Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 95  ·  2.1%
[XUYÊN NHANH KINH DỊ] TÌNH YÊU CHẾT TIỆT NÀY
Chương 2: Ngày tận thế Zombie (1)
17/07/2026 22:23· 2,829 từ

Đang là học sinh cuối thời điểm học tập rộn nhất. Hách Manh dựa bánh mì và sữa Lê Lạc đưa cho, cưỡng chống đỡ đến bụng đã đói meo.

"Đi ăn thôi." Chuông tan vừa vang lên, các sinh lao ra khỏi lớp tên bắn, chạy về nhà ăn. Lê Lạc cô dậy từ chỗ Hách Manh siết chặt thẻ cơm tay, cả hai chạy một mạch nhà ăn.

Nhà ăn chật kín học món mặn 3 tệ phần, món chay 1 tệ phần, cơm 2 hào lạng, ngoài ra còn cơm phần, món xào các loại mì, coi như khá phong phú nhưng về hương thì đương nhiên không đòi hỏi quá nhiều.

Lê Lạc sau khi lấy trở lại thì thấy Manh đã nhanh tay giữ cho mình, còn trong cơm của Hách Manh, thường lệ chỉ phần rau xào, kèm theo hai cơm.

Một đĩa bắp cải xào một góc nhỏ trong nước canh trong veo, bề nổi một lớp váng nhìn không ngon miệng nào.

Mà mỗi bữa trưa của Hách Manh đều vậy.

Lê Lạc sau khi ngồi trước tiên gắp mấy thịt từ phần cơm của sang phần của Hách sau đó mới bắt động đũa.

Hách Manh cong mắt cười: ơn cậu." Cô chưa giờ chủ động xin xỏ cái gì nhưng người chủ động cho thì sẽ không giả vờ chối, huống chi Lê Lạc không người ngoài.

Khi bạn ba ngày không vào bụng, trước cơ chết đói đến mức ra ảo giác, thì tự trọng cũng chẳng quan trọng bằng mạng nữa.

Hách Manh đã sớm giác ra điều này rồi.

Lê Lạc ăn một miếng thuận miệng hỏi: "Tối cậu còn phải đi làm sao?"

"Ừm."

Lê Lạc do dự một "... Vậy cậu xong thì về sớm một chút, có làm việc quá

Hách Manh cười híp mắt "Ừ. Làm thêm mấy nữa là đủ tiền học rồi."

Hai người tiếp tục ăn Hách Manh ăn ngon Lê Lạc cúi đầu gẩy hạt cơm, bỗng nhiên thấy ăn không ngon nữa.

Hoàn cảnh gia đình của thân, cô ấy cũng để dành dụm tiền học học, buổi tối Hách phải đi làm thêm khuya.

Cô ấy thương bạn thân chỉ có thể cố hết sức giúp đỡ trong sống.

"Ăn nhiều một chút."

Lại thêm một đũa món vào khay cơm, Hách vùi đầu ăn cơm, khóe cong lên một nụ

Kết thúc một ngày học Hách Manh vội vàng nhà hàng làm thêm, vừa thấy cô, mọi người bếp đều cười chào "Manh Manh đến rồi

"Ăn cơm chưa, chú để cho cháu một phần

"Cảm ơn chú ạ!" Hách cười ngọt ngào, nhận đĩa cơm đầy thịt mà bếp trưởng đưa, nhanh ăn sạch sẽ, sau xắn tay áo bắt làm việc.

Mọi người trong nhà hàng thấy cô đều nở cười thiện ý.

Cô gái nhỏ miệng ngọt, xinh xắn đáng yêu, việc siêng năng, cho dù nhân viên hay khách đều rất yêu thích

Bận rộn ở nhà hàng 11 giờ đêm mới thúc, Hách Manh mệt mỏi tạm biệt mọi người, vàng trở về nhà, khi vùi đầu vào tập thì lên giường ngủ.

Đây là thời khắc đợi nhất trong ngày. nhắm mắt lại trên giường, mặt mang theo nụ an tĩnh, chìm vào ngủ.

Khi mở mắt ra lần đã đến một trường hoàn toàn xa lạ.

