Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 95  ·  1.1%
[XUYÊN NHANH KINH DỊ] TÌNH YÊU CHẾT TIỆT NÀY
Chương 1: Hách Manh không manh
17/07/2026 22:23· 2,712 từ

Màn đêm bao phủ, trăng soi rọi, ánh trăng ảo trôi tùy ý, thành phố chìm trong yên

Vào một đêm như vậy, nên cuộn tròn trong tay ấm áp của yêu, có một giấc mơ yên và ngủ ngon cho tận bình minh.

Nhưng thật tiếc, cô chưa giờ được may mắn thế.

"Tại..sao?" Người đàn ông cao đối diện lúc ôm ngực ngã xuống máu đỏ tuôn trào rất tràn ra khắp mặt đất, mắt đỏ ngầu hung dữ lồi nhìn chằm chằm vào phụ nữ, không thể được.

Người phụ nữ trước mặt ta mặc một chiếc ngủ màu hồng ôm cơ thể quyến rũ, máu theo lưỡi dao màu trắng tay cô nhỏ xuống sàn, những sen đỏ nở rộ ra theo bước chân cô.

Người phụ nữ từ trên nhìn xuống anh ta: sao hả?"

Nụ cười khúc khích của in sâu vào con dần dần giãn ra anh ta, đáng sợ như Chết cầm lưỡi hái. Anh mãi không hiểu nổi rõ ràng khi chìm vào giấc hai người họ còn nhau thắm thiết, tại sao khi dậy sau cơn đau dữ dội bản thân đã phải gặp nguy rồi.

"Tôi cũng muốn hỏi tại Người phụ nữ hơi người về phía trước, mắt sâu không thấy đáy: rõ ràng nói là muốn tôi. Nhưng tại sao lại đi người khác, lại còn tiếp tục giữ quan với tôi? Anh coi tôi là gì hả?"

Người đàn ông nằm trên đất, khuôn mặt xám hiện lên sự tuyệt và hối hận, lồng ngực phồng thở dốc, cái chết đến gần.

Nếu thời gian có thể ngược lại, anh ta không bao giờ chọc đến cô nữa, đáng tiếc... đời này không có thuốc hận.

Người phụ nữ mỉm cười xuống người đàn ông đến khi anh ta hơi thở cuối cùng. Ánh lạnh lẽo xuyên qua khung sổ rơi xuống đất chiếu lên anh ta, khuôn mặt trai tăng thêm một hồng hào.

"Thật đáng tiếc."

Người phụ nữ thở dài, nhớ đến lần đầu nhau, anh ta mặc choàng bác sĩ màu trắng, độ ngời ngời, đôi mắt tình cảm dưới cặp kính gọng

Anh ta nhướng mày cười "Một cô gái xinh như này, có vấn về tâm lý gì chứ? phải là quá tự luyến chứ."

Cô nhịn không được mà cười, anh ta ngây trong giây lát, từ một lòng chung tình với nhớ mãi không quên.

Cô nói với anh ta lạnh lùng ích tính chiếm hữu cao, quan bất chính, điên cuồng trí. Nhưng anh ta cảm sự cố chấp cuồng loạn của nếu có thể rơi trên người anh ta sự may mắn cả đời như được sủng mà lo vậy.

Anh ta điên cuồng theo từng bước áp sát, chắc chiến thắng còn cuối cùng cũng không thể đỡ nổi, sau đó là luân, đúng như ý của anh

Một đêm triền miên, kết thành đôi. Anh ta ve tóc kết, ánh ngẩn ngơ, hứa sẽ yêu cả đời không bao giờ đổi, thề rằng tình yêu này tồn tại mãi mãi.

Hai người yêu nhau, chung với nhau. Cô tưởng tình yêu có thể dài mãi mãi, người yêu luôn ở bên cạnh mình. ngày đều nhấm nháp hương vị phúc.

Tuy nhiên, ngày vui không dài được lâu, gia anh ta phát hiện chuyện của bọn họ. Như dự tính, anh ta cãi cắt đứt quan hệ với người

Làm sao một gia đình nổi tiếng lại thể chấp nhận một phụ nữ mắc bệnh tâm như cô? Làm sao họ thể để vết nhơ là vấy bẩn ngưỡng cửa quang của họ?

Anh ta đã tranh đấu mình vì cô, quỳ mặt bố mẹ thề chỉ cần cưới được cô, ta chấp nhận bị đuổi khỏi nhà.

Cô sẵn sàng rửa sạch nhơ cho anh ta, muốn làm một cặp chồng bình thường, yêu thương nghi ngờ.

Thế là anh ta bị đi, hai người nắm nhau thật chặt, chuyển căn biệt thự sang trọng ngôi nhà nhỏ chật hẹp ào. Hoàn cảnh giản dị không ngăn cản được tình nồng cháy trong lòng trẻ tuổi.

Khi đó, họ đã nghĩ thể nắm tay đến già.

Nhưng người nhà của anh vẫn không chịu bỏ

Đúng vậy, anh ta còn có triển vọng, là con trai trưởng nhiều người mong đợi trong đình, đồng thời là trụ cho sự phát triển của bệnh Từ thị, sao có nói từ bỏ là bỏ được.

Họ cố gắng hết sức cản trở tình yêu hai người.

Anh ta bị đuổi khỏi viện, trên đường phố ra tin đồn rằng bác sĩ nổi tiếng cùng bệnh nhân của mình ở nhau. Làm sao có bệnh viện dám dùng một bác có hành vi sai như vậy?

Anh ta không thể làm sĩ, chỉ có thể sống bằng những công lặt vặt. Sự vất vả anh ta không được đền xứng đáng, anh ta còn phải cô, gánh nặng trên quá lớn khiến hàng khó có thể ngủ yên.

Cô ngỏ ý muốn đi kiếm tiền nhưng anh thẳng thừng từ chối.

Anh ta không thể chịu việc cô nói chuyện những người đàn ông không chịu được việc cô người khác. Ban ngày đi anh ta nhốt người phụ nữ trong nhà, trìu mến rằng anh ta không để cô ra ngoài chịu khổ, cô tùy tiện ra ngoài sẽ nguy hiểm. Chỉ là ánh mắt ta né tránh để che đậy u ám ở trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuy-n-nhanh-kinh-d-t-nh-y-u-ch-t-ti-t-n-y&chuong=1]

Cô xinh đẹp và quyến đến mức ai nấy cô ngay từ cái đầu tiên. Làm sao anh có thể yên tâm để xuất đầu lộ diện rồi bị người đàn ông khác thích?

Dục vọng độc chiếm của ông trỗi dậy cũng khác nhiều so với nữ.

"Cứ như vậy đi." Cho mất đi tự do, cũng không cảm thấy khổ, chỉ cần có tình của anh ta, cô cam tình nguyện.

Nhưng ngày qua ngày không hồi kết, người đàn bấy lâu luôn sống cảnh sung sướng cuối cùng chẳng thể chịu đựng được

Vì vậy anh ta nói tạo cho cô một bất ngờ. Cô vui vẻ mong chờ khoảnh anh ta quỳ xuống cầu Chỉ cần một chiếc nhẫn cũng thể trói buộc trái cô.

Nhưng thứ cô chờ đợi lại là những lời lỗi của anh ta.

"Anh xin lỗi, anh muốn em một cuộc sống đẹp, không muốn em bận bởi cơm áo gạo Anh xin lỗi, anh sắp hôn rồi. Nhưng anh vẫn yêu em tin anh đi! chỉ muốn về nhà, tiền rồi sẽ tiếp tục nuôi Anh làm tất cả những điều vì em! Em nhất định có hiểu đúng không!"

Anh ta ôm lấy đôi mềm mại mịn màng cô, đôi mắt anh chứa đầy dục vọng và độc chiếm tham lam.

Anh ta tin chắc rằng yêu anh ta không lay chuyển được, có chuyện như vậy cũng thể rời xa anh.

"Đương nhiên là em hiểu." mỉm cười, trái tim dường như bị thủng lỗ, máu chảy lênh láng.

Đây chính là thứ tình anh ta nói cô, thật sự cười.

Một đêm điên cuồng, anh tùy ý bộc lộ của mình đối với còn cô dịu dàng nhận quyến rũ động lòng người.

Nửa đêm, người phụ nữ lẽ đứng dậy, từ bếp lấy ra một dao gọt hoa quả sắc nhằm thẳng vào người đàn đang ngủ say đâm ngập cán không chút do dự.

Động tác bình tĩnh thành nhìn qua không thể một lần mà

Đương nhiên cô biết đây phải là lần đầu

Là lần thứ bao nhiêu Người phụ nữ nhàm xoắn một lọn tóc trước ngực, vừa ngâm nga đếm: "1, 2...5, 6" có không nhớ nổi.

Nhưng cô vẫn nhớ vị tâm lý đầu cô gặp hồi đó.

Sau khi kiểm tra tâm xong, anh ta nói cô rằng cô bị tâm thần nặng, mắc chứng tưởng đáng sợ. Nhưng anh vẫn yêu cô không chút do

Anh ta thâm tình chân cười vui vẻ, nói dục vọng độc chiếm cô rất tốt, có thể anh ta cảm thấy trong phút mỗi giây đều được bao bởi tình yêu.

Nhưng sau khi hai người bên nhau được một gian, anh ta không chịu đựng được nữa. Anh nói tình yêu của cô anh ta ngột ngạt không thở anh ta cầu xin hãy buông tha và thoát cho anh ta.

"Tại sao chứ?" Cô hoang không hiểu. Tại sao cách của cô vẫn vậy không hề thay đổi thái độ của anh ta đột nhiên thay đổi?

Nhưng cô luôn tâm lý lòng người, anh ta cái gì, cô cho đó.

Vì vậy, một lưỡi dao bén sáng loáng đã lại cho anh ta giải thoát vĩnh hằng.

Tiếp đó là người thứ thứ ba...

Cô dần dần hiểu rằng họ yêu cô, sự cuồng cố chấp của cũng là một loại tình nhưng khi họ không còn thì cô hoàn toàn kẻ điên.

Lần nào cô cũng dành tình yêu của mình, đổi lấy sự vĩnh Nhưng dường như không thể khỏi sự trêu đùa của phận.

"Đã chết rồi." Người phụ nhìn chằm chằm vào ta một lúc lâu, định người đàn ông này chết chết thật rồi, mới tiện ném con dao dính máu

"Anh hỏi em tại sao?" phụ nữ thấp giọng bẩm, từ từ cúi thân thể cứng ngắc của ta, hôn lên môi tím lạnh lẽo của anh ta, giữa đôi môi chạm nhẹ cô hài lòng thở

"Bởi vì em yêu anh."

Tình yêu là độc chiếm, yêu là sự hủy Tình yêu là duy tình yêu là không gì chuyển.

Đó là tình yêu của

Cái tình yêu chết tiệt

--------------------------------

Cô gái tỉnh dậy từ giấc mộng, lười biếng vai đón ánh nắng rỡ của ngày mới.

Cô nhanh chóng xuống đất đồng phục, bộ quần bởi vì giặt thường nên đã hơi bạc màu, tay áo cũng bị ngắn đoạn, để lộ cổ tay nhỏ

Đi đến phòng khách trống trên bàn trà có chiếc hộp màu nâu, trước dán một bức di đen trắng hình vuông.

Cô gái thắp ba nén cầm trước ngực vái lão có khuôn mặt từ trong ảnh, cô cắm vào lư hương, khóe miệng lên xuất hiện lúm đồng tiền yêu nói: "Chào buổi bà ngoại."

Sau khi tế bái người xong, cô bước vào vệ sinh nhỏ hẹp.

Đứng trước gương đánh răng, sáng mờ nhạt phía đầu phản chiếu dáng cô gái trong gương. Mái đen dài ngang vai, vẻ ngoan ngoãn dễ thương, đôi mắt tròn như mắt mèo, vì không đủ dinh nên gầy đến mức lộ ra cằm nhọn.

Đánh răng rửa mặt xong, vào bếp lấy cốc lạnh uống thay bữa

Cô đeo cặp sách lên, cửa, quay lại căn phòng trống, nhỏ nói: "Con đi học đây."

"Rầm" Tiếng đóng cửa vang giọng nói ngọt ngào cô gái vang vọng căn phòng trống nhưng không ai đáp lại.

Đến ngã tư đợi một thì thấy cách đó xa một cô gái dài cũng mặc đồng phục vậy đang chạy tới, lập vui vẻ chào, "A Lạc, chào sáng~"

"Chào buổi sáng" Cô gái Lạc có khuôn xinh đẹp, nghiêng đầu cười với cô. Ánh sáng mai lặng lẽ chiếu lên mặt cô, cả thế giới dường đột nhiên trở nên sáng hơn.

Đối phương nhét bánh mì sữa vào tay cô nói: "Cầm lấy."

Hách Manh hơi dừng lại, mắt cong lên thành vầng trăng khuyết nói: ơn."

Lê Lạc vội vã kéo về phía trước, thúc "Đi nhanh lên, sẽ muộn mất."

"Được!" Hơi ấm được truyền từ lòng bàn tay chặt của đối phương, còn lại Hách Manh cầm ấm, áp sát lên làn lạnh giá của mình, giống như con mèo vừa ăn cá, vẻ mặt hạnh thỏa mãn.

Cuối cùng cũng kịp vào trường trước khi muộn đi đến lớp ngồi chỗ của mình. Lê Lạc sách buổi sáng học. Ở cạnh, Hách Manh nhân lúc giáo chưa tới tranh thủ gian ăn sáng.

"A Lạc~"

Một cô gái tóc ngắn sức sống đi đến Lê Lạc, chắp hai lại, chớp chớp đôi mắt xoe, nũng nịu nói: "Bây phải nộp bài tập về nhà mà tớ vẫn chưa môn Toán và môn không còn thời gian nữa. Hic A Lạc cậu là tốt nhất

"Cậu đó, tối qua lại tiểu thuyết chứ gì." Lạc lắc đầu, lấy bài tập Toán đưa cho ấy mượn: "Lần này tớ giùm cậu, lần sau không được thế nữa."

"Hi hi, yêu cậu nhất~muahh~" gái hôn gió rồi vẻ quay lại chỗ để chép bài tập của Văn.

"A Lạc, cậu thật tốt." Manh ở bên quan mỉm cười rồi quay cúi đầu xuống cuốn sách dựng thẳng đứng tiếp tục lút ăn bánh mì với sữa

Chẳng qua không ai để đến đôi mắt đen mực đang chăm chú vào trang sách kia, đang lẽ phát sinh những vòng u ám.

Thật đáng ghét, đối xử với một mình tôi được rồi, tại sao với người khác cũng dịu như thế...

Hách Manh cụp mắt xuống, bánh ngọt thơm cũng ra vị đắng ngắt, là khó nuốt.

... Nếu như, bây giờ cảnh trong mơ cô thì tốt quá.

"Suỵt ~" Hách Manh có mật nhỏ chưa ra với ai.

Ba tháng trước, sau khi vừa tròn 18 tuổi phát hiện trong giấc mình sẽ đến một thế khác. Đôi khi thế giới một bộ phim cô đã hoặc chưa xem qua.

Trong thế giới đó, cô một thân phận mới, cái tên mới, tùy thích trải nghiệm những sống khác nhau.

Cô đắm chìm trong những không thể thoát được, chỉ để tìm một tình yêu hoàn mỹ riêng cho mình, đến chết không thay đổi.

...Nhưng mà trên thế giới thật sự có tồn tình yêu như vậy

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận