị sao

Esther ôm lấy cổ, thể run rẩy, trong mắt ta tràn ngập hận thù, sự ghét mãnh liệt đến mức khiến ớn lạnh, lập tức hiểu ra: tay và cổ con thắt ruy băng, ta nghĩ con thích như vậy không để ý. Nhưng nhìn như thế này, ruy nhất định có vấn

Lời còn chưa dứt, trong lòng bà đột nhiên điên, cô bé nhặt cốc thủy gạt tàn thuốc lá trên ném thẳng vào Esther, miệng không nguyền rủa: "Quỷ dữ! ma!"

Esther bất ngờ bị tàn thuốc đập vào trán, chảy ra, Esther vội vàng ôm lấy Liliane, lo lắng sốt ruột: em sao vậy!"

Liliane không để ý cô ta, chỉ vào Esther vẻ mặt sợ hãi, nước mắt tròng, lặp đi lặp lại câu ma!"

Kate dường như đã ra điều gì đó, Liliane chứng tự kỷ, ngây thơ và cảm, trước đây Esther đối xử với cô bé, cô bé liền lấy Esther, còn gọi chị gái; nhưng đột thái độ thay đổi, đối với Esther như vậy, chẳng Esther lại làm gì bé, mà chẳng ai

Làm mẹ thì phải mẽ, Kate che chở Liliane lưng, lạnh lùng chất vấn: "Esther, đã làm gì Liliane!"

Esther cũng hiểu ra thay đổi đột ngột của nhìn cô bé cười lạnh: "Liliane, thật không ngoan." Đứa trẻ không phải xuống địa ngục.

Liliane trốn sau lưng co rúm lại với vẻ sợ hãi, đôi mắt xanh biếc đầy sự chế giễu. Ai xuống ngục còn chưa biết được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuy-n-nhanh-kinh-d-t-nh-y-u-ch-t-ti-t-n-y&chuong=9]

Đúng lúc này, cửa được mở ra, là Blake làm trở về. Esther lập tức đổi sắc mặt, khóc lóc chạy ngoài, ôm chầm lấy chân Blake bước vào nhà: "Bố!"

Blake ngạc nhiên: "Sao !" Ông nâng mặt Esther nhìn thấy vết thương trên trán bé, kinh ngạc hỏi: "Ai làm

Kate dẫn Liliane đến, lùng nhìn Esther đang tủi khóc lóc với Blake: "Là Liliane nhiên la hét không rõ lý rồi ném đồ đạc trên bàn con..."

"Blake" Kate lên tiếng ngang lời cô ta, lúc Blake mới dời ánh mắt trìu khỏi khuôn mặt Esther, cau mày "Liliane lại gây chuyện sao?"

Kate tức giận nói: chỉ vào Esther gọi ma, em nói là trước đó đứa nó rất tốt, đột nhiên trở nên như vậy, nhất định Esther đã làm gì với nó! Sao anh hỏi Esther đã làm gì!"

Blake cúi đầu hỏi:

Esther lắc đầu ngây khóc nức nở: "Không phải Con chỉ mặc quần áo của Bố đã nói hy vọng con mẹ có thể hòa thuận, con mẹ coi con là thay thế... Nhưng không con sẽ ngoan ngoãn, con muốn mẹ yêu thương con... con đau quá."

Blake hôn lên má bé: "Con yêu, bố biết đã cố gắng thế nào rồi", nắm lấy tay Esther, dịu dàng dành: "Để bố đưa con đi vết thương." Ông ngang qua Kate với mặt vô cảm, thì thầm: không nhìn thấy Esther làm Liliane nhưng vết thương mặt Esther thì anh thấy. Một bé gái mà hủy dung thì biết làm sao? anh khuyên em và đều nên đi khám sĩ tâm lý."

Kate đứng thẳng người, chặt tay, chỉ có Liliane nắm tay bà mới cảm nhận sự run rẩy của bà. Đợi khi Blake và Esther đi khuất, lực mà Kate cố duy trì như sụp bà khuỵu xuống đất, ôm khóc nức nở.

"Liliane... Mẹ chỉ còn mình con..." Kate nghĩ đến mắt như nhìn người điên của lúc nãy, trong lòng bà tràn tuyệt vọng.

Liliane áp mặt vào người phụ nữ, vuốt ve tóc dài của bà: "Lycaon, Lycaon." mắt xanh biếc như đáy biển không thấy đáy, khóe miệng nhếch nụ cười âm hiểm.

Tất cả, đều nằm kế hoạch của Esther.

Mà câu nói lặp lặp lại lí nhí của bé đã thu hút sự chú của Kate: "Lycaon là có ý Bà nghĩ đến sự bất thường Liliane, trên khuôn mặt đọng nước mắt lộ vẻ nghiêm nghị: "Có liên đến Esther?"

Liliane rời khỏi vòng bà, kéo bà đến phòng trên bàn đặt quyển Kinh Thánh Esther yêu thích, Kate cầm quyển Thánh lật ra, trên trang cuối nhìn thấy một ấn.

Hình vẽ gai đen quanh ba chữ "Lycaon" màu đen đỏ tương phản tạo ấn sâu sắc, mang đến cảm giác dị đáng sợ, hoàn toàn khác những huy hiệu thông

Kate vội vàng dùng thoại tìm kiếm, có hình và chữ viết của con dấu, nhanh đã tìm thấy.

"!!" Kate không thể được: "Đây là --"

Lycaon có hình vẽ dấu này, là một bệnh tâm thần nổi tiếng ở Nga.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận