Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 12  ·  50%
TÔI ĐỠ ĐẺ CHO TIỂU TAM
Chương 6
08/09/2025 09:06· 818 từ

Ngày hôm sau khi đi làm, nghe nói Hình Châu đã làm xong thủ tục xuất và rời đi, kể cả trẻ sinh non cũng chuyển viện. Mọi thứ bình yên đến mức chưa từng xảy ra. điều, Lục Tinh Nghiêu mỗi vẫn đứng chờ tôi dưới bệnh viện.

"Vợ à, anh đã dọn dẹp cửa sạch sẽ rồi, về đi được không?"

"Nếu em không thoải mái, thì bán căn nhà đó em thích ở đâu, chúng ta mua lại ở đó."

"Anh đã đuổi Hình Châu Châu rồi, đứa trẻ đó cũng không cần, chỉ cần em về thôi."

Một câu “không cần nữa” nhẹ của anh ta lại định cả tương lai của đứa như thể đó chỉ là món đồ mua về khi không thích nữa có thể dễ dàng bỏ.

"Lục Tinh Nghiêu, anh biết loại nào mà một bác sản phụ tôi đây ghét nhất

"Chính là những người vô trách như anh, những kẻ xứng đáng làm cha làm mẹ!"

Giọng tôi trở nên sắc nhọn cơn giận, lần đầu trong tám năm quen biết, tôi xử với anh ta như này.

Lục Tinh Nghiêu đứng bối rối chỗ, muốn đưa tay lấy tôi, nhưng lại rụt về thấy ánh mắt đầy chán của tôi.

Anh ta không hiểu rằng, đối một bác sĩ sản điều khiến tôi căm ghét nhất là những người bỏ rơi cái mình.

Có quá nhiều người khao khát một đứa con, trải biết bao đau đớn vẫn không toại nguyện. Nhưng cũng có người may mắn có lại chẳng hề bận mà bỏ thai, vứt đứa trẻ.

Tôi thà thực hiện trăm ca đẻ còn hơn phải một ca phá thai, vì chính hủy đi một sinh linh tội khiến tôi thấy lỗi vô cùng.

Dù cho khi đỡ đẻ cho Châu Châu, tôi cũng cảm thấy tức giận như lúc

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/t-i-cho-ti-u-tam&chuong=6]

"Tôi sẽ không trở về nữa."

Nhưng Lục Tinh Nghiêu vẫn không nhận.

"Đó là nhà của chúng ta, không nhớ sao? Chính chúng ta cùng nhau từng chút tạo dựng nên ngôi nhà em lại bỏ được

Đúng vậy, đó là ngôi nhà tự tay tạo dựng.

Ngày đó, Lục Tinh Nghiêu đã dùng toàn bộ tiền kiệm mua căn nhà ấy, anh cầm giấy chứng nhận quyền hữu nhà quỳ xuống hôn tôi, đôi mắt lên niềm xúc động hy vọng cho tương

Chúng tôi cùng nhau đi khắp cửa hàng nội thất, trí ngôi nhà thành nơi trong của hai đứa, đến cả món đồ trang trí đều chứa đựng kỷ của tôi và Lục Nghiêu. Anh ta hơn hết hiểu tôi trân trọng ngôi đó thế nào, và đó là điều khiến tôi đau lòng hơn.

"Đó không còn là nhà của nữa rồi."

"Ngay khoảnh khắc anh cùng Hình Châu chuyển vào ở, khi hai người ngủ trên giường của chúng ta, nơi đó không còn là nhà tôi."

Sự cương quyết trong mắt tôi Lục Tinh Nghiêu hoàn hoảng loạn.

"Không phải vậy mà."

"Là cô ta dùng đứa trẻ hiếp anh, mỗi ngày rối, nên anh mới đồng ý cô ta tạm ở. Anh rằng…"

Tôi cười nhạt, nói tiếp thay ta.

"Anh tưởng chỉ cần tôi không ở đó, chỉ cần không phát hiện, chỉ cần ngày khi tôi trở về mọi được dọn lại như thì mọi chuyện coi như chưa từng ra, anh sẽ được cả hai, phải không?"

"Gương vỡ khó lành, mong anh trọng, đừng làm phiền nữa."

Nỗi đau kéo dài không bằng đau ngắn ngủi, kéo chỉ càng khiến vết thương mãi không lành.

Phần 3

Sau lần đó, Lục Tinh Nghiêu đến nữa.

Tôi vừa thở phào thì "tiểu lại tìm tới tận

Hình Châu Châu dù vẫn còn tháng cữ, đã một một mình xông đến bệnh viện.

Vừa thấy tôi, cô ta liền động lao tới, may cô y tá bên cạnh nhanh giữ lại.

"Bác sĩ Hạ, tôi cầu xin đứa bé thật sự thể thiếu cha, xin cô hãy mẹ con tôi một con sống!"

Hình Châu Châu vừa khóc vừa trông cô ta gầy và đáng thương vô cùng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận