"Ta thấy ngươi có vẻ không muốn nghe lắm thì phải?"
Từ Mộ Hoa lắc đầu lia lịa: "Sao có thể chứ! Ưu điểm lớn nhất của ta chính là biết lắng nghe, bằng hữu của ta đều nói ta là người rất biết thấu hiểu lòng người mà!"
Nói rồi, nàng khẽ thở dài một tiếng: "Vừa rồi ta vừa nghe ngươi nói vừa suy nghĩ về chuyện của ngươi, chỉ thấy những gì ngươi trải qua thật đáng thương. Chỉ là chuyện cũng đã xảy ra khá lâu, ta lại nghĩ rằng, con người sống trên đời, điều quan trọng nhất vẫn là yêu lấy bản thân mình, có như vậy mới sống vui vẻ được. Nếu vì lỗi lầm của người khác mà khiến bản thân rơi vào bất hạnh chẳng phải là quá ngu ngốc sao?"
Có những bất hạnh không thể tránh khỏi, nhưng cũng có những điều hoàn toàn có thể tránh được.
Ví như gặp phải một nam nhân cặn bã, cách làm đúng đắn nhất chính là thẳng tay đá hắn đi rồi quay đầu sống cuộc đời mới của mình, sống tốt hơn hắn! Đó mới là sự trả thù khiến kẻ tồi tệ ấy đau đớn nhất!
Nếu chỉ vì một nam nhân cặn bã như thế mà u uất không vui, không chịu buông tha cho chính mình, để bản thân chìm trong oán hận, đố kỵ, bi thương, thì điều đó chẳng ảnh hưởng gì tới hắn cả, người chịu khổ chỉ có bản thân thôi. Hắn vẫn sống nhàn nhã như bình thường, còn mình lại biến thành một oán phụ, như thế chẳng phải ngu ngốc thì là gì?
Người ngồi bên cạnh nàng sững sờ, vẻ mặt mờ mịt khó hiểu, hỏi: "Còn có thể nghĩ như vậy sao?"
"Sao lại không chứ!" Từ Mộ Hoa đáp ngay. "Mỗi người chúng ta đều là một cá thể độc lập, không nên bị bất kỳ ai trói buộc. Chỉ cần bản thân mình nguyện ý, mình muốn thì chẳng có gì là không thể cả!"
Nói xong, nàng lại khen ngợi: "Ta thấy tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, nam nhân kia phụ bạc tỷ, rõ ràng là hắn có mắt mà như mù! Mất đi tỷ, hắn đã mất đi một người yêu hắn bằng cả tấm lòng. Còn tỷ mất hắn, chẳng qua chỉ là mất đi bất hạnh mà thôi! Một kẻ bạc tình vô nghĩa như vậy, mất đi mới là chuyện tốt, nếu không thì cả đời này của tỷ e rằng sẽ bị tên cặn bã ấy hủy hoại mất!"
Không biết lời nào của Từ Mộ Hoa đã chạm tới lòng nàng ấy, chỉ thấy nàng ấy thoáng sững người, thần sắc hoảng hốt trong chốc lát, sau đó trên gương mặt hiện lên nỗi oán hờn nồng đậm. Nàng ấy không nói lời nào, chậm rãi đứng dậy rồi dần dần biến mất trước mặt Từ Mộ Hoa.
Từ Mộ Hoa âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Khi nàng mở mắt một lần nữa, lại phát hiện mình vẫn đang nằm trong Dực Khôn cung! Nàng chớp chớp mắt, hoàn toàn không rõ rốt cuộc vừa rồi là mơ hay là chuyện gì khác.
Nghĩ không thông thì thôi không nghĩ nữa, không tự làm khó bản thân!
Nàng vừa ngồi dậy, đang định gọi người vào thì một cung nữ mặc áo xanh đã xông vào. Vừa nhìn thấy nàng, cung nữ ấy sửng sốt ngay lập tức, tiếp đó là sắc mặt đại biến, quay đầu hoảng hốt chạy đi không kịp nhìn đường!
Từ Mộ Hoa sờ sờ lên mặt mình. Sao thế nhỉ, chẳng lẽ nàng ngủ một đêm xong liền biến thành quỷ Dạ Xoa, dọa người ta sợ hãi đến vậy sao?
Cung nữ kia lảo đảo nghiêng ngả, không thèm để ý đến lễ nghi, xông thẳng tới trước mặt Trương Quý phi, thở hổn hển nói: "Bẩm nương nương, Từ tiểu thư... Từ tiểu thư nàng ấy hoàn toàn ổn, không có chuyện gì cả!"
Trương Quý phi đang chải tóc cũng giật mình, lập tức đứng bật dậy. quay người lại: "Không sao ư? Thần sắc của nàng ấy thế nào?"
"Bẩm nương nương, nàng ấy trông cứ như...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=23]
như chưa từng có chuyện gì xảy ra!"
Trương Quý phi đờ đẫn tại chỗ. Vị ma ma tâm phúc của nàng ấy tiến lên hai bước, do dự một chút rồi thấp giọng nói: "Nương nương, có khi nào... có khi nào thứ đó đã rời đi rồi không?"
Người ngoài không biết, nhưng những kẻ hầu cận thân tín trong Dực Khôn cung thì biết rất rõ, gần đây Dực Khôn cung đã xảy ra chuyện quái dị!
Dạo gần đây, đêm nào Trương Quý phi cũng nghe thấy có người hát hí kịch khi đi ngủ. Có lúc nàng ấy còn lờ mờ nhìn thấy một người mặc trang phục diễn tuồng đứng trước mặt lẩm bẩm nói gì đó, khi thì ai oán, khi thì oán hận, khi thì giận dữ hung tợn.
Không chỉ vậy, thứ ấy còn rất hay hỏi đông hỏi tây, hễ Trương Quý phi trả lời không vừa ý, thứ ấy lập tức nổi giận.
Đáng thương cho Trương Quý phi, nàng ấy vốn là sủng phi trong cung, từ trước đến nay chỉ có nàng khiến người khác chịu khổ chứ bao giờ đến lượt người khác hành tội nàng ấy. Vậy mà lần này lại có khổ mà không thể nói ra! Rõ ràng nàng ấy cảm giác giống như đã bị người ta hành hạ một trận, thế nhưng khi tỉnh lại, trên người lại chẳng có lấy một vết thương nào!
Chính vì như vậy mới càng giày vò con người ta hơn, bởi có khi sự dày vò về tinh thần còn khó chịu đựng hơn cả nỗi đau về thể xác.
Điều này khiến Trương Quý phi đêm đêm không thể ngủ yên, tinh thần tự nhiên cũng sa sút theo, suýt nữa thì ngay cả chuyện thị tẩm cũng xảy ra sơ suất!
Hơn nữa, mỗi lần nàng ấy thị tẩm xong, thứ đó lại càng trở nên hung ác hơn khiến Trương Quý phi không ngừng kêu khổ.
Cách gì cũng đã thử rồi nhưng đều vô dụng. Nàng ấy lại không dám xử lý một cách công khai. Một khi chuyện này bị truyền ra ngoài,không biết sẽ kéo theo bao nhiêu người nhắm vào nàng ấy. Chỉ cần sơ sẩy một chút, sủng phi như nàng ấy có thể biến thành phế phi ngay lập tức!
Nếu bị người ta vịn vào chuyện này mà gán cho cái mác dùng tà thuật quyến rũ Hoàng thượng, không chỉ bản thân nàng ấy mà cả Trương gia cũng sẽ bị liên lụy.
Vì vậy, khi nhìn thấy Từ Mộ Hoa ở cung của Hoàng hậu, nàng ấy liền nảy ra một ý nghĩ, định kéo một người tới làm vật thế thân cho mình, để bản thân tạm thời được thở phào nhẹ nhõm cũng tốt.
Nào ngờ đâu, Từ Mộ Hoa lại chẳng hề hấn gì!
"Nhanh lên, mau bảo nàng ta đến gặp bổn cung!"
Đợi Từ Mộ Hoa tới, sau khi Trương Quý phi hỏi vài câu, nàng liền biết chuyện tối qua quả thật có điều bất thường.
E rằng Trương Quý phi cũng đã sớm gặp phải tình cảnh giống hệt như vậy, chắc hẳn vì chuyện đó mà phải chịu không ít khổ sở.
Chuyện này vốn dĩ là điều đáng để người ta cảm thông, nhưng kéo một người vô tội như nàng vào thì lại trở thành không đúng rồi!
Vì thế, đối mặt với câu hỏi của Trương Quý phi, nàng chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt đầy mờ mịt khó hiểu: "Nương nương, lời này của người là có ý gì thế? Đêm qua ta đâu có nằm mơ, ngủ ngon lắm mà!"
Nói rồi, nàng lại nở một nụ cười ngượng ngùng: "Đồ đạc trong cung của nương nương quả nhiên không tầm thường, từ giường cho tới chăn, nằm ngủ thật sự rất thoải mái. Ta ngủ một mạch tới khi tự tỉnh, trời đã sáng rõ rồi!"
"Ngươi... ngươi thật sự ngủ một mạch tới sáng sao? Đêm qua quả thật không xảy ra chuyện gì kỳ quái sao? Ngươi thật sự không nằm mơ ư?" Trương Quý phi liên tục truy hỏi.
Vốn dĩ Từ Mộ Hoa định nói xưa nay mình không bao giờ nằm mơ, may mà kịp thời nhớ ra không lâu trước đó nàng vừa mới nói dối một lần, lời đã ra tới miệng liền vội vàng sửa lại: "Không có, đêm qua không mơ gì hết, từ trước tới nay chưa từng ngủ ngon như vậy!"
Trương Quý phi hoàn toàn bối rối
Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ... chẳng lẽ thật sự là... thứ đó đã không còn nữa?
Nghĩ tới đây, nàng ấy lập tức thả lỏng, cảm giác như tảng đá lớn đè nặng trên người bấy lâu nay bỗng chốc bị hất văng đi!
Toàn thân Trương Quý phi trở nên nhẹ nhõm, nàng ấy đưa tay chỉnh lại cây trâm trên búi tóc, giọng điệu không mặn không nhạt nói với Từ Mộ Hoa: "Đêm qua giữ Từ tiểu thư ở lại một đêm, hôm nay không giữ lại thêm nữa. Tiễn Từ tiểu thư xuất cung đi!"
Xuất cung!
Đúng là vừa khéo hợp với ý của Từ Mộ Hoa!
Chỉ là nàng không biểu lộ ra ngoài, vẫn giữ dáng vẻ quy củ, đúng mực.
Người của Dực Khôn cung đưa nàng tới Trường Xuân cung, dù sao thì hôm qua, Trương Quý phi cũng là người đưa nàng đi từ chỗ Hoàng hậu, hiện giờ nàng muốn xuất cung thì nhất định phải ghé qua chỗ Hoàng hậu một chuyến.
Hoàng hậu thấy nàng ở Dực Khôn cung một đêm mà vẫn bình an vô sự, trong lòng cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, không nói nhiều liền cho phép nàng xuất cung.
Bà ấy còn phải xử lý chuyện của Tiểu Lý Tử nữa! Đang yên đang lành, sao lại chết trong Dực Khôn cung chứ?
Thật đúng là gặp quỷ rồi!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận