Sáng / Tối
Trong lúc hai đứa nhỏ đang say sưa chơi đùa, Giang Phù Liễu và quản gia đã điều tra ra danh tính của Triệu Mang.
Trong hồ sơ xin việc, lý lịch của cô ta trông cực kỳ trong sạch: sinh ra trong một gia đình bình thường, tốt nghiệp đại học với thành tích không quá nổi bật nhưng cũng gọi là suôn sẻ, không có bất kỳ tì vết nào.
Cũng chính vì lý lịch quá mức "sạch sẽ" này mà quản gia mới cảm thấy cô ta không có vấn đề gì, trực tiếp tuyển vào làm việc.
Trong số những người mới vào hôm nay, chỉ có mình Triệu Mang là sau khi lân la dò hỏi tin tức về Bạch Sơ Hiểu và Bạch Ninh Viễn vào buổi trưa xong thì biến mất dạng, không ai biết cô ta đi đâu.
Dựa theo mốc thời gian, lúc cô ta rời khỏi vị trí cũng vừa vặn là lúc xảy ra chuyện.
Tuy đã điều tra ra manh mối, nhưng Giang Phù Liễu không hề đánh tiếng rầm rộ. Bà chỉ dặn quản gia phái vài người kín đáo giám sát Triệu Mang, theo dõi sát sao mọi hành động của cô ta, đồng thời triệt để cắt đứt mọi cơ hội để nhóm người mới tiếp cận Bạch Sơ Hiểu.
Cứ như vậy qua vài ngày, cha con Bạch Ninh Viễn cuối cùng cũng trở về.
Tin tức họ về nhà vốn chẳng phải bí mật gì, từ hôm trước mọi người trong nhà đã nhận được thông báo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=5]
Triệu Mang đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Hoàn toàn không hay biết mình đã bị đưa vào tầm ngắm, khi nghe tin này, cô ta hưng phấn đến mức nhảy cẫng lên, dáng vẻ khác hẳn với những người làm khác.
Hai ngày trước, phản ứng bất thường của Bạch Sơ Hiểu khiến kế hoạch của cô ta đổ bể.
Thậm chí mấy ngày sau đó, cô ta cố gắng tìm cách tiếp cận cô bé để xoa dịu quan hệ cũng không thành công do sự sắp xếp công việc khắt khe từ quản gia.
Giờ đây Bạch Ninh Viễn sắp về, đối với cô ta mà nói, đây lại là một thời cơ ngàn vàng khác.
Cô ta thậm chí đã bắt đầu lên kế hoạch xem nên dùng tư thế nào để thu hút sự chú ý của Bạch Ninh Viễn.
Thế nhưng, mọi hành vi nhỏ mọn đó – ngoại trừ những lúc cô ta giao tiếp với hệ thống qua tâm thức – đều thu trọn vào tầm mắt của người khác.
Chiều ngày hôm sau, Bạch Sơ Hiểu vừa ngủ trưa dậy và đang chơi đùa cùng Tưởng Thần Tinh trong phòng thì một chiếc siêu xe đã đỗ xịch bên ngoài. Cửa xe vừa mở, một lớn hai nhỏ lần lượt bước xuống.
Bạch Ninh Viễn lớn hơn Giang Phù Liễu 3 4 tuổi. Thừa hưởng gen di truyền ưu tú của gia tộc cùng bản lĩnh xuất chúng, ông đi đến đâu cũng dễ dàng trở thành tâm điểm của đám đông. Một thân âu phục chỉnh tề càng tôn lên vóc dáng cao lớn, khí chất bất phàm.
Người xuống xe tiếp theo là Bạch Cảnh Trì – đại thiếu gia của Bạch gia. Cậu bé trông cao ráo nhất hội, gương mặt tuy còn nét non nớt nhưng đã lờ mờ thấy được sự tương đồng cực cao với người cha quyền lực.
Với vẻ ngoài này, chắc chắn khi trưởng thành cậu sẽ là mẫu nