Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

XUNG HỈ CHO THÚC THÚC CỦA TIỀN NHIỆM

Chương 2: Kiệu hoa

Ngày cập nhật : 2025-11-27 17:33:53
Trong lòng Đào thị cực kỳ bức bối khó chịu. Bà ấy khó chịu vì hoàn cảnh hiện tại, vì sự xấu xí của lòng người. Nhớ tới tội danh của Cố Kính Nguyên, bà ấy lại càng cảm thấy ngột ngạt.

Cố Kính Nguyên bị buộc tội đã gian dâm với Ly quý phi.

Buổi tối, lúc Đào thị vào đắp chăn cho Cố Kính Nguyên đã nghe thấy ông ấy lẩm bẩm trong mơ. Bà ấy ghé lại gần, mơ hồ nghe được một chữ “Ly”. Đào thị biết, ông ấy đang gọi tên người vợ cả đã mất.

Cố Kính Nguyên là phu quân của bà ấy, cũng là anh hùng mà bà ấy ngưỡng mộ. Chính bà ấy là người đã không màng thể diện mà cam tâm tình nguyện gả tới làm kế mẫu. Không ai có thể biết rõ tình cảm sâu đậm mà Cố Kính Nguyên dành cho nguyên phối hơn bà ấy. Bà ấy cũng vô cùng tin tưởng nhân phẩm của Cố Kính Nguyên, tin chắc rằng ông ấy sẽ không bao giờ làm chuyện xằng bậy ức hiếp nữ nhân như vậy.

Nhưng… Ly quý phi lại là muội muội ruột của nguyên phối Cố Kính Nguyên, gương mặt có những đường nét cực kỳ giống nhau.

Trong lòng Đào thị chợt run rẩy, bà ấy đột nhiên cảm thấy do dự, không dám chắc chắn nữa.

Không thể nghĩ nhiều, cũng không dám nghĩ nữa. Bà ấy lau khoé mắt ươn ướt, gõ cửa phòng của Cố Kiến Ly.

Cố Kiến Ly ngồi trên giường, hai tay ôm gối, cằm tựa lên đầu gối. Trong căn phòng nhỏ âm u, dáng vẻ nàng thu mình lại thành một khối nhỏ bé. Nàng nghiêng đầu, ngẩng lên nhìn Đào thị rồi vỗ nhẹ lên chỗ trống bên cạnh giường, mời bà ấy ngồi xuống.

Đào thị nén lại những cảm xúc trong lòng, ngồi xuống bên cạnh nàng, cố gắng nở một nụ cười, vừa quan sát sắc mặt nàng vừa dùng giọng điệu thăm dò pha chút lấy lòng:

“Ta chỉ muốn tới trò chuyện với con một chút, không quấy rầy con chứ?”

Khi đối mặt với người ngoài, Đào thị chưa bao giờ chịu thua thiệt trong chuyện ăn nói, nhưng khi đứng trước ba cha con Cố gia, bà ấy lại trở nên vụng về, có lẽ vì bà ấy tự cảm thấy thân phận mình thấp kém nên luôn mặc cảm, tự ti.

Cố Kiến Ly nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay của Đào thị, bà ấy nhìn hai bàn tay đang chồng lên nhau, cảm thấy hơi mất tự nhiên.

“Cảm ơn người.” Cố Kiến Ly mở lời.

Đào thị hoảng hốt lắc đầu: “Cái... cái đó, con nói gì vậy chứ…”

Cố Kiến Ly khẽ lắc đầu, mỉm cười, dịu dàng nói:

“Trước kia con còn nhỏ, không hiểu chuyện, đối với mẹ cũng chưa đủ kính trọng…”

“Không có đâu! Con đừng nói linh tinh!” Đào thị vội ngắt lời nàng. Bà ấy rất thấu hiểu hai kế nữ này, liệu có mấy ai có thể thật lòng quý mến kế mẫu chứ? Huống hồ, từ trước đến nay, hai nàng chỉ luôn lạnh nhạt, giữ khoảng cách với bà ấy chứ cũng không thể nói là bất kính.

Hai người nhìn nhau cười khẽ, có những lời cũng không cần nói ra nữa.

Đào thị an ủi nàng:

“Có người nửa sống nửa chết mà chỉ cần đụng phải chuyện hỉ sự thì lại khoẻ lên. Từ nhỏ đến giờ, con vẫn luôn gặp may mắn, tuy hôn sự này trải qua nhiều trắc trở, cuối cùng lại gả cho Cơ Ngũ gia, biết đâu cũng là duyên phận. Nói không chừng con thật sự có thể xua đi tà khí trên người Ngũ gia, đến khi gả vào phủ rồi, hôm sau Ngũ gia lại khỏe mạnh như rồng như hổ cũng nên!”

