Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 95  ·  6.3%
[XUYÊN NHANH KINH DỊ] TÌNH YÊU CHẾT TIỆT NÀY
Chương 6: Nỗi oán hận của đứa trẻ mồ côi (2)
17/07/2026 22:23· 2,440 từ

Gần như ngay lập tức, Hách ngửi thấy hơi thở của đồng trên người đối phương.

Cũng là một sự trùng hợp nhiên, nếu Esther vào vai một trẻ con thật sự lẽ cô vẫn chưa thể ra. Nhưng mà Esther chỉ mới một, mười hai tuổi lại biểu thông minh, chững chạc, ăn nói thục. Vai diễn mà bé cố gắng hết sức thể hiện chính là tính thật sự của Hách Manh.

Tuy nhiên, lúc này Esther vẫn lộ ra nhiều sơ hở, Hách chỉ cảm thấy cô khôn ngoan, điềm tĩnh không phù với một đứa trẻ ở độ này nên cũng không biểu hiện chỉ âm thầm quan sát

Esther có năng khiếu hội họa nghệ thuật rất cao lại còn tế hiểu chuyện, Kate phép cô bé sử dụng cây Piano quý giá trong nhà và dành thời gian dạy cô đàn Piano, mặc dù Blake không hiện ra mặt nhưng mua cho Esther rất nhiều cụ vẽ tranh chuyên nghiệp tiền, đồng thời tặng cô bức tranh của một họa sĩ tiếng đương thời, nói rằng mời một giáo viên tiếng về dạy cô bé.

Cô bé đột nhiên trở thành con cưng của gia đình, bố quan tâm đến cô còn nhiều hơn những gì họ cho Liliane trước đây.

Trừ người giúp việc Andy nghiêm cứng nhắc, cô bé đã phục được trái tim hầu hết mọi người.

"Liliane, lại đây, món bò bít em thích nhất này."

Trên bàn ăn, cô bé cũng quan tâm đến Liliane. Cẩn thận nhỏ miếng bò bít trước khi đưa cho Liliane.

Kate và Blake nhìn bọn họ ánh mắt yêu thương. Khi hai nhìn nhau, đều khẽ cười, lộ ra một chút dịu

Bọn họ bận rộn với công luôn đi sớm về muộn. Cả hiếm khi ngồi ăn nhau trên bàn ăn. Sau khi đến, cả hai người bọn họ giúp Esther hòa nhập với ngôi mới càng sớm càng tốt nên dành thời gian ra ở bên cô bé. Sau lần cùng ngồi ăn cơm nhau, quan hệ giữa hai người dịu đi rất nhiều, có thể như đã đạt được mục ban đầu của Kate.

... Vì một số lý do đó mà bà và Blake vốn thương nhau nhưng ngày xa cách. Bà không muốn như nên đã cố gắng tìm cách vãn mối quan hệ của hai họ.

Cũng vì vậy mà bà càng thích Esther nhiều hơn.

Liliane liếc nhìn miếng bít tết được cắt nhỏ để trong đĩa mặt, cúi đầu và ngón tay nghịch nghịch tai con bông, như thể không nhận thấy ân cần của Esther.

Cô thích bò bít tết nhưng chín kỹ, răng của trẻ con không nhai được đồ quá sống, hơn nữa sức đề yếu ăn thức ăn sống cũng tốt.

Miếng mà Esther cắt cho Liliane trong đĩa của cô bé, mới chỉ chín ba

Thịt vẫn còn chảy máu trông khác gì thịt sống.

Liếc qua khóe mắt thấy Esther đang nhìn cô mỉm cười, như không để ý gì chỉ tràn đầy quan tâm yêu

Nhưng Hách Manh nhạy bén phát ra ý đồ xấu xa ẩn của đối phương.

Là nên ấm ức ăn nó, thể bị tiêu chảy và vờ đáng thương để hút sự chú ý của bố Hay là nên tức giận lật khiến bố mẹ không hài lòng cho Esther giả vờ đáng thương?

Dưới con mắt của mọi người, tay Hách Manh từ từ cầm thịt băm lên, sau đột nhiên quay người, lật úp đĩa vào mặt Esther!

"Bang bang!"

"Ôi!"

Cái đĩa rơi xuống đất vỡ Esther hét lên, đứng dậy trên đầy máu, Kate lao ôm chặt lấy Liliane, không giấu sự hoảng sợ: "Con yêu, con sao vậy!"

Còn Blake lấy khăn giấy, im nhẹ nhàng lau vết máu trên Esther.

"Bố!" Esther nhìn ông, trong mắt đầy nước mắt và tủi thân.

Blake quay lại nhìn chằm chằm Lillian nghiêm khắc nói: "Liliane, con được làm như thế."

Giọng điệu của ông quá gay còn mang theo một chút trách lập tức khiến cho không vui: "Blake! Anh biết tình của Liliane mà, sao anh có nói con bé như vậy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuy-n-nhanh-kinh-d-t-nh-y-u-ch-t-ti-t-n-y&chuong=6]

"Anh..."

Thấy hai người sắp cãi nhau, vốn vẫn im lặng bỗng lên nhặt một miếng vụn có máu trên mặt đất, gắng đưa nó vào miệng Esther, ra những từ đơn mơ hồ rõ ràng: "Ăn, ăn!"

Ngay lập tức, trong nhà ăn tĩnh đến mức có thể nghe tiếng hít thở của ngay cả người giúp việc Andy bên cạnh đợi phục vụ đang bị tới dọn dẹp đống bừa cũng sững sờ.

"Ôi Chúa ơi!" Kate há hốc kinh ngạc, không thể tin nổi "Liliane, con có thể được rồi!"

Lillian chưa bao giờ mở miệng kể từ khi bị mắc bệnh kỷ, chỉ khi tức mới la hét om sòm.

Không ai ngờ rằng vào lúc Liliane lại mở miệng nói chuyện!

Họ không khỏi mong chờ nhìn tác của hai đứa trẻ, hy Liliane sẽ thốt ra nhiều từ đơn hơn nữa.

Toàn thân Esther nhếch nhác, bộ áo yêu thích của cô bé đầy dầu mỡ, khuôn bẩn thỉu, cô bé tức đến run nhưng bố mẹ đang nhìn chằm, cô bé không dám nổi nhìn cái tay nhỏ bé trắng đưa miếng thịt đến mặt trong lòng không biết làm sao.

Ăn hay không ăn?

Blake đưa tay ngăn Liliane lại nói: "Bỏ đi, Esther, con đừng Liliane không hiểu chuyện."

Kate trầm giọng nói: "Lillian chỉ bày tỏ tình yêu thương với thôi! Anh không con bé đang nói chuyện Esther!"

Còn Esther vốn muốn gạt tay ra, lập tức đổi ý khi thấy lời bênh vực Kate.

Cô bé nở nụ cười, trông vui vẻ, đưa mặt về phía thịt nói: "Cảm ơn chị rất vui..."

"Bịch."

Chính ngay lúc Esther định ăn thì Liliane đột nhiên buông tay miếng thịt rơi xuống ngơ ngác nhìn bố mẹ sau đó nhìn miếng thịt như vô tình đánh rơi, cái miệng mím lại như đang sắp khóc.

"Andy, giao cho bà đó." Kate vàng kêu Andy dọn dẹp, vừa vừa hôn Liliane, nhẹ dỗ dành: "Cục cưng ngoan, đừng trên đĩa còn rất nhiều thịt."

Người mẹ nhẫn nại chăm sóc gái, đáng lẽ ra cảnh tượng thật ấm áp và động nhưng nụ cười trên mặt đã biến mất khi bị bỏ qua một bên, từ đáy lòng lên cơn tức giận vì bị gạt, cô bé không nén được bỏ chạy.

Lúc quay người lại do động quá mạnh đã vô tình làm ngã xuống đất phát tiếng động lớn.

Cơ thể gầy gò của Liliane vòng tay Kate run lên dữ Kate ôm chặt và an: "Không sao đâu, con yêu."

Bà ngẩng đầu lên liếc thấy lưng Esther đang chạy, cau mày hài lòng nói: "Có với Esther vậy? Trước đây có vẻ được giáo dục khá Hôm nay chẳng ra làm sao

Blake nói: "Vừa rồi quần áo con bé bị bẩn, chắc là về phòng thay đồ."

Kate nhìn chăm chú Blake, chẳng sao có chút không vui đối sự bênh vực Esther người chồng luôn không thể hiện xúc trên mặt.

Ba người tiếp tục bữa tối dang dở nhưng bàn ăn không không khí ấm áp trước, chỉ còn lại sự im

Liliane cuộn tròn trong lòng mẹ, mắt xuống để chặn một tia trong đáy mắt cô.

Cô đã không nhìn nhầm, trước bỏ chạy Esther đã ném cho một ánh mắt đầy tị và căm hận sâu sắc.

Đêm đó, Liliane tỉnh dậy từ giấc ngủ say. Cơ thể cô giữ được bản năng sót lại từ ngày tận thế Khi có người đến gần, sự giác cao độ khiến cô tỉnh

Nhưng cô vẫn không nhúc nhích, chí mắt còn không mở.

Trong bóng tối, chỉ có thể giác được có người đứng trước cúi người nhìn chằm vào cô, ánh mắt như rắn nuốt nọc độc, rít lên liếm làn da bị lộ ra ngoài, vẻ lạnh lùng.

"Liliane, em ngốc thật hay em giả vờ ngốc?" Người đó cúi thổi vào tai Liliane, lập tức cô sởn gai ốc, cơn ớn lạnh chạy dọc sống

Nhưng cô vẫn giữ nguyên ngủ say, nhịp thở đều đặn thay đổi.

"Chị không quan tâm em hay không." Khác với giọng nói trẻo cẩn thận của nữ ban ngày, giọng nói bên Liliane lúc này u ám lạnh mang theo sát khí lạnh thấu "Em đừng có mà cản trở của chị. Tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe chị, không..."

Lilian nhắm mắt cảm nhận thấy đôi bàn tay lạnh như rắn sờ vào cổ cô, giây lát, toàn bộ lông trên dựng đứng, hai bàn tay cô dưới chăn bấu chặt lấy đùi, nén bản năng tự vệ.

Esther tiếp tục nói: "Nếu không, sẽ giết từng người nhà của trước mặt em cho xem."

Giọng nói trẻ con của thiếu nói từng chữ một, nói ra lời tàn nhẫn và máu một cách điên cuồng.

Thật thú vị. Liliane thầm nghĩ mở mắt ra vào lúc chắc chắn sẽ nhìn cặp mắt đỏ rực như ma trong bóng tối và khuôn mặt vẹo hung ác của Esther.

Esther đe dọa xong cũng không lại lâu mà lặng lẽ đi

Cánh cửa phòng nhẹ nhàng đóng Lillian từ từ mở mắt, nhìn chằm vào bóng tối vô, trên môi nở nụ cười đoán...

Vậy mà lại đến đe dọa đây, từ trước tới nay cô đối xử người khác như vậy.

Esther này không đơn giản.

Cũng đúng thôi, nửa đêm ẩn bên cạnh giường còn mang theo định giết người, Liliane rằng vừa rồi nếu tỉnh dậy, điên Esther này sẽ thật sự ra chuyện bóp cổ cô đến

Những hành động vừa rồi không một đứa trẻ chút nào.

Quả nhiên vẫn nên nhanh chóng Esther ra càng sớm càng tốt... lật người chìm vào ngủ yên bình.

Sau đó không biết có phải lời đe dọa của Esther có dụng hay không, Liliane càng thân thiết với cô bé Và cũng chỉ khi ở bên mới thốt ra vài từ không rõ ràng, còn biết gọi cả ngày bám lấy

Điều này đương nhiên khiến bố vui mừng khôn xiết, mà ở mặt bố mẹ, Esther dáng vẻ của một người tốt, chăm sóc Liliane rất chu

Ai không biết thoạt nhìn còn sự tưởng hai người là chị ruột.

Trong khi bệnh tình của Liliane được cải thiện thì cùng lúc Esther cũng dần bộc một số điểm kỳ lạ.

Mặc dù tủ quần áo của chứa đầy những bộ quần đẹp do bố mẹ cho nhưng cô bé vẫn nhất mặc quần áo trẻ em giống từ thế kỷ trước thời những niên 80, rồi còn khăng khăng mình khác biệt với người. Bởi vì cách ăn kỳ lạ nên cô bé xuyên bị các bạn trong trường nhạo, sợi dây buộc quanh cổ cổ tay không bao giờ ra trước mặt người thậm chí còn không được chạm

Thậm chí cô bé còn...

"Blake!"

"Kate... anh yêu em!"

Đêm khuya, trong phòng của Kate Blake vang lên tiếng thở hổn khiến người nghe mặt tía tai, hai người đang trong say đắm, bỗng nhiên cơ thể cứng đờ, ôm chặt lấy cánh khỏe mạnh của Blake, ngăn hành của đối phương lại, ra ngoài cửa có chút sợ rồi nói: "Bên ngoài người!"

"Chết tiệt!" Đang vào lúc quan bị cắt ngang, Blake hít sâu hơi, lầm bầm chửi ngừng động tác lại quay đầu thì thấy trong bóng tối cánh phòng vẫn đóng chặt: "Làm ai? Em lại hoa mắt rồi!"

Blake trách móc, đây không phải đầu tiên, lần trước hai người thời khắc mấu Kate cũng đột nhiên nói có nhìn trộm ở khe cửa.

Vẻ mặt Kate hơi thay đổi, chấp nói: "Anh không tin em Em nhìn không nhầm, sự có một đôi mắt, từ cửa nhìn chằm chằm chúng ta, ngay kia!"

Blake bị những lời nói nhảm Kate làm cho hết hứng thú, mình nhanh chóng giải quay lưng về phía bà, dùng điệu không cảm xúc nói: "Gần em mệt quá rồi còn bị giác, đi ngủ sớm đi."

Ông nhanh chóng chìm vào giấc Để mặc Kate cùng tấm ga giường ngày càng lạnh ánh nhìn chằm chằm về hướng nhà, trái tim cũng trở nên giá theo.

Rõ ràng đã cố gắng nhiều thế, bà đã đến gặp bác tâm lý và uống nhưng cuối cùng Blake vẫn không bà, vẫn xa lánh bà. Có như dù thế nào đi nữa mối quan hệ của bà với cũng không thể hàn được.

... Không, thật ra nói một chính xác hơn thì mối quan vợ chồng của họ không thể hàn gắn được từ năm trước.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận