Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 14  ·  21.4%
XUNG HỈ CHO THÚC THÚC CỦA TIỀN NHIỆM
Chương 3: Chung giường
30/11/2025 13:20· 2,531 từ

Phòng của Ngũ gia không chỉ nặc mùi thuốc mà còn u lạnh lẽo. Cả phủ ai muốn bén mảng đến đây. ma ma liếc nhìn Cơ Kính đang nằm trên giường, sợ vội vàng thu lại mắt. Bà lại quan Cố Kiến Ly từ trên xuống một lượt, trong lòng cảm có chút tiếc nuối. Nếu xảy ra biến cố, tiểu thư trước mắt khi cập kê sẽ phong làm quận chúa. Gia thế vậy, dung mạo, danh tiếng vậy, lại sắp phải tiêu ngọc vẫn, tuẫn đây, thật đáng

Nhưng những chuyện này không phải việc một người hầu như có thể xen vào. Bà nói: "Ngũ phu nhân, người chờ lát. Lâm ma ma trong của Ngũ gia lát nữa sẽ hầu hạ người. Lão phải đi bẩm báo phu nhân trước."

Cố Kiến Ly lúc này mới bà không phải người trong của Ngũ gia, nàng khẽ đầu: "Làm phiền ma ma rồi."

Trong phòng trở nên yên tĩnh, Kiến Ly chỉ có thể thấy tiếng thở của chính Nàng nhìn ngón tay mình từ tấm lụa đỏ, chỗ móng bị gãy đã rỉ ra tơ Nàng ngồi yên không nhích gần một canh cũng không đợi được người hầu đến. Nàng đưa ngón tay bị gãy móng vào dưới lụa đỏ khẽ mút cái, rồi tự mình khăn lụa lên.

Đập vào mắt, là một đôi hỉ.

Trong phòng rất tối, cửa sổ rèm dày vừa cản gió che sáng.

"Tí tách" một tiếng nổ giòn Cố Kiến Ly nhìn theo động về phía chậu lửa xa đầu giường. Ánh mắt Cố Ly dừng lại một chút, bị tâm lý rất nhiều, mới từ di chuyển ánh cẩn thận nhìn về Cơ Vô Kính đang nằm trên

Trong mắt Cố Kiến Ly lóe một tia kinh ngạc.

Trong lòng nàng có chút sợ cái nhìn đầu tiên không lỗ mãng, chỉ nhẹ nhàng một cái rồi nhanh chóng cúi Chỉ một cái liếc mắt vàng như vậy, ấn tượng đầu của nàng về Cơ Kính là trắng.

Không phải chín đầu sáu tay trong mơ, cũng không phải hình to như trâu trong tượng. Ngược lại, hắn có chút gò. Nhưng vóc dáng lại

Cố Kiến Ly cúi mắt, hồi lại đường nét ngũ quan Cơ Vô Kính trong cái mắt vội vàng đó. Không nhìn rõ, chỉ nhớ làn da trắng như tuyết.

Cũng phải, Cơ Ngũ gia nằm giường bốn năm, tự nhiên gầy gò và xanh xao.

Cố Kiến Ly khẽ mím môi, ngẩng đầu lên, lông mi run, rụt rè nhìn về Cơ Vô Kính.

Cơ Vô Kính nhắm mắt, đường đôi mắt hẹp dài, dưới mắt trái có một nốt lệ. Đôi môi mỏng mím chặt nên một nụ cười như như không.

Cố Kiến Ly sững người, rõ dung mạo của Ngũ gia xa những gì nàng tưởng Nàng nghiêng người về phía trước, gần hơn một chút, tỉ quan sát mày mắt của Ngũ

Một lúc lâu sau, Cố Kiến từ từ lắc đầu.

Dung mạo này mọc trên người tử, quả thực quá đẹp.

Dung mạo nam tử vẫn nên nghi lẫm liệt như phụ thì tốt hơn.

Một lọn tóc đen được búi đột nhiên tuột ra, nhẹ lướt qua sống mũi Cơ Kính, vắt trên hốc mắt hắn.

Cố Kiến Ly giật mình, miệng đào khẽ mở, kinh ngạc lên. Nàng kinh ngạc nhận mình đang ở quá gần mặt Kính, quả thực có thất lễ, hai má bất giác lên một vệt hồng nhạt. Nàng vội vàng thẳng dậy, vén lọn tóc đen họa vào búi tóc. Sau nàng đảo mắt, lén nhìn Vô Kính một cái, không hề hay biết, yên lặng ngủ. Cố Ly đặt tay lên ngực, nhẹ thở phào một hơi.

Một loạt tiếng bước chân vội từ xa đến gần, Cố Ly do dự một chút, không dùng lụa đỏ che mặt ung dung ngồi đây đợi.

Một nữ tử mặt mày tươi bước vào, trước tiên nói Cố Kiến Ly vài câu mừng may mắn, rồi mới giới mình là vú nuôi của lang và Tứ tỷ nhi, vừa dỗ Tứ tỷ nhi nên mới đến muộn.

Cố Kiến Ly khẽ nheo mắt, chút mờ mịt.

Lâm ma ma vội giải thích: giải thích với phu nhân Lục lang và Tứ tỷ là con nuôi, con gái nuôi Ngũ gia."

Cố Kiến Ly lập tức nhớ Ngũ gia có một đôi nuôi nam nữ song sinh. ra, Cơ Ngũ gia cũng từng một mối hôn sự. Mối sự đó là do cha mẹ từ nhỏ, nhà gái Diệp. Sau này Cơ gia làm nghề giết người, danh ở kinh thành cũng ngày không tốt, Diệp cô nương lòng muốn từ hôn. năm trước, Cơ Vô khi đi làm nhiệm đã trúng độc mãn tính, sau lại ôm về một đôi sinh long phụng. Diệp nương một mực khẳng người máu lạnh tàn như Cơ Vô Kính không tốt bụng nhận nuôi trẻ côi, đôi song sinh chắc chắn là con của thất, có lẽ còn là hoang. Nằng nặc đòi đòi chết, từ hôn. Sau sức khỏe của Cơ Vô Kính một yếu đi, nằm liệt giường năm nay, tự nhiên sẽ bàn đến chuyện hôn sự

Cố Kiến Ly biết chuyện này vì năm đó Diệp cô gây ra động tĩnh quả không nhỏ. Nàng nép vào chân tỷ, nghe được từ miệng hoàn.

"Ngũ gia thích yên tĩnh, người hạ trong viện không nhiều. thường đều là Trường Sinh bên cạnh hầu hạ Ngũ gia. bây giờ người đã gả cậu ấy không tiện vào nội nữa. Đợi ngày mai cậu ấy đến thỉnh phu nhân."

Vị Lâm ma ma này có khuôn mặt tròn trịa tươi trông rất vui vẻ. Ba nay, Cố Kiến Ly không cười cũng không thấy mấy khuôn tươi cười, đột nhiên nhìn thấy mặt đáng yêu này Lâm ma ma, tâm nàng không hiểu sao tốt lên nhiều. Mày mắt khóe môi cũng nhuốm vài phần ý giọng nói dịu dàng: này phiền Lâm ma rồi."

Lâm ma ma cười khách sáo câu, lại nói: "Trong viện ta người ít, phu nhân cảm."

Cố Kiến Ly nghiêng đầu nhìn Vô Kính trên giường, lo tiếng nói chuyện sẽ làm hắn.

Lâm ma ma thấy vậy, dẫn Kiến Ly ngồi xuống chiếc La Hán dưới tấm bình mười hai cánh, lại giới thiệu qua tình hình trong viện. ma ma nói trong viện của gia người ít, thật ít đến mức khiến Kiến Ly kinh ngạc. Ba chủ tổng cộng chỉ có ba hầu. Ngoài vú nuôi của tiểu chủ tử là ma ma và tiểu hầu hạ Cơ Ngũ là Trường Sinh, chỉ còn lại nha hoàn. Nha hoàn tên Tử, đầu óc có không được lanh lợi, muội muội của Sinh nên mới được ở lại hầu hạ.

"Phu nhân, người có muốn dùng không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xung-h-cho-th-c-th-c-c-a-ti-n-nhi-m&chuong=3]

Đã qua giờ dùng bữa từ Cố Kiến Ly cũng không căng thẳng như lúc mới phòng, bây giờ Lâm ma ma nói, nàng liền cảm thấy chút đói. Lâm ma ma vội ra gian ngoài dặn đợi thức ăn được lên, bà vào đỡ Cố Kiến đi vòng qua tấm bình mười hai cánh đến gian

Thức ăn tuy đơn giản, nhưng những món mà Cố Kiến chưa từng được nếm từ nhà xảy ra chuyện.

Cố Kiến Ly ăn từng miếng

Bánh bao nhân hạt dẻ nước lê mềm thơm vừa vào Cố Kiến Ly bỗng nhớ tình cảnh ở nhà. Mũi cay nàng cúi đầu che đi ảm đạm trong mắt. Khi nàng đầu lên, lại là mày mắt điềm tĩnh hòa.

Dọn dẹp thức ăn xong, Lâm ma hầu hạ Cố Kiến tắm gội, rồi phải vội qua chăm sóc Lục lang và tỷ nhi. Trong phòng lại còn lại một mình Cố Kiến đối mặt với Cơ Kính. Người mà nàng từng gặp, có chút sợ hãi, không phải cam tâm tình gả cho.

Cố Kiến Ly vừa tắm xong, người mang theo một lớp ẩm dịu dàng, tà váy thẫm kéo lê trên đất, nàng đi khoan thai, đến trước chau mày nhìn Cơ Vô Kính.

Do dự một lúc, Cố Kiến cúi người ôm lấy một chăn hỉ uyên ương, chiếc trên người Cơ Vô Kính bị tình kéo ra một nàng sợ đến trắng mặt, vội đặt chiếc chăn hỉ ương trong lòng lên La Hán, rồi quay lại, đứng trước giường.

Tắm gội xong, mái tóc dài Cố Kiến Ly đã được ra, nàng vén tóc mai sau tai. Mãi mới đè nén sự phản kháng trong lòng, cúi người cẩn thận đắp chăn Cơ Vô Kính.

Vô tình chạm vào mu bàn của Cơ Vô Kính, Cố Ly giật mình thu tay Từ năm bảy tuổi, phụ thân không chạm vào nàng, đột tiếp xúc với một nam nhân lạ, trong lòng luôn chút khó chịu.

Nàng cúi mắt nhìn tay của Vô Kính, tay hắn không nhưng rất dài, đốt ngón đặc biệt rõ ràng. Cố Kiến nhìn một cái liền thu ánh mắt, lặng lẽ đi về giường La Hán.

Bảo nàng ngủ chung giường với Vô Kính là không thể, mà đối diện với chiếc lớn có một chiếc giường La Tuy không thoải mái bằng nhưng vẫn tốt hơn tấm ván nàng đã ngủ ba qua.

Nếu là hôn lễ bình thường, đương nhiên sẽ không tùy đến mức tân hôn đã riêng với phu quân. Lý do không muốn ngủ chung giường Cơ Vô Kính thực sự có khó nói. Nàng lo Vô Kính nửa đêm đời, nàng tỉnh dậy phát hiện đã ngủ chung với một xác cả đêm...

Đang là lúc lạnh nhất trong dù trong phòng có đốt nhưng lại cách giường La hơi xa. Cố Kiến Ly từ cuộn người lại, nhìn đôi hỉ trên bàn, có chút thất

Hôm nay là ngày nàng cập nàng vẫn nhớ phụ thân cười lớn hứa sẽ tổ cho nàng một bữa tiệc cập thật lớn, trong tiệc nàng được phong làm quận chúa.

Hôm nay cũng là ngày nàng giá. Lời chúc phúc của bối, lời nói vui vẻ tỷ muội, ba lạy chín khấu, bôi kết tóc... không có, có gì cả.

Nghĩ những chuyện này làm gì

Thà nghĩ cách chữa khỏi vết cho phụ thân, cách rửa cho phụ thân, cách đối với tình hình hiện tại ở Bình Bá phủ còn hơn.

Nàng nhúc nhích trong chăn, vùi vào chăn để sưởi ấm. khi ngủ, nàng nhìn xa về phía chiếc giường của Cơ Kính, ở chung phòng với người chỉ còn nửa hơi thở sự khiến nàng có sợ hãi.

Nàng dứt khoát vùi cả mặt trong chăn.

Cố Kiến Ly ngủ không được giấc. Nàng không mơ thấy quỷ, nhưng lại cảm thấy một đôi mắt cáo cứ nhìn chằm vào mình, nàng không mở mắt, cuộn tròn trong chăn.

Đêm đã khuya, đèn ở nhị vẫn chưa tắt.

Nhị phu nhân chau mày, vừa vừa lo. Nhị phu nhân mẫu thân của Cơ Huyền nếu Cố gia không xảy ra Cố Kiến Ly sẽ qua vào mùa hè năm sau, trở con dâu của bà. giờ không làm được dâu, lại trở thành em dâu bà.

"Phu nhân!" Đại nha hoàn tâm Hồng Hạnh nhìn sắc mặt bưng lên một bát cháo vị, "Mấy ngày nay thật lạnh, nhân ăn vài miếng cho bụng."

"Sao lại thật sự cưới vào rồi?" Nhị phu nhân càng càng tức, "Không phải nói vậy là để ép nàng ta động kháng chỉ từ hôn Sao người này lại thật sự phủ rồi?"

Nhị phu nhân lo không phải sự thay đổi từ con thành em dâu sẽ khó mà là không biết phải giải với Cơ Huyền Khác thế Lúc đó Cơ Huyền Khác quỳ cầu xin, xin gia giúp đỡ Võ Hiền Gia đình lừa hắn đến thành An đón họ hàng, hứa đợi hắn trở về sẽ liệu chuyện của Võ Vương.

Đưa Cơ Huyền Khác đi, ép Kiến Ly kháng chỉ, vừa thể theo ý trong cung khử Cố Kính Nguyên, vừa có để Cố Kiến Ly chủ từ hôn. Đợi Cơ Huyền Khác về, mọi chuyện đã vào đấy.

Chỉ là ngàn tính vạn tính ngờ Cố Kiến Ly thà táng cũng không kháng chỉ. hình bây giờ, đợi Cơ Huyền về nhà phát hiện vị thê đã trở thành thím của đứa trẻ này nếu ầm lên... Là một mẹ, Nhị phu nhân tự nhiên sự cố chấp của nhi mình, cũng biết tình cảm đậm của hắn dành Cố Kiến Ly.

Nhớ lại khuôn mặt quá đỗi đẹp của Cố Kiến Ly, phu nhân phất tay áo rơi bát cháo nóng trên bàn "Đồ hồ ly tinh bẩm biết quyến rũ người khác!"

"Phu nhân đừng vội, Ngũ gia này hôn mê đã nửa lâu hơn mọi khi. Nô còn nghe nói Ngũ gia hôm lại ho ra máu. Tam về nhà còn ít nhất mười nữa..."

Ánh mắt Nhị phu nhân khẽ Mười ngày, có thể làm rất nhiều chuyện.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận