Tuy viện của Cơ Vô Kính khá hẻo lánh nhưng bây giờ đang là ban ngày, lại gần đến buổi trưa, Cố Kiến Ly lấy lại tinh thần, hạ giọng bình tĩnh nói:
"Hiền chất muốn nói gì với ta?"
Nàng thản nhiên nhấc một chiếc chén sứ trắng khác trên bàn lên, nhấp một ngụm trà nguội rồi đặt xuống, đầu ngón tay khẽ miết nhẹ lên miệng chén.
"Phụng Hiền chỉ muốn nói vài câu với Ngũ biểu thẩm, hiện giờ người đã không còn cô đơn một mình nữa. Nếu có cần gì, bất kể ngày hay đêm... cứ việc tìm Phụng Hiền."
Nói đến cuối, giọng hắn ta lại hạ thấp xuống, trong lời nói ẩn chứa sự đê tiện khó lường.
Khuôn mặt dâm tà của hắn ta khiến Cố Kiến Ly cảm thấy buồn nôn nhưng nàng vẫn cố kìm nén cơn giận, bình tĩnh đáp:
"Tuy viện của Ngũ biểu thúc ngươi hơi hẻo lánh nhưng cũng sắp đến giờ dùng bữa rồi, hiền chất định ở lại ăn cơm sao? Nếu vậy thì ta phải báo với nhà bếp một tiếng."
Giọng nàng dịu dàng, mềm mại như tơ lụa khiến nửa người của Triệu Phụng Hiền mềm nhũn. Hắn ta hí hửng cười:
"Ngũ biểu thẩm, sao người lại không tin lòng tốt của Phụng Hiền? Hôm nay Phụng Hiền đến chỉ để xem người sống thế nào rồi thể hiện chút lòng thành thôi mà."
Hắn ta lại vô thức tiến thêm hai bước, liếc mắt nhìn về phía giường, giọng càng thấp hơn:
"Trước đêm người gả vào đây, Ngũ biểu thúc ho ra máu, trong phủ đã phải mời ngự y từ trong cung tới, ngự y nói rằng Ngũ biểu thúc sẽ không qua nổi cái Tết này đâu. Giờ thì chỉ còn mười ngày nữa là đến Tết rồi. Đến lúc đó, chắc người cũng hiểu nơi này sẽ đối đãi với người thế nào. Chỉ cần người gật đầu, chúng ta cùng hợp tác diễn một màn 'mèo con thay thái tử'..."
Hắn ta không nói nốt câu sau nhưng Cố Kiến Ly đã hiểu. Hắn ta định dùng ơn cứu mạng để nhốt nàng làm ngoại thất.
"Ngũ biểu thẩm cứ suy nghĩ kỹ. Đến giờ dùng bữa rồi, Phụng Hiền xin cáo lui trước." Hắn ta đi được vài bước lại quay đầu nhìn một lần, ánh mắt đầy dục vọng, lén lút rời đi. Sau khi ra khỏi viện bằng cửa phụ, thấy không có ai, hắn ta liền nghênh ngang bước ra đường lớn, đầu vẫn nghĩ tới gương mặt của Cố Kiến Ly, trong lòng ngứa ngáy khó chịu, quyết định tìm đến Hoa Liễu Hạng để vui vẻ một phen.
Trong phòng, sống lưng vốn thẳng tắp nãy giờ của Cố Kiến Ly cuối cùng cũng được thả lỏng, nàng mệt mỏi dựa vào chiếc ghế khảm hoa hồng, ngẩn người nhìn mảnh sứ vỡ dưới đất.
Nếu nàng phá hủy gương mặt này thì có thể tránh được nhiều rắc rối hơn không?
Mang chuyện Triệu Phụng Hiền đến quấy rối ra để tìm chỗ dựa? Nghiễm Bình Bá phủ này rõ ràng chỉ mong nàng chết sớm một chút để khỏi bị liên lụy. Nàng vốn đã không còn ai để nương tựa.
Tiếng nói trẻ con vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
Lâm ma ma bế Cơ Tinh Lan và Cơ Tinh Lậu bước vào phòng. Bà ấy đặt Cơ Tinh Lan xuống, tươi cười nói:
"Phu nhân, lão nô đã đưa Lục lang và Tứ thư nhi đến rồi."
Từ lúc bước vào, Cơ Tinh Lậu vẫn cúi đầu im lặng, còn Cơ Tinh Lan thì cứ nép sau lưng Lâm ma ma, có vẻ cô bé đang rất sợ hãi. Lâm ma ma khẽ đẩy cô bé ra phía trước, dịu dàng nói:
"Từ nay vị này là mẫu thân của các con, mau chào người đi."
Cơ Tinh Lan ngẩng đầu, tò mò nhìn Cố Kiến Ly, đôi mắt to tròn chớp chớp, miệng mấp máy muốn gọi nhưng lại do dự.
Cố Kiến Ly đứng dậy, nhẹ nhàng bước đến gần, ngồi xổm trước mặt hai đứa trẻ, xoa đầu Cơ Tinh Lan, dịu dàng nói:
"Không sao đâu, nếu chưa muốn gọi thì tạm thời không cần gọi."
Cơ Tinh Lan nghiêng đầu tò mò nhìn nàng, cô bé cảm thấy thấy nàng thật xinh đẹp, giọng nói cũng rất êm tai, liền vô thức nở một nụ cười rạng rỡ với nàng.
Lâm ma ma lại thúc giục: "Lan cô nương, mau gọi đi."
"Mẫu..."
Cơ Tinh Lậu đang cúi đầu nãy giờ bỗng đẩy muội muội một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xung-h-cho-th-c-th-c-c-a-ti-n-nhi-m&chuong=5]
May mà Cố Kiến Ly nhanh tay đỡ kịp rồi ôm cô bé vào lòng. Cơ Tinh Lan quay đầu lại nhìn ca ca, môi mím chặt, tỏ ra vô cùng tủi thân, nhưng vừa thấy Cơ Tinh Lậu trừng mắt nhìn mình, cô bé liền im bặt không dám khóc, tủi thân nhìn về phía ca ca.
Cơ Tinh Lậu cười khẩy một tiếng, bực bội nói: "Con đói rồi!"
"Chuyện này..." Lâm ma ma quay sang nhìn Cố Kiến Ly.
Cố Kiến Ly gật đầu: "Ngươi đi đi."
Lâm ma ma đáp một tiếng rồi vội vàng nhấc váy lui ra ngoài chuẩn bị.
Cố Kiến Ly không để ý đến Cơ Tinh Lậu, nàng bế Cơ Tinh Lan lên, ngồi xuống cạnh cửa sổ, dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào chóp mũi cô bé, dịu giọng hỏi:
"Con tên là Tinh Lan, đúng không?"
"Ồ, sao người biết vậy?" Cô bé tròn mắt ngạc nhiên.
"Ta không chỉ biết con tên là Tinh Lan mà còn biết năm nay con đã bốn tuổi nữa."
Tinh Lan gật đầu, giọng non nớt: "Ồ, người biết nhiều quá! Con đúng là bốn tuổi rồi!"
Cô bé vừa nói vừa giơ năm ngón tay, nghiêng đầu nhìn bàn tay mình, nghĩ một lúc lại rút bớt một ngón.
Cố Kiến Ly không nhịn được bật cười, nghiêng người thơm nhẹ lên má cô bé.
"Tinh Lan của chúng ta thật xinh đẹp!"
Cô bé ngơ ngác nhìn nàng, sau đó đột ngột đá văng giày, túm lấy vạt áo nàng, loạng choạng đứng lên, ghé sát lại gần rồi hôn "chụt" một cái lên má nàng.
"Người cũng đẹp! Rất đẹp!"
Trẻ con một khi đã mở lời là líu lo không ngừng, huống chi là cô bé lại đáng yêu như vậy, giọng điệu cũng rất mềm mại khiến người ta càng yêu mến hơn.
Cơ Tinh Lậu đứng ở góc phòng nhìn hai người trò chuyện ríu rít, hoàn toàn coi như cậu bé không tồn tại. Cậu bé lập tức đá mạnh vào tủ áo, cố ý gây ra tiếng động.
Quả nhiên Cơ Tinh Lan quay đầu lại nhìn, nhưng Cố Kiến Ly lại dễ dàng thu hút sự chú ý của cô bé thêm lần nữa, tiếp tục mặc kệ Cơ Tinh Lậu như thể cậu bé không tồn tại.
Cơ Tinh Lậu cực kỳ tức giận.
Cậu bé đi đến chỗ cái bát sứ vỡ trên đất, ngồi xổm xuống nghịch ngợm. Cậu bé nhớ mỗi lần mình làm vậy, Lâm ma ma đều hoảng hốt chạy đến bế mình lên: "Tiểu tổ tông của ta ơi, đừng để bị thương mà!"
Thế nhưng cậu bé đã ngồi chơi với đống mảnh vỡ một lúc lâu mà hai người kia vẫn chẳng hề để ý.
Cố Kiến Ly lặng lẽ liếc nhìn cậu bé một cái, thầm gọi trong lòng: "Tinh Lậu?"
Trong đầu nàng chợt hiện lên khung cảnh màn đêm phủ xuống, sao trời lấp lánh như những giọt sáng rơi rớt khắp nơi. Ban đầu nàng cảm thấy nó rất thê lương nhưng rồi lại dần dần thấy le lói một tia hy vọng.
Đến giờ dùng bữa trưa, Cơ Tinh Lậu im lặng ăn cơm. Còn muội muội thì được nàng ôm trong lòng ngồi ăn.
"Con ăn no rồi!" Cơ Tinh Lậu nhảy khỏi ghế rồi nhanh chóng chạy đi.
Lâm ma ma kêu lên một tiếng, vội vã vén váy đuổi theo. Xem ra chuyện như vậy không phải lần đầu xảy ra.
Cơ Tinh Lan hút một sợi mì, dùng bàn tay nhỏ xíu lau khóe miệng, ngẩng mặt nhìn Cố Kiến Ly, ngọng nghịu nói:
"Ca ca bị sao vậy?"
"Ca ca ăn no rồi, còn Lan Lan thì tiếp tục ăn món này nhé."
"Chiều con có thể đến chơi với người không..." Cơ Tinh Lan chu cái miệng nhỏ nhắn ra hỏi.
"Đương nhiên là được rồi."
Có lý do trông trẻ, nàng đỡ phải ở riêng với Cơ Vô Kính cả ngày. Hơn nữa, Cơ Tinh Lan đáng yêu thế này, đúng là món quà ngoài dự tính.
Còn về Cơ Tinh Lậu, Cố Kiến Ly nhận ra đứa trẻ này đã bị ảnh hưởng từ môi trường giáo dưỡng khiến tính cách trở nên lệch lạc. Nhưng những vấn đề như vậy không thể thay đổi trong một sớm một chiều được.
Cố Kiến Ly tự mình bế Cơ Tinh Lan đi ngủ trưa, nàng chỉ mong được ở lại trong phòng Cơ Tinh Lan rồi ngủ cùng cô bé luôn. Nhưng nàng còn một việc... không thể không làm.
Chuyện đút cháo cho Cơ Vô Kính vốn là do Trường Sinh làm. Nhưng giờ cậu ấy không tiện vào phòng nên trách nhiệm ấy đã rơi vào tay Cố Kiến Ly.
Buổi sáng nàng đi thỉnh an nên tạm thời tránh được, nhưng lần này thì không thoát nổi nữa.
Cố Kiến Ly bưng một bát cháo bước vào trong phòng, do dự đứng bên cạnh bình phong, ngẩng đầu nhìn về phía giường.
Tới khi bát cháo nóng khiến tay nàng bỏng rát, nàng mới miễn cưỡng bước đến, ngồi xuống mép giường.
Nàng đặt bát cháo lên bàn nhỏ cạnh giường, chuẩn bị thêm một chiếc khăn tay, đặt cạnh gối bên tai Cơ Vô Kính. Lúc còn ở nhà, nàng đã từng đút cháo cho phụ thân khi ông ấy bị hôn mê, coi như cũng có chút kinh nghiệm.
"Đừng sợ, nếu trào ra thì lau sạch là được. Cứ thử nhiều lần rồi cũng đút được mà thôi. Dù gì thì hắn cũng hôn mê, không đánh mình được... Cứ coi như đang đút cháo cho phụ thân đi..." Cố Kiến Ly vừa lẩm bẩm vừa cẩn thận múc cháo, sau khi thử nhiệt độ cẩn thận mới đưa tới bên môi Cơ Vô Kính.
Không ngờ việc đút cháo lại dễ dàng hơn nàng tưởng nhiều.
Nàng chợt nghĩ, nếu chuyện đút cháo là của nàng thì chẳng lẽ sau này chuyện lau người cũng đến lượt nàng làm sao?
Tay Cố Kiến Ly khẽ run, muỗng cháo lệch đi, một giọt cháo nhỏ văng lên má Cơ Vô Kính. Nàng giật mình, vội dùng đầu ngón tay lau đi rồi mới nhớ ra phải lấy khăn lau sạch lại lần nữa.
Khi bát cháo cá nhỏ đã cạn, Cố Kiến Ly mới thở phào một hơi.
Mới chỉ là bữa trưa thôi mà, vẫn còn bữa tối nữa...
Đêm thứ hai sau khi thành thân, Cố Kiến Ly vẫn làm như hôm trước, ôm chăn nằm ngủ trên giường La Hán.
Cố Kiến ly để lại một ngọn đèn sáng rồi mới nằm xuống. Nàng cuộn người nằm nghiêng, nhắm mắt lại nhưng mãi vẫn không ngủ được.
Vì vậy, khi có người nhảy vào từ cửa sổ, nàng lập tức tỉnh dậy.
"Ai đó!" Cố Kiến Ly bật dậy, rút con dao găm giấu dưới gối theo phản xạ.
"Ngũ biểu thẩm, người lại ngủ... ngủ trên giường La Hán, hì hì, tân hôn đấy, Ngũ biểu thúc không thể bầu bạn với người thì để Phụng Hiền đến cùng người... thế nào..."
Triệu Phụng Hiền lảo đảo bước vào, toàn thân nồng nặc mùi rượu.
Cố Kiến Ly thầm kêu khổ. Ban ngày hắn ta còn biết kiêng dè một chút, nhưng giờ say khướt, e rằng cái bản tính bẩn thỉu trong xương tủy sắp lộ ra hết rồi.
Nàng vừa chạy về phía cửa vừa lớn tiếng gọi: "Lâm ma ma! Trường Sinh!"
Đáng tiếc là một tiểu cô nương mười lăm tuổi như nàng sao chạy nhanh hơn hắn ta được chứ? Triệu Phụng Hiền chỉ cần bước nhanh vài bước đã đuổi đến trước cửa, dùng lưng chặn cánh cửa lại.
Trong khoảnh khắc đó, Cố Kiến Ly rất nhớ phụ thân.
Nếu phụ thân còn khỏe mạnh, nhất định sẽ không để nàng chịu ấm ức như vậy.
"Đừng... đừng chạy nữa... ợ..." Triệu Phụng Hiền tiến về phía nàng: "Ngũ biểu thẩm, Phụng Hiền đến... đến bầu bạn..."
Cố Kiến Ly siết chặt dao găm trong tay, vừa lui lại vừa lạnh lùng quát:
"Ta là trưởng bối của ngươi! Ngươi không thể vô lễ như thế!"
Đột nhiên, bắp chân nàng vấp phải vật gì đó khiến nàng ngã ngửa ra phía sau. Cố Kiến Ly lập tức quay đầu lại nhìn mới phát hiện bản thân đã lui đến sát giường của Cơ Vô Kính.
Nàng vội vàng la lên: "Ngũ biểu thúc của ngươi còn ở trong phòng! Hôm nay hắn đã tỉnh lại một lần! Trước mặt hắn mà ngươi dám động tay động chân với thê tử của hắn sao, ngươi không sợ hắn tỉnh lại sẽ tính sổ với ngươi ư?"
Triệu Phụng Hiền bật cười khanh khách, loạng choạng bước tới gần rồi tự vấp ngã. Hắn ta không vội đứng lên mà ngẩng đầu cười với nàng:
"Ngũ... Ngũ biểu thúc sắp chết rồi, đâu còn biết gì nữa. Cho dù ta tụt quần tè vào mặt hắn, hắn cũng không... ợ!"
Nụ cười của hắn ta bỗng đông cứng lại.
Đôi mắt tràn ngập men say mơ màng của hắn ta từ từ trở lên tỉnh táo. Một luồng khí lạnh lẽo như lưỡi dao cắt lướt qua khiến hắn ta lập tức tỉnh rượu, cả người run rẩy.
Cố Kiến Ly sững sờ, nàng cũng dần nhận ra có gì đó không đúng, chậm rãi quay đầu nhìn sang bên cạnh, đúng lúc đối diện với đôi mắt hồ ly cong cong như cười như không.
Đôi mắt đó hẹp dài, đuôi mắt khẽ nhếch lên toát ra vài phần phong lưu, dưới mắt có một nốt ruồi lệ khiến gương mặt hắn càng trở nên yêu mị.
Hết chương
Biên tập: Team Qi Qi
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận