Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi xuyên sách, nữ phụ độc ác và nữ chính nắm tay nhau chiến thắng

Chương 1: Ô kìa, ngươi là thứ gì?

Ngày cập nhật : 2026-04-26 13:21:33
"A!"
Giờ Tý vừa điểm, trong một tiểu viện phía tây Từ phủ liền vang lên một tiếng thét thê lương khiến người ta sởn gai ốc, lông tóc dựng ngược!
Từ Mục Hoa nhanh nhẹn hất thẳng chậu máu chó đen tinh khiết mà bản thân khó khăn lắm mới tìm được về phía bóng đen đối diện, kế đó trở tay vung con dao làm bếp nàng khổ công mài suốt ba ngày lên, bổ xuống thẳng đầu!
Lại một tiếng thét thảm thiết nữa vang lên, quỷ dị đến rợn người! Thế nhưng Từ Mục Hoa vẫn điềm nhiên như chó, không chút hoang mang mà châm một ngọn nến lên, muốn nhìn cho rõ đây rốt cuộc đây là thứ gì.
Ánh nến chập chờn mang đến cho căn phòng u tối một tia ánh sáng. Trong ánh lửa khẽ lay động, cuối cùng thì Từ Mục Hoa cũng nhìn thấy rõ thứ bị nàng ghim chặt lên tủ áo bằng một nhát dao như ý nguyện.
"Ô kìa! Ngươi là thứ gì vậy? Là quỷ sao?" Nàng tiến lại gần với vẻ mặt tò mò, trong mắt tràn ngập hứng thú.
Quỷ: "???"
Nàng... nàng không biết xấu hổ ư? Gặp quỷ mà lại có phản ứng như vậy???
"Ngươi vào phòng ta làm gì? Tìm ta làm gì?" Từ Mục Hoa truy hỏi.
Rõ ràng nàng vừa mới an ổn ngủ trên chiếc giường lớn của mình, vậy mà khi mở mắt ra, gian phòng vốn mang phong cách hiện đại do một danh sư nổi tiếng thiết kế lại mang đậm phong thái cổ xưa. Chiếc giường lớn rộng hai mét kiểu Âu cũng biến thành giường khung kiểu cổ xưa, màn treo giường cũng y như thế, còn bản thân nàng thì mặc y phục cổ đại, gối đầu lên chiếc gối sứ cứng ngắc.
Ngay sau đó, trong đầu nàng dường như bị ai đó mạnh mẽ nhét một mớ lộn xộn vào. Chờ đến khi tiêu hóa xong, nàng mới bừng tỉnh hiểu ra.
Thì ra chính mình đã biến thành nữ phụ ác độc đoản mệnh trong quyển sách mình từng xem!
Nếu chẳng phải thân thể không cho phép, nàng thật sự muốn nhảy dựng lên ngay tại chỗ, giơ ngón tay giữa mà mắng trời!
Tiếp sau đó, nàng mới phát hiện trong phòng mình có thứ quái dị gì đó....
Quỷ! Thật sự là quỷ!
Khác hẳn với sự kính sợ của phàm nhân đối với quỷ thần, khi ấy, trong đầu Từ Mục Hoa chỉ xuất hiện một từ duy nhất: hưng phấn!
Nàng đã cảm thấy hứng thú với mấy thứ này từ nhỏ, loại phim nàng thích xem nhất chính là phim ma và phim kinh dị. Thời cấp hai còn dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu, thậm chí nàng còn từng chơi trò bút tiên nữa đấy!
Con quỷ bị nàng đóng đinh trên tủ quần áo cảm thấy mình chẳng khác gì mấy con khỉ trong rạp xiếc!
"Không nói à? Vậy thì ngươi chết thêm lần nữa đi cho xong!" Từ Mộ Hoa đi đi lại lại trước mặt con quỷ, trong đôi mắt lóe lên một tia sáng phấn khích. Vừa dứt lời, nàng "xoẹt" một tiếng, lại rút ra thêm một con dao phay, nhe răng cười đầy âm hiểm: "Thế thì ta sẽ băm ngươi thành thịt viên luôn!"
Nói băm là băm, đôi tay cầm dao phay của nàng vung vẩy thoăn thoắt. Con quỷ bị ghim chặt trên tủ quần áo nhanh chóng bị nàng chém tới mức hình bóng ngày càng trong suốt, có vẻ như sắp tan thành mây khói đến nơi.
"Ta nói, ta nói, ta nói!"
Con dao phay đang vung vẩy giữa không trung của Từ Mộ Hoa khựng lại.
Một lúc lâu sau, Từ Mộ Hoa ngồi trên ghế đẩu, một chân gác lên bục kê chân, một tay tùy ý đặt trên đầu gối, tay kia vẫn lăm lăm con dao phay, tư thế cực kỳ hung dữ.
"Cho nên ý của ngươi là, có kẻ sai khiến ngươi đến hại ta? Ngay cả chuyện ta lăn từ trên gác mái xuống cũng là do ngươi giở trò ma quỷ hả?"
"Không không không! Lần trước ngươi ngã từ trên gác xuống không phải do ta làm! Bọn ta có phân công làm việc hẳn hoi mà!"
Từ Mộ Hoa: Thần thánh cái khỉ gì chứ, hại người mà còn phân công làm việc nữa à!
Rầm một tiếng! Con dao phay trong tay nàng bổ mạnh xuống, ghim thẳng vào chiếc bàn nhỏ.
"Thành thật khai báo đi, ai là kẻ sai khiến ngươi?"
"Cô nãi nãi à, ta thật sự không biết mà! Ta là quỷ, kẻ đứng sau chỉ cần làm phép là có thể sai khiến ta hành sự, căn bản không cần gặp mặt. Ta thật sự không biết rốt cuộc là ai muốn hại ngươi đâu!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=1]

Nữ quỷ đã thoi thóp gần chết, chỉ sợ Từ Mộ Hoa lại không làm theo lẽ thường, vung thêm một nhát dao nữa!
Nói đi cũng phải nói lại, vì sao nàng ta là một nữ quỷ đường đường chính chính mà lại có thể bị một tiểu thư khuê các dùng một con dao - không, là hai con dao - chém đến mức này?
Từ Mộ Hoa thở dài một tiếng: "Haiz, nếu ngươi đã không biết thì thôi vậy, đi chết đi!"
Nói rồi, nàng lại giơ con dao lên...
Giờ đây, nữ quỷ thực sự là vừa hận vừa sợ con dao phay này!
Chết thêm lần nữa là nàng ta sẽ hồn phi phách tán!
"Khoan đã! Ta có thể giúp ngươi, ta có thể giúp ngươi điều tra xem rốt cuộc là kẻ nào muốn hại ngươi!"
Con dao phay đang lơ lửng giữa không trung chợt khựng lại.
"Hửm?"
Nữ quỷ vội vàng nói: "Không giết được ngươi, kẻ đứng đằng sau chắc chắn sẽ không chịu bỏ qua đâu. Hắn nhất định sẽ làm phép một lần nữa, sai khiến ta tiếp tục đến hại ngươi. Ta sẽ tìm cách tra ra thân phận của hắn! Ta sẽ làm nội gián cho ngươi!"
Từ Mộ Hoa nghiêng đầu nghĩ ngợi, cách này xem ra cũng được, chỉ là...
"Làm sao ta biết được ngươi sẽ không bán đứng ta? Dù sao thì nhìn ngươi cũng giống hạng người không có liêm sỉ."
Dù là lần đầu tiên nghe đến hai chữ "liêm sỉ", nhưng điều đó không cản trở việc nữ quỷ hiểu được ý tứ trong câu nói, nàng ta tức đến phát điên.
Thế nhưng mạng cũng sắp tiêu tan đến nơi rồi, còn nói được gì nữa chứ! Bảo nàng ta biểu diễn một màn nuốt dao phay ngay tại chỗ, nàng ta cũng phải làm!
Nữ quỷ giận mà không dám nói gì, chỉ lầm bầm: "Ngươi thì sợ cái gì chứ, ngươi nhìn xem, ngươi chỉ cần một con dao phay cũng đã làm ta bị thương rồi..."
Từ Mộ Hoa trầm ngâm một lát rồi nói: "Cũng phải. Ngươi mà dám bán đứng ta, ta sẽ chuẩn bị thêm một chậu máu chó đen thuần chủng để chiêu đãi ngươi!"
Nữ quỷ: !!!
Nàng ta đã nói rồi mà! Thì ra lúc nãy thứ hắt vào nàng ta chính là máu chó đen, lại còn là loại thuần chủng!
Từ Mộ Hoa tốn không ít sức mới rút được con dao phay đang cắm chặt trên tủ áo xuống: "Sao ngươi còn chưa đi?"
Nữ quỷ bò rạp dưới đất, ngẩng đầu lên nhìn nàng với ánh mắt u oán: "Dù ta là quỷ thì cũng cần phải thở chứ."
Trước thì bị hắt máu chó đen, sau lại bị chém liền mấy nhát, giờ nàng ta đã suy yếu lắm rồi!
"Ồ, vậy ngươi trốn dưới gầm giường mà hồi sức đi!"
Bởi vì có người đang tới, hơn nữa còn không ít người!
Động tĩnh trong viện của nàng lớn như vậy, những người trong Từ phủ nghe thấy rồi chạy tới chắc cũng sắp đến nơi rồi.
Nữ quỷ nén cơn giận, ấm ức co rúc xuống dưới gầm giường. Nàng ta cũng đã nghe thấy tiếng bước chân ồn ào bên ngoài, nếu để người khác nhìn thấy, e rằng sẽ không còn dễ nói chuyện nữa.
Nữ quỷ vừa mới chui xuống gầm giường thì ngay sau đó, cửa phòng đã bị đẩy ra. Cùng lúc ấy, người vừa nãy còn mặt mày hung dữ, cầm dao phay uy hiếp nàng ta bỗng dưng trở mặt nhanh như lật sách!
Chỉ thấy nàng hai chân mềm nhũn, ngã nhào xuống đất, hai tay ôm chặt lấy thân thể thành một khối, bộ dáng hoảng sợ run rẩy. Khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt kinh hoàng, nước mắt muốn rơi mà không thể rơi xuống, đôi môi nhợt nhạt không còn chút huyết sắc nào, nhìn vào chỉ khiến người ta cảm thấy đau lòng, thương xót vô cùng!
Nữ quỷ: Có cần mặt mũi nữa không?!
"Mộ Hoa!"
"Nương!"
Từ Mộ Hoa nhào thẳng vào lòng vị phu nhân đi phía trước, nức nở khóc hu hu.
Từ phu nhân lo lắng hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy? Vừa nãy hình như bọn ta nghe thấy bên viện của con có tiếng hét thảm thiết..."
Bà ấy sợ đến mức giật mình một cái, bật dậy từ trên giường, vội vàng chạy tới đây.
Từ Mộ Hoa ngẩng đầu lên trong vòng tay bà ấy, đôi mắt ngấn nước, vẻ mặt đầy sợ hãi. Đôi môi đỏ mím chặt khẽ mở ra, trái tim mọi người đều theo đó mà thót lên, nào ngờ nàng trợn mắt một cái, thân thể mềm nhũn, ngất xỉu trong lòng Từ phu nhân.

Bình Luận

0 Thảo luận