Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 14  ·  14.3%
XUNG HỈ CHO THÚC THÚC CỦA TIỀN NHIỆM
Chương 2: Kiệu hoa
27/11/2025 17:33· 2,480 từ

Trong lòng Đào thị vô bức bối.

Buổi tối, Đào thị đắp cho Cố Kính Nguyên, nghe tiếng ông nói mê. Bà ghé lại, loáng thoáng nghe một chữ "Ly". Đào biết ông đang gọi người cả của mình.

Cố Kính Nguyên là chồng cũng là người anh hùng ngưỡng mộ. Là bà đã bất tất cả mà đến kế mẫu. Không ai rõ tình cảm sâu đậm Cố Kính Nguyên dành người vợ cả hơn bà. Bà tin tưởng một vạn lần vào phẩm của Cố Kính Nguyên, chắc ông không thể ra hành vi đồi bại bắt nữ tử.

Thế nhưng Ly Quý phi là muội muội của nguyên Cố Kính Nguyên, ngũ quan đường vô cùng giống nhau.

Lòng Đào thị run lên, chốc lại không chắc chắn

Không thể nghĩ nhiều, cũng dám nghĩ nhiều thêm. Bà đi giọt nước mắt nơi khóe gõ cửa phòng trong Cố Kiến Ly.

Cố Kiến Ly đang ôm ngồi trên giường, cằm tựa đầu gối. Trong căn phòng nhỏ tăm, trông nàng thu thành một khối nhỏ Nàng nghiêng đầu, ngước mắt Đào thị, rồi vỗ vào chỗ trống bên cạnh, mời qua ngồi.

Đào thị nén lại nỗi xót trong lòng, ngồi xuống nàng, cố gắng nặn ra một cười, vừa nhìn sắc Cố Kiến Ly, vừa giọng điệu thăm dò và lòng, nói: "Ta chỉ qua nói chuyện với con một không làm phiền con chứ?"

Khi đối mặt với người Đào thị chưa bao giờ thiệt về lời nói, nhưng hễ diện với ba cha Cố gia, bà lại nên có chút vụng về. lẽ là do tự thân phận thấp kém, tự ti nên.

Cố Kiến Ly đặt tay mu bàn tay của Đào Đào thị nhìn hai bàn tay lên nhau có chút tự nhiên.

"Cảm ơn người." Cố Kiến lên tiếng.

Đào thị hoảng hốt: "Con... là nói cái gì vậy?"

Cố Kiến Ly mỉm cười đầu, giọng nói dịu dàng: Ly lúc nhỏ không hiểu chuyện, với người không đủ trọng..."

"Không có chuyện đó! Nói Đào thị vội ngắt lời Kiến Ly. Đào thị rất hiểu đứa con chồng, ai có thể thật lòng quý mẹ kế chứ? Huống hai đứa con chồng những năm qua chỉ lạnh nhạt cách với bà mà thôi, không nói là không kính trọng.

Hai mẹ con nhìn nhau có những lời không cần nói ra nữa.

Đào thị an ủi Cố Ly: "Có những người bệnh chết, được chuyện vui xung một bệnh liền khỏi. Kiến của chúng ta từ đến lớn vận khí đều tệ, hôn sự của mấy lần trắc trở, cuối cùng sai dương thác(*) gả cho Cơ gia, cũng chưa chắc không là một loại duyên Biết đâu con thật sự có xung đi bệnh khí người Cơ Ngũ gia, gả qua thứ hai, Cơ Ngũ gia liền mạnh như rồng như hổ!"

(*)Âm sai dương thác (阴差阳错): một thành ngữ Hán Việt để chỉ những sự nhầm lẫn, sót ngẫu nhiên dẫn những kết quả không đợi hoặc làm thay đổi toàn cục diện của sự việc.

Cố Kiến Ly không mấy vào cách nói "xung hỉ", là Đào thị an ủi nàng, cũng không muốn Đào quá lo lắng, nên cười lên, thuận theo lời thị, nửa thật nửa nói: "Mượn lời chúc tốt lành người, nhưng con chỉ mong Cơ gia cứ thoi thóp nửa nửa chết là được ngài ấy tuyệt đối đừng có mạnh như rồng như

Nàng khẽ chau mày, hiếm lộ ra vẻ nũng nịu một cô nương mười lăm tuổi.

Đào thị sững người, hỏi: sợ ngài ấy à?"

Cố Kiến Ly hỏi lại: ai không sợ ngài ấy

"Chuyện này..."

Nhớ lại những việc mà Ngũ gia sắp chết trong Bình Bá phủ từng làm, Đào nhất thời không biết khuyên Cố Kiến Ly nào. Đừng nói là đứa chồng mới mười lăm ngay cả bà mà đối mặt Cơ Ngũ gia cũng phải run hai chân.

Cố Kiến Ly như nghĩ điều gì đó, đột nhiên mình một cái, giọng nói cũng theo một tia run "Con nghe nói giết quá nhiều, sau khi chết bị ác quỷ đeo Ngài ấy giết nhiều người như nếu chết đi, con bị kéo chôn cùng, chẳng phải cũng bị vô số ác đeo bám sao?"

Sắc mặt Cố Kiến Ly lúc càng trắng bệch, thấp run rẩy. Hoàn toàn không còn bình tĩnh tự nhiên trước.

Đào thị biết Cố Kiến là người hành sự không hãi, nhưng lại rất sợ ma. đang nghĩ cách an nàng, bỗng thấy Cố Ly lại thở phào một

"Sao ta lại quên mất, ấy đã giết nhiều người vậy, sau khi chết cũng sẽ thành lệ quỷ hung nhất, những ác quỷ chắc chắn không dám đến

Giọng Cố Kiến Ly nhỏ trong giọng nói mang theo do dự và hoảng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xung-h-cho-th-c-th-c-c-a-ti-n-nhi-m&chuong=2]

"Kiến Ly, đừng nói bậy Trên đời này làm gì ma quỷ!"

Cố Kiến Ly không lên vẫn chìm trong những suy của mình. Đào thị vội vàng tiếng, ngăn nàng suy lung tung rồi lại đêm gặp ác mộng khóc

"Kiến Ly, chúng ta vẫn đến đường cùng. Chỉ cần sống một ngày là còn hy Đừng nói Cơ Ngũ chưa chắc sẽ chết cho dù ngài ấy có đời, con cũng chưa phải chôn cùng. Đường là do đi mới thành, cách cũng là người nghĩ ra. Người Cố chúng ta vĩnh viễn không cúi đầu nản lòng, mất ý chí chiến đấu."

Cố Kiến Ly gật đầu, muốn kế mẫu phải lo cho mình nữa.

Nhưng trong lòng nàng lại suy đoán lung tung, dù đi nữa, nàng cũng coi như gả cho Cơ Ngũ gả qua đó có trước khi hắn chết còn chăm sóc hắn vài Đến âm tào địa phủ, hắn tình nàng từng chăm sóc và cùng, có lẽ sẽ che cho nàng, không để ác quỷ kia quấy nhiễu...

Nhưng người lạnh lùng âm như Cơ Ngũ gia, làm biết cảm ơn người khác? Có kẻ đầu tiên ăn nàng không phải là quỷ nào khác, mà chính con lệ quỷ Cơ gia này!

Cố Kiến Ly gặp ác cả đêm, mơ thấy mình kẹt ở âm tào địa phủ, quanh toàn là những quỷ xấu xí đáng Nàng chạy mãi, chạy mãi, cẩn thận ngã xuống, đầu lên thấy Cơ Ngũ gia đầu sáu tay, Cơ Ngũ gia nàng lên, mở cái miệng như chậu máu, "rắc" tiếng ăn thịt nàng...

Cố Kiến Ly giật mình giấc, mồ hôi lạnh ướt áo.

"Âm tào địa phủ thật sợ quá!"

Nàng chắp tay, thành tâm nguyện, cầu cho Cơ Ngũ sống lâu một chút, lâu hơn chút nữa, nhưng cũng tỉnh lại, tốt nhất cứ nửa sống nửa chết, thóp như vậy.

Cố Kiến Ly khẽ cắn tự trách mình mong Cơ gia không khỏe lại thật có không lương thiện. Nhưng nghĩ đến hung danh Cơ Ngũ gia, nàng cắn ích kỷ tha thứ mình.

Ba ngày trôi qua trong mắt.

Cố Kiến Ly ngồi dậy, mắt phượng long lanh trong không có chút nào vẻ mệt ngái ngủ. Đêm qua, gần như không ngủ.

Nàng ngồi yên không nhúc một lúc, có chút do lấy ra một bức thư từ gối, từ từ mở

Trời chưa sáng, lại không thắp nến, trong phòng tối Cố Kiến Ly không nhìn rõ trên thư, nhưng đã lòng từ lâu. Đầu tay thon dài của nàng trên mặt giấy, đôi mấp máy không thành tiếng đọc câu thơ trên thư.

Đây là ngày thứ hai khi nàng và Cơ Huyền đính hôn, Cơ Huyền Khác đã lút gửi đến.

Cố Kiến Ly ngồi yên động, thất thần hồi lâu.

Ba tháng nay, nàng đã quá nhiều sự ấm lạnh tình người. Ngay cả người thân đổ dầu vào lửa hoạn nạn, mà nàng Cơ Huyền Khác chưa thành thê, chàng ta xu tránh hại cũng là lẽ thường có gì đáng để oán hận bận lòng chứ?

Cố Kiến Ly thanh thản cười, thắp nến lên. Ngọn vàng sậm dần dần nuốt chửng thư, nuốt chửng từng từng chữ trên đó. đốt đi tất cả những liên quan đến Cơ Khác.

Trên bàn đặt bộ hỉ màu đỏ thẫm. Cố Kiến sờ vào chất liệu thô ráp, xong rồi bước ra ngoài. Kế mẫu và đệ đều ở trong sân, ngoài chỉ có phụ nằm trên giường.

Cố Kiến Ly yên lặng bên giường phụ thân, ánh mang theo sự không nỡ và buồn, nhìn ông hồi không nỡ rời đi giây.

Nghe thấy tiếng động bên Cố Kiến Ly nắm lấy phụ thân, cúi người ghé vào ông, nhẹ giọng nói: thân, Kiến Ly sắp giá rồi. Áo cưới người chuẩn bị cho nữ đã bị người ta cướp đi, mau tỉnh lại giành về cho nhi đi."

Cố Kiến Ly không hề ý bàn tay đặt bên của phụ thân khẽ run lên.

Đào thị bước vào, dúi tay Cố Kiến Ly một mì, trong bát mì nóng hổi một quả trứng đã bóc sẵn.

Cố Kiến Ly bưng bát nóng hổi, khó hiểu nhìn thị. Nàng có chút xót tiền, muốn dành dụm hết để chữa bệnh cho thân.

"Ăn mau đi, mì trường

Cố Kiến Ly sững người, nhanh chóng cúi đầu, nước rơi vào bát mì. Nàng cố mở to mắt, không nước mắt rơi nữa, miếng từng miếng ăn mì.

Nữ tử vương triều Đại thường xuất giá vào năm sáu, mười bảy tuổi, nhỏ nhất mười lăm tuổi. Dưới lăm tuổi là không phép. Quảng Bình Bá phủ Ngũ gia chết nhanh, không dám trì hoãn, đã nhịn ba ngày, chính là vì nay là sinh nhật mười tuổi của Cố Kiến

Đào thị lại dúi vào Cố Kiến Ly hai nén

"Chắc là không dùng đến người cứ giữ cả đi." Kiến Ly đẩy bạc lại.

Đào thị vỗ mạnh vào bàn tay Cố Kiến Ly cái: "Con bé không có chí này! Vẫn chưa đến nản lòng thoái chí Ta bảo con cầm thì cầm!"

Cố Kiến Ly mím môi biết Đào thị có ý an ủi, cũng không khăng khăng Nàng quay đầu nhìn vào người cha đang mê trên giường, lại vỗ vai đệ đệ, kéo lụa đỏ trên đầu xuống, bước ngưỡng cửa.

"Tỷ tỷ!" Cố Xuyên đột ôm lấy chân nàng.

Đệ đệ từ nhỏ đã ngợm, không mấy nghe lời. khi nhà xảy ra chuyện, nó nên im lặng lạ cả ngày không nói lời. Mắt nó đỏ hoe, giọng mà kiên định "Tỷ đợi đệ!"

Cố Kiến Ly nhìn nó dưới tấm lụa đỏ, xoa nó, nói: "Tiểu Xuyên là nam hán rồi, phải bảo tốt cho cha nương."

Cố Xuyên gật đầu lia

Cố Kiến Ly quay người ra ngoài. Nàng cố nén quay đầu lại, dứt khoát lên hoa. Kiệu hoa lắc dần dần đi xa. gọi theo sau cũng dần không còn nghe thấy

Cố Kiến Ly ngồi trong hoa, nước mắt lã chã càng lúc càng nhiều, ướt đẫm nhan.

Từ trên mây rơi xuống lầy, ba tháng nay nàng cố nén nước mắt, hôm nay không thể kìm được

Lụa đỏ che mặt, kiệu cách ly, cũng có thể một trận cho thỏa thích mà ai hay biết.

Những ngày xưa cũ hiện trước mắt. Nước mắt lưng những hình ảnh trong năm tháng đẹp đã không còn rõ.

Khóc cho lòng thoải mái nàng lấy ra một chiếc tay từ trong tay áo, cẩn lau mặt. Gương mặt nước mắt rửa sạch, thêm trắng ngần như ngọc. từ từ cong khóe đoan trang tao nhã mỉm cười.

Kiệu hoa được khiêng vào Bình Bá phủ từ cửa lạnh lẽo vắng vẻ, không có nổ cũng không nhiệt gì.

"Ngũ phu nhân, đến lúc kiệu rồi."

Một bàn tay từ trong hoa đưa ra, Tống ma sững người một lúc, mới đưa ra đỡ. Tống ma đỡ Cố Kiến Ly vào sân nhỏ, không nhịn giải thích: "Ngũ gia khỏe không tốt, không thể ồn tiệc mừng đặt ở sân trước. các lễ nghi khác, cũng làm đơn giản."

Cố Kiến Ly nhẹ nhàng đầu, nhìn con đường lát dưới chân từ dưới tấm lụa

Tống ma ma còn nói gì đó, Cố Kiến Ly nghe kỹ lắm. Càng đến gần Ngũ gia, trong lòng Kiến Ly càng thêm thỏm.

Vào trong phòng, mùi thuốc nặc xộc vào mũi.

Đợi Tống ma ma đỡ ngồi xuống bên giường, Cố Ly lưng thẳng tắp, cả người cứng. Từng giọt mồ lạnh rịn ra từ dương.

Hắn đang ở ngay bên nàng...

Trong tầm nhìn màu đỏ lên Cơ Ngũ gia trong mơ, chín đầu sáu tay, to trâu.

Bàn tay giấu trong tay rộng nắm chặt khăn tay, nhiên dùng sức, móng tay gãy, đến mức Cố Kiến hít một hơi khí

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận