Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 95  ·  3.2%
[XUYÊN NHANH KINH DỊ] TÌNH YÊU CHẾT TIỆT NÀY
Chương 3: Ngày tận thế Zombie (2)
17/07/2026 22:23· 2,655 từ

Hai năm trôi qua.

Bóng đêm đã buông xuống, vì sao thì lấp trên trời. Ở nơi vu, có một ngọn lửa trại bập bùng cháy.

Bên cạnh đống lửa là người. Người con gái người gầy gò, mái ngắn gọn gàng, dù gầy yếu vẫn không thể che giấu được mạo thanh tú.

Người bên cạnh cô đeo bảo hiểm, áo khoác còn khá sạch sẽ, là hành vi kỳ lạ, hai ôm một thứ gì đó bê máu gặm nhấm một cách thuồng, đến cả sợi dây buộc trên cổ tay, nối với cô gái cũng bị lê trên bãi cỏ, phát tiếng sột soạt.

Liliane nhai miếng bánh mì ngắc, trên mặt mang nụ cười dịu dàng: hôm nay anh ăn có ngon không?"

Người bên cạnh không trả đang tham lam nuốt phần thịt người, tiếng cắn xương cốt vang lên răng trong đêm khuya tĩnh mịch khiến ta rợn tóc gáy.

Liliane đã quen với điều

Sau khi đại dịch zombie phát, đây đã thứ hai. Con người thiết lập một số trại tị nhưng cô phải đưa Hans đi sống một cách ẩn dật tránh bị người khác phát ra và làm hại anh.

Vì vậy, trong những năm cô gần như phải tránh con người, lại phải tìm kiếm thức ăn, cuộc vô cùng khó khăn.

May mắn là có Hans bên cạnh, lũ zombie như cũng bỏ qua nhờ vậy mà cô mới có sống sót.

Zombie Hans gặm xong một tay người, không hài mà gầm gừ với để lộ hàm răng nanh nhuốm Liliane thở dài, lấy khăn tay sạch vết máu trên miệng tay cho anh, trong lòng áy náy: "Xin lỗi anh em không còn gì ngon anh ăn nữa."

Không biết vì lý do Hans không cắn cơn đói bản năng zombie gần như hành hạ anh giây từng phút.

Mỗi khi đói đến cực anh sẽ nổi cơn nộ, lao về phía tập trung đông người. Sức lực anh lại rất lớn, Liliane bị kéo lê đi, suýt chút thì bị lộ trước mặt người.

May mắn là sau đó phát hiện ra, chỉ cho Hans ăn thịt anh sẽ yên lặng trong một thời gian.

Vì vậy, cô bắt đầu mục tiêu sang những sống sót khác.

Lúc đầu, cô không nỡ giết người sống. đưa Hans lẩn trốn, thấy người nào đó bị zombie công chết, cô sẽ xuất hiện zombie đi, cướp lấy chiến phẩm của chúng mang về Hans.

Nhưng thời tiết nóng bức, thể không bảo quản bao lâu sẽ bị hủy bốc mùi, Hans cũng không hứng thú.

Để Hans không bị đói, đành phải ra tay lùng những người sống

Cô thường chọn những thị nhỏ hẻo lánh, thỉnh gặp người đi một liền dùng nhan sắc dụ dỗ, đó ra tay khi đối phương cảnh giác.

Năm đầu tiên còn dễ nhưng đến năm thứ của ngày tận thế, người gần như đã vào hết căn cứ lớn, rất ít người thang bên ngoài.

Có khi mấy tháng liền gặp được một người nào, Liliane bất đắc phải "bớt xén" khẩu phần ăn Hans.

"Gừ..." Hans phát ra tiếng gừ khó nhọc từ cổ họng, đi đi lại, như đứa trẻ đang thể sự bất mãn của mình.

Biết anh chưa no, Liliane đau lòng, do dự chút, lấy từ trong lô ra món đồ ăn cuối chuẩn bị cho anh: "... Đây phần cuối cùng rồi, anh đi. Nghe nói gần đây một căn cứ nhỏ của người sống sót, ngày mai sẽ thử đi săn."

Thứ cô đưa ra, rõ là một cái đầu người, bị cắt đứt cổ, máu đã khô đen, nhìn biết đã chết từ lâu.

Nhìn kỹ, có vẻ là người đàn ông trẻ mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt, dường như không mình lại chết trong tay người gái yếu đuối này.

"Hans" gầm gừ, ôm chặt đầu lâu một cách khích, vùi đầu ăn nghiến.

Răng của anh rất cứng, lại khỏe vô cùng, dàng cạy mở hộp lộ ra phần óc bên trong đỏ lẫn lộn.

Liliane trìu mến nhìn anh, đây là món ngon zombie yêu thích nhất.

Thân thể bình thường chỉ thể khiến Hans giữ bình tĩnh một tuần, não người lại có thể khiến không bị cơn đói hành hạ vòng một tháng, thậm chí vài tháng, còn có tác chống phân hủy, ăn vào thể làm chậm tốc độ rữa của cơ thể.

Hans cúi đầu, há to đối diện với món yêu thích nhưng ngay khắc món ngon sắp vào miệng, lại do dự, môi mấp máy, lúc sau, anh bưng nửa lâu còn nguyên phần óc, về phía Liliane.

"Hans!" Liliane nhìn vẻ mặt tiếc của anh tay kiên quyết giơ nước mắt tuôn rơi.

Liliane lao đến ôm chầm anh, vừa khóc vừa rỡ: "Hans... Hans! Em anh vẫn còn nhớ em, anh hồi phục, đúng không."

Cô gần như đã tuyệt Hai năm qua, ngoại việc không cắn cô, không khác gì những con zombie

Nhưng trong lòng cô vẫn có một niềm tin, không cắn cô, chắc là do một bản năng sâu nào đó vẫn còn nhớ đến

Chỉ cần chờ đợi thêm thời gian nữa, biết một ngày nào đó sẽ khôi phục lại lý trí.

Không ngờ, ngày này lại một cách bất ngờ vậy.

Để dành phần ngon nhất cô, đó là thói đã ăn sâu vào thịt của Hans.

Trước đây khi họ rất khổ, chỉ mua được chiếc bánh mì kẹp anh sẽ ăn phần bánh mì, thịt gà để dành cho cô.

Mà bây giờ... Món não ngon lành đang trước mặt, là một zombie, anh lại có thể từ đưa cho cô.

Đây quả thật là món quý giá không bằng.

Liliane vừa khóc vừa đẩy lâu trả lại cho dịu dàng dỗ dành: yêu, em không ăn đâu. Anh đi."

Hans không hiểu tiếng người, cô không ăn, liền về mà kiên trì đầu lâu vào miệng cô, Liliane cuống né tránh, bị phần não dính đầy mặt.

Nhưng cô lại cười rất vẻ: "Đừng náo nữa, haha"

"Gừ!"

Anh không vui, không hiểu sao con người này không ăn thứ ngon vậy, tức giận ném cái đầu trống rỗng xuống đất, thứ đó lông lốc, đôi mắt vẫn trừng nhìn lên bầu trời kịt.

Đột nhiên, mặt Liliane bị bàn tay lạnh lẽo ngắc nâng lên, cô ngạc ngẩng đầu, Hans ở ngay mặt, đôi đồng tử trắng dã lẫn tia máu của anh đẫn chuyển động, làn da héo xám xịt, lộ ra răng nanh --

Liliane cảm nhận được hơi tanh hôi xộc vào giây tiếp theo chỉ thấy má mình lạnh toát.

Hans tham lam mà cẩn thè lưỡi đen ngòm, dàng liếm láp vết dính trên mặt Liliane.

Trước đây khi còn là anh rất thích trêu cô như vậy. Vào sinh nhật của cô, anh mua bánh kem vị cô yêu thích, ánh mắt dịu dàng mà chế nhìn cô như thể nuốt chửng cô, ngón tay kem bôi lên mặt cô, đó liếm sạch từng chút

Chất chứa tình yêu sâu không thể diễn tả lời, khiến cô luôn nhận được tình yêu chiếm hữu anh.

Còn bây giờ...

Hơi thở trong miệng anh hề dễ ngửi, toàn mùi hôi thối; chiếc ẩm ướt lạnh lẽo liếm trên cũng lạnh toát.

Nhưng Liliane lại cảm thấy ngào như mật. động, nhắm mắt yên để mặc anh liếm láp, tận sự gần gũi với người yêu, mật như thể đã cách cả một đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuy-n-nhanh-kinh-d-t-nh-y-u-ch-t-ti-t-n-y&chuong=3]

Thật tốt, vẫn là Hans, yêu thương cô, không để cô nhịn đói, dù bản thân biến thành zombie, sẽ không làm hại cô.

"Hans..." Cô thì thầm, không được mà nghiêng đầu lên đôi môi vừa thuộc vừa xa lạ kia.

Tuy nhiên, đối phương lại nhiên lùi lại, nghiêng né tránh không cho hôn, như thể đang kiêng dè gì đó, nhe răng gầm thét, cổ họng phát ra tiếng gừ đe dọa.

Liliane không hề sợ hãi, xoa đôi môi của đột nhiên hai mắt lên, nở nụ cười ngọt ngào: sợ lây sang em sao, không đâu, em không sợ."

Lần này Hans nhất quyết chịu thân mật với nữa.

Liliane thở dài nhưng cũng quá thất vọng.

Thu hoạch của tối nay đủ nhiều rồi... như có thể mong trong tương lai không xa, Hans hoàn toàn khôi phục lại lý

Cô có đủ kiên nhẫn, sống chật vật của tận thế này, cũng khó khăn mấy.

"Để em nhặt đồ ăn anh." Cô đứng dậy vài bước, cúi người nửa đầu lâu bị rơi xuống

Đôi mắt và những thứ trong não, cũng ngon không thể lãng

"Hans, anh xem --"

Cô cầm cái đầu lâu sợ, mỉm cười xoay ra hiệu cho Hans lại nhìn thấy một màn khiến hồn xiêu phách lạc --

Sau lưng Hans, cách hai không xa, có một đang chĩa súng vào

"Đừng --"

"Đùng!"

Tiếng súng xé gió vang cùng với tiếng hét tai, vang vọng khắp trời đêm.

Liliane ngây người nhìn Hans nhiên xuất hiện một máu trên trán, nét vẫn còn đờ đẫn, rồi ngã xuống trước mặt cô.

-- Thế giới của Liliane, nháy mắt chìm vào lặng.

"Này! Cô gái trẻ, cô sao chứ!"

Có người đang lớn tiếng gì đó, còn nhiều người chạy về cô, trên mặt mang theo vẻ tâm.

"Cô gái trẻ, sao cô ở đây một mình?"

"Ơ, cô bé này xinh thật đấy."

"Không đúng, con zombie này cùng với cô ta! người nhìn kìa!"

Tiếng lên đạn đồng loạt lên, tất cả mọi đều chĩa súng về cô, cảnh giác và nghi ngờ.

Trên cổ tay hai người còn buộc dây thừng, mắt là biết là một giuộc.

Có người lật con zombie chết hẳn ra kiểm đám đông xì xào tán.

"Biến đổi chắc cũng được một năm rồi."

"Quần áo còn khá sạch có vẻ được chăm thường xuyên. Hừ, đối một con zombie mà còn cẩn như vậy."

Ánh mắt đầy ác ý đến, lời đồn đại ngớt.

Cũng có người phát hiện điểm nghi vấn: "Trước không phải là không ai nuôi zombie nhưng thông thường đeo bịt miệng và găng tay, bị cắn bị cào. Nhưng người xem, con zombie này không có gì cả! còn buộc dây thừng! Tại cô ta không sợ bị

"Chẳng lẽ zombie đã có trí?" Đám đông náo trong mắt mọi người lên tia sáng phấn khích, căn của bọn họ đã nghiên cứu thanh rất lâu rồi, liên thất bại, chứng kiến zombie chiếm lĩnh toàn bộ Trái không ngờ lại nhìn thấy vọng cuối cùng của nhân đây!

"Này," một khẩu súng lạnh cứng rắn dí vào buộc Liliane ngẩng đầu đó là một người đàn ông tuấn, là người lãnh đạo của đội.

Anh ta bình tĩnh chất "Con zombie này hệ gì với cô, sao nó không cắn cô?"

Thật ồn ào... Liliane thẫn nghĩ, thật ồn ào. muốn tất cả mọi im miệng lại.

Vẫn là Hans của cô yêu nhất.

Nuốt khan, Liliane dùng ánh ai oán nhìn người ông, đưa tay che khóc nức nở: "Đó là anh tôi..."

Đám đông đột nhiên trở im lặng một cách thường.

Đó quả thực là một con gái rất xinh dù cho cuộc sống khăn của ngày tận thế cũng thể che lấp được dung mạo đẹp của cô, bộ quần không vừa người bó sát thân hình mảnh mai, mái ngắn màu bạch kim dán vào gò má gầy gò, khóc trông vô cùng thương, khiến người ta không khỏi lòng thương xót.

Cô đau đớn khóc lóc: và anh trai từ đã sống nương tựa nhau... Anh ấy biến thành zombie không chịu cắn tôi làm hại làm sao tôi có thể tâm đưa anh ấy đến thí nghiệm để anh ấy đựng đau đớn!?"

Người đàn ông dẫn đầu lặng nhìn chằm chằm cô, ánh mắt dò "Xin lỗi." Những người xung quanh lẽ siết chặt vũ khí trong đề phòng cô gái đột ra tay.

"Nhưng tôi không trách các Liliane nước mắt lưng nhìn anh ta, nhẹ nói: "Phải trốn tránh con người sinh tồn, tôi cũng đã trải rất nhiều khổ cực, đôi thậm chí còn muốn từ

Lời còn chưa dứt đã nghẹn ngào nuốt xuống. dáng vẻ tiều tụy, gò của cô, ai cũng hiểu hoàn cảnh khó khăn mà cô trải qua, cũng như tiếng như trút được gánh nặng này của cô, sự cảnh trong lòng họ cũng vơi phần nào.

"Cô tên gì?" Người đàn dẫn đầu lần này lỗi có phần chân hơn, cởi áo khoác của mình nhàng khoác lên vai cô, che phần da thịt lộ ra "Tôi tên Rick, bây giờ chỉ có một mình... Hay cô gia nhập cùng chúng

"Được sao? Vậy thì tốt Liliane mừng rỡ ngẩng nhìn thấy sự yêu nảy nở trong mắt đối phương, lòng lại lạnh lùng.

Liliane không có dị năng, chất cũng rất yếu nhưng dường như tất các kỹ năng đều được cộng ngoại hình và EQ, luôn có dễ dàng mê hoặc lòng

"Rick, lại đây!" Người đàn cầm nỏ bên cạnh, ria xồm xoàm đột lên tiếng gọi Rick, lạnh lùng hiệu cho anh ta, chỉ xuống vào chiếc đầu lâu trống đã bị ăn mất phần

Rick đi tới nhìn thoáng ngồi xổm xuống sờ độ cứng của xương sắc mặt hơi thay đổi, đột quay đầu chĩa súng thẳng vào gái!

"Cạch!"

Nhìn thấy hành động của ta, tất cả mọi đều đồng loạt lên chĩa súng về phía Liliane đang bao vây, Rick quát lớn: "Cô cho anh trai cô ăn? nữa không phải đầu zombie, lại là đầu người!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận