Khi Từ Mộ Hoa kéo Bùi Thiều Dung lùi về phía sau, Bùi Thiều Dung vẫn còn trong trạng thái ngơ ngác, thật sự là bị hành động vừa rồi của Từ Mộ Hoa làm cho kinh hãi.
Mộ Hoa... miệng lưỡi lợi hại như vậy từ bao giờ thế?
Dù trong lòng cảm thấy có gì đó không đúng lắm nhưng nàng ấy không thể không thừa nhận rằng nhìn sắc mặt xanh đen của bà lão kia, trong lòng nàng ấy âm thầm cảm thấy vô cùng hả dạ!
Rõ ràng là bà lão này đâm phải nàng ấy, vậy mà còn quay sang mắng nàng thậm tệ như thế, mấu chốt là còn lôi cả cha nương nàng ra mà chửi! Thật quá đáng!
Vừa rồi nàng ấy thực sự tức chết đi được, nhưng lại không biết mắng người!
Theo lời Từ Mộ Hoa nói ra, sắc mặt của bà lão càng lúc càng khó coi, cuối cùng trực tiếp trợn trắng mắt, trông như sắp ngất đến nơi.
Từ Mộ Hoa lập tức đưa tay ôm lấy ngực, vẻ mặt đau đớn, bắt đầu thở dốc dữ dội, rồi còn mềm nhũn ngã vào người Thạch Lựu, dọa cho Thạch Lựu hét to lên: "Tiểu thư, tiểu thư, người làm sao vậy? Người đừng dọa nô tỳ mà!"
Bùi Thiều Dung cũng vội vàng bước đến bên cạnh Từ Mộ Hoa, lo lắng đến mức vành mắt đỏ hoe. Từ Mộ Hoa lén lút bóp nhẹ tay nàng ấy một cái khiến nàng ấy sửng sốt một chút.
Còn bà lão kia thì bị biến cố bất ngờ này làm gián đoạn kế hoạch định ăn vạ.
Thạch Lựu tưởng tiểu thư nhà mình bị lão bà này chọc tức đến phát bệnh, lập tức mắng mỏ một cách chua ngoa: "Bà già chết tiệt kia! Nếu bà làm tiểu thư nhà ta xảy ra chuyện gì, ta xé xác bà ra! Tiểu thư nhà ta mới ngã từ trên lầu xuống trước đó không lâu, nằm trên giường dưỡng bệnh hơn nửa tháng, khó khăn lắm mới khỏe lại, ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, ai ngờ lại gặp phải đồ lưu manh như bà!"
"Đã một bó tuổi rồi, không ngoan ngoãn ở yên trong nhà còn chạy ra đường lớn gây họa cho người trẻ làm gì? Nhà ngươi nghèo đến mức phải uống gió Tây Bắc rồi hay sao mà lại để một bà già như ngươi đi làm cái chuyện thất đức này? Ngươi không có nhi tử, không có nữ nhi à? Nếu thật sự là như vậy thì chắc chắn là do bà làm quá nhiều chuyện thiếu đạo đức nên mới gặp báo ứng đấy!"
Không biết là câu nào của Thạch Lựu đã chọc trúng nỗi đau của lão thái bà khiến bà ta quên mất việc phải giả vờ, trực tiếp nhảy dựng lên lao tới định đánh Thạch Lựu, vẻ mặt méo mó đầy hung ác: "Tiểu tiện nhân chết tiệt! Hôm nay lão nương sẽ cho ngươi biết thế nào là hiểm ác chốn nhân gian!"
"Cứu mạng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=13]
Cứu mạng với! Giết người rồi!" Từ Mộ Hoa đột nhiên gân cổ lên gào to, tiếng kêu vang dội đến mức truyền khắp cả con phố!
Tiếng kêu vừa vang lên, những người không rõ sự tình cũng lần lượt tụ lại, kẻ nhát gan thì vội vàng tránh ra xa, cả con phố lập tức trở nên hỗn loạn!
Từ Mộ Hoa nhân lúc hỗn loạn, ghé sát tai Thạch Lựu, nhanh chóng ra lệnh: "Đi ngay đến Kinh Triệu Phủ báo án!"
Thạch Lựu sửng sốt một chút, theo phản xạ muốn hỏi vì sao nhưng lại bị tiểu thư nhà mình lén véo mạnh vào chỗ thịt mềm bên hông.
Nàng ấy lập tức đẩy tiểu thư nhà mình về phía Bùi tiểu thư: "Bùi tiểu thư, phiền người chăm sóc tiểu thư nhà ta, nô tỳ đi báo quan ngay!"
Lão thái bà nghe thấy lời Thạch Lựu nói thì muốn chuồn đi, nhưng xung quanh người chen chúc quá đông, lúc này muốn rời đi cũng không thoát ra được, bà ta không khỏi cuống lên.
Bùi Thiều Dung cũng không phải kẻ ngốc. Nàng ấy biết bằng hữu của mình không phải loại người hay so đo, vậy mà lúc này lại dây dưa không buông với bà lão này, còn sai Thạch Lựu đến nha môn báo án... tuy chưa rõ nàng định làm gì nhưng trong lòng đã ngầm hiểu ý.
"Ngươi không được đi! Ngươi làm bằng hữu của ta ra nông nỗi này thì phải cho chúng ta một lời giải thích! Mọi người giúp ta chặn bà ta lại! Chỉ cần mọi người giúp ta giữ bà ta ở đây, sau này ta nhất định sẽ hậu tạ! Gia cảnh nhà ta sung túc, nói được làm được!"
Hiện trường trước tiên yên lặng đi một chút. Mọi người nhìn trang phục và cách nói năng của Bùi Thiều Dung thì lập tức tin nàng đến tám phần!
Lúc này, lão thái bà càng không thể đi được, bà ta tức đến mức chửi bới om sòm, còn động tay động chân, hai tay vung loạn lên cào cấu khắp nơi. Người bị bà ta cào trúng đâu bằng lòng chịu thiệt, cũng phản kháng lại, nhất thời cảnh tượng trở nên vô cùng hỗn loạn.
Cũng thật trùng hợp, Thạch Lựu mới rời đi chưa được bao lâu thì đã gặp ngay đám nha sai đang tuần tra, nàng ấy liền dẫn bọn họ quay lại. Hai bên đều bị "mời" đến nha môn Kinh Triệu Phủ.
Vừa bước chân vào nha môn, Từ Mộ Hoa vốn dĩ còn mang dáng vẻ ốm yếu, uể oải lập tức như được tiếp đầy máu, tinh thần phấn chấn hẳn lên, chỉ thẳng vào lão thái bà mà nói: "Lão thái bà này là kẻ bắt cóc trẻ con!"
Sắc mặt bà lão lập tức biến đổi, những người khác cũng sững sờ trong chốc lát.
Sau khi hoàn hồn lại, bà lão theo phản xạ nhào tới định đánh đấm Từ Mộ Hoa. Từ Mộ Hoa đâu có dung túng cho bà ta, trực tiếp tung một cước đá văng bà ta ra xa!
Nếu thật sự chỉ là một bà lão bình thường thì nàng thật sự không dám ra tay, nhỡ đá chết người thì phải làm sao?
Nhưng đây là kẻ buôn người mà!
Chuyện này là do con chuột đi ngang qua ngoài phố nói cho nàng biết! Tuyệt đối không thể sai được!
Ngay cả Kinh Triệu phủ doãn cũng sững người.
Ông ấy vốn cho rằng chỉ là một vụ tranh chấp tầm thường, sao đột nhiên lại biến thành vụ án bắt cóc rồi?
Không cho phủ doãn thời gian để suy nghĩ, Từ Mộ Hoa đã trực tiếp nói rõ thân phận của mình: "Ta là tiểu thư của Thành Quốc Công phủ, ta sẽ không nói dối! Người này chính là kẻ bắt cóc trẻ con! Bà ta còn có đồng bọn, ở kinh thành cũng có hang ổ của bọn họ. Một trong số đó là căn nhà nằm sâu nhất trong con hẻm Đại Tỉnh, trong sân trồng hai cây hồng! Các ngài tốt nhất nên phái người đến đó ngay lập tức, bởi vì trong hầm trú ẩn của căn nhà ấy hiện vẫn còn giam giữ mấy hài tử bị bắt cóc!"
Những lời Từ Mộ Hoa vừa nói quả thực là kinh thiên động địa!
Sắc mặt bà lão lập tức trắng bệch, nhìn Từ Mộ Hoa như nhìn thấy quỷ!
Nghe thân phận của Từ Mộ Hoa, lại nghe những lời nàng nói, phủ doãn nhanh chóng đưa ra quyết định, phân phó bên dưới: "Lập tức dẫn người đến nơi Từ tiểu thư vừa nói kiểm tra ngay!"
Từ Mộ Hoa lại bổ sung thêm một câu: "Các ngài tốt nhất nên mang theo nhiều người hơn, bọn chúng còn có đồng bọn nữa!"
Dân chúng đi theo hóng chuyện, chờ Bùi Thiều Dung phát bạc đã sợ đến ngây người từ sớm. Đến khi thấy đám nha sai rời đi, bọn họ mới bắt đầu xôn xao bàn tán. Chẳng bao lâu sau đã có người lao ra từ trong đám đông, khóc lóc kêu gào: "Nhi tử của ta đã mất tích từ mấy ngày trước rồi!"
"Khuê nữ của ta cũng vậy!"
"Tôn tử của ta cũng mất tích mấy hôm nay rồi!"
Thấy cảnh đó, Từ Mộ Hoa lên tiếng an ủi: "Mọi người cứ chờ một chút đã, biết đâu mấy hài tử đang bị giam trong căn nhà kia chính là con cháu nhà các vị thì sao."
Nàng chỉ nghe mấy con chuột nói rằng trong hầm trú ẩn có giam vài đứa trẻ bị bắt cóc, nhưng rốt cuộc là con nhà ai thì nàng cũng không biết. Đợi đến khi cứu ra được, tự khắc sẽ rõ thôi.
Cứu được đứa nào thì hay đứa đó vậy.
Đừng nói là thời cổ đại, cho dù ở thời hiện đại thì xác suất tìm lại được hài tử bị bắt cóc cũng không cao. Huống chi là cổ đại lạc hậu thế này, một khi đã bị bắt cóc, cả đời coi như bị hủy hoại.
Nàng đã nghe thấy mấy con chuột nói về chuyện này thì không thể giả vờ như không biết được!
Hừ! Trong sách, nguyên chủ cũng từng bị bắt cóc. Dù người của Từ phủ đã nhanh chóng tìm được nàng về nhưng thanh danh lại bị hủy hoại vì chuyện đó.
Tệ hơn nữa là khi ấy, nguyên chủ ở cùng với Bùi Thiều Dung. Nguyên chủ bị bắt cóc, còn Bùi Thiều Dung thì bình an vô sự. Về sau, cũng chính vì chuyện này mà nguyên chủ sinh lòng oán hận nữ chủ, đem toàn bộ trách nhiệm về việc mình bị bắt cóc trút hết lên người nàng ấy.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận