Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Vật Giá Giảm Nghìn Lần, Tôi Bỗng Trở Thành Người Giàu Nhất Thế Giới

Chương 6

Ngày cập nhật : 2026-06-06 12:13:17

Về đến nhà, vừa đỗ xe xong, tôi đã thấy Lưu Vĩ Minh đang đứng chống nạng đợi sẵn dưới lầu. Gã tra nam này, không lẽ lại định đến bắt tôi bồi thường tiền thuốc men đấy chứ? Tôi định đi cầu thang phụ, không ngờ mắt hắn như cú vọ, thoáng cái đã nhận ra tôi: "Từ Chu Chu, đứng lại đó cho tôi!"


Tôi chẳng thèm tránh nữa, hiên ngang tiến về phía hắn: "Đã bảo anh đừng có đến đây nữa rồi mà, lại muốn ăn đòn tiếp à?"


Lưu Vĩ Minh nhìn tôi với ánh mắt thâm độc: "Cô giấu tôi phát tài rồi đúng không?" 


Tôi nhìn hắn đầy kinh ngạc, chẳng buồn che giấu sự khinh bỉ trong giọng nói: "Anh lại phát điên cái gì thế?"


Lưu Vĩ Minh đột ngột nổi đóa, mắt đỏ ngầu gầm lên: "Cô còn dám lừa tôi? Chuyện cô vung hẳn một trăm tệ tiền mặt ở công ty tôi đều biết cả rồi!" 


Tôi và Lưu Vĩ Minh yêu nhau không lâu, hơn nữa bình thường ở công ty, tôi giữ rất kín tiếng chuyện đời tư, đồng nghiệp chỉ biết tôi có bạn trai chứ không biết đó là ai.


Sao chuyện này lại lọt đến tai hắn nhanh thế được? Rốt cuộc là ai mật báo cho hắn?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/vat-gia-giam-nghin-lan-toi-bong-tro-thanh-nguoi-giau-nhat-the-gioi&chuong=6]

Tôi còn chưa kịp hiểu gì đã thấy hắn nghiến răng nghiến lợi hét vào mặt tôi: "Từ Chu Chu, tôi khuyên cô biết điều, chia cho tôi một nửa số tiền đó đi." 


Lời này làm tôi khựng lại mất vài giây, đến lúc hiểu ra thì vừa tức vừa buồn cười: "Lưu Vĩ Minh, não anh có vấn đề à? Cho dù tôi có tiền thì liên quan quái gì đến anh, dựa vào cái gì mà đòi chia một nửa?"


Nào ngờ, hắn còn có thể trơ trẽn đến mức lý luận hùng hồn: "Chúng ta mới chia tay không lâu, chắc chắn số tiền này cô tích góp được từ lúc còn yêu tôi. Đó là tài sản chung trong lúc yêu đương, nhất định phải có một nửa của tôi!" 


Nói xong, hắn còn không quên nhấn mạnh thêm một câu: "Tôi là đàn ông, tôi phải lấy phần nhiều!"


Nghe đến đây, tôi dở khóc dở cười. Tôi chỉ mới nghe qua tài sản chung trong hôn nhân chứ chưa nghe cái khái niệm "tài sản chung trong lúc yêu đương" bao giờ. Là do tôi lạc hậu, hay do dây thần kinh của Lưu Vĩ Minh bị đứt rồi? 


"Anh là đàn ông nên được phần nhiều á? Lúc ăn phân sao không thấy anh tranh mà ăn thêm vài miếng cho nhiều vào? Người thì không ra gì mà phân thì ăn không ít, mở miệng ra là phun toàn chất thải."


Bị tôi mắng, Lưu Vĩ Minh nổi khùng lên, dọa dẫm đòi dạy bảo tôi.


Tôi chẳng chút sợ hãi, trợn mắt lườm lại: "Đồ rác rưởi, anh dám động vào tôi một cái xem? Có tin tôi chỉ cần vung tí tiền lẻ là có thể khiến anh biến mất luôn không?" 


Xã hội bây giờ, hạng người vì tiền mà bán mạng không thiếu. Chi tiền để dạy cho Lưu Vĩ Minh một bài học nhớ đời chỉ là chuyện nhỏ. 


"Nếu không cút ngay, tôi sẽ chi tiền thuê người chặt nốt đôi chân của anh đấy." 


Nghe đến đó, Lưu Vĩ Minh sợ xanh mặt, vội vã ôm lấy đôi chân mình.


"Cút!" 


Sau khi bị tôi đe dọa một hồi, Lưu Vĩ Minh mới hậm hực rời đi, lúc đi còn không quên buông lời thách thức: "Từ Chu Chu, cứ đợi đấy, có ngày cô sẽ phải hối hận!" 


Tôi khinh! Ai hối hận chứ riêng tôi thì không bao giờ.


13


Về đến nhà, tôi cứ thấy chuyện này có gì đó không đúng. Để làm rõ xem ai là kẻ chỉ điểm cho Lưu Vĩ Minh, tôi gọi điện cho sếp. Tôi bảo ông ấy có người đang muốn ngăn cản tôi đầu tư vào công ty, thậm chí còn chặn cửa nhà tôi gây rối. 


Nghe xong, sếp tá hỏa, lập tức cử người đi điều tra. Chưa đầy một tiếng sau, cơm hộp tôi đặt còn chưa kịp giao tới, điện thoại của sếp đã gọi lại: "Chu Chu, tôi tra ra rồi. Chuyện này hơi phức tạp, tôi gửi tài liệu qua, cô tự xem nhé."


Sau khi gác máy, tôi nhận được tài liệu từ sếp. Xưa nay tôi vẫn nghe đồn lão Phó tổng có được vị thế như ngày hôm nay hoàn toàn là dựa hơi nhà vợ có thế lực khủng. Chỉ là tôi không ngờ, vợ lão phó tổng lại chính là mụ già mà Lưu Vĩ Minh đang cặp kè. Ly kỳ hơn nữa là Lưu Vĩ Minh không chỉ bám phú bà, mà sau lưng còn lén lút "tằng tịu" với bồ nhí của phó tổng, chính là Vương Hân Hân. 


Thảo nào Vương Hân Hân lại biết chuyện tôi bị Lưu Vĩ Minh lừa tiền, hóa ra hai đứa này lén lút "cắm sừng" tôi để đến với nhau. Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, một đôi "cẩu nam nữ" xứng lứa vừa đôi.


Xem ra hôm nay kẻ xúi giục Lưu Vĩ Minh đến tìm tôi gây sự chính là Vương Hân Hân. Ả muốn lợi dụng hắn để lừa tiền từ tay tôi, nếu không lừa được cũng phải để tôi phiền lòng. Ả tính toán hay đấy, nhưng đã dám âm mưu đối phó với tôi thì tôi sẽ không để bọn họ yên ổn đâu. Cứ chờ xem, kịch hay sắp bắt đầu rồi.


14


Với tư cách là cổ đông lớn của công ty, tôi có quyền điều động nhân sự tùy ý. Tôi tìm đến anh chàng kỹ thuật của bộ phận IT, nhờ anh ta dùng số điện thoại ảo gửi tin nhắn cho bốn người bọn họ. 


Sau đó, tôi cho Tiểu Âu, Linh Hoa và mấy chị em được nghỉ nửa ngày để cùng tôi đi xem kịch hay. Tôi đặt hẳn một phòng Tổng thống tại khách sạn sang trọng nhất thành phố, kéo ba cô bạn thân vào ở cùng. 


Tiểu Âu nhìn không gian lộng lẫy xung quanh mà lóa cả mắt: "Chu Chu, ở đây một đêm chắc tốn tiền lắm nhỉ?" 


Tôi hào phóng phẩy tay: "Chẳng bao nhiêu, có mấy hào thôi mà." 


Cả lũ mắt sáng rực như đèn pha. Linh Hoa hỏi lý do tôi đưa họ đến đây. Tôi bật màn hình chiếu siêu lớn trong phòng lên, mỉm cười đáp: "Đưa các cậu đi xem một vở kịch."


Trên màn hình xuất hiện hình ảnh từ camera giám sát của một căn phòng khác. Vài phút sau, Lưu Vĩ Minh xuất hiện trong tầm mắt chúng tôi. Tiểu Âu tò mò hỏi: "Chu Chu, kia là gã bạn trai cũ lừa tiền cậu đấy à?" 


Tôi gật đầu. Gã tra nam này lừa tiền tôi đã đành, còn năm lần bảy lượt đến tìm tôi gây sự, làm tôi buồn nôn. Lần này không dạy cho hắn một bài học ra trò, tôi không nuốt trôi cục tức này.


Chẳng mấy chốc, cửa phòng lại mở ra, lần này là Vương Hân Hân bước vào. Thấy Lưu Vĩ Minh, mặt ả có vẻ không vui. Rồi chúng tôi nghe thấy ả phàn nàn: "Có phải không moi được xu nào từ con tiện nhân Từ Chu Chu nên mới dùng cách này để lấy lòng em không?" 

Bình Luận

0 Thảo luận