Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Vật Giá Giảm Nghìn Lần, Tôi Bỗng Trở Thành Người Giàu Nhất Thế Giới

Chương 7

Ngày cập nhật : 2026-06-06 12:13:54

Nhắc đến tôi, mặt Lưu Vĩ Minh cũng trở nên cực kỳ khó coi: "Đừng nhắc đến con khốn đó nữa, sớm muộn gì anh cũng bắt nó phải quỳ xuống xin tha."


Tra nam gặp tiện nữ, đúng là như củi khô bén lửa. Giây trước còn đang cùng nhau nguyền rủa tôi, giây sau đã ôm chầm lấy nhau hôn lấy hôn để. Cái cảnh tượng đó làm bốn đứa tôi suýt nôn sạch bữa sáng. 


Tiểu Âu nắm tay tôi, nhìn đầy cảm thông: "Sao hồi đó cậu lại nhìn trúng cái hạng người này vậy?" 


Tôi nhún vai thản nhiên: "Thì lúc đó mắt bị mờ, không nhìn rõ mặt thật của hắn. May mà lúc sắp cưới nhìn thấu, rút chân ra kịp thời đấy chứ!" 


"Chu Chu, cậu cho bọn mình xem cái này làm gì?" Linh Hoa thắc mắc. Tôi định giải thích, bỗng thấy cửa phòng bên kia lại mở, tôi vội báo cho ba người kia: "Nhân vật chính lên sàn rồi, lát nữa tớ giải thích sau."


15


Mụ già và lão Phó tổng bụng phệ lần lượt xuất hiện. Hai vợ chồng thấy đối phương đều ngẩn người ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/vat-gia-giam-nghin-lan-toi-bong-tro-thanh-nguoi-giau-nhat-the-gioi&chuong=7]

Cả hai đồng thanh hét lên: "Sao anh/em lại ở đây?" 


Tiếng hét làm đôi tình nhân đang mặn nồng, chuẩn bị cởi đồ trong phòng ngủ giật bắn mình. Hai người không kịp chỉnh đốn trang phục, cuống cuồng chạy chân đất ra ngoài. Bốn người mặt đối mặt, ai nấy đều chết lặng, không ngờ đối phương lại xuất hiện ở đây.


Người phản ứng đầu tiên là mụ phú bà. Mụ nhìn thấy ngay vết son môi chưa kịp lau trên mặt Lưu Vĩ Minh, lập tức nổi lôi đình: "Lưu Vĩ Minh! Mày ăn của tao, uống của tao, mà mày dám phản bội tao à?" 


Thấy mụ nổi giận, Lưu Vĩ Minh sợ tái mặt, vội vã van xin: "Cưng à, nghe anh giải thích…" 


"Giải thích cái con khỉ!"


Mụ phú bà vặn vẹo thân hình lao tới, vung cái túi xách nạm đinh điên cuồng nện vào người Lưu Vĩ Minh. Trước quyền lực và tiền bạc, loại hèn hạ như Lưu Vĩ Minh không dám phản kháng, chỉ biết như con chuột cống ôm đầu chạy loạn, miệng không ngừng xin tha.


Về phần Vương Hân Hân, thấy phó tổng xuất hiện, ả đã sợ đến mức chân tay bủn rủn. Lão phó tổng chẳng nói chẳng rằng, bước tới tát cho ả một cái. Lực tát quá mạnh khiến Vương Hân Hân ngã lăn ra đất, trông vô cùng thảm hại. Lão vẫn chưa hả giận, lao tới bồi thêm hai cú đá. 


"Con khốn, dám bắt cá hai tay sau lưng tao à? Mày chán sống rồi đúng không?" 


Vương Hân Hân quằn quại bò dậy, quỳ gối dập đầu xin tha: "Em sai rồi, xin anh tha cho em…" 


Tiểu Âu ôm bụng cười ngặt nghẽo hỏi tôi: "Chu Chu, đều là cậu sắp đặt hết đúng không?" 


Tôi không phủ nhận: "Đúng thế. Tớ nhờ anh chàng kỹ thuật lập số điện thoại ảo để nhắn tin cho từng người, hẹn họ đến đây gặp mặt." 


Dù sao toàn người quen cả, cũng nên cho họ "họp mặt" một tí chứ. Chỉ là không ngờ hai vợ chồng già này nóng tính thế, ra tay tàn nhẫn thật. Nhìn màn hình giám sát đang diễn ra vở kịch náo nhiệt, tôi cùng ba chị em vừa nhâm nhi rượu vang Chateau Lafite, vừa thưởng thức trứng cá tầm thượng hạng, cảm giác không gì sảng khoái bằng.


16


Vụ lộn xộn ở khách sạn ầm ĩ đến mức có không ít người quay video đăng lên mạng. Nhà mẹ đẻ của mụ phú bà thấy không chịu nổi nhục nhã này nên ép mụ phải ly hôn với lão phó tổng. 


Lưu Vĩ Minh bị đánh bầm dập, đến giờ vẫn chưa được xuất viện, đủ thấy mụ xuống tay ác đến mức nào. 


Còn Vương Hân Hân, nghe tin phú bà còn định tìm mình tính sổ tiếp thì hoảng sợ, cuốn gói chạy thẳng về quê, không bao giờ dám bén mảng đến thành phố này nữa.


Mất đi sự chống lưng của nhà vợ, sếp cũng chẳng nể nang gì mà tìm đại một cái cớ để tống cổ lão Phó tổng đi. Sau này tôi mới biết, thực ra sếp vốn đã biết những hành vi xấu xa của lão từ lâu. Ông ấy nhắm mắt làm ngơ vì nhà vợ lão có quan hệ hợp tác với đối tác lớn nhất của công ty. Đắc tội với Phó tổng đồng nghĩa với việc đắc tội gián tiếp với khách hàng VIP. Giờ bọn họ ly hôn rồi, đương nhiên sếp không cần khách sáo nữa. Ông ấy thẳng tay sa thải lão phó tổng, nhân tiện nhổ sạch đám tay chân thân tín mà lão cài cắm, thanh lọc toàn bộ bộ máy công ty để phát triển tốt hơn.


17


Một năm sau, nhờ khoản đầu tư "siêu to khổng lồ" của tôi, công ty vốn sắp phá sản lập tức chuyển bại thành thắng, giá cổ phiếu tăng vọt không ngừng. Mỗi năm tôi nhận được 50% lợi nhuận ròng, trở thành người hưởng lợi lớn nhất toàn công ty.


Trong một năm này, vật giá toàn cầu cũng có xu hướng tăng nhẹ. Rõ ràng nhất là hàng bánh kếp dưới lầu, một cái bánh chay đã tăng lên giá một phân. Mỗi lần tôi đi ngang qua, anh bán bánh đều nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Còn tôi đã sớm đem số tiền tích trữ đổi thành bất động sản, quỹ đầu tư và những tài sản có tiềm năng tăng trưởng khác.


Hiện tại, tôi đang nằm trên chiếc du thuyền sang trọng vừa mua hôm qua, tận hưởng nắng vàng biển xanh, xung quanh là mười anh chàng người mẫu đẹp trai, sáu múi phục vụ tận răng. Tivi trên du thuyền đang đưa tin tài chính về người giàu nhất thế giới: [Chúc mừng Elon Musk tiếp tục giữ vững ngôi vị người giàu nhất thế giới với khối tài sản vượt mốc 300.000 USD.]


Nghe bản tin đó, tôi không nhịn được mà bật cười. Người giàu nhất thế giới cũng chỉ đến thế thôi, tài sản cũng ngang ngửa tôi chứ mấy, mà chắc gì đã sống hưởng thụ bằng tôi. Tôi thản nhiên xách một chiếc vali đi tới mạn thuyền. Mở vali ra, tôi bốc từng nắm tiền giấy mệnh giá một tệ xanh mướt tung xuống biển. Mười anh chàng người mẫu đứng hình mất năm giây, mắt ai nấy đều sáng rực lên. Tôi huýt sáo một cái, hất hàm về phía biển: "Nào, xem các anh thể hiện thế nào đây."


Vừa dứt lời, mười thân hình vạm vỡ đồng loạt lao mình xuống biển như những vận động viên chuyên nghiệp, bơi về phía những tờ tiền đang trôi nổi. Tiếng nước bắn lên tung tóe, động tác dứt khoát mượt mà. Tôi nheo mắt ngắm nhìn những cơ thể săn chắc dưới nước, chậm rãi nhấp một ngụm vang đỏ. Cảm giác này đúng là tuyệt vời! Có tiền, thật là thích.


(HẾT TRUYỆN)

Bình Luận

0 Thảo luận