Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi xuyên sách, nữ phụ độc ác và nữ chính nắm tay nhau chiến thắng

Chương 11: Nghe nói mèo có thể trừ tà

Ngày cập nhật : 2026-05-08 14:41:43
"Sao đột nhiên con lại hỏi chuyện này?" Từ mẫu ngạc nhiên hỏi.
Từ Mộ Hoa ung dung đáp: "À, sáng nay ta dậy sớm, bụng lại đói nên định qua nhà bếp xem có gì ăn không. Kết quả nhìn thấy một nữ đầu bếp đang bận rộn, ta tò mò nên tiện miệng hỏi vài câu thôi."
Từ mẫu không để tâm, nói: "Chắc là những người khác bận việc khác rồi."
Từ Mộ Hoa không nói thêm gì về chuyện ấy, chuyển sang trò chuyện với Từ mẫu về con mèo béo kia.
Ban đầu Từ mẫu vẫn hơi bài xích, thậm chí còn không muốn chạm vào nó. Nhưng dưới ánh mắt đe dọa của Từ Mộ Hoa, con mèo béo đành phải bắt đầu làm việc. Chẳng bao lâu sau, nó đã dụ dỗ được Từ mẫu đến mức bà ấy trực tiếp bế nó đặt lên đùi trêu đùa, càng trêu càng thích!
Từ Mộ Hoa ngồi bên cạnh bà ấy, thỉnh thoảng cũng vươn tay gãi cằm cho con mèo béo, dùng ánh mắt giao lưu với nó.
Khung cảnh đập vào mắt Từ Cẩm Du khi vừa bước tới chính là bức tranh mẫu tử hòa thuận, bước chân của nàng ta vô thức chậm lại một chút.
"Ôi, Cẩm Du đến rồi à, mau vào đây xem con mèo mới ta nuôi này, có phải rất béo không?" Từ Mộ Hoa tinh mắt phát hiện Từ Cẩm Du đầu tiên, cũng để ý thấy nàng ta khựng lại một chút nhưng giả vờ như không hề hay biết.
Chậc chậc, vị muội muội này trông rất đáng nghi nhé! Tuy trong sách nói quan hệ giữa hai tỷ muội rất tốt, nhưng sao nàng lại có chút hoài nghi thế này?
Con mèo lại bị nàng nói là béo, nó lập tức không vui!
Lúc Từ Cẩm Du bước tới định đưa tay sờ nó, nó liền chẳng nể mặt chút nào, nhảy phắt xuống với tốc độ hoàn toàn không tương xứng với thân hình của mình rồi chạy mất!
"Ơ, sao nó lại chạy mất rồi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=11]

Chẳng phải lúc nãy còn ngoan ngoãn lắm sao?" Từ mẫu tỏ vẻ luyến tiếc.
Từ Cẩm Du trông vô cùng tổn thương: "Có phải nó không thích ta không?"
"Cẩm Du à, muội đừng để trong lòng. Động vật đâu có giống con người, bọn chúng không hiểu đạo lý đối nhân xử thế. Muội đừng tính toán với nó. Đợi ta nuôi nó quen rồi thì chắc sẽ không như vậy nữa."
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của nàng, Từ Cẩm Du nhất thời cũng không biết lời này rốt cuộc là thật lòng hay không. Nếu là thật thì sao nghe xong lại khiến người ta cảm thấy khó chịu trong lòng đến vậy?
"Đại tỷ, sao đột nhiên tỷ lại muốn nuôi mèo thế?" Từ Cẩm Du ngồi xuống, tò mò hỏi.
Từ Mộ Hoa lén nhìn Từ mẫu một cái, nói là lén nhưng động tác lại vô cùng rõ ràng! Ít nhất là Từ Cẩm Du đã nhìn thấy hành động ấy rất rõ ràng.
Nàng tiến lại gần Từ Cẩm Du, hạ thấp giọng nói: "Ta nghe nói mèo có thể trừ tà nên mới nuôi một con, như vậy thì sẽ không sợ gặp phải chuyện như lần trước nữa."
Từ Cẩm Du im lặng giây lát, mấp máy môi rồi thốt ra một câu hỏi rất kỳ lạ: "Không phải người ta nói... chỉ có mèo đen mới... trừ tà sao? Con mèo này của tỷ... là mèo trắng mà!"
Hơn nữa còn trắng đến mức không có một chút tạp chất nào, trắng như tuyết, đôi mắt lại vô cùng xinh đẹp tựa như hai viên lưu ly.
Chỉ có điều là nó quá béo, chắc là vì quá béo nên mới không có ai nuôi, cứ bị thả rông ở phía sau nhà bếp.
Từ Mộ Hoa phất phất tay: "Mặc kệ mèo đen hay mèo trắng, đã là mèo thì đều có thể trừ tà cả! Hơn nữa muội xem nó to như thế kia, có nó ở đây, mấy thứ không sạch sẽ kia nhất định không dám tới quấy nhiễu ta đâu!"
"Đại tỷ, mấy đêm trước trong phòng của tỷ thật sự có thứ bẩn thỉu sao?"
"Có chứ, ta còn nhìn thấy rồi! Bị dọa đến ngất xỉu luôn!"
"Vậy sao tỷ không nói với nương để nương mời người đến trừ tà?"
Từ Mộ Hoa nhìn Từ Cẩm Du, vẻ mặt nghiêm túc: "Ta không thể vì bản thân mà làm liên lụy đến muội được! Chuyện này mà truyền ra ngoài, lỡ người khác nghĩ rằng Từ phủ chúng ta hoặc là tỷ muội chúng ta đã làm chuyện gì trái với lương tâm nên mới thu hút mất thứ bẩn thỉu đó thì sẽ làm hỏng danh tiếng của Từ phủ và của tỷ muội chúng ta mất!"
Nói xong, nàng còn dặn dò: "Cho nên muội tuyệt đối không được nói với nương và tổ mẫu, biết chưa?"
Từ Cẩm Du ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, ta biết rồi, ta sẽ không nói đâu."
"Hai tỷ muội các con đang thì thầm chuyện gì vậy?" Từ mẫu không còn chú ý đến con mèo nữa, mở miệng hỏi.
Từ Cẩm Du vừa lắc đầu vừa xua tay: "Không có, ta với Đại tỷ không nói chuyện riêng gì hết!"
Từ mẫu nửa tin nửa ngờ nhìn hai người.
Từ Mộ Hoa nheo mắt cười: "Nương, ta chỉ hỏi Cẩm Du xem muội ấy có muốn nuôi một con mèo hay không thôi."
Vừa nghe vậy, sắc mặt của Từ Cẩm Du liền thay đổi, vội vàng nói: "Không nuôi, ta không nuôi mèo đâu!"
"Tại sao vậy? Muội không thấy mèo rất đáng yêu à?" Từ Mộ Hoa tỏ vẻ ngạc nhiên.
Từ Cẩm Du nghẹn đến đỏ cả mặt, muốn phủ nhận nhưng lại không mở miệng được, cuối cùng ấp úng nói: "Ta... ta hơi sợ, móng mèo rất sắc... ta nghe nói nếu bị nó cào trúng thì sẽ sinh bệnh, thậm chí còn chết người nữa..."
Từ mẫu nghe vậy liền hoảng hốt: "Thật sao? Mộ Hoa, hay là con đừng nuôi nữa?"
"Nương, không sao đâu. Lúc nãy nương cũng đã bế nó rồi đấy, nó rất ngoan, sẽ không làm người khác bị thương đâu."
Từ mẫu suy nghĩ một chút, quả thật là vừa nãy con mèo ấy rất ngoan, nhất thời bà ấy lại do dự.
Từ Mộ Hoa nhanh chóng nói sang chủ đề khác.
Đến tối, con mèo béo trở thành "mèo trấn trạch". Từ Mộ Hoa vô cùng hào phóng, sắp xếp cho nó một cái ổ ngay trong phòng ngủ, chuẩn bị chờ cá cắn câu.
Nàng hoàn toàn không có chút áp lực tâm lý nào, vừa đặt lưng xuống là ngủ ngay trong ba giây. Con mèo béo đã được tắm rửa sạch sẽ, cả người thơm tho, Từ Mộ Hoa còn sai người đến thú y lấy thuốc tẩy giun về cho nó uống.
Vậy nên bây giờ nó mới được phép lên giường, nằm ở cuối giường, trông như một cái bánh tráng mỏng ra, hơn nữa còn là cái bánh có diện tích cực kì lớn!
Trong bóng tối mờ mịt, một đôi mắt mèo phát ra ánh sáng màu xanh lục nhàn nhạt, chăm chú nhìn Từ Mộ Hoa.
Không hiểu vì sao nó cứ có cảm giác giống như mình đã lên nhầm thuyền giặc.
Nghĩ mãi cũng không ra nguyên nhân, Nhục Nhục - đúng vậy, hiện tại tên của nó là Nhục Nhục, chỉ đơn giản như thế thôi! Nó phản đối cũng vô ích, Từ Mộ Hoa đơn phương tuyên bố quyết định, nó chỉ đành tủi nhục chấp nhận cái tên này.
"Meo meo!" Có động tĩnh!
Nhục Nhục lập tức đứng bật dậy, ánh mắt đầy cảnh giác.
Nữ quỷ vừa mới hiện thân đã nghe thấy một tiếng mèo kêu chói tai, ngay sau đó là một bóng đen lao thẳng về phía mình. Nàng ta hoảng sợ, hét lên một tiếng theo bản năng rồi bay vút đi như gió, bỏ chạy mất dạng!
Sao ở đây lại xuất hiện thêm một con mèo to như vậy chứ?! Chẳng lẽ Từ Mộ Hoa không biết mèo khắc quỷ sao? Hay là nàng lại muốn giết mình?!
Rõ ràng nàng ta đã hứa sẽ làm nội gián, điều tra xem rốt cuộc là ai hại nàng kia mà? Vậy sao vẫn còn muốn lấy mạng nàng ta chứ?!
Nữ quỷ uất ức trong lòng nhưng nàng ta không nói ra!
Từ Mộ Hoa trở mình, miệng lẩm bẩm mấy câu rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Dường như người của Từ phủ cũng không bị ảnh hưởng gì, chỉ duy nhất ở một viện nọ, trên chiếc giường chạm trổ tinh xảo có người đột ngột mở mắt, ánh sáng u tối cũng không thể che giấu tia sáng sâu thẳm, lạnh lẽo trong đôi mắt ấy.

Bình Luận

0 Thảo luận