Cố Kiến Ly vốn không tin vào mấy chuyện “xung hỉ” như vậy, nhưng thấy Đào thị cố gắng an ủi mình, nàng cũng không muốn khiến bà ấy lo lắng thêm, lập tức mỉm cười, nửa đùa nửa thật nói:

“Vậy thì con xin nhận lời chúc của người. Có điều con chỉ mong Cơ Ngũ gia cứ nửa sống nửa chết như bây giờ là được, đừng khỏe mạnh như rồng như hồ làm gì.”

Nàng hơi nhíu mày, hiếm khi để lộ dáng vẻ đáng yêu, ngây thơ đúng tuổi của một cô nương mười lăm tuổi.

Đào thị khựng lại, hỏi: “Con sợ hắn sao?”

Cố Kiến Ly hỏi lại: “Có ai mà không sợ hắn?”

“Chuyện này…”

Nghĩ tới nghề nghiệp trước kia của vị Cơ Ngũ gia sống dở chết dở ở Nghiễm Bình Bá phủ, Đào thị cũng không biết nên nói gì để an ủi Cố Kiến Ly. Đừng nói đứa nhỏ mười lăm tuổi như Kiến Ly, ngay cả bà ấy mà phải đối mặt với Cơ Ngũ gia cũng sẽ run rẩy chân tay.

Cố Kiến Ly chợt nhớ ra điều gì đó, đột nhiên rùng mình một cái, giọng cũng bắt đầu run run:

“Con từng nghe nói, giết người quá nhiều thì sau khi chết sẽ bị ác quỷ bám lấy. Hắn giết nhiều người như vậy, nếu chết đi mà con lại bị chôn cùng thì chẳng phải cũng sẽ bị đám ác quỷ đó bám lấy sao?”

Sắc mặt nàng càng lúc càng tái nhợt, lo lắng đến run rẩy, vẻ điềm tĩnh bình thản lúc ban ngày hoàn toàn không còn.

Đào thị biết Kiến Ly vốn là người không sợ trời không sợ đất, nhưng lại sợ ma quỷ. Bà ấy đang nghĩ xem nên dỗ dành thế nào thì Cố Kiến Ly bỗng thở phào một hơi.

“Sao con lại quên, hắn giết nhiều người đến vậy, chết đi rồi nhất định sẽ thành lệ quỷ dữ tợn nhất! Lũ ác quỷ khác chắc chắn không dám bén mảng lại gần…”

Giọng nói của Cố Kiến Ly nhỏ dần, mang theo sự hoang mang và sợ hãi.

“Kiến Ly, đừng nói linh tinh. Thế gian này làm gì có ma quỷ!”

Cố Kiến Ly không đáp, nàng vẫn đang chìm đắm trong tưởng tượng của bản thân. Đào thị vội vàng lên tiếng ngăn lại, sợ nàng lại suy nghĩ lung tung, nửa đêm lại gặp ác mộng rồi giật mình khóc thét.

“Kiến Ly, nhà mình vẫn chưa rơi vào đường cùng. Chỉ cần còn sống một ngày thì vẫn còn hy vọng. Đừng nói Cơ Ngũ gia chưa chắc đã chết, cho dù hắn thật sự chết rồi thì chưa chắc đã kéo con chôn cùng. Đường là do người đi mà ra, cách là do người nghĩ mà thành. Người Cố gia chúng ta, vĩnh viễn không bao giờ chịu cúi đầu bỏ cuộc.”

Cố Kiến Ly khẽ gật đầu, không muốn để kế mẫu lo lắng thêm.

Thế nhưng trong lòng nàng vẫn cứ suy nghĩ linh tinh. Dù sao nàng cũng sắp gả cho Cơ Ngũ gia, sau khi gả qua có lẽ còn phải hầu hạ hắn mấy ngày trước khi chết. Đến khi xuống âm phủ, biết đâu hắn nhớ nàng từng chăm sóc hắn, lại còn bị chôn cùng hắn, có khi hắn sẽ che chở cho nàng, không để những lệ quỷ khác tới quấy rầy?

Nhưng mà… người như Cơ Ngũ gia, lạnh lùng, âm u như vậy, liệu có biết cảm ơn ai không? Biết đâu người đầu tiên ăn thịt nàng lại là lệ quỷ do hắn biến thành!

Đêm đó, Cố Kiến Ly gặp ác mộng suốt cả đêm. Nàng mơ thấy mình bị đày đến âm phủ, xung quanh có vô số lệ quỷ xấu xí dữ tợn. Nàng chạy mãi rồi bất cẩn ngã xuống, vừa ngẩng đầu đã thấy Cơ Ngũ gia chín đầu sáu tay đứng sừng sững trước mặt, vươn tay túm lấy nàng, há miệng đầy máu “rắc” một tiếng rồi nuốt nàng vào bụng!

Cố Kiến Ly giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh ướt đẫm y phục.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xung-h-cho-th-c-th-c-c-a-ti-n-nhi-m&chuong=2]


“Âm phủ thật sự khủng khiếp quá đi mà…”

Nàng chắp tay thành khẩn cầu nguyện: mong Cơ Ngũ gia sống càng lâu càng tốt, tốt nhất là cứ như bây giờ, nửa sống nửa chết mà kéo dài hơi tàn!

Cố Kiến Ly khẽ cắn môi, nàng tự biết bản thân mong Cơ Ngũ gia đừng khỏi bệnh là không tốt, nhưng nghĩ tới hung danh của hắn, nàng nghiến răng, tha thứ cho bản thân một cách đầy ích kỷ.

Ba ngày trôi qua trong chớp mắt.

Cố Kiến Ly ngồi dậy, đôi mắt phượng trong suốt sáng ngời, không hề có vẻ ngái ngủ. Cả đêm qua, nàng gần như không ngủ được chút nào.

Nàng ngồi im lặng một lúc rồi do dự lấy ra một bức thư được giấu dưới gối, chậm rãi mở ra.

Trời vẫn chưa sáng nhưng nàng cũng không nỡ đốt nến, trong phòng tối đen như mực. Dù Cố Kiến Ly không nhìn rõ chữ, nhưng những câu từ trong thư, nàng đã thuộc lòng từ lâu. Đầu ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng lướt trên mặt giấy, đôi môi mấp máy lặng lẽ đọc lại những câu thơ trên đó.

Đây là bức thư mà Cơ Huyền Khác từng lén gửi cho nàng vào ngày thứ hai sau khi hai người đính hôn.

Cố Kiến Ly ngồi im, ngẩn người một lúc lâu.

Suốt ba tháng qua, nàng đã nếm đủ sự ấm lạnh của lòng người. Ngay cả người thân thích cũng nhân lúc nhà nàng gặp nạn mà đá thêm một cú. Nàng với Cơ Huyền Khác vốn chưa kịp thành thân, hắn ta chọn lợi mà tránh nạn cũng là chuyện thường tình, có gì để trách móc hay oán hận chứ?

Cố Kiến Ly mỉm cười buông bỏ, châm lửa đốt nến. Ngọn lửa vàng nhạt chầm chậm nuốt chửng bức thư, từng câu từng chữ nhanh chóng hóa thành tro bụi. Cũng như đốt cháy tất cả mọi thứ liên quan đến Cơ Huyền Khác.

Trên bàn đặt sẵn bộ hỉ phục màu đỏ tươi. Cố Kiến Ly đưa tay chạm vào lớp vải thô ráp, sau khi thay y phục xong lập tức bước ra phòng ngoài. Kế mẫu và đệ đệ đang ở ngoài sân, trong phòng chỉ còn phụ thân đang nằm trên giường.

Nàng lặng lẽ ngồi xuống cạnh giường cha, ánh mắt ngập tràn lưu luyến và đau đớn, chăm chú nhìn người cha hôn mê, không nỡ rời mắt lấy một lần.

Nghe thấy tiếng động bên ngoài, Cố Kiến Ly lập tức nắm lấy tay phụ thân, cúi người, ghé sát tai ông ấy rồi khẽ nói:

“Phụ thân, Kiến Ly sắp xuất giá rồi. Bộ hỉ phục người chuẩn bị cho con đã bị người ta cướp mất, người mau tỉnh lại, giúp con giành lại đi…”

Cố Kiến Ly không nhận ra bàn tay cha đặt bên cạnh đã khẽ run lên một cái.

Đào thị bước vào, nhét vào tay nàng một bát mì. Sợi mì bốc khói nghi ngút, bên trên đặt một quả trứng luộc đã bóc vỏ.

Cố Kiến Ly ôm bát mì nóng bỏng tay, ngơ ngác nhìn Đào thị. Nàng biết bà ấy vốn tiếc tiền, hận không thể gom góp từng đồng để chữa bệnh cho cha.

“Ăn đi! Mì trường thọ đấy!”

Cố Kiến Ly khựng lại, lập tức cúi đầu, nước mắt rơi lã chã, từng giọt từng giọt rơi thẳng xuống bát mì. Nàng cố mở mắt thật to để không cho nước mắt tiếp tục rơi, lặng lẽ ăn từng miếng.

Ở Đại Cơ, nữ nhi thường xuất giá vào năm mười sáu, mười bảy tuổi, nhỏ nhất cũng phải mười lăm. Dưới mười lăm tuổi là không được phép gả chồng. Nghiễm Bình Bá phủ sợ Cơ Ngũ gia không sống được lâu, không dám trì hoãn, nhẫn nhịn suốt ba ngày chính là để đợi đến hôm nay, ngày Cố Kiến Ly tròn mười lăm tuổi.

Đào thị lại nhét thêm hai thỏi bạc vào lòng nàng.

“Chắc là con không dùng tới đâu, người cứ cất đi.” Cố Kiến Ly đẩy bạc trở về.

Đào thị lập tức đập mạnh một cái vào mu bàn tay nàng: “Đúng là không có tiền đồ! Giờ chưa phải lúc tuyệt vọng đâu! Ta bảo con cầm thì cứ cầm lấy!”

Cố Kiến Ly mím môi khẽ cười, nàng biết Đào thị đang cố an ủi mình nên không từ chối nữa. Nàng quay đầu, nhìn người cha hôn mê một lúc lâu rồi nhẹ nhàng vỗ vai đệ đệ, kéo tấm lụa đỏ lên đầu xuống, bước qua bậc cửa.

“A tỷ!” Cố Xuyên bỗng nhào đến ôm chặt lấy chân nàng.

Đệ đệ nghịch ngợm từ nhỏ, không mấy khi nghe lời. Nhưng kể từ khi nhà gặp nạn, cậu bỗng trở nên im lặng khác thường, cả ngày chẳng nói một câu. Giờ đây, mắt hắn đỏ hoe, giọng nhỏ nhưng vô cùng kiên định:

“Tỷ chờ đệ nhé!”

Qua lớp lụa đỏ, Cố Kiến Ly cúi xuống nhìn cậu, nhẹ nhàng xoa đầu đệ đệ:

“Tiểu Xuyên là nam nhi rồi, phải bảo vệ cha nương thật tốt.”

Cố Xuyên gật đầu thật mạnh.

Cố Kiến Ly xoay người bước đi. Nàng không ngoảnh lại, kiên quyết bước lên kiệu hoa. Chiếc kiệu lắc lư rời đi, tiếng gọi phía sau cũng càng lúc càng xa rồi biến mất hẳn.

Ngồi trong kiệu hoa, nước mắt Cố Kiến Ly rơi xuống lã chã, càng lúc càng nhiều, thấm ướt cả gương mặt như hoa như ngọc.

Từ mây xanh rơi thẳng xuống bùn đen, ba tháng qua nàng luôn gắng gượng không khóc, nhưng hôm nay, nàng thật sự không nhịn nổi nữa.

Tấm khăn đỏ che mặt, chiếc kiệu hoa ngăn cách vừa hay để nàng có thể âm thầm khóc một trận thật đã.

Những hồi ức xưa cũ lần lượt hiện về. Đôi mắt đẫm lệ, cảnh tượng trong ký ức cũng dần trở nên mơ hồ không rõ.

Khi đã khóc đến nhẹ lòng, nàng lấy khăn trong tay áo ra, cẩn thận lau khô nước mắt. Khuôn mặt được nước mắt gột rửa càng thêm trắng ngần như ngọc. Nàng chậm rãi nhếch môi, nở nụ cười đoan trang và thanh nhã.

Kiệu hoa được rước vào Nghiễm Bình Bá phủ từ cửa hông. Cảnh tượng lạnh lẽo tiêu điều, không trống không pháo, chẳng có chút náo nhiệt.

“Ngũ phu nhân, mời xuống kiệu.”

Một bàn tay từ trong kiệu nhẹ nhàng đưa ra, Tống ma ma ngẩn người một lát rồi mới tiến lên đỡ. Bà ta đỡ Cố Kiến Ly bước vào tiểu viện, vừa đi vừa giải thích:

“Ngũ gia thân thể yếu, không chịu được ồn ào nên tiệc cưới được tổ chức ở tiền viện. Các nghi thức khác cũng đều được giản lược.”

Cố Kiến Ly nhẹ nhàng gật đầu, nhìn xuống con đường lát đá dưới chân từ dưới lớp khăn voan.

Tống ma ma còn nói gì đó nhưng Cố Kiến Ly không quan tâm lắm. Càng đến gần nơi Cơ Ngũ gia nằm, lòng nàng càng rối bời bất an.

Vừa bước vào phòng, mùi thuốc nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi.

Đợi đến khi Tống ma ma đỡ nàng ngồi bên giường, Cố Kiến Ly lập tức ngồi thẳng lưng, cả người căng cứng. Từng giọt mồ hôi lạnh rịn ra từ trán.

Hắn… đang ở ngay bên cạnh nàng sao?

Dưới lớp khăn lụa đỏ, hình ảnh Cơ Ngũ gia trong cơn ác mộng đêm trước lại hiện về, chín đầu sáu tay, thân thể lực lưỡng như trâu!

Bàn tay giấu trong tay áo rộng âm thầm siết chặt khăn tay, vì dùng sức quá mức, móng tay lập tức gãy rắc, cảm giác đau nhói truyền đến khiến Cố Kiến Ly phải hít một hơi lạnh.

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Bình Luận

0 Thảo luận