Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

XUNG HỈ CHO THÚC THÚC CỦA TIỀN NHIỆM

Chương 1: Thánh chỉ

Ngày cập nhật : 2025-11-27 17:33:12
Sáng sớm, Cố Kiến Ly đã đứng đợi ngoài cửa tiệm cầm đồ rất lâu. Nàng cầm một cây trâm bước dao đôi hình bướm rủ tua trong tay, không biết vì nắm quá chặt hay do trời lạnh mà những ngón tay mảnh mai đã trắng bệch như tuyết.

Giữa ngày đông tháng Chạp lạnh đến mức da thịt nứt nẻ, trên đường phố vắng vẻ buốt giá, nàng yểu điệu như hoa, dáng vẻ yếu mềm mong manh. Một cơn gió lạnh chợt lùa qua, thổi bay lớp y phục mỏng bó sát vòng eo thon nhỏ khiến nàng như cành liễu phất phơ trong gió, quyến rũ động lòng người khiến vô số ánh mắt nơi đầu phố cuối ngõ đều không kìm được mà ngoái nhìn.

“Két”

Cánh cửa gỗ nặng nề của tiệm cầm đồ được mở ra từ bên trong. Cố Kiến Ly siết chặt di vật cuối cùng mẫu thân để lại, chậm rãi bước qua bậc cửa. Dù ngàn lần không nỡ nhưng phụ thân vẫn đang phải chờ thuốc cứu mạng.

Trên phố bắt đầu có tiếng bàn tán.

“Vũ Hiền vương là vị Vương tử khác họ duy nhất của nước Đại Cơ chúng ta, ngày trước oai phong biết bao. Giờ thì… Chậc chậc. Bị bãi chức, tịch thu tài sản, đày vào thiên lao. Nếu không phải vừa hay gặp đúng dịp Thái hậu mừng thọ ban đại xá thiên hạ thì e là ông ta sớm đã…” Gã nam tử làm động tác cắt cổ.

Người bên cạnh cười hì hì tiếp lời: “Giờ cũng chỉ còn chút hơi tàn, chết sớm hay muộn thì cũng có khác gì đâu.”

Mấy người đó cười cợt hả hê, dường như đã quên năm xưa khi Vũ Hiền vương chiến thắng trở về, chính họ cũng từng quỳ rạp đất, hân hoan hô vang "Chiến thần".

“Tiếc thay cho Song Ly An Kinh…” Một tên nam nhân khác khẽ thở dài.

Hai tiểu thư nhà Vũ Hiền vương đều có chữ “Ly” trong tên, dung mạo khuynh thành nên được gọi là Song Ly An Kinh, vang danh khắp thiên hạ, là vầng trăng sáng cao vời vợi mà tất cả nam nhân thành Vĩnh An chỉ có thể ngước nhìn.

“Nghe nói vị tỷ tỷ Cố Tại Ly đã xuất giá ba năm rồi mà vẫn chưa có con. Nay lại gặp phải chuyện này, chẳng biết có bị bỏ rơi không. Còn muội muội Cố Kiến Ly từng có hôn ước với Tam lang Nghiễm Bình Bá phủ. Trước kia, mối hôn sự này vốn là do họ hàng sa sút muốn trèo cao kết thân với nhà Vũ Hiền vương, giờ xem ra… Cũng khó mà thành.”

Một người khác nghi ngờ: “Không thể chứ? Hôn sự này do chính Hoàng thượng ban mà!”



Cố Kiến Ly không nghe thấy những lời bàn tán kia, nàng cũng chẳng để tâm. Suốt ba tháng qua, nàng đã nghe quá đủ rồi. Sau khi đổi được tiền từ tiệm cầm đồ, nàng lại vội vã đến hiệu thuốc bốc thuốc, mặc kệ những ánh nhìn dò xét không có ý tốt của những người xung quanh rồi nhanh chóng trở về nhà.

Giờ đây, bốn người Cố gia đang phải sống chen chúc trong một căn nhà tranh đơn sơ do một người hầu trung thành nhường lại. Cái viện đó thật sự quá nhỏ, cả cái viện còn không rộng bằng khuê phòng của Cố Kiến Ly lúc trước. Cả nhà chỉ có hai gian phòng, phụ thân, kế mẫu và con trai bà ấy cùng chen chúc trong một phòng, còn Cố Kiến Ly ở riêng một phòng, mà căn phòng này vốn là nhà bếp được sửa lại. Viện chật hẹp đến mức gần như chẳng có chỗ để đứng.

Vừa đi đến đầu ngõ, Cố Kiến Ly đã nghe tiếng cãi vã ồn ào vọng ra từ trong nhà, giọng điệu thô lỗ the thé của kế mẫu Đào thị vô cùng chói tai. Một tay nàng nắm chặt túi thuốc, tay kia nhấc váy rội vội vàng chạy vào nhà.

“Nghiễm Bình Bá phủ các người đúng là một lũ vừa hèn vừa ác, chỉ giỏi nịnh bợ! Bảo sao lại sa sút đến nông nỗi này. Hồi đó còn mặt dày đến cầu hôn cô nương nhà ta, giờ thì lại giậu đổ bìm leo! Lợi dụng lúc nam nhân nhà ta đang nằm liệt giường mà ức hiếp! Trời xanh có mắt, các người nhất định sẽ gặp báo ứng!” Đào thị vừa gào khóc vừa chửi rủa.

Vừa chạy đến trước cửa nhà, Cố Kiến Ly đã nghe thấy những lời Đào thị nói, trong lòng lập tức cảm thấy hoảng hốt. Chẳng lẽ là Nghiễm Bình Bá phủ đến để hủy hôn rồi sao?

Ánh mắt nàng thoáng dao động rồi dần dần tối sầm. Nàng cắn chặt môi, một vết trắng hình trăng non in hằn trên cánh môi màu phấn nhạt.

Trước cổng viện có rất nhiều người tụm lại xem náo nhiệt. Cửa viện đóng chặt, chẳng thể nhìn vào bên trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xung-h-cho-th-c-th-c-c-a-ti-n-nhi-m&chuong=1]

Đám người vây xem đều vểnh tai hóng chuyện. Khi thấy Cố Kiến Ly trở về, bọn họ lập tức nhường đường.

Nàng vừa mở cửa viện, đám người tò mò lập tức rướn cổ ngó vào bên trong.

Thấy vậy, Đào thị đang ngồi bệt dưới đất lập tức bật dậy, bê thau nước bẩn bên cạnh hất thẳng ra ngoài: “Nhìn cái gì mà nhìn! Còn dám nhìn nữa ta móc mắt hết bây giờ!”

Bà ấy lại mắng thêm mấy câu rồi cầm chổi xua đuổi đám người ở cửa, đuổi đến tận đầu ngõ.

Người đến từ Nghiễm Bình Bá phủ là Tống quản gia, phía sau còn có hai tiểu đồng khiêng theo hai rương đồ được phủ lụa đỏ rực rỡ.

Cố Kiến Ly nhìn dải lụa đỏ trên hai rương đồ, trong lòng cảm thấy hơi nghi ngờ.
Tống quản gia cố nở một nụ cười gượng gạo rồi cúi người hành lễ với nàng:

“Tham kiến Cố nhị cô nương.”

Cố Kiến Ly vẫn nhớ rõ vẻ mặt nịnh bợ của ông ta khi gặp nàng lần trước.

“Cố nhị cô nương, lần này lão nô đến để đưa sính lễ. Ba ngày nữa là chính là ngày lành tháng tốt, đến lúc đó kiệu hoa sẽ đến đón cô nương. Lão nô xin chúc cô và Ngũ gia đầu bạc răng long, con cháu đầy đàn!”

Cố Kiến Ly lập tức ngẩng đầu, trong đôi mắt thu thủy tràn ngập vẻ khiếp sợ.

Khi nàng cụp mắt, gương mặt đã đẹp như tranh vẽ, nhưng khi ngẩng đầu lên lại là một loại phong thái khuynh thành khác.

Tống quản gia ngây người.

Ông ta vốn biết danh tiếng của Song Ly An Kinh, nhưng Cố Kiến Ly mới chỉ mười lăm tuổi, vẫn là một cô nương chưa hoàn toàn trưởng thành. Trong mắt ông ta, nàng vẫn luôn kém hơn so với tỷ tỷ, nhưng hôm nay ông ta biết mình đã sai rồi. Nếu thêm hai năm nữa, khi vẻ quyến rũ bẩm sinh từ trong xương cốt nàng dần hé lộ, không biết dung mạo sẽ nghiêng nước nghiêng thành đến mức nào.

Giờ đây Cố gia đã sa sút đến mức này, Cố Kiến Ly đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị từ hôn từ lâu. Nàng vẫn luôn nghĩ người của Nghiễm Bình Bá phủ đến là để hủy hôn, không ngờ lại là tới để đưa sính lễ cưới nàng cho Cơ Ngũ gia.

Cơ Ngũ gia…

Bàn tay buông thõng bên người Cố Kiến Ly khẽ run lên.

Nàng chưa từng gặp Ngũ gia, nhưng nàng biết rõ người ấy. Cả nước Đại Cơ, chẳng ai không biết đến vị Ngũ gia này. Hắn là một ác quỷ tay nhuộm đầy máu tanh.

Cố Kiến Ly không tin nổi, vô thức lùi một bước, thấp giọng hỏi: “Chuyện này là sao?”

Giọng Tống quản gia dịu đi vài phần, ghé sát nói nhỏ:

“Cố nhị cô nương, lão nô nói thật. Với tình cảnh nhà người hiện giờ, nói không chừng một ngày nào đó Hoàng thượng nghĩ lại, tội này còn có thể liên lụy đến chín tộc. Tam lang nhà ta sao còn dám lấy cô nương chứ?”

Sắc mặt Cố Kiến Ly tái nhợt, nàng cố kìm nén nỗi nghẹn ngào trong lòng xuống, khẽ hỏi:

“Vì sao không từ hôn luôn cho xong?”

“Đó là thánh chỉ ban hôn.”

Cố Kiến Ly không hiểu, nếu không thể từ hôn thì sao lại có thể đổi người gả? Chẳng phải đều là kháng chỉ như nhau sao?

Tống quản gia cười cợt: “Ngũ gia tên Chiêu, Tam lang tên Thiệu. Không biết sao trên thánh chỉ lại nhỏ một giọt mực, che mất nửa tên bên trái.”

“Tự ý sửa thánh chỉ cũng là tội chết…” Giọng Cố Kiến Ly khẽ run lên.

Nàng nhìn nụ cười trên mặt Tống quản gia rồi đột nhiên hiểu ra mọi chuyện.

Chỉ e rằng đây là ý từ trong cung.

Đào thị vừa quay về đã xông thẳng vào viện, kéo Cố Kiến Ly đứng sau lưng mình, chống nạnh chỉ thẳng vào mặt Tống quản gia, giận dữ mắng:

“Cả kinh thành này làm gì còn ai không biết Cơ Ngũ gia không sống nổi qua mùa đông này, ngay cả quan tài cũng chuẩn bị sẵn rồi! Giờ lại muốn kéo nhị nương nhà chúng ta chôn cùng đấy à? Chết rồi thì sẽ không liên lụy đến các người mà còn giúp các người giữ được mặt mũi, đúng là tính toán khéo thật! Nghiễm Bình Bá phủ các người không dám kháng chỉ, thì Cố gia ta dám! Về nói lại với đám trọng quyền khinh người đó, hôm nay là nhị nương nhà ta từ hôn với tên súc sinh Cơ Huyền Khác kia!”

Đào thị vừa gào thét vừa khóc, sau đó lại bật cười.

“Đồ hèn hết! Một lũ hèn hết!”

Sau sự kinh hoàng ban đầu, Cố Kiến Ly dần bình tĩnh lại. Nàng ngồi xổm xuống, mở nắp rương.

Hai xấp vải, một bao gạo, một bao bột mì cùng năm mươi lượng bạc.

Nếu Cố gia còn vinh hiển như xưa, dù là gả cho Cơ Ngũ gia hay Cơ Tam lang thì chắc chắn sính lễ cũng sẽ không thảm hại thế này. Đây rõ ràng là cố tình khiến người ta nhục nhã.

Thế nhưng trong lòng Cố Kiến Ly lại bình tĩnh đến lạ. Nàng vuốt nhẹ đống bạc, thầm nghĩ: Nếu người này đến sớm hai ngày thì nàng đã không cần phải đem di vật của mẫu thân đi cầm rồi.

Một cuộc hôn nhân chẳng khác nào đem mạng đi thế chấp, Cố Kiến Ly khẽ gật đầu.

“Phiền Tống quản gia truyền lời lại, ta đồng ý hôn sự này.”

“Không được! Con bé hồ đồ này!”

Đào thị cực kỳ tức giận, lập tức kéo nàng đứng dậy, bước đến chắn trước mặt kế nữ, xắn tay áo lên, định mắng chửi một trận ra trò.

“Mẫu thân.”

Cố Kiến Ly nhẹ giọng gọi một tiếng.

Đào thị ngẩn người, mất một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn lại. Bà ấy gả vào Cố gia đã bảy năm, biết rõ hai kế nữ đều không ưa mình. Đây là lần đầu tiên nàng gọi bà ấy như vậy. Suốt ba tháng qua, bà ấy đã mất sạch thể diện, gồng lên mà sống như người điên. Nhưng bây giờ, bà ấy lại thấy cổ họng nghẹn đắng, trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác chua xót khó nói thành lời, vừa đắng vừa tủi.

Sắc mặt Tống quản gia thay đổi liên tục, dường như ông ta vô cùng bất ngờ khi thấy Cố Kiến Ly dễ dàng đồng ý như vậy. Nhớ lại lời lão phu nhân dặn dò, ông ta vội nở một nụ cười:

“Vậy mới phải chứ. Với tình cảnh này, hôm nay còn có ngày mai hay không cũng chưa chắc, có thể giữ lấy thứ gì thì giữ.”

Sắc mặt Cố Kiến Ly không hề thay đổi, lạnh lùng xa cách, nàng không buồn đáp lời.

Tống quản gia lúng túng, nhân lúc Đào thị vẫn còn ngây người, ông ta vội vàng dẫn theo hai tiểu đồng rơi đi.

Viện nhỏ lập tức trở nên vắng vẻ lạnh lẽo. Đào thị cố nén nước mắt vào trong, nghẹn ngào:

“Sao con phải làm vậy? Nghiễm Bình Bá phủ làm thế là cố tình sỉ nhục chúng ta, chờ chúng ta tự mình kháng chỉ từ hôn. Nhà ta đã mang tội chết trên lưng, có thêm tội bất kính kháng thánh chỉ cũng chẳng sao! Ta biết con sốt ruột muốn kiếm tiền cứu cha, nhưng kiếm tiền có rất nhiều cách, sao con lại phải đem mạng mình ra đánh đổi? Con cứ thêu khăn tay, ta mang ra tiệm bán cũng có thể kiếm được tiền…”

Cố Kiến Ly cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng cực kỳ kiên quyết:

“Mọi người đều nói nhân chứng vật chứng đều đủ cả nhưng con không tin cha là người như vậy. Ép chúng ta kháng chỉ không phải Nghiễm Bình Bá phủ mà là vị ở trong cung. Nếu chúng ta kháng chỉ, từ mối hôn sự này thì đó mới thật sự rơi vào bẫy của bọn họ. Như vậy thì cha chưa kịp rửa oan, cả nhà đã chẳng còn sống nổi nữa rồi. Năm mươi năm là sống, mười lăm năm cũng là sống. Con thà một mình chết đi, còn hơn để cả Cố gia phải sống trong tiếng xấu.”

Nàng nghẹn ngào, cố kiềm nén những giọt nước mắt.

“Hơn nữa, mấy loại thuốc rẻ tiền này không thể chữa khỏi thương thế của cha. Mà chúng ta, đến tiền mua mấy thứ thuốc rẻ cũng chẳng còn. Cha không thể chờ chúng ta kiếm từng đồng từ việc thêu khăn tay nữa. Ít nhất năm mươi lượng bạc kia cũng có thể giúp chúng ta tạm thời cầm cự.”

Đào thị há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thốt ra được câu nào. Bà ấy biết mình ngu ngốc, cuối cùng vẫn không thể nhìn thấu được những khúc mắc quanh co trong chuyện này.

Tường viện bỗng truyền đến một loạt tiếng động, như thể có viên gạch vừa rơi xuống. Cố Kiến Ly và Đào thị cùng nhìn về phía đó, lập tức thấy một cái đầu từ từ nhô lên khỏi bức tường, thì ra là Triệu Nhị Vượng của Triệu gia ở đầu phố đang trèo lên bờ tường nhìn trộm.

“Hai người cần tiền cứu mạng đúng không?” Triệu Nhị Vượng liếc nhìn Cố Kiến Ly bằng ánh mắt thèm thuồng: “Đi theo ca một đêm, ba trăm văn, chịu không?”

“Ta đập chết cái thứ bẩn thỉu nhà ngươi!”

Đào thị cúi người nhặt viên đá rồi ném thẳng về phía Triệu Nhị Vượng.

Hòn đá bay trúng đầu, hắn ta thét lên một tiếng rồi ngã lăn từ trên tường xuống đất. Hắn ta hoảng hốt bỏ chạy, vừa chạy vừa la lớn: “Nếu hối hận thì cứ tới tìm ta bất cứ lúc nào!”

Đôi môi anh đào nhạt màu của Cố Kiến Ly khẽ mím lại, một tiếng thở dài rất nhẹ nhanh chóng tan vào không khí, nụ cười lạnh nhạt vương trên khóe môi nàng. Nàng nhẹ nhàng nói:

“Có ở lại cũng chẳng có kết cục tốt đẹp.”

Nghe vậy, trong lòng Đào thị bỗng khựng lại, không còn tâm trí đuổi theo Triệu Nhị Vượng nữa mà quay lại nhìn nàng.

Cho dù chỉ khoác trên người bộ váy áo vải thô của nông gia, vẻ đẹp của nàng vẫn chẳng hề suy giảm chút nào. Mẫu thân nàng năm xưa cũng là một hồng nhan họa thủy, nay cả nàng và tỷ tỷ đều xinh đẹp rực rỡ, thậm chí còn vượt xa mẫu thân hai người năm xưa.

Khuynh quốc khuynh thành.

Dung nhan ấy chính là tai họa.

Đào thị cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân đang nhanh chóng lan khắp cơ thể. Bà ấy chợt nhận ra, cho dù có cứng rắn chống đỡ hay hung dữ đến đâu thì e rằng giờ đây bà ấy cũng không còn đủ sức bảo vệ đứa trẻ này nữa rồi.

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Bình Luận

0 Thảo luận