Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 14  ·  7.1%
XUNG HỈ CHO THÚC THÚC CỦA TIỀN NHIỆM
Chương 1: Thánh chỉ
27/11/2025 17:33· 2,478 từ

Sáng sớm, Cố Kiến đã đợi rất lâu bên cửa tiệm cầm đồ.

Tháng Chạp đông giá buốt, trong con hẻm tiêu lạnh lẽo, nàng ngọc mềm dịu. Một cơn gió lạnh lướt thổi bay bộ nhu quần manh áp sát vào eo thon, dáng vẻ liễu hoa mềm, phính đình điệu, thu hút bao ánh từ đầu đường cuối nhìn sang.

"Két"

Cánh cửa gỗ nặng của tiệm cầm đồ được ra từ bên trong. Cố Ly nắm chặt di vật cuối mẫu thân để lại, bước qua ngưỡng cửa. Dù phần không nỡ, nhưng phụ vẫn đang chờ thuốc mạng.

Đầu đường cuối ngõ đầu có tiếng bàn tán.

"Võ Hiền Vương là vương gia khác họ duy của Đại Cơ chúng ta, xưa huy hoàng biết bao. Giờ chậc chậc. Tước bỏ tước tịch biên gia sản, vào thiên lao, nếu không đúng lúc gặp thái mừng thọ đại xá thiên ông ta đã sớm..." tử làm động tác cổ.

Một người khác cười hì nói tiếp: "Giờ ông cũng chỉ còn thoi thóp, sớm chết muộn có khác

Mấy người hả hê, như đã quên năm xưa Võ Hiền Vương thắng trận về, họ cũng từng vui mừng xiết quỳ lạy, hô vang thần.

"Tiếc cho An Kinh Ly quá..." Nam tử thở

Hai nữ nhi của Hiền Vương trong tên đều chữ "Ly", vì nhan sắc miều mà được gọi chung Kinh Song Ly, danh chấn hạ, là vầng trăng trên bầu trời mà nam cả thành Vĩnh An thể với tới.

"Nghe nói tỷ tỷ xuất giá là Cố Tại ba năm không có con, lại gặp chuyện này, không biết bị bỏ không. Muội muội Kiến Ly và Tam của Quảng Bình Bá phủ đã có hôn ước. hôn sự này, vốn là thân sa sút trèo với Võ Hiền Vương, xem tình hình bây giờ, e cũng sắp hỏng rồi."

Một người khác nghi "Không thể nào? Mối hôn này là do bệ hạ hôn mà!"

Cố Kiến Ly không thấy những lời bàn tán nàng cũng không quan tâm. tháng nay nàng đã nghe đủ Nàng đổi tiền ở tiệm đồ, lại đến tiệm bốc thuốc, chịu đựng đủ ánh mắt soi mói mấy thiện ý, vội vã nhà.

Gia đình bốn người Cố gia giờ đang ở một sân nhà nông đơn do một người đầy tớ trung nhường lại. Sân viện đó sự rất nhỏ, cả còn không lớn bằng khuê ngày trước của Cố Ly. Tổng cộng có hai phòng, phụ thân, kế và con trai bà chúc trong một gian, Cố Kiến ở một mình một gian. nàng ở vốn là bếp cũ được sửa lại. Sân chật hẹp, gần như không có đặt chân.

Cố Kiến Ly vừa đến đầu ngõ đã nghe tiếng tranh cãi ồn ào nhà vọng ra, giọng nói khàn của kế mẫu Đào thị biệt chói tai. Cố Ly một tay nắm chặt thuốc, một tay xách bước nhanh về nhà.

"Cả nhà các người Quảng Bình Bá phủ toàn lũ vừa hèn vừa xấu, bọn mắt chó coi người thường, trách sa sút đến mức Lúc trước thì nằng cầu xin cô nương nhà gả qua, bây giờ chạy đến đổ dầu vào bắt nạt phu quân ta đang nằm trên các người sẽ gặp báo ứng!" thị vừa khóc vừa gào.

Cố Kiến Ly về cửa nhà nghe thấy lời Đào thị, trong lòng chợt hãi. Lẽ nào Quảng Bình đến từ hôn?

Ánh mắt Cố Kiến hơi ngưng lại, rồi tối đi. Nàng cắn môi, đôi hồng nhạt hiện lên vệt trắng trăng khuyết.

Ngoài cửa sân nhỏ rất nhiều người đứng xem nhiệt. Cửa sân đóng kín, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, người xem náo nhiệt đều tai lên nghe ngóng, Cố Kiến Ly trở về, nấy đều dạt ra.

Cố Kiến Ly vừa cửa sân, đám đông xem nhiệt liền vươn dài cổ vào trong.

Đào thị đang ngồi dưới đất liền lồm cồm dậy, bưng chậu nước bẩn cạnh hắt ra ngoài cửa: "Nhìn gì mà nhìn? Còn nhìn ta móc mắt các ra!"

Bà lại mắng thêm câu, vớ lấy cây chổi cửa đuổi người, đuổi mãi tận đầu ngõ.

Người của Quảng Bình phủ đến là Tống quản theo sau là hai tiểu khiêng hai chiếc rương được quấn đỏ.

Cố Kiến Ly nhìn lụa đỏ trên hai chiếc có chút không hiểu.

Tống quản gia cười không cười hành lễ với Kiến Ly: "Tham kiến Cố cô nương."

Cố Kiến Ly vẫn nhớ vẻ mặt nịnh nọt Tống quản gia lần trước nàng.

"Cố nhị cô nương, nô đến để đưa sính Ba ngày sau là ngày tháng tốt, kiệu hoa sẽ đến người. Lão nô xin chúc người và Ngũ gia năm hòa hợp, con cháu đàn!"

Cố Kiến Ly đột ngẩng đầu, đôi mắt long như nước mùa thu tràn kinh ngạc.

Khi nàng cúi đầu mày đã đẹp như tranh khi nàng ngước mắt nhìn lại là một vẻ đẹp kinh khác.

Tống quản gia ngây Ông ta đương nhiên biết mỹ danh An Kinh Song nhưng Cố Kiến Ly mới mười tuổi, là độ tuổi chưa toàn trổ mã. Tống gia vẫn luôn cho rằng Kiến Ly kém hơn tỷ, hôm nay mới biết đã sai lầm lớn. thêm hai năm nữa, quyến rũ của nữ nhân trong cốt Cố Kiến Ly toát không biết sẽ là đẹp khuynh thành đến mức nào.

Bây giờ Cố gia sa sút đến mức này, Kiến Ly sớm đã chuẩn tâm lý bị từ hôn. Nàng tưởng người của Quảng Bình phủ đến để từ nhưng không ngờ lại là đưa sính lễ cho Ngũ gia.

Cơ Ngũ gia...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xung-h-cho-th-c-th-c-c-a-ti-n-nhi-m&chuong=1]

Bàn tay buông thõng hông của Cố Kiến Ly nhiên run rẩy đầu ngón

Nàng chưa từng gặp Ngũ gia, nhưng nàng biết này. Cả vương triều Đại không ai không biết Cơ Ngũ Đó là một ác quỷ tay nhuốm đầy máu

Cố Kiến Ly không tin mà hoảng hốt lùi một bước, hỏi: "Đây ý gì?"

Giọng Tống quản gia đi vài phần, hạ thấp "Cố nhị cô nương, lão nói thật với người. Tình cảnh người bây giờ, không biết nào bệ hạ lại cứu, là tội tru di tộc. Tam lang nhà tôi sao còn dám cưới

Sắc mặt Cố Kiến hơi tái đi, nàng nén nỗi khó chịu trong lòng, "Sao không từ hôn cho xong?"

"Đó là hôn sự bệ hạ ban."

Cố Kiến Ly không không thể từ hôn nhưng có thể đổi người gả? chẳng phải cũng là kháng chỉ

Tống quản gia cười: của Ngũ gia là Chiêu(*), của Tam lang là Thiệu. thánh chỉ không biết sao lại một giọt mực."

(*)Chiêu (昭) và Thiệu

"Tự ý sửa thánh cũng là tội chết!" Giọng Kiến Ly hơi run rẩy.

Cố Kiến Ly nhìn cười trên mặt Tống quản nàng đột nhiên hiểu ra.

E rằng đây là từ trong cung.

Đào thị đã trở bà xông vào sân nhỏ, Cố Kiến Ly ra sau che chở, một tay chống nạnh, tay chỉ vào Tống quản tức giận nói: "Ai không biết Cơ Ngũ gia qua nổi mùa đông đến quan tài cũng đã xong rồi? Đây kéo Nhị nương nhà đi chôn cùng chứ gì? Nhị nhà ta chết rồi sau không liên lụy đến người, lại giữ được thể diện, là tính toán hay thật! Quảng phủ các người không kháng chỉ, Cố gia ta dám! nói với cái lũ mắt kia, hôm nay là Nhị nương ta bỏ tên khốn Huyền Khác đó!"

Đào thị gào lên lại vừa khóc vừa cười.

"Tất cả các ngươi là một lũ hèn nhát!"

Cố Kiến Ly từ ngạc ban đầu dần dần tĩnh lại, nàng ngồi xổm mở rương ra.

Hai tấm vải, một gạo một bao mì, và mươi lạng bạc.

Nếu Cố gia vẫn huy hoàng như xưa, dù hỏi cưới cho Cơ Ngũ hay Cơ Tam lang, tuyệt đối không chỉ có những thứ Đúng là cố ý nhục người ta.

Nhưng trong lòng Cố Ly lại bình tĩnh đến Nàng vuốt ve những nén thầm nghĩ: Người này mà đến hai ngày thì tốt rồi, đã không phải cầm di vật của mẫu thân.

Mối hôn sự chẳng nào bán mạng này, Cố Ly đã gật đầu.

"Phiền Tống quản gia bẩm lại, mối hôn sự ta đồng ý."

"Không được! Con bé này!" Đào thị tức giận Cố Kiến Ly dậy, lên một bước lớn, chắn trước con chồng, xắn tay áo định mắng một trận hả giận.

"Mẫu thân." Cố Kiến nhẹ nhàng gọi một tiếng.

Đào thị sững người, ngày không phản ứng lại. gả vào Cố gia bảy biết hai đứa con chồng không mình, đây là lần đầu nghe thấy tiếng này. Hơn ba tháng qua, cả thể diện của đều mất hết, bà như điên mà gắng gượng, này trong lòng lại có một vũng nước, vừa chua chát.

Sắc mặt Tống quản thay đổi liên tục, vô ngạc nhiên khi Cố Kiến đồng ý nhanh như vậy. Do một lúc, nhớ lại lời phu nhân dặn, ông nở nụ cười, nói: "Thế phải. Tình cảnh bây có hôm nay chưa chắc ngày mai, vớt được nào hay cái đó."

Cố Kiến Ly mày không động, xa cách lạnh không có ý định đáp

Tống quản gia lúng

Nhân lúc Đào thị đang ngẩn người, Tống quản vội vàng dẫn hai tiểu vội vã rời đi.

Sân viện chật hẹp chốc trở nên vắng lặng. thị nén nước mắt, nói: làm vậy là sao? Quảng Bình phủ làm vậy là cố sỉ nhục chúng ta, chúng ta chủ động kháng từ chối hôn sự Nhà chúng ta bây giờ tội chết, cũng không tâm thêm một tội chỉ bất tuân nữa. Ta biết vội dùng tiền cứu phụ con, nhưng cách kiếm nhiều, sao phải để con mạng đổi lấy? Con thêu khăn ta mang ra tiệm bán kiếm được tiền!"

Cố Kiến Ly cúi giọng nàng vừa thấp vừa nhưng lại mang theo sự bỉnh: "Người ta đều nói nhân vật chứng đầy đủ, nhưng không tin phụ thân người như vậy. Kẻ ép ta kháng chỉ không Quảng Bình Bá phủ, mà trong cung. Nếu chúng kháng chỉ hủy hôn, là trúng kế, như vậy chúng sẽ không sống được đến phụ thân được rửa Sống năm mươi năm cũng là mười lăm năm cũng là sống. một mình con chết, cũng muốn cả Cố gia sống trong danh."

Cố Kiến Ly nức một tiếng, cố gắng nén mắt.

"Hơn nữa, vết thương phụ thân không phải những thuốc rẻ tiền này chữa khỏi, huống chi chúng ta cả tiền mua thuốc dởm không có. Sức khỏe phụ thân không thể chờ ta kiếm tiền bằng thêu khăn tay. Năm mươi bạc này ngược lại thể tạm thời ứng

Đào thị há miệng, nói được nửa lời. Bà mình ngu dốt, không ngờ không nhìn thấu được những khúc bên trong.

Trên tường đột nhiên tiếng động, dường như có rơi xuống. Cố Kiến Ly Đào thị nhìn theo tiếng động, thấy một cái đầu từ tường từ từ nhô Hóa ra là Triệu Nhị nhà họ Triệu phố đã trèo lên tường.

"Nghe nói nhà các bây giờ thiếu tiền cứu Ánh mắt thèm thuồng của Nhị Vượng lướt qua Cố Kiến "Ngủ với ca ca một 300 văn tiền, chịu

"Ta đập chết cái ghẻ lở nhà ngươi!"

Đào thị cúi xuống một hòn đá ném thẳng phía Triệu Nhị Vượng, đuổi mắng.

Hòn đá ném trúng Triệu Nhị Vượng, hắn hét một tiếng, ngã thẳng từ tường xuống. Hắn co giò bỏ vừa chạy vừa hét lớn: hận thì lúc nào có thể đến tìm ta!"

Đôi môi anh đào nhạt của Cố Kiến Ly hé, một tiếng thở dài nhẹ tan đi, một nụ cười hiện trên khóe môi, nàng giọng nói: "Dù có lại cũng chẳng có kết tốt đẹp gì."

Trong lòng Đào thị cộp" một tiếng, không còn đến việc đuổi theo Triệu Vượng nữa, quay đầu nhìn Cố Ly. Dù mặc bộ váy vải thô cũ kỹ nhà nông, cũng không làm đi nửa phần vẻ của nàng. Mẫu thân nàng xưa chính là hồng họa thủy, bây giờ và tỷ tỷ đều xinh đẹp rỡ, đúng là trò giỏi thầy.

Hoa dung quốc sắc.

Gương mặt này của chính là tai họa.

Đào thị cảm thấy từ lòng bàn chân, cái nhanh chóng lan ra toàn Bà mơ hồ hiểu ra rằng mình có cố tỏ ra đá thế nào, bây e rằng cũng không đủ bảo vệ đứa trẻ nữa.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận