Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi xuyên sách, nữ phụ độc ác và nữ chính nắm tay nhau chiến thắng

Chương 4: Mệnh của ngươi mới khổ! Cả nhà ngươi đều mệnh khổ!

Ngày cập nhật : 2026-04-26 13:21:33
Từ Mộ Hoa lăn từ trên lầu xuống, hôn mê nửa tháng mới tỉnh lại, đương nhiên không thể chỉ tĩnh dưỡng ba bốn ngày là hồi phục hoàn toàn được.
Thế nhưng, đối mặt với sự nghi ngờ của người nhà Từ gia, nàng vẫn kiên quyết khẳng định mình đủ sức ứng phó một buổi yến tiệc trong cung!
Vì vậy, đến ngày Trung Thu, nàng đã bị nha hoàn gọi dậy từ sớm, trang điểm chỉnh tề rồi theo người nhà cùng tiến cung.
"Oa!"
"Oa!"
"Oa!"
Từ Mộ Hoa chẳng hề để tâm đến việc mình trông như một kẻ nhà quê chính hiệu, vừa xuống xe ngựa đã tò mò nhìn đông ngó tây.
Nghĩ mà xem, làm gì có ai có thể trực tiếp sống trong lịch sử, tận mắt chứng kiến kết quả của những tội ác phong kiến này chứ!
Giờ mà có thể livestream việc mình đã xuyên không thì đúng là hoàn hảo luôn!
Đang mải mê thưởng thức những kiến trúc cổ đại nguy nga tráng lệ trước mắt, với thính lực siêu tốt của mình, Từ Mộ Hoa liền nghe thấy có người lẩm bẩm mấy lời kiểu như "đồ nhà quê", "chưa từng thấy việc đời"... Nàng nhìn theo hướng phát ra tiếng nói thì thấy cách đó không xa có ba thiếu nữ. Thấy nàng nhìn sang, ba người ấy lập tức dời ánh mắt đi.
Ồ, vậy ra "đồ nhà quê" mà bọn họ vừa nói chính là nàng à? Hừ hừ, nếu mấy nàng ấy xuyên không đến thời hiện đại, e rằng còn giống nhà quê hơn nàng gấp bội!
Nàng liếc nhìn xung quanh, thấy Từ phu nhân và lão phu nhân đang mải nói chuyện với người quen, tạm thời không để ý đến mình. Con ngươi trong mắt đảo một vòng, nàng bước những bước nhanh nhẹn đi tới chỗ ba thiếu nữ kia.
Ba người kia thấy vậy, trong mắt đều lóe lên vẻ chột dạ nhưng vẫn cố làm ra vẻ dữ dằn, hất cằm nhìn thẳng vào Từ Mộ Hoa.
"Mọi người biết không, ai ai cũng có một cái miệng. Có người dùng miệng để ăn cơm, để nói chuyện, nhưng cũng có người..." Từ Mộ Hoa vừa nói, ánh mắt vừa thong thả quét qua miệng của ba người kia, "...miệng lại dùng để phun phân. Các người nói xem có thần kỳ không?"
Nói xong, không đợi sắc mặt ba người kia biến đổi, nàng lại lạch bạch quay về bên cạnh Từ phu nhân và lão phu nhân. Hai người họ đang mải trò chuyện, hoàn toàn không phát hiện nàng vừa rời đi!
Đợi Từ phu nhân nói chuyện xong, vô tình liếc nhìn sang bên kia, bà ấy lập tức giật mình: "Mấy người kia là con cái nhà ai thế? Sao... sao lại nhìn chúng ta như vậy?"
Từ Mộ Hoa chớp chớp mắt, thản nhiên liếc qua một cái rồi thu ánh nhìn lại: "Nương, chúng ta đâu có quen biết họ, chắc chắn không phải đang nhìn chúng ta đâu."
Tuyệt đối không phải!
"À ừ, cũng phải, ta cũng không nhận ra đó là con cái nhà ai nữa..."
Từ Mộ Hoa khoác tay Từ phu nhân bước vào đại điện rồi ngồi xuống vị trí dành cho Từ phủ.
Từ phủ là Quốc Công phủ, phụ thân của nàng chính là Thành Quốc Công. Chỉ có điều ông quanh năm trấn thủ biên cương, rất hiếm khi hồi kinh. Thế tử, cũng chính là Đại ca của nguyên chủ, cũng theo phụ thân ra biên quan, người ở lại kinh thành chỉ có một đám nữ quyến cùng với Từ Nhị thiếu gia.
Từ phủ dựa vào chiến công lừng lẫy mà đứng vững ở kinh thành, Từ lão gia tử lại từng là cận thần được tiên hoàng sủng ái. Dù mức độ được coi trọng hiện nay không bằng thời tiên hoàng, nhưng ở kinh thành vẫn không có ai dám xem thường Từ phủ.
Vì vậy, trong những dịp như hôm nay, người của Từ phủ vẫn ngồi ở vị trí phía trước.
Từ Mộ Hoa vừa ngồi xuống đã nhìn thấy Bùi Thiều Dung ngồi ở phía đối diện. Nàng lập tức cười tít mắt, vẫy vẫy móng vuốt của mình, rất nhanh đã nhận được sự đáp lại của Bùi Thiều Dung.
Nàng lén lút nhìn xung quanh một vòng, không phát hiện ra nhân vật nào có khả năng là nam chính. Dù sao thì cho tới hiện tại, nguyên chủ vẫn chưa từng gặp nam chính, lại càng chưa nói tới việc quen biết hắn.
Trong bữa yến tiệc này, nàng chỉ có hứng thú với nam nữ chính mà thôi. Đương nhiên, lúc yến tiệc vừa bắt đầu, đương kim hoàng đế dẫn theo một dàn hậu cung của mình xuất hiện, nàng cũng hào hứng xem một lúc.
Sau đó, nàng liền chuyên tâm cúi đầu ăn uống đủ thứ!
Ngay khi nàng đang cắm đầu ăn uống hăng say, bỗng nhiên nghe thấy hai giọng nói đầy phấn khích vang lên:
"Uống rồi, uống rồi, quả nhiên là nàng ta đã uống rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=4]

Ta thắng rồi!"
"Ôi chao, đúng là nữ nhân ngu xuẩn, trong chén bị người ta hạ thuốc mà cũng không biết, còn một hơi uống cạn!"
Từ Mộ Hoa: !!!
Nàng hoảng hốt nhìn chằm chằm cái chén trong tay mình.
Không phải chứ, không phải chứ... người bọn họ nói không phải là nàng đấy chứ?
Cũng chẳng biết có phải do tâm lý hay không, Từ Mộ Hoa bắt đầu cảm thấy trong người có gì đó không ổn!
Nàng lập tức nhớ lại tất cả những thủ đoạn thường thấy trong mấy bộ cung đấu, suýt nữa thì tự dọa mình khóc luôn!
Nàng đâu phải nữ chính, làm gì có hào quang nữ chính chứ!
"Nương..."
Từ Mộ Hoa lén lút kéo nhẹ tay áo của Từ phu nhân, định nói rằng mình thấy không khỏe, có thể rời đi trước hay không.
Ai ngờ nàng vừa định mở miệng, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cung nữ ở bên cạnh cắt ngang lời nàng, nói với Từ phu nhân đang nhìn sang: "Phu nhân, nô tỳ thấy hình như Từ tiểu thư không được thoải mái, hay là để nô tỳ đưa Từ tiểu thư sang thiên điện nghỉ ngơi một lát nhé?"
Từ phu nhân vừa nghe vậy liền căng thẳng: "Mộ Hoa, có phải đầu con lại đau rồi không?"
Từ Mộ Hoa đang định lắc đầu phủ nhận thì cung nữ bên cạnh lại giành nói trước một lần nữa: "Vậy thì càng nên nhanh tới thiên điện nghỉ ngơi một chút đi ạ!"
Từ phu nhân muốn đi theo, nhưng cung nữ lại nói: "Phu nhân không cần lo lắng, tiểu thư của phủ sẽ do nô tỳ chăm sóc cẩn thận. Phu nhân đột ngột rời yến tiệc e rằng sẽ gây ra những phiền phức không cần thiết. Chi bằng một lát nữa phu nhân hãy tìm cơ hội sang thiên điện."
Từ phu nhân nhất thời cũng không nghĩ nhiều, gật đầu nói: "Vậy thì làm phiền ngươi rồi."
Vẻ mặt của cung nữ hơi hoảng hốt: "Phu nhân nói quá lời rồi."
Từ phu nhân vì quá lo lắng cho nữ nhi của mình nên không nhận ra cung nữ kia từ đầu đến cuối đều cúi thấp đầu đến mức bà ấy không thể nhìn rõ dung mạo nàng ta, chỉ thấy một thân trang phục của cung nữ.
"Mộ Hoa, con cứ sang thiên điện nghỉ ngơi trước đi, lát nữa nương sẽ qua thăm con."
Thế là Từ Mộ Hoa gần như bị cưỡng ép dẫn rời khỏi đại điện.
Trong đầu Từ Mộ Hoa giống như có một vạn con ngựa đang chạy như điên, tức đến mức nàng chỉ muốn chửi ầm lên!
Bởi vì lúc này nàng phát hiện cơ thể mình dường như không còn linh hoạt nữa, giống như bị tiêm thuốc mê vậy!
Đôi mắt nàng không ngừng đảo qua đảo lại.
Giọng nói vừa rồi... chắc là quỷ nhỉ? Ngoài khả năng đó ra, Từ Mộ Hoa cũng không nghĩ ra được gì khác. Hiện giờ nàng cũng là người có kinh nghiệm rồi!
Thế hai con quỷ kia đâu? Sao lúc này lại không thấy bóng dáng đâu nữa? Đã là bằng hữu thì không thể thấy chết không cứu chứ!
Cung nữ kia nói là đưa nàng đến thiên điện, nhưng đó không phải là thiên điện bên cạnh đại điện yến tiệc mà là đỡ nàng đi đến một cung điện không biết tên!
Từ Mộ Hoa càng lúc càng chắc chắn rằng phía trước đang có một cái hố to chờ nàng rơi xuống!
Nàng không khỏi chửi ầm lên trong lòng.
Xuyên sách thì ít ra cũng phải cho nàng xuyên về đúng thời điểm bắt đầu câu chuyện chứ! Sao lại để nàng rơi vào cảnh hai mắt tối đen như mực thế này, hoàn toàn không biết phía trước sẽ xảy ra chuyện gì!
Ông trời chết tiệt, hại nàng không ít!
Cung nữ đỡ Từ Mộ Hoa vào một gian phòng khá yên tĩnh rồi tùy tiện đặt nàng lên chiếc giường trong phòng, miệng lẩm bẩm: "Cũng coi như ngươi xui xẻo bị quý nhân chọn trúng. Tuy là tiểu thư của Quốc Công phủ nhưng ai mà chẳng biết ngươi chỉ là đứa trẻ được nhặt về? Mệnh ngươi khổ thì chỉ có thể trách chính ngươi thôi!"
Từ Mộ Hoa nổi giận đùng đùng!
Mệnh của ngươi mới khổ! Cả nhà ngươi đều mệnh khổ!
Ngồi chờ chết ư? Không đời nào!

Bình Luận

0 Thảo luận