Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 10  ·  60%
VẢ MẶT EM TRAI VÔ ƠN
Chương 6
18/08/2025 23:28· 958 từ

Đối phương đi thẳng vào đề. Tôi gật đầu, nói "Trước khi đến đây, chắc cô đã điều tra rõ hình gia đình cháu rồi." cô thấy đấy, điều nhà cháu không được lắm." "Nếu có thể, cô có thể tìm một sư riêng giúp cháu không?" "Chỉ để ôn tập các thi đại học, không cần lâu, nửa năm là đủ." Đối hơi sững người, sau đó liên xác nhận lại: "Chỉ cần gia sư thôi sao? cần hỗ trợ về tài à?" Tôi gật đầu: vậy, cháu chỉ muốn học lại, đó thi đậu đại Cuối cùng, bà ấy ý. Nhưng trước khi rời đi, vẫn cương quyết nhét tay tôi một tấm thẻ ngân "Tấm thẻ này, mong cô hãy lấy. Nếu cô từ chối, cũng sẽ không tìm sư cho cô nữa." nhìn ra được, cô thật sự muốn học. Nhưng xin nhận lấy chút lòng của chúng tôi." Nếu đã vậy, tôi cũng không khách sáo Dù sao hiện tại, tôi cũng sự thiếu tiền. Chỉ Tấm thẻ này quá bắt sợ rằng sẽ khiến kẻ trong nhà sẽ dòm ngó mất… thích: (*) Lôi Phong: Một tượng nổi tiếng của Trung Quốc tinh thần giúp đỡ người khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/v-m-t-em-trai-v-n&chuong=6]

7 Khi Dư Hàn trở nhà, cậu ta trực tiếp văng cửa: "Dư Vãn Vãn! đã nói gì trước mặt giáo của tôi!?” "Tại sao cả bạn học và cô đều biết chuyện đánh nhau rồi? Chị họ nhìn tôi thế nào "Ngày mai chị phải trường tôi giải thích với bọn nói rằng tất cả đều do chị bịa đặt, tôi không nhau, cũng không vào đồn cảnh "Nếu không…" Tôi nhìn cậu đầy ẩn ý, hỏi: "Nếu thì sao?" "Nếu không, tôi không đi học nữa!" xong, Dư Hàn khiêu khích liếc tôi. Cậu ta tin rằng tôi sẽ vì mà nhượng bộ. Nhưng cậu ta ngờ rằng, tôi lại nhiên gật đầu, dứt khoát đồng "Được thôi, đừng học nữa, ngày đi làm thủ tục thôi đi!” "Vừa hay em lớn rồi, có thể làm kiếm tiền nuôi sống bản Nụ cười trên môi Hàn lập tức đông lại. Cậu ta sững sờ, mắt tràn đầy khó tin. Cậu chưa từng nghĩ rằng tôi lại theo lời cậu ta như Trong lòng cậu ta, chỉ nói câu "không muốn đi nữa", thì bất kể chuyện cũng sẽ nhún nhường. Hoàn lại, cậu ta kinh ngạc hỏi tôi: "Chị?! Chị vừa nói gì!?" thản nhiên móc tai: "Không nghe sao? Chị nói không muốn học đừng học nữa. Còn muốn chị nói dối hộ em, chuyện không bao giờ có!" "Chị, tôi có ý đó…" Dư Hàn nhưng chưa kịp nói thêm gì vừa quay đầu lại nhìn thấy tấm thẻ hàng đặt trên bàn. chút do dự, cậu lao tới giật lấy, giọng lập tức trở nên nở: "Chị? Nghe nói chị được một người giàu có, họ tặng tiền cho chị sao? nhiêu vậy? Có đủ cho tiêu không?" Vừa nói, cậu vừa nhét thẻ vào túi quần Không hề có ý định lại chút gì cho người gái này. Tôi lạnh lùng nhìn hành động của cậu ta, lòng không khỏi bật cười bỉ. Tôi thản nhiên nói: thẻ có hai mươi ngàn." Nghe con số đó, Dư Hàn không cau mày: "Sao không đòi hơn?” "Đối phương là gia mà, họ đâu thiếu "Chị đáng lẽ nên bảo tặng cho chúng ta một căn rồi kèm theo một xe nữa chứ?” "Như vậy đi học cũng tiện "Chứ hai mươi ngàn này làm được gì?" Tôi tức đến cười. Lòng tham của cậu ta lớn quá nhỉ? Tôi ngâm giây lát, sau cố tình tỏ ra hoảng "Dư Hàn, trả thẻ đây! Em học sinh, giữ số tiền lớn vậy làm gì?" Sắc mặt Hàn thay đổi, ánh nhìn tôi cũng thêm vài phần ghét: "Chị, buông tay.” "Đưa đi, coi như cho tôi cũng được.” "Chị chẳng đã đồng ý cho tôi Thiến Thiến rồi sao? Yêu thì cần tiền, chị không keo kiệt đấy chứ?" nhiên tôi không đồng ý, sức giật lại tấm từ tay cậu ta. Không biết Hàn lấy đâu ra mạnh, đẩy tôi ngã đất, giọng điệu cay nghiệt: Thiến nói chị căn bản không lòng ủng hộ chúng tôi bên nhau, lúc đầu tôi còn tin.” "Giờ nghĩ lại, tôi không về đột ngột, chị định giấu nhẹm số này không?" Tôi lạnh lùng nhìn ta, nhưng cậu ta vẫn có ý định dừng tiếp tục nói: "Người ta cười nhạo tôi có chị rửa bát, chị có không?” "Nếu chị chịu lời cậu sớm hơn, đến KTV phục vụ, tôi có bị nhạo như vậy không?” "Dư Vãn chị có lỗi với di của ba mẹ không?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận