Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, Cố Kiến Ly đã tỉnh dậy. Nàng lạnh đến mức tỉnh giấc, chiếc chăn hỷ thêu hình uyên ương đã rơi xuống đất từ lúc nào.
Từ trước đến nay, Cố Kiến Ly luôn rất quy củ, tư thế khi ngủ thế nào thì lúc dậy vẫn giữ nguyên tư thế đó, cũng không có thói quen đạp chăn. Nàng không nghĩ nhiều, ôm lấy chiếc chăn, phủi sạch bụi đất trên đó rồi đặt lại lên giường.
Nếu để người khác biết nàng đã ngủ trên giường La Hán suốt cả đêm qua thì không ổn lắm.
Cặp nến hỷ trên bàn vẫn chưa cháy hết.
Cố Kiến Ly chợt nhớ tới lời kế mẫu từng nói khi tỷ tỷ xuất giá, nến hỷ trong đêm tân hôn phải cháy đến khi trời sáng thì mới được xem là trăm năm hạnh phúc, mọi sự hanh thông.
Nàng bước đến bên bàn rồi ngồi xuống, chống cằm nhìn ngọn lửa đang lay động. Một lúc lâu sau, hàng mi nàng khẽ run theo từng ánh nến bập bùng.
Nàng không dám ngủ tiếp nữa.
Cố Kiến Ly lặng lẽ ngồi trong căn phòng u tối chờ trời sáng, trong lòng vô thức nghĩ đến tình hình của Nghiễm Bình Bá phủ. Trước kia, nàng vốn là người được định là sẽ gả cho Cơ Huyền Khác nên cũng coi như có một chút hiểu biết về Nghiễm Bình Bá phủ.
Lão bá gia Nghiễm Bình Bá phủ tuổi đã cao, có năm trai một gái, năm người con trai đều là do chính thê sinh ra, còn người con gái út là do kế thất sinh, cũng chính là lão phu nhân hiện tại trong phủ. Trong năm người con, trưởng tử nắm chức quan không lớn không nhỏ, nhị gia và tam gia thì không ra gì, tứ gia mất sớm khi còn nhỏ, ngũ gia thì giờ chỉ còn thoi thóp. Trong đám cháu chắt cũng có vài người có tiền đồ, nổi bật nhất chính là Cơ Huyền Khác.
Sao nàng lại nghĩ đến Cơ Huyền Khác nữa rồi? Cố Kiến Ly khẽ cau mày, nghiêng đầu liếc nhìn Cơ Vô Kính đang nằm trên giường.
Suy cho cùng, trong đám người lớn nhỏ của Nghiễm Bình Bá phủ, kẻ có quyền lực nhất lại là Cơ Vô Kính. Hắn không có phẩm hàm hay chức tước nhưng quyền lực lại lớn đến mức khiến văn võ bá quan đều phải kiêng dè.
Ngày ấy, Thánh thượng đã phải trải qua trận chiến tranh đoạt ngôi vị mới có thể chính thức bước lên ngai vàng. Khi ông ấy đăng cơ, triều đình vẫn chưa ổn định nên đã thành lập Huyền Kính Môn. Những kẻ đáng chết mà không thể giết công khai đều sẽ được giao cho Huyền Kính Môn xử lý.
Cơ Vô Kính là môn chủ đời thứ hai của Huyền Kính Môn. Khi hắn tròn hai mươi tuổi, chữ "Kính" trong tên của hắn là do chính Thánh thượng ban cho. Nếu nói Huyền Kính Môn là thanh đao trong tay bệ hạ thì Cơ Vô Kính chính là lưỡi đao sắc bén nhất.
Hắn đã từng giết phản thần, cũng từng giết những vị quan trung thành, đã tiêu diệt thích khách, thậm chí còn chém cả thân vương.
Nếu như hắn chỉ là kẻ làm việc cho Thánh thượng thì cũng không đến nỗi bị mang tiếng xấu như vậy. Chỉ là, có lời đồn rằng Cơ Vô Kính thích giết người, thậm chí có kẻ nói từng thấy hắn ăn thịt người, uống máu người. Lại có người nói toàn thân hắn đều là ám khí, nếu hắn nhìn ngươi, khẽ cười một tiếng, e là ngươi sẽ chẳng còn cơ hội thấy ánh mặt trời ngày mai.
Năm đó, khi bệ hạ vi hành, nhân lúc dân chúng dọc đường đang quỳ lạy nghênh đón, đám thích khách to gan dám bất ngờ ra tay mưu sát, Cơ Vô Kính lập tức lột da kẻ đó ngay trước mặt mọi người. Hắn mặc y phục đỏ thẫm đứng trên lưng ngựa, dùng trường kiếm nhấc mảnh da người lên, cười nói muốn mang về làm thành một chiếc đèn lồng da người để chơi. Cảnh tượng ấy đã khiến dân chúng xung quanh lập tức rùng mình kinh hãi.
Một năm khác, khi sứ giả Phiên bang tới khiêu khích, hắn vẫn mặc một thân y phục đỏ, khoanh tay tựa vào lan can, cười nhạt một tiếng. Sứ giả kia vừa dõng dạc cất lời thì thất khiếu đã chảy máu đến chết.
Cơ Vô Kính nhún vai, cười như không cười: "Không phải ta làm."
Không phải hắn thì là ai?
Một người như vậy giờ đây lại nằm yên trên giường chờ ngày tận số. Cố Kiến Ly thấy hơi cảm khái. Có lẽ là do nàng nhớ đến phụ thân cũng đang nằm liệt giường nên ánh mắt nhìn Cơ Vô Kính cũng bớt sợ hãi hơn.
Cũng đúng, đều là người sắp chết rồi, còn có gì đáng sợ chứ? Chưa xuống đến âm phủ thì cũng chẳng cần sợ.
Chờ đến khi trời sáng, Lâm ma ma đến hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu. Dù hôn sự của nàng có đặc biệt thế nào thì hôm nay vẫn phải đi vấn an như bình thường.
Đi dưới hiên nhà, Cố Kiến Ly thấy hơi lo lắng: "Ngươi theo ta đến đây, bên chỗ Lục lang và Tứ cô nương đã thu xếp ổn thỏa chưa?"
"Phu nhân yên tâm. Lúc lão nô ra khỏi viện, hai tiểu chủ tử vẫn đang ngủ, Lật tử vẫn luôn ở bên chăm sóc." Lâm ma ma lại bổ sung: "Tuy Lật tử hơi vụng về nhưng những việc đơn giản đã dặn thì vẫn làm được."
Cố Kiến Ly gật đầu: "Đợi ta quay về viện sẽ đến xem hai đứa một chút."
Lâm ma ma đi sau nàng nửa bước, nhìn bóng lưng đoan trang thẳng tắp của Cố Kiến Ly, trong lòng không khỏi cảm thấy kinh ngạc. Bà ấy vốn tưởng sẽ rước về một tiểu thư suốt ngày khóc lóc, không ngờ Cố Kiến Ly lại bình tĩnh trầm ổn như thế. Đây đâu giống một người biết rõ mình chẳng sống được bao lâu, chỉ có tác dụng xung hỉ cơ chứ?
Nàng không những không rơi lấy một giọt nước mắt mà còn ăn uống đầy đủ. Không chỉ vậy, nàng còn rất quan tâm đến hai đứa trẻ, lễ nghi cũng không hề sai sót, nhìn thế nào cũng thấy nàng đang cố sống một cách tử tế.
Nghĩ đến việc nàng mới mười lăm tuổi, Lâm ma ma lại càng cảm thấy kỳ lạ.
Tống ma ma vén rèm vào bẩm báo: "Ngũ phu nhân tới rồi" Cố Kiến Ly bước vào chính phòng, tiếng cười nói rôm rả trong phòng lập tức dừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xung-h-cho-th-c-th-c-c-a-ti-n-nhi-m&chuong=4]
Vô số ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng, đánh giá nàng từ trên xuống dưới như muốn nhìn thấu nàng.
Cố Kiến Ly quen biết gần hết tất cả các nữ quyến của Nghiễm Bình Bá phủ.
Trước những ánh mắt soi mói đó, Cố Kiến Ly giả vờ không thấy, ung dung bước đến trước mặt lão phu nhân, lễ nghi chu toàn, không có lấy một điểm sai sót.
"Lại đây nào." Lão phu nhân gật đầu, ra hiệu Tống ma ma đưa bao lì xì.
Cố Kiến Ly tiếp tục hành lễ với ba vị tẩu tẩu, lần lượt gọi: "Đại tẩu, Nhị tẩu, Tam tẩu."
Sắc mặt Nhị phu nhân thoáng lộ vẻ khó xử.
Lễ nghi không có gì sai sót, nhưng bầu không khí trong phòng lại vô cùng kỳ lạ.
Đại cô nương Cơ Nguyệt Minh bỗng lên tiếng: "Kiến Ly, ba tháng không gặp. Nay gặp lại, sự đời xoay vần. Không ngờ muội lại không làm tẩu tẩu của ta mà trở thành người xung hỉ cho Ngũ thúc."
Cơ Nguyệt Văn và Cơ Nguyệt Chân lập tức kinh ngạc nhìn về phía nàng ta.
Bầu không khí vốn đã gượng gạo nay lại càng thêm khó xử.
Cố Kiến Ly bỗng nhớ đến lời phụ thân từng nói: "Huyền Khác là đứa trẻ tốt, sau này chắc chắn sẽ thành công. Nhưng con mà lấy nó thì phải sống chung với người nhà nó. Nghiễm Bình Bá phủ có tiếng là thân vương phủ nhưng bên trong đã mục nát đến tận gốc, chỉ sợ con không chịu nổi cái nết của nhà đó."
Cố Kiến Ly quay sang nhìn Cơ Nguyệt Minh.
Cơ Nguyệt Minh bỗng thấy chột dạ trong giây lát. Trước kia, cả kinh thành đều tâng bốc Cố Kiến Ly, nàng ta còn chẳng có cơ hội đến gần. Giờ Cố gia gặp nạn, Kiến Ly rơi vào cảnh phải gả đi để xung hỉ khiến bao nhiêu uất ức mà Cơ Nguyệt Minh đã dồn nén bấy lâu lập tức trào ra, không nhịn được châm chọc mấy câu.
Cố Kiến Ly mỉm cười lạnh nhạt: "Minh tỷ nhi, gọi sai rồi."
Cơ Nguyệt Minh ngẩn người, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn nàng.
Cố Kiến Ly dời mắt, quay sang Đại phu nhân, giọng điệu dịu dàng mềm mỏng: "Nếu muội nhớ không lầm thì Minh tỷ nhi đã cử hành lễ cập kê hai ba tháng trước. Giờ cũng nên hiểu chuyện một chút, tránh thất lễ khi ra ngoài."
Giọng Cố Kiến Ly vốn ngọt ngào dịu dàng, lúc nàng nói nhỏ nhẹ thì lại càng khiến người nghe cảm thấy dễ chịu. Rõ ràng là lời trách mắng nhưng lại nghe vô cùng êm tai.
Mấy hôm nay, Đại phu nhân đang phải lo chuyện hôn sự của Cơ Nguyệt Minh, lời Cố Kiến Ly nói đã chạm trúng chỗ đau của bà. Không phải bà bênh vực Kiến Ly mà là thật sự không vừa lòng với cách con gái mình ứng xử trước mặt người ngoài. Nhất là khi đứng cạnh Cố Kiến Ly, sự chênh lệch giữa hai người càng trở nên rõ ràng...
Gương mặt bà lập tức trầm xuống, nghiêm giọng trách: "Sao con lại không biết lớn nhỏ như vậy? Con là tỷ tỷ, mau dẫn đầu các muội muội gọi Ngũ thẩm đi!"
Ánh mắt của Đại phu nhân đã khiến Cơ Nguyệt Minh phải nuốt lại những lời ấm ức vào trong. Cơ Nguyệt Minh nghiến răng, cúi đầu hành lễ: "Nguyệt Minh chào Ngũ thẩm."
Cơ Nguyệt Văn và Cơ Nguyệt Chân cũng đứng dậy vấn an.
Đại lang Cơ Huyền Thận trong phủ cũng dẫn đầu các đệ đệ chào hỏi Cố Kiến Ly. Trong năm vị thiếu gia, trừ Cơ Huyền Khác ra thì những người còn lại đều có mặt.
Ngoài mặt Cố Kiến Ly vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng không khỏi suy nghĩ: Chẳng lẽ Huyền Khác cảm thấy xấu hổ nên cố ý tránh mặt hôm nay?
Trong sảnh còn có mấy người con cháu nhà họ Triệu, thân thích của lão phu nhân nhưng bà lại không để Cố Kiến Ly tiếp chuyện họ. Bà day day mi tâm, để đám hậu bối lui xuống. Bà nói dạo này trời lạnh, không cần phải vấn an hằng ngày rồi đặc biệt dặn dò Cố Kiến Ly chăm sóc Cơ Vô Kính cẩn thận là được.
Cố Kiến Ly hiểu rõ. Sau này người khác có tới thỉnh an hay không thì chưa biết nhưng bà đã thẳng thừng từ chối nàng lui tới rồi.
Cố Kiến Ly vẫn giữ nguyên nụ cười đoan trang, trong lòng không hề gợn sóng.
Chỉ là, lúc Cố Kiến Ly rời đi, nàng cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn chằm chằm về phía mình một cách trắng trợn. Nàng quay đầu lại, lập tức bắt gặp ánh mắt đầy ý đồ xấu của biểu thiếu gia nhà họ Triệu.
Cố Kiến Ly khẽ cau mày thu hồi ánh mắt, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên lời phụ thân nói không sai.
Trở về viện của Ngũ gia, Cố Kiến Ly không vội vào phòng mà ghé qua xem hai đứa trẻ Lục lang và Tứ thư nhi trước. Hai đứa vẫn đang ngủ say, nàng cũng không nỡ đánh thức, chỉ nhẹ nhàng bước tới nhìn một lát.
Cả hai đứa bé đều đang ở cái tuổi tròn trĩnh dễ thương như những cục tuyết nhỏ, lúc ngủ trông lại càng đáng yêu. Đặc biệt là cô bé nằm phía ngoài như một chú mèo con mềm mại, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta mềm lòng.
"Phu nhân, người cứ về nghỉ trước. Đợi tiểu chủ tử tỉnh dậy, lão nô sẽ bế các bé sang gặp người."
Cố Kiến Ly lại nhìn thêm một lần nữa rồi mới miễn cưỡng xoay người rời đi. Nàng vốn định hôm nay ở cùng hai đứa trẻ cả ngày để khỏi phải đối mặt với Cơ Vô Kính, chỉ tiếc hai đứa nhóc này lại ngủ say như vậy...
Trở về phòng, Cố Kiến Ly tựa bên cửa sổ, tiện tay lấy một quyển sách ra đọc.
Nàng nghĩ nếu có thể dùng sách để phân tán sự chú ý thì có lẽ nàng sẽ quên đi sự hiện diện của người đang nằm trên chiếc giường kia.
Khi nàng đọc đến khoảng hai phần ba quyển sách, nghiêng đầu nhìn một chút, liền thấy bầu trời đã bắt đầu xám xịt, có vẻ sắp có tuyết rơi.
Nghe thấy có người bước vào phòng, ánh mắt Cố Kiến Ly vẫn đặt trên trang sách, thản nhiên hỏi: "Có chuyện gì sao, ma ma?"
"Ngũ biểu thẩm à." Một giọng nam lộ rõ vẻ lấy lòng vang lên.
Cố Kiến Ly giật mình, lập tức ngẩng đầu.
Triệu Phụng Hiền bước lên một bước. Cố Kiến Ly liền đặt mạnh quyển sách xuống bàn, nghiêm giọng chất vấn: "Chỗ này là nơi mà ngươi có thể tùy tiện ra vào sao?!"
Triệu Phụng Hiền rõ ràng đã bị khí thế bất ngờ của nàng dọa đến mức ngây người trong chốc lát. Hắn ta lại bước thêm một bước, cợt nhả nói: "Ngũ biểu thẩm, sáng nay chưa kịp vấn an người. Phụng Hiền thấy áy náy trong lòng, đành tự đến đây chào hỏi thôi."
Trước đây, Cố Kiến Ly hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc với hạng người như hắn ta. Hoặc có thể nói, cho dù là kẻ đê tiện đến đâu thì trước mặt nàng cũng phải bày ra dáng vẻ nho nhã lễ độ.
Trong ba tháng qua, Cố Kiến Ly đã gặp quá nhiều hạng người lưu manh hạ lưu. Dù Triệu Phụng Hiền có cố giả vờ nhã nhặn đến đâu, nhưng đối với nàng, ánh mắt và nét mặt kia đã quá quen thuộc rồi.
Cố Kiến Ly lập tức cầm lấy chén trà bên cạnh, ném thẳng xuống chân hắn ta, lạnh lùng quát: "Cút! Nếu không cút ta sẽ gọi người!"
Triệu Phụng Hiền vẫn giữ nụ cười cợt nhả, nói: "Ngũ biểu thúc thích người chết hơn người sống, viện của hắn là nơi vắng vẻ nhất trong phủ, không ai đến đâu. Người kêu cũng chẳng ai nghe thấy."
Hắn ta nheo cặp mắt ti hí, ánh mắt dâm tà nhìn nàng từ đầu đến chân rồi đổi giọng: "Ngũ biểu thẩm hiểu lầm rồi, Phụng Hiền ngưỡng mộ người đã lâu, chỉ muốn nói chuyện vài câu thôi. Mấy chuyện bậy bạ... không làm đâu."
Hết chương
Biên tập: Team Qi Qi
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận