Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

XUNG HỈ CHO THÚC THÚC CỦA TIỀN NHIỆM

Chương 3: Đồng sàng

Ngày cập nhật : 2025-11-30 13:20:35
Phòng của Ngũ gia không chỉ nồng nặc mùi thuốc mà còn âm u, lạnh lẽo. Trong phủ, chẳng ai muốn bén mảng đến đây. Tống ma ma liếc nhìn Cơ Vô Kính đang nằm trên giường, ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi, vội vàng thu lại tầm nhìn. Bà ta liếc nhìn Cố Kiến Ly từ trên xuống dưới một lượt, trong lòng không khỏi tiếc nuối. Nếu không xảy ra biến cố, tiểu thư trước mặt này đã được phong Quận chúa ngay khi vừa đến tuổi cài trâm. Với gia thế, gương mặt và danh tiếng như này, vậy mà sắp phải hương tiêu ngọc vẫn, chết theo phu quân ở nơi này, thật đáng tiếc.
Chỉ là, những chuyện này đâu đến lượt một nô tỳ như bà ta bàn tán. Bà ta cố gắng nở một nụ cười, nói:
"Ngũ phu nhân, người nghỉ tạm một lát. Một lát nữa Lâm ma ma trong viện Ngũ gia sẽ đến hầu hạ người. Lão nô phải đi bẩm báo với lão phu nhân."
Lúc này, Cố Kiến Ly mới biết bà ta không phải người trong viện của Ngũ gia, khẽ gật đầu:
"Đa tạ ma ma."
Trong phòng dần trở nên yên ắng, Cố Kiến Ly chỉ nghe tiếng hô hấp khe khẽ của chính nàng. Qua lớp lụa đỏ che mặt, nàng nhìn xuống đầu ngón tay mình, chỗ móng tay bị gãy đã rỉ máu. Nàng ngồi bất động suốt gần một canh giờ mà vẫn không có ai đến hầu hạ. Nàng khẽ đưa ngón tay cái bị thương vào trong lớp lụa đỏ rồi mút nhẹ một chút, sau đó tự tay vén khăn lên.
Trước mắt nàng là đôi nến hỷ đang cháy.
Căn phòng mờ tối, cửa sổ bị phủ rèm dày để chắn gió và cản sáng.
"Bép" Một tiếng nổ giòn vang lên, Cố Kiến Ly ngoảnh đầu nhìn về phía chậu than gần đầu giường. Ánh mắt nàng khựng lại trong giây lát, sau đó nàng mới lấy hết can đảm, dè dặt nhìn về phía Cơ Vô Kính đang nằm trên giường.
Trong mắt nàng thoáng hiện lên một tia kinh ngạc.
Nàng vẫn thấy hơi sợ hãi nên không dám nhìn thẳng ngay từ đầu mà chỉ liếc nhanh một cái rồi vội cúi đầu xuống. Nhưng chỉ trong một thoáng ngắn ngủi ấy, ấn tượng đầu tiên mà Cơ Vô Kính để lại cho nàng chỉ có một chữ: trắng.
Không phải là hình ảnh chín đầu sáu tay như trong cơn ác mộng, cũng chẳng phải thân hình to lớn như trâu mà nàng từng tưởng tượng. Trái lại, hắn có vẻ hơi gầy. Nhưng vóc dáng lại rất cao.
Cố Kiến Ly cụp mắt xuống, cố nhớ lại đường nét gương mặt Cơ Vô Kính trong cái liếc nhìn vội vàng ấy. Nàng không nhìn rõ lắm, chỉ nhớ làn da hắn trắng như tuyết.
Cũng phải thôi, Cơ Ngũ gia đã nằm liệt giường bốn năm, gầy yếu và nhợt nhạt cũng là chuyện dễ hiểu.
Cố Kiến Ly khẽ mím môi, lại ngẩng đầu lần nữa. Lông mi nàng khẽ run, ánh mắt rụt rè nhìn về phía Cơ Vô Kính.
Đôi mắt phượng dài hẹp của Cơ Vô Kính nhắm chặt, dưới đuôi mắt trái có một nốt ruồi lệ. Đôi môi mỏng của hắn khép chặt, vẽ nên một nét cong mơ hồ như đang cười.
Cố Kiến Ly ngẩn người, gương mặt Cơ Ngũ gia rõ ràng hoàn toàn khác với những gì nàng tưởng tượng. Nàng nghiêng người, cúi gần lại thêm một chút, chăm chú quan sát từng đường nét trên khuôn mặt hắn.
Một lúc lâu sau, Cố Kiến Ly khẽ lắc đầu.
Với một nam tử, gương mặt như thế này thật sự... quá đẹp.
Gương mặt nam nhân vẫn nên như phụ thân nàng, đường hoàng, tuấn tú mới là hợp lẽ.
Một lọn tóc đen được búi lên nơi thái dương đột nhiên tuột ra, rủ xuống, khẽ lướt qua sống mũi của Cơ Vô Kính rồi vương trên hốc mắt hắn.
Cố Kiến Ly giật mình, đôi môi đỏ hé mở, khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc. Lúc này nàng mới ý thức được khoảng cách giữa mình và Cơ Vô Kính quá gần, thật sự hơi thất lễ. Hai má nàng vô thức đỏ bừng, nàng vội vã ngồi thẳng lại, đưa tay vén lọn tóc nghịch ngợm kia lên, giấu vào búi tóc. Sau đó, nàng lại lặng lẽ liếc trộm Cơ Vô Kính một cái, hắn hoàn toàn không động đậy, vẫn yên tĩnh nằm đó. Cố Kiến Ly khẽ đặt tay lên ngực, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tiếng bước chân vội vã từ xa truyền tới. Cố Kiến Ly do dự một chút, không kéo khăn lụa đỏ che mặt mà bình tĩnh ngồi chờ.
Một phụ nhân mặt mày tươi cười tiến vào, trước tiên chúc mừng nàng mấy câu cát tường, sau đó mới giới thiệu bản thân là vú nuôi của Lục lang và Tứ thư nhi, vừa rồi phải ru Tứ cô nương ngủ nên mới tới trễ.
Cố Kiến Ly khẽ nheo mắt, thoáng thấy hoang mang.
Lâm ma ma vội giải thích:
"Quên chưa nói rõ với phu nhân, Lục lang và Tứ thư nhi là nghĩa tử, nghĩa nữ của Ngũ gia."
Cố Kiến Ly lập tức nhớ ra, Cơ Ngũ gia đúng là có nhận nuôi một cặp long phượng thai. Nghe nói Cơ Ngũ gia từng có một mối hôn sự. Hôn ước là do phụ mẫu hai bên ước định từ thuở nhỏ, bên nhà gái là Diệp gia.
Sau này, Cơ Ngũ gia dấn thân vào nghề sát thủ, tiếng xấu lan rộng khắp kinh thành, Diệp cô nương kia một lòng muốn hủy hôn. Bốn năm trước, Cơ Vô Kính bị trúng độc khi làm nhiệm vụ, sau đó mang về một đôi long phượng thai. Diệp cô nương lập tức cho rằng người tàn nhẫn máu lạnh như hắn chắc chắn không có lòng tốt nuôi dưỡng cô nhi, nhất định hai đứa bé đó là con riêng bên ngoài, thậm chí còn có thể là con ngoài giá thú. Nàng ta náo loạn sống chết đòi lui hôn. Sau đó, sức khỏe Cơ Vô Kính ngày một sa sút, nằm liệt giường suốt bốn năm đến tận bây giờ, tự nhiên chẳng ai nhắc chuyện cưới hỏi nữa.
Cố Kiến Ly biết chuyện này là bởi năm ấy Diệp cô nương gây náo loạn quá lớn. Khi ấy nàng còn tựa trong lòng tỷ tỷ nghe nha hoàn kể lại.
"Ngũ gia thích yên tĩnh, trong viện không có nhiều người hầu. Bình thường đều là Trường Sinh ở bên chăm sóc Ngũ gia. Nhưng giờ phu nhân đã gả vào, cậu ấy không tiện ra vào trong viện nữa. Ngày mai cậu ấy sẽ tới thỉnh an phu nhân."
Lâm ma ma có khuôn mặt tròn trịa, trên mặt luôn tươi cười trông vô cùng hiền hậu dễ mến. Suốt ba tháng qua, Cố Kiến Ly rất ít khi cười, cũng chẳng gặp được mấy khuôn mặt tươi vui nào. Giờ nhìn thấy nụ cười rạng rỡ như ánh nắng của Lâm ma ma, tâm trạng nàng cũng tốt lên một chút. Khóe mắt, đôi môi nàng khẽ cong lên, mang theo ý cười nhẹ nhàng, dịu dàng đáp:
"Về sau xin làm phiền ma ma nhiều rồi."
Lâm ma ma mỉm cười khách sáo vài câu rồi lại nói thêm:
"Viện chúng ta ít người, mong phu nhân rộng lượng bao dung."
Cố Kiến Ly nghiêng đầu liếc nhìn Cơ Vô Kính đang nằm trên giường, lo lắng tiếng nói chuyện sẽ làm phiền giấc ngủ của hắn.
Lâm ma ma thấy vậy, lập tức dẫn nàng tới ngồi trên chiếc giường La Hán bên ngoài tấm bình phong mười hai cánh rồi tiếp tục giới thiệu sơ qua về tình hình trong viện. Số người trong viện Ngũ gia thật sự ít đến mức khiến Cố Kiến Ly kinh ngạc. Ba chủ tử mà chỉ có ba người hầu: ngoài vú nuôi của hai tiểu chủ tử là Lâm ma ma và tiểu đồng Trường Sinh hầu hạ Ngũ gia, chỉ còn lại một nha hoàn tên là Lật Tử, đầu óc nàng ấy không được linh hoạt cho lắm, chẳng qua là muội muội của Trường Sinh nên mới được đặc cách giữ lại hầu hạ.
"Phu nhân, người có muốn dùng bữa không ạ?"
Đã qua giờ cơm từ lâu, Cố Kiến Ly cũng không còn căng thẳng như lúc mới vào phòng. Nghe Lâm ma ma hỏi vậy, nàng chợt cảm thấy đói bụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xung-h-cho-th-c-th-c-c-a-ti-n-nhi-m&chuong=3]

Lâm ma ma vội vàng ra ngoài phân phó, đến khi bữa ăn được dọn lên, bà ấy lại đỡ nàng đi vòng qua tấm bình phong mười hai cánh để sang gian ngoài.
Tuy bữa cơm hơi đạm bạc nhưng đối với Cố Kiến Ly thì chúng lại là những món ngon mà nàng chưa từng được ăn lại từ sau khi gia đình gặp chuyện.
Nàng thong thả ăn từng miếng nhỏ.
Chiếc sủi cảo mềm mại vừa cho vào miệng đã lập tức tan ra, Cố Kiến Ly chợt nhớ đến hoàn cảnh khốn khó trong nhà, sống mũi cay cay, nàng cúi đầu giấu đi nỗi u buồn trong mắt. Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng lại bình thản dịu dàng như cũ.
Dọn cơm xong, Lâm ma ma hầu hạ nàng rửa mặt tắm gội rồi lại vội đi chăm sóc Lục lang và Tứ thư nhi. Trong phòng lại chỉ còn một mình Cố Kiến Ly đối diện với Cơ Vô Kính, một người mà nàng chưa từng gặp khiến nàng thấy hơi sợ hãi và cũng chẳng thật lòng cam tâm tình nguyện gả cho hắn.
Cố Kiến Ly vừa tắm xong, trên người mang theo chút hơi ẩm dịu nhẹ, tà váy đỏ tươi trải dài trên nền đất. Nàng chậm rãi bước đến trước giường, khẽ nhíu mày nhìn Cơ Vô Kính.
Do dự một hồi, nàng cúi người ôm một chiếc chăn hỉ thêu uyên ương. Tấm chăn trên người Cơ Vô Kính bị nàng vô ý kéo lệch sang một bên, nàng lập tức hoảng hốt, mặt tái đi, vội đặt chăn hỉ lên giường La Hán rồi quay lại, đứng chần chừ trước giường.
Sau khi tắm gội, mái tóc dài của nàng xõa xuống, nàng đưa tay vén những lọn tóc mai ra sau tai, cố kìm nén sự kháng cự trong lòng, nhẹ nhàng cúi người, cẩn thận đắp lại chăn cho Cơ Vô Kính.
Cố Kiến Ly không cẩn thận chạm vào mu bàn tay hắn, nàng lập tức giật bắn người, vội rụt tay lại. Từ khi nàng bảy tuổi, ngay cả phụ thân cũng không còn chạm vào nàng lần nào, nay đột ngột ở chung với một nam nhân xa lạ, lòng nàng không khỏi cảm thấy ngượng ngùng.
Nàng cúi đầu nhìn tay Cơ Vô Kính. Tay hắn không to mà thon dài, các đốt ngón tay rõ ràng, từng đường nét đều thanh tú. Cố Kiến Ly liếc qua rồi lập tức dời mắt, lặng lẽ bước đến giường La Hán.
Chuyện ngủ chung giường với Cơ Vô Kính, nàng thật sự không thể làm được. May mà trước tấm bình phong đối diện giường lớn có bày sẵn một chiếc giường
La Hán. Tuy không thoải mái bằng giường chính, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với những tấm ván gỗ nàng phải ngủ suốt ba tháng qua.
Nếu là hôn nhân bình thường, nàng chắc chắn sẽ không tùy tiện đến mức đêm tân hôn lại ngủ riêng với trượng phu. Chỉ là lý do nàng không muốn ngủ chung giường với Cơ Vô Kính... thật sự rất khó mà mở miệng. Nàng... sợ nửa đêm hắn tắt thở, sáng ra tỉnh dậy mới phát hiện mình đã nằm cạnh một thi thể suốt đêm!
Đây là khoảng thời gian lạnh nhất trong năm, dù trong phòng có đốt lò than, nhưng lại cách giường La Hán hơi xa. Cố Kiến Ly dần co người lại, ngắm đôi nến hỉ trên bàn, lòng ngổn ngang.
Hôm nay là ngày nàng cập kê, nàng còn nhớ phụ thân từng cười lớn hứa sẽ mở yến tiệc thật linh đình mừng ngày này, còn nói hôm ấy nàng sẽ được phong làm Quận chúa.
Hôm nay cũng là ngày nàng xuất giá. Lời chúc của trưởng bối, tiếng cười vui vẻ của tỷ muội, tam bái cửu khấu, uống rượu giao bôi, kết tóc đồng tâm... đều không có, chẳng có gì cả.
Nghĩ những chuyện này để làm gì?
Chi bằng nghĩ cách chữa lành thương thế cho phụ thân, rửa sạch oan khuất cho người và tìm cách đối phó với tình thế trong Nghiễm Bình Bá phủ hiện tại thì hơn.
Nàng xoay người trong chăn, vùi cằm vào chăn để giữ ấm. Trước khi ngủ, nàng khẽ liếc nhìn Cơ Vô Kính đang nằm trên giường. Ở cùng một phòng với một người chỉ còn thoi thóp một hơi tàn như thế khiến nàng thực sự hơi sợ hãi.
Cuối cùng nàng dứt khoát chui cả đầu vào trong chăn.
Cố Kiến Ly ngủ không yên giấc. Nàng không gặp ác mộng quỷ quái nào, chỉ cảm thấy luôn có một đôi mắt hồ ly dõi theo mình khiến nàng không dám mở mắt, chỉ có thể cuộn tròn người lại trong chăn.
Đêm đã về khuya, phòng Nhị phu nhân vẫn còn sáng đèn.
Nhị phu nhân nhíu mày, trong lòng thấy vừa bực bội vừa lo lắng. Bà ta là mẫu thân của Cơ Huyền Khác. Nếu Cố gia không xảy ra chuyện thì đến mùa hạ sang năm, Cố Kiến Ly chính là con dâu bà ta. Giờ thì hay rồi, không những không làm con dâu mà lại biến thành em dâu.
"Phu nhân..." Đại nha hoàn thân cận Hồng Hạnh bưng một bát cháo dưỡng dạ dày lên, thấy sắc mặt bà ta không tốt, nhẹ giọng khuyên: "Dạo này trời lạnh, người ăn một chút cho ấm bụng."
"Sao lại thật sự rước nàng ta vào phủ?" Nhị phu nhân càng nghĩ càng giận,
"Không phải nói làm vậy là để ép nàng ta chủ động kháng chỉ hủy hôn sao? Sao cuối cùng lại thật sự gả vào rồi?"
Nhị phu nhân không lo chuyện con dâu thành em dâu sẽ cảm thấy lúng túng, mà là không biết phải ăn nói thế nào với Cơ Huyền Khác. Lúc ấy, chính hắn đã quỳ xuống cầu xin gia đình giúp đỡ Vũ Hiền vương. Cả nhà bày mưu dụ hắn đến thành Nam An đón biểu thân, hứa sau khi hắn trở về sẽ ra mặt giúp đỡ.
Bọn họ mượn cớ đưa hắn đi, ép Cố Kiến Ly kháng chỉ, vừa hợp ý trong cung, vừa có thể diệt trừ Cố Kính Nguyên, lại khiến nàng chủ động hủy hôn. Đợi đến khi Cơ Huyền Khác trở về thì mọi chuyện đã đâu vào đấy rồi.
Ai ngờ tính toán đủ đường mà Cố Kiến Ly lại thà chôn cùng cũng không chịu kháng chỉ. Giờ thì hay rồi, khi Cơ Huyền Khác trở về, phát hiện vị hôn thê lại thành Ngũ thẩm. Nếu đứa nhỏ đó nổi giận thì biết làm sao? Làm mẫu thân, Nhị phu nhân hiểu tính khí con mình, càng biết tình cảm mà hắn dành cho Cố Kiến Ly sâu nặng đến mức nào.
Nghĩ đến gương mặt quá mức diễm lệ của Cố Kiến Ly, Nhị phu nhân giận dữ hất đổ bát cháo nóng trên bàn:
"Đúng là đồ hồ ly tinh trời sinh mị hoặc!"
"Phu nhân bớt giận. Ngũ gia lần này hôn mê đã nửa năm, còn lâu hơn những lần trước. Nô tỳ còn nghe nói, hai hôm trước ngài ấy lại ho ra máu. Tam lang về đến nơi ít nhất cũng phải mười ngày..."
Ánh mắt Nhị phu nhân khẽ dao động. Mười ngày... đủ để làm được rất nhiều chuyện.
Hết chương
Biên tập: Team Qi Qi

Bình Luận

0 Thảo luận