Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 12  ·  66.7%
TÔI ĐỠ ĐẺ CHO TIỂU TAM
Chương 8
08/09/2025 09:07· 808 từ

“Bây giờ, Châu Châu đã sinh tôn cho nhà họ Lục, chúng vẫn phải cho cô ấy một phận, không thể để hai đứa không có danh phận mà con ngoài giá thú.”

Tôi ngẩn ra vài giây, cuối hiểu được Lục Tinh Nghiêu thừa tính cách từ ai.

Không chỉ là tôi không nhìn Lục Tinh Nghiêu, mà còn không thấu mẹ chồng mình.

Thấy tôi không nói gì, nghĩ rằng tôi không chịu ly thì sắc mặt trầm xuống, lời càng lúc càng thêm khó nghe.

“Mẹ biết con nghĩ gì, chỉ thấy mình cứu Tinh Nghiêu một bây giờ phải nhường chỗ thì cam tâm thôi.”

“Nhưng là vợ của Tinh Nghiêu, cứu nó là điều nên làm, mong đợi sự đền đáp. Dù trai mẹ mềm lòng, thì mẹ Lâm Uyển này sẽ không con qua mặt đâu.”

“Nếu con biết điều thì giấy ly hôn sớm đi. Đợi Nghiêu thành người thừa kế nhà Lục, mẹ thành Lục phu nhân, sẽ cho con chút tiền. con còn cố đeo bám, thì trách mẹ không khách khí.”

Bà ta nhìn tôi từ đầu chân, đầy vẻ khinh bỉ.

“Ồ? Bà định không khách khí nào?”

Tôi cười đáp trả.

“Nghe nói gần đây hai ông bên thông gia không được khỏe nhỉ? Lẽ nào con muốn mẹ phải đến làm phiền họ chứ?”

Ánh mắt Lâm Uyển hiện lên độc ác, khóe miệng nhếch lên nhạo.

Những lời phía trước tôi bỏ qua, nhưng câu cuối cùng bà ta thật sự đã khiến tức giận.

Cha mẹ tôi sức khỏe không những chuyện liên quan đến Lục Nghiêu, tôi chưa từng nói gì họ vì sợ khiến họ lo

Họ luôn xem Lục Tinh Nghiêu con ruột, ngay cả khi tôi chấp tất cả để cứu anh bị thương nặng, họ cũng xót xa cho tôi chứ từng trách tôi làm sai.

Vậy mà giờ đây, bà mẹ tốt của tôi lại lấy sức và tính mạng của họ ra hiếp tôi, thật vô sỉ đến cực.

Lòng bao dung của tôi không để dành cho những kẻ vô tính.

Tôi hắng giọng, cầm cốc nhấp một ngụm, từ tốn nói.

“Mẹ không tỉnh ngủ à? Từ giờ nhiệm vụ nối dõi của họ Lục lại rơi vào tay con riêng Lục Tinh Nghiêu này?”

“Lục Chấn Phong đã thừa nhận phận của Lục Tinh Nghiêu chưa?”

“Đã dẫn anh ta ra mắt hàng nhà họ Lục chưa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/t-i-cho-ti-u-tam&chuong=8]

“Anh cả của nhà họ Lục sinh được nữa à?”

Ngực của Lâm Uyển phập phồng tức giận, tay đập bàn vang tiếng “bốp bốp”.

“Mày nói gì cái vậy! Đồ gái mất dạy! Cha mẹ mày, cái đồ già khọm đó. dạy mày kiểu này à!”

Tôi nắm chặt điện thoại, các ngón tay trắng bệch, từng chữ lại bà ta.

“Năm đó bà làm tiểu tam, ra thằng con hoang cũng không công nhận, giờ lại nghĩ con một thằng con hoang có thể bà leo lên làm phu nhà họ Lục sao?”

“Nhà họ Lục mở cửa thu phế liệu à? Sao loại rác gì cũng muốn nhận làm người kế vậy?”

Lâm Uyển dùng hết sức ném vào tôi, may là tôi đã phòng, quay người né kịp.

Cái cốc rơi xuống đất, vỡ nhiều mảnh.

Mọi người trong quán cà phê tiếng đều quay lại nhìn. Lâm vốn vẫn mơ tưởng làm vợ tịch, không muốn bị người khác cuối cùng đành xám mặt khỏi.

“Chậc chậc, không ngờ lại sắc như vậy.”

Đột nhiên có tiếng người vang phía sau, tôi quay lại nhìn đôi mắt chứa đầy ý cười anh ta.

Chưa từng gặp.

Không quen biết.

Tôi xách túi định rời đi, anh ấy lại bước tới, chặn mặt tôi.

“Có hứng thú làm quen không?”

“Không có.”

Tôi lách qua người anh, nhưng thấy tiếng anh ấy từ bên

“Tôi họ Lục, Lục Hoắc Đình.”

“Và nhà tôi không phải thu phế liệu để phát đạt.”

“Bố tôi thành công là nhờ vợ mình.”

Với sự can thiệp của Lâm chuyện ly hôn tiến triển thuận hơn nhiều. Lần đầu tiên tôi thấy thật may mắn vì Lục Nghiêu là một thằng con bám váy mẹ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận