Sáng / Tối
Tôi nhẩm tính số tiền lẻ còn lại trong túi, tự tin nhìn bà chủ nhà: "Bà định bán căn nhà này bao nhiêu tiền?"
Bà chủ nhà ngớ người ra, rồi như sực tỉnh, bà ta sờ trán tôi: "Cũng đâu có sốt đâu, sao lại nói sảng thế này?"
Mùi lá hẹ trên tay bà ta xộc thẳng vào mũi khiến tôi buồn nôn, tôi vội gạt tay bà ta ra: "Bà chủ, bà cứ nói giá đi, chuyện còn lại là của tôi."
Thái độ bà chủ nhà lập tức trở nên kiêu ngạo: "Nói ra sợ cô chết khiếp ấy chứ. Nhà tôi tuy không có thang máy nhưng vị trí địa lý cực đẹp. Căn này á, ít nhất cũng phải ba - bốn hào."
Tôi cười lạnh một tiếng: "Chỉ có ba - bốn hào thôi à?"
Cứ tưởng bao nhiêu tiền, hóa ra cũng chỉ có thế. Nhưng nghĩ lại, sáng nay nhà mới ở trung tâm thành phố cũng chỉ có hơn sáu hào, bà chủ nhà hét giá cho cái căn cũ này là hơi đắt rồi đấy.
Tôi móc đồng xu năm hào không dùng hết lúc sáng ra, dán thẳng lên trán bà chủ nhà: "Căn nhà này tôi mua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/vat-gia-giam-nghin-lan-toi-bong-tro-thanh-nguoi-giau-nhat-the-gioi&chuong=3]
Chừng này tiền đưa hết cho bà, nhưng thủ tục còn lại bà phải tự đi mà lo, coi như đó là tiền phí chạy vặt cho bà đấy."
Tính ra bà chủ nhà này cũng không tệ, dù hơi độc miệng nhưng suy cho cùng cũng là do tôi nợ tiền nhà người ta trước. Số tiền thừa đó coi như tôi tặng thêm cho bà ấy vậy.
Sau khi gỡ đồng xu năm hào khỏi trán, bà chủ nhà kích động đưa lên miệng cắn thử một cái thật nhà: "Trời đất ơi, năm hào thật này! Cả đời tôi chưa bao giờ được cầm một lúc nhiều tiền thế này đâu. Cô Từ, cô trúng số độc đắc rồi à?"
Tôi chẳng muốn giải thích nhiều, chỉ ngáp dài một cái: "Nói chuyện sau nhé, có tin tức gì thì gọi tôi."
Nhận được số tiền "khổng lồ" từ tôi, bà chủ nhà hớn hở, cung kính tiễn tôi vào nhà. Vào đến phòng, tôi quẳng mình xuống chiếc sofa cũ nát, định bụng nghỉ ngơi một chút. Tôi ở đây cũng quen rồi, cứ thư thả trước, ngày mai đi mua hẳn căn hộ cao cấp hay biệt thự sau cũng chưa muộn. Chẳng biết lúc nào cơ hội ngàn năm có một này sẽ biến mất, việc cấp bách nhất bây giờ là biến số tiền trong tay thành những tài sản có giá trị nhất, thế mới chắc ăn.
Nằm một lát, đang thiu thiu ngủ, tiếng chuông cửa dồn dập khiến tôi giật mình tỉnh hẳn. Tôi lảo đảo đứng dậy ra mở cửa, không ngờ kẻ đứng bên ngoài lại là Lưu Vĩ Minh. Tôi cau mày đầy khó chịu: "Anh đến đây làm gì?"
7
Lưu Vĩ Minh nhìn tôi từ đầu đến chân với ý đồ xấu xa. Ánh mắt hắn từ nghi hoặc ban đầu dần chuyển sang khinh khỉnh. Giọng điệu hắn nặc mùi mỉa mai: "Tôi cứ tưởng cô một bước lên mây rồi chứ? Té ra vẫn còn chui rúc trong cái ổ chuột này à. Lúc ở showroom cô diễn cũng giống thật đấy, bộ xe đó là cô đi lấy hộ sếp à?"
Lúc chưa nghỉ việc, tôi là trợ lý cho sếp nên thường xuyên giúp ông ấy mua sắm đồ đạc cá nhân. Lưu Vĩ Minh không hề biết chuyện tôi giàu sụ chỉ sau một đêm nên mới hiểu lầm rằng tôi đi mua xe cho sếp. Nếu hắn đã nghĩ vậy thì cứ để hắn hiểu lầm tiếp đi, đỡ mất công biết tôi có tiền lại bám lấy không buông.
Tôi nhìn hắn đầy ghê tởm: "Liên quan gì đến anh? Đến để trả tiền thì nộp mau, còn không thì biến khuất mắt tôi cho nhanh."
Nếu quy đổi theo vật giá bây giờ, mấy vạn tệ Lưu Vĩ Minh lừa của tôi chẳng qua cũng chỉ là vài đồng lẻ. Với khối tài sản hiện tại, tôi thực sự chẳng thèm chấp nhặt chút tiền cỏn con đc, coi như mất chút tiền để rửa mắt cho sáng ra, nhìn rõ bộ mặt thật của gã tra nam này vậy.
Thấy tôi định đóng cửa, Lưu Vĩ Minh nhanh tay lẹ mắt chặn cửa lại. "Từ Chu Chu, mở miệng ra là tiền, cô không thấy chán à? Tôi thừa nhận trước đây có mượn cô 'chút' tiền, nhưng chẳng phải lúc đó là do tôi hết cách rồi sao."
"Chút" tiền thôi á? Lúc đó Lưu Vĩ Minh nói muốn tổ chức cho tôi một đám cưới thật linh đình, nhưng vì kẹt vốn nên bảo tôi đưa hết tiền tiết kiệm ra hỗ trợ hắn. Lưu Vĩ Minh còn hứa sau đám cưới sẽ làm lụng chăm chỉ để tôi có cuộc sống hạnh phúc. Là con gái, kết hôn là chuyện đại sự cả đời, ai chẳng mong có một hôn lễ rình rang. Thế là dưới những lời đường mật, tôi đã dốc hết vốn liếng đưa cho hắn không giữ lại một xu.
Tôi nhìn chằm chằm vào Lưu Vĩ Minh, cảm giác hắn vẫn còn mục đích khác, nghi ngờ hỏi: "Rốt cuộc anh muốn cái gì?"
Lưu Vĩ Minh cười một cách gian xảo: "Tôi biết cô vẫn còn yêu tôi. Chỉ cần cô chịu đưa chìa khóa chiếc xe dưới lầu kia cho tôi, tôi sẽ cho cô thêm một cơ hội làm người yêu tôi."
Tôi sững sờ, kinh ngạc nhìn hắn: "Lúc nãy anh còn bảo xe đó là của sếp tôi mà, sao giờ lại đòi chìa khóa?"
Lưu Vĩ Minh lập tức đáp: "Cô đưa xe cho tôi, tôi sẽ quay lại với cô. Còn về phía sếp cô, cứ khất được lúc nào hay lúc ấy, không khất được thì chặn số luôn là xong. Dù sao cô cũng định nghỉ việc rồi mà, coi như chiếc xe đó là tiền bồi thường thôi."
Tam quan của tôi chính thức vỡ vụn. Tôi thực sự đã nhìn Lưu Vĩ Minh bằng con mắt khác, những lời này mà hắn cũng dám nói ra được. Tôi còn chưa kịp báo tin mình nghỉ việc thì hắn đã ôm tiền bỏ chạy rồi. Nếu chiếc xe này tôi thực sự mua cho sếp, hành động của hắn chẳng khác nào đẩy tôi vào hố lửa.
Tốt lắm, gã tra nam này đã bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa.
Tôi đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía sau lưng Lưu Vĩ Minh, nghiêm giọng gọi lớn: "Sếp! Sao sếp lại tới đây?"
Theo phản xạ, Lưu Vĩ Minh quay đầu nhìn lại. Chỉ chờ có thế, tôi tung một cú đá chí mạng. Hắn không kịp đề phòng, lảo đảo rồi lăn long lóc xuống cầu thang dốc đứng. Nghe tiếng hắn kêu la thảm thiết, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Lưu Vĩ Minh, nhớ kỹ cú đá này nhé. Lần sau còn dám bén mảng tới đây, tôi sẽ tống thẳng anh vào tù đấy."
8
Ngày hôm sau, vì không phải đi làm nên tôi ngủ một mạch đến lúc tự tỉnh. Vừa mở WeChat, tin nhắn đã nhảy lên loạn xạ. Cái nhóm nhỏ bốn người đã có tới hàng trăm tin nhắn mới. Đây là nhóm ăn uống của tôi với mấy chị em đồng nghiệp thân thiết ở công ty cũ, ngày thường chỉ toàn buôn chuyện phiếm với ẩm thực.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận