Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Vật Giá Giảm Nghìn Lần, Tôi Bỗng Trở Thành Người Giàu Nhất Thế Giới

Chương 2

Ngày cập nhật : 2026-06-06 12:10:29

Tôi cúi đầu nhìn lại bộ dạng của mình: áo thun đơn giản, quần jeans bạc màu và một đôi Converse nhái. Ngày trước, xe ở đây chiếc nào cũng hàng triệu tệ, nhân viên coi thường tôi cũng là chuyện thường tình. Đang định quay người bỏ đi, tôi chợt thấy một bóng dáng quen thuộc phía trước.


4


Tôi lập tức lao tới: "Lưu Vĩ Minh, anh còn dám vác mặt xuất hiện ở đây à?" Đây chính là gã bạn trai cũ đã lừa sạch sành sanh tiền của tôi. Hắn đang đứng ngay trước mặt, tôi đời nào chịu bỏ qua.


"Anh Minh à, chuyện gì thế?" 


Một giọng nói nũng nịu vang lên thu hút sự chú ý của tôi. Tôi liếc sang, thấy bên cạnh Lưu Vĩ Minh còn có một người phụ nữ lớn tuổi. Mụ già chát, mặt đầy nếp nhăn, vòng eo bánh mì, lớp phấn trên mặt chắc cũng phải dày đến vài ký. Mụ khoác tay Lưu Vĩ Minh, nhìn tôi với vẻ đầy cảnh giác.


Lưu Vĩ Minh lập tức nịnh nọt bảo: "Cục cưng à, đây là cô người yêu cũ nghèo kiết xác của anh đấy. Chắc thấy anh đi với em nên cô ta ghen tị, muốn tới gây sự ấy mà." 


Nhìn người phụ nữ kia dát đầy đồ hiệu, trang sức đắt tiền trên người, tôi hiểu ra ngay vấn đề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/vat-gia-giam-nghin-lan-toi-bong-tro-thanh-nguoi-giau-nhat-the-gioi&chuong=2]

Hóa ra gã tra nam Lưu Vĩ Minh này đã bám được vào một mụ phú bà, bảo sao giờ đây, cái lưng của hắn thẳng như thế, nói dối, đổi trắng thay đen mà mắt không thèm chớp cái nào.


Tôi lạnh lùng nhìn hắn: "Mấy ngày không gặp, trình độ nói dối của anh tiến bộ hẳn lên nhỉ. Anh lừa tiền của tôi, giờ lại biến thành tôi bám đuôi anh à?" 


Mụ khó chịu lườm tôi một cái, rồi bảo nhân viên bán hàng: "Ở đây ồn ào quá, làm hỏng cả tâm trạng mua xe của tôi." 


Lập tức có hai nhân viên tiến tới vây quanh tôi, thái độ vô cùng cứng rắn: "Thưa cô, nếu cô không mua xe thì mời cô ra ngoài, đừng làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của chúng tôi. Nếu cô không hợp tác, chúng tôi sẽ gọi bảo vệ tống cổ cô ra ngoài."


Đúng là một lũ chó cậy gần nhà, coi thường người khác. Khó khăn lắm mới tóm được Lưu Vĩ Minh, hắn đã lừa sạch tiền tiết kiệm của tôi, tôi không thể để hắn đi dễ dàng như vậy. Về việc đối phó với đám nhân viên này tôi có kinh nghiệm, bọn họ chỉ đang muốn nịnh bợ mụ phú bà kia thôi: "Yên tâm, tôi sẽ không làm phiền việc bán hàng của các người."


Nghe câu đó, đám bảo vệ đang định tiến tới lập tức khựng lại. Làm ăn kinh doanh, chẳng ai muốn xảy ra xung đột làm ảnh hưởng đến uy tín cửa hàng. Tôi chỉ tay vào Lưu Vĩ Minh, chậm rãi nói: "Gã này lừa tiền của tôi, các người cứ để tôi đưa hắn ra ngoài nói chuyện. Người mua xe là bà kia chứ không phải hắn, chuyện này không ảnh hưởng đến doanh số của các người đâu nhỉ?"


Nhân viên cũng đoán được tôi và Lưu Vĩ Minh có ân oán, nếu không phải vì mụ phú bà ở đó, họ cũng chẳng muốn xen vào. Thấy mọi người trong cửa hàng vẫn đứng yên, Lưu Vĩ Minh cáu lên, quát: "Chẳng phải chỉ có vài li (đơn vị tiền siêu nhỏ) thôi sao? Có cần phải sồn sồn lên thế không? Có bằng chứng thì đi mà kiện tao đi."


Vài li? Rõ ràng là mấy chục nghìn tệ cơ mà! À không, vật giá thế giới hiện tại đã giảm đi một trăm triệu lần. Nếu quy đổi ra thì Lưu Vĩ Minh nói không sai. Câu trả lời của hắn càng giúp tôi khẳng định chắc chắn: Thế giới này thực sự đã mất giá điên cuồng.


Tôi lấy hết can đảm, vỗ mạnh tay lên mui chiếc siêu xe bên cạnh: "Chiếc xe này bao nhiêu tiền?"


5


Nhân viên bán hàng nhìn tôi khinh khỉnh, rõ ràng là không muốn tiếp chuyện. Mụ phú bà kiêu ngạo bĩu môi: "Cậu Trương, cậu cứ nói giá trị của chiếc xe cho nó biết đường mà rút lui. Ở đây mà đòi làm màu à? Đúng là hạng tôm tép mà miệng miệng cũng mạnh thật."


Nghe mụ lên tiếng, nhân viên lập tức dõng dạc: "Thưa cô, chiếc Rolls - Royce Phantom phiên bản cao cấp nhất này của chúng tôi có giá niêm yết là 1 hào 8. Không mua nổi thì đừng có chạm tay vào."


Trong lòng tôi thầm đắc ý, cứ ngỡ bao nhiêu, hóa ra có 1 hào 8! Tôi trực tiếp rút từ trong túi ra đồng 1 tệ, đập bộp xuống mui xe: "Chừng này đã đủ chưa?"


Nhân viên bán hàng trợn ngược mắt lên vì kinh hãi, nói năng lắp bắp: "Tiểu… tiểu thư. À không, là VIP đại nhân! Đều tại tôi có mắt không tròng, không nhận ra thân phận tôn quý của cô. Cô muốn xem mẫu xe nào, để tôi giới thiệu cho cô, sắp xếp cho cô lái thử ngay bây giờ nhé?"


Tôi hơi nhíu mày: "Ở đây người ra người vào lộn xộn quá, không khí không được trong lành, có lẽ tôi phải sang tiệm Ferrari bên cạnh xem sao." 


Làm trợ lý cho sếp bao nhiêu năm nay, thứ gì không biết chứ cái bài bắt chước người giàu ra vẻ ta đây thì tôi học nhanh lắm.


Tôi chưa kịp bước đi, mấy nhân viên đã vội vao tới, quỳ sụp xuống trước mặt tôi chắn đường: "Quý khách đừng vội rời đi, để tôi sắp xếp ngay ạ." 


Ngay lập tức, mấy anh bảo vệ liền tiến đến chỗ mụ và Lưu Vĩ Minh, trực tiếp nhấc bổng hai người bọn họ tống ra ngoài. Nhân viên bán hàng cười nịnh nọt nhìn tôi: "Quý khách xem, giờ không khí đã trong lành hơn chưa ạ?" 


"Cũng tàm tạm."


Nói xong, tôi liếc mắt nhìn về phía một cô gái nhỏ nhắn, rụt rè đứng ở góc phòng. Từ lúc tôi bước vào đến giờ, mọi người đều nhìn tôi khinh bỉ, duy chỉ có cô ấy là không. Lúc nãy cô ấy còn định mang nước cho tôi nhưng bị gã nhân viên kia ngăn lại. Tôi chỉ tay về phía cô ấy: "Cô lại đây."


Cô gái trẻ rụt rè tiến đến trước mặt tôi, cúi đầu nói lý nhí: "Quý khách cần gì ạ?" 


Tôi đập mạnh 1 tệ vào tay cô ấy, thản nhiên bảo: "Đặt cho tôi hai chiếc xe, một chiếc tôi lái đi luôn bây giờ, một chiếc giao tận nhà cho tôi. Tiền thừa thì cô giúp tôi gửi vào ngân hàng, số tài khoản tôi sẽ đưa sau."


Cô gái há hốc miệng không kịp phản ứng, mãi đến khi tôi nhắc nhở mới sực tỉnh để đi làm thủ tục mua xe cho tôi. Còn gã nhân viên khinh người lúc nãy, mặt mũi giờ đây tái mét như vừa nuốt phải phân. Tôi mặc kệ, thời buổi này có tiền là có tất cả.


6


Rời khỏi cửa hàng 4S, tôi lái xe về đến dưới lầu nhà mình. Vừa hay gặp bà chủ nhà đến thu tiền phòng, thấy tôi xuất hiện, bà chủ nhà hầm hầm tiến tới quát tháo: "Tiểu Từ này, tôi tốt bụng cho cô khất chứ không phải để cô coi tôi là con ngốc nhé! Tiền nhà quá hạn hơn một tháng rồi, hôm nay mà không đóng thì tôi thay ổ khóa ngay lập tức đấy."

Bình Luận

0 Thảo luận