Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Vật Giá Giảm Nghìn Lần, Tôi Bỗng Trở Thành Người Giàu Nhất Thế Giới

Chương 1

Ngày cập nhật : 2026-06-06 12:09:44

Sau khi bám đùi phú bà, gã bạn trai cũ tệ bạc không chỉ đá tôi một cách không thương tiếc mà còn nhân cơ hội nhục mạ tôi một vố đau điếng. 


Nào ngờ, tôi vừa thức dậy, vật giá toàn cầu đột ngột lao dốc không phanh. Duy chỉ có số tiền trong túi tôi là vẫn giữ nguyên giá trị. 


Và chỉ với một nghìn tệ lẻ, tôi nghiễm nhiên trở thành người giàu nhất đất nước. 


Nghe tin tôi phất lên, gã tra nam kia lập tức vác mặt đến bảo đây là tài sản chung trong thời gian yêu đương, đòi chia một nửa.


Tôi nhổ nước bọt! Một cước đá bay gã người yêu cũ hãm tài.


1


Trong cơn mơ màng, bên tai tôi vang lên một giọng nói máy móc: [Chúc mừng ký chủ đã nhận được Hệ thống Vật giá Toàn cầu sụt giảm, bạn có muốn kích hoạt ngay không?]


Nghe giọng nói xa lạ đó, đầu tôi đau như búa bổ, chẳng thèm suy nghĩ gì, tôi đã gật đầu bừa một cái. Ngay sau đó, một luồng ánh sáng lóe lên làm tôi giật mình mở mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/vat-gia-giam-nghin-lan-toi-bong-tro-thanh-nguoi-giau-nhat-the-gioi&chuong=1]

Nhìn cái trần nhà quen thuộc, tôi mới nhận ra đó là một giấc mơ.


Tối qua uống quá chén nên giờ đầu óc tôi cứ như muốn nổ tung. Tôi định tung chăn xuống giường tìm nước uống, cổ họng sau cơn say nóng rát như lửa đốt, nhưng chân còn chưa kịp bước đi đã vấp phải cái ghế bên cạnh, ngã chổng vó lên trời. 


Đúng là họa vô đơn chí, đen tình đen cả tiền, đến cái ghế cũng muốn bắt nạt tôi.


Vốn dĩ tôi và bạn trai cũ đã hẹn cùng nhau xin nghỉ việc để về quê kết hôn. Ai ngờ vào ngày kết hôn, hắn đã ôm sạch tiền tiết kiệm của tôi rồi lặn mất tăm mất tích. Sau này tôi mới biết gã tra nam đó chơi chứng khoán thua lỗ, nợ nần chồng chất. Hắn hứa hẹn kết hôn chỉ là để lừa tiền tôi mà thôi.


Bây giờ, thất nghiệp, tiền cũng không có. Trên người tôi chỉ còn sót lại một nghìn tệ tiền trợ cấp thôi việc mà công ty phát lúc trước để cầm cự qua ngày. Tương lai mịt mù, tôi chẳng biết phải làm sao. Cái bụng đói cồn cào kéo tôi về thực tại, tôi quyết định phải ăn no cái bụng rồi mới tính chuyện tìm việc làm để ổn định lại cuộc sống.


Tôi đi xuống đầu ngõ, xếp hàng trước xe bánh kếp quen thuộc. Sau vài phút chờ đợi cũng đến lượt mình, với túi tiền eo hẹp, tôi hơi ngượng ngùng bảo: "Chú ơi, cho cháu một cái bánh chay ba tệ thôi, không cần thêm gì đâu ạ." 


Vừa dứt lời, tôi nghe thấy tiếng hít hà kinh ngạc từ phía sau. Theo bản năng, tôi nhìn quanh một lượt và phát hiện mọi người đang nhìn mình với ánh mắt vô cùng sững sờ. Tôi cảm thấy hơi xấu hổ. Dẫu biết mình gọi món rẻ tiền thật, nhưng mọi người có nhất thiết phải nhìn tôi như kiểu nhìn sinh vật lạ không? Tôi lúng túng hỏi anh bán bánh: "Anh ơi, không lẽ bây giờ ba tệ cũng không mua nổi một cái bánh chay ạ?"


Tôi cứ ngỡ bánh lại tăng giá, mấy năm nay lạm phát nhanh quá, đến cái bánh kếp mà mỗi năm một giá. Chưa kịp để tôi đề nghị trả thêm tiền, anh bán bánh đã nhìn tôi với vẻ mặt đầy khó xử: "Em gái ơi, giờ anh có đem hết nguyên liệu trên xe này ra làm bánh cho em cũng không thể nào làm ra được cái bánh siêu to khổng lồ trị giá ba tệ đâu."


Anh ta vừa nói xong, đám đông phía sau đã bắt đầu bàn tán xôn xao: 


"Giàu thì giàu thật đấy, nhưng cũng đừng đem người lao động ra làm trò đùa chứ." 


"Chắc lại giả vờ làm màu thôi, hạng như cô ta mà có nhiều tiền thế á?" 


"Hay là có thù hằn gì với anh bán bánh? Bảng giá rành rành ra đấy mà không biết đọc à?"


Tôi ngơ ngác ngẩng lên nhìn, suýt chút nữa đã rơi cả tròng mắt vì cái bảng giá trên xe.


2


Combo Bánh Kếp Toàn Gia: 0,0000001 tệ. Loại bánh đắt nhất trên xe cũng chỉ có giá 0,000001 tệ. Mọi người điên hết rồi sao?


Đất nước mình có phát hành loại tiền mệnh giá nhỏ đến mức này từ bao giờ thế? Trong lúc tôi còn đang thẫn thờ, phía sau đã vang lên những tiếng giục giã mất kiên nhẫn: "Này cô kia, không mua thì tránh ra chỗ khác. Đã nghèo còn thích ra vẻ!"


Đầu óc tôi trống rỗng, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nên theo thói quen đưa tay vào túi để lấy tiền. Vô tình, một đồng xu năm hào rơi ra ngoài. Ngay lập tức, mọi tiếng ồn ào biến mất, không gian rơi vào im lặng đến đáng sợ. Tôi cúi xuống nhặt tiền lên, thấy ánh mắt mọi người nhìn mình quái dị vô cùng, mắt ai nấy đều sáng rực lên như thấy vàng.


Anh bán bánh cười niềm nở, cung kính bảo: "Cô em này, một thân một mình ra đường mà mang theo khoản tiền khổng lồ thế này thì phải cẩn thận đấy nhé. Hàng bánh của tôi chỉ là kinh doanh nhỏ, cô đừng làm khó tôi nữa."


Đám người này điên thật rồi sao? Năm hào mà cũng gọi là "khoản tiền khổng lồ"? Những ánh mắt thèm khát đó khiến tôi hoảng sợ, tôi lập tức quay đầu chạy thẳng về nhà. Vừa về đến nơi, tôi vội vàng mở điện thoại lên tra cứu. Hàng loạt tin tức nóng hổi ập vào mắt khiến tôi không khỏi run rẩy:


[Tin tức mới nhất từ Thời báo Tài chính: Elon Musk trở lại ngôi vị giàu nhất thế giới với khối tài sản chạm mốc 2000 USD.]


[Vật giá toàn cầu lập kỷ lục lịch sử khi tiếp tục lao dốc không phanh.]


Nhìn màn hình tràn ngập tin vật giá sụt giảm, não tôi hoàn toàn đình trệ. Hóa ra tôi không hề mơ, tôi thực sự đã kích hoạt hệ thống khiến vật giá toàn cầu giảm đi một trăm triệu lần!


3


Tôi vội vã lục tìm trong chiếc túi cũ lấy ra phong bao tiền trợ cấp thôi việc. Vì là một công ty có chế độ đãi ngộ tốt nên mọi nhân viên nghỉ việc đúng thủ tục đều nhận được khoản tiền này. Tôi làm việc ba năm, tiền trợ cấp là một nghìn tệ. Nếu vật giá giảm đi một trăm triệu lần, số tiền này thực sự là một gia sản kếch xù. Tôi lên mạng kiểm tra, thấy tổng tài sản của người giàu nhất nước cũng chỉ có 987,333 tệ.


Vậy, chẳng phải với một nghìn tệ này, tôi nghiễm nhiên trở thành người giàu nhất sao? Để xác minh thực hư, tôi nhét đồng một tệ lẻ tìm được vào túi áo rồi bước ra khỏi nhà. Tôi tìm đến một cửa hàng 4S gần nhất - đại lý chuyên kinh doanh dòng xe Rolls - Royce. Trong cửa hàng chỉ trưng bày ba chiếc xe sang nhưng phong cách trang trí thì vô cùng lộng lẫy, xa hoa. Nhân viên bán hàng liếc nhìn tôi từ đầu đến chân, nụ cười công nghiệp trên mặt lập tức biến mất, giọng điệu trở nên lạnh lùng: "Thưa cô, ở đây chúng tôi không cung cấp nước trà miễn phí. Mời cô rẽ phải ra ngoài, trong trung tâm thương mại có nước uống miễn phí đấy."

Bình Luận

0 Thảo luận