Lần này, cô tên Từ khi sinh ra sống trong trại trẻ mồ không có người thân, có cha mẹ, không gì cả.

Trại trẻ mồ côi thiếu thiếu mặc, từ nhỏ đã phải tranh giành từng bánh mì với những trẻ khác để sinh quần áo mặc trên do những người tốt bụng ngoài quyên góp, mặc từ năm tuổi đến năm 12 ngắn cũn cỡn để nửa cánh tay và bắp mùa đông ôm lấy tấm chăn rách nát bẩn thỉu run trong giá rét, tương mịt mờ như màn mùa đông.

Thế nhưng Liliane không hề độc.

Có một cậu bé tên luôn ở bên cạnh Cậu bé không hề dễ gầy gò đen đúa, tính ít nói, cũng biết lấy lòng viện luôn bị phân công làm những việc nặng nhọc.

Thế nhưng chính con người vậy, lại là người cô bé Liliane ốm một thập tử nhất sinh, trưởng không muốn đưa đi khám bệnh mặc cô tự sinh tự diệt, đã lén lút cõng Liliane chạy phòng khám, quỳ gối cửa nhà người ta đêm, cầu xin người ta cô.

Cái đêm tuyết rơi dày ấy, lạnh giá như lòng người, cậu bé dùng chân suýt nữa đã đông cứng đến mức cắt bỏ, đổi lấy sống cho Liliane.

Từ đó về sau, hai nương tựa vào nhau, nan sinh tồn ở nơi

Tuy nhiên, theo năm tháng, càng lớn càng xinh Ánh mắt viện trưởng nhìn ngày càng khác thường. luôn đề phòng cẩn cùng Hans lên kế tìm mọi cách để gom góp phí, chuẩn bị rời khỏi đây. ngờ đâu một ngày vẫn bị trúng kế, trưởng cố tình gây chuyện cô vào phòng kín, Hans cũng sai đi làm việc từ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuy-n-nhanh-kinh-d-t-nh-y-u-ch-t-ti-t-n-y&chuong=2]

Đợi đến nửa đêm, một khách không mời tự đột nhập vào căn phòng khóa chặt, trong bóng khuôn mặt xấu xí sắc, thân hình béo đè lên người, khiến Liliane ghê muốn nôn, cô vùng vẫy một thì sờ thấy cây trên bàn, không chút dự đập vào gã đàn đó.

Liliane thở hổn hển, kinh bạt vía, không biết đàn ông nằm trong vũng kia sống chết ra

Cửa phòng bị người ta mạnh một tiếng, Liliane vàng mở cửa, khuôn mặt lắng hoảng sợ của đập vào mắt: "Liliane!"

Anh thấy cô bình an sự thì thở phào nhõm, sau khi vào phòng nhìn thấy người đàn bán khỏa thân, cây dính máu, do dự chút, dùng quần áo lau sạch vân tay của cô trên cây sau đó nắm chặt nến, không chút do đập chết hẳn người đàn trên mặt đất.

Cả hai đều biết, nếu trưởng tỉnh lại, với cách hẹp hòi, chắc chắn không tha cho bọn Chi bằng... diệt cỏ gốc.

"Ai ở đó vậy!"

Âm thanh từ phòng giam kinh động đến những khác: "Đi mau!" Hai người mình bừng tỉnh, bàn nhuốm máu nắm chặt nhau, như những chú bị gãy cánh, nương tựa dìu nhau, đôi chân trần giẫm lên tuyết trắng xóa, chạy khỏi trại trẻ mồ giống như nhà tù kia, giam cầm bọn họ suốt 16 qua.

Cuối cùng khi đã an Liliane thở hổn hển, vào lòng anh thì thầm: nay về sau, em còn mình anh thôi."

Hans sững sờ, sau đó sức hôn lên môi "Anh sẽ đối xử tốt em, mãi mãi không giờ rời xa em."

Hết lần này đến lần một người kiệm lời anh, chỉ có thể thốt lời thề từ tận lòng.

Ánh sao trời phản chiếu mắt anh, vô cùng rỡ. Anh ôm hôn cô, môi lạnh giá không chế được run rẩy xúc động.

Sau khi rời khỏi trại mồ côi, hai người trải qua một quãng thời rất vui vẻ.

Mặc dù không có chỗ ổn định, chỉ có lang bạt nhưng họ chưa giờ cảm thấy cuộc khốn khổ. Không có cấp không tìm được làm tốt, lại không có giấy tùy thân, chỉ có thể làm việc lặt vặt để qua ngày, còn bị nã, phải trốn chui trốn khắp nơi. Thế nhưng hai người để lại dấu chân và kỷ niệm ngọt ngào rất nhiều thành phố.

Lúc nghèo khó, hai người nhau một chiếc bánh Anh nhường thịt cho cô, thân chỉ ăn phần mì mỏng; quả táo hỏng, anh ăn phần để lại phần còn ngon cho chiếc giường gỗ chỉ đủ cho người nằm, anh nằm dưới đất, nhường hơi cho cô...

Anh yêu cô, thương cô, như mạng sống mình.

Mặc dù cuộc sống còn khó khăn, nhưng Liliane cảm thấy chưa bao giờ ngào đến vậy.

Hans đi làm thợ mộc, nghề trong tay, cuộc của hai người rốt cuộc được cải thiện đôi Hans cũng dành dụm ít tiền, mấy năm mua được một căn nhà ở ngoại ô hẻo lánh.

Diện tích căn nhà rất bố trí cũng đơn xung quanh thì hoang vắng một bóng người nhưng người rất mãn nguyện.

"Liliane, cuối cùng anh cũng em một mái nhà Người đàn ông ôm lấy không ngừng hôn lên cô.

"Vâng, Hans, em hạnh phúc Liliane rưng rưng nước nụ cười nở rộ như đóa hồng kiều diễm.

Cô dựa vào vai Hans, vậy đối phương không thấy, trong đáy mắt cô vẻ hoang mang.

Chỉ là không biết, hạnh lần này, còn có duy trì được bao lâu?

Cho đến một ngày nọ, đường về nhà, Hans tình bị chó cắn, vì thương không lớn, để kiệm tiền, anh đã đến bệnh viện, hơn còn âm thầm giấu kín, không cho Liliane biết.

Đêm đó, Liliane đang ngủ bỗng nhiên giật mình giấc, màn đêm tĩnh lặng, mảnh yên tĩnh, sờ bên cạnh, giường ngủ lẽo, trong lòng lên một dự cảm chẳng lành.

"Hans?" Cô khẽ gọi, bật đèn tường, đứng tìm kiếm chồng mình.

"Ưm..."

Từ trong nhà vệ sinh đến tiếng rên rỉ nén, bóng dáng cao lớn Hans co rúm lại, miệng ho liên tục, rất khó chịu.

"Hans! Anh sao vậy!" Liliane vàng gõ cửa, định khóa, nhưng bên trong lại khóa trái, Hans nghe tiếng cô, vội vàng lại, giọng nói khàn lại kỳ lạ: "Bảo bối, đừng anh chỉ..."

"Phụt..." Chưa kịp dứt lời, giây sau, một tia bắn ra, rơi trên tấm cửa, phản chiếu trong mắt Liliane một mảng tươi, ngay sau đó, dáng bên trong ngã quỵ xuống.

"Hans...?" Đồng tử Liliane đột co rút, nỗi sợ đã lâu không thấy lại đến, cô cắn răng trái nhìn phải, nhặt lau nhà lên, dùng cán đập mạnh vào tấm kính!

Tấm kính vỡ tan tành, ra một khoảng trống, vội vàng thò tay vào, mẫm mở khóa cửa khóa trái.

Cửa cuối cùng cũng mở đập vào mắt cô, cả đều là một màu thẫm.

Trên tường, trên mặt đất máu bắn tung còn xen lẫn cả máu nội tạng, còn Hans nằm sấp trên mặt sống chết không rõ!

Liliane nhào tới, cố gắng người Hans lại, sắc anh trắng bệch như tờ hốc mắt trũng sâu, tay run rẩy của sờ lên ngực anh, trong lòng bỗng chốc lạnh

Không còn hô hấp, không nhịp tim...

Cô nhắm mắt lại, kìm nước mắt sắp trào vội vàng ấn vào ngực hô hấp nhân tạo, được vài cái, tay Hans co giật, thế dần dần có động tĩnh!

"Hans!" Liliane vui mừng gọi, khuôn mặt đối phương đang định kích động ôm người yêu vừa mới cõi chết trở về, Hans đã chết đi lại lúc này từ từ mở ra.

Đôi mắt ấy đã mất đồng tử màu xanh trong mắt chỉ còn tròng và những tia máu tươi, máy móc chuyển trong hốc mắt.

"Gàooo..." Cổ họng anh phát tiếng gầm gừ khàn không rõ ràng, làn da khốc như tờ giấy chặt vào xương, chỉ chốc lát, một người sờ sờ đã tiều tụy đến chỉ còn da bọc xương, khuôn đáng sợ.

Liliane không dám tin, một sau, hai tay Hans thành móng vuốt, cả người thét lao về phía

Vì bất ngờ không kịp phòng, Liliane bị đối đè xuống đất, đôi mắt to của cô nhìn rõ ràng, cái miệng tươi của đối phương ra, hàm răng chảy nước dãi, cắn xuống vai cô!

Trong chớp mắt, Liliane nhớ một bộ phim cô xem, trong đó cũng là thế giới đầy rẫy

Trong lòng cô tuyệt vọng dại, thì ra, đã biến thành zombie.

Mùi hôi thối ập vào gần trong gang tấc. nhắm mắt lại, trong lòng tĩnh lạ thường, thậm còn ôm chặt lấy thể lạnh lẽo cứng trên người.

Như vậy cũng tốt, anh đã chết, cô cũng không sống một mình trên này. Đã nói đời bên nhau, thiếu phút một giây cũng được.

Tuy nhiên, cơn đau dự không hề ập đến.

Cô mở mắt ra, nhìn khuôn mặt vừa quen vừa xa lạ của Hans lư trước mặt, anh đầu vào vai cô, gừ, phát ra tiếng răng khiến người ta rùng mình, dãi trộn lẫn máu đã làm cổ áo cô, đồng trắng dã của anh đầy tia máu ghê rợn, cầu run rẩy dữ dội nhưng chần chừ mãi không cắn

Trong lòng như có một lửa hy vọng được lên, Liliane rưng rưng nước nâng khuôn mặt trắng như người chết kia lẩm bẩm: "Hans, cho anh đã biến thành zombie nhưng vẫn yêu em, không nỡ làm đau, đúng không."

Hans đã biến thành zombie lên, ngón tay bấu vào vai Liliane, sức lực mẽ như muốn bóp xương cốt, miệng đóng răng cắn chặt, co giật, như thể đang giãy điều gì đó, mỗi khi sắp xuống lại có một mạnh khiến anh phải đi.

Thế là sau một hồi công, dường như anh mất hứng thú với người thể ăn trước mặt loạng choạng đứng dậy, đảo đi ra ngoài.

Liliane lau nước mắt, nhanh chạy về phòng. Cô thấy tiếng súng và tiếng cứu le lói bên cửa sổ, trong lòng lại, ý nghĩ đầu chính là, dù thế nào cũng thể để người ta phát hiện Hans đã biến thành

Không chần chừ, cô lập thu dọn quần áo, mang tất cả thức ăn bếp ra. Ban đầu muốn thay quần áo Hans, nhưng dù anh thể ăn thịt cô nhưng sức rất lớn, căn bản không cho đến gần, Liliane chỉ khoác áo khoác lên anh để che giấu vết rồi lấy mũ bảo hiểm đội đầu Hans, sau đó nhân đêm khuya, đưa Hans ngoài, vất vả lắm nhét được người vào xe.

"Ngồi cho vững, Hans."

Hai tay Liliane nắm chặt lăng, nghe thấy tiếng phá và gầm gừ không từ phía sau truyền ánh mắt kiên định.

"Em sẽ không bỏ rơi ngay cả cái chết không thể chia cắt chúng

Chiếc xe lao vun vút mũi tên rời cung, nhanh trong màn đêm, hướng phía trước đầy chông

Thế giới này sắp biến địa ngục trần gian, Liliane nào có quan tâm. cần Hans còn cạnh, cô sẽ không hãi điều gì.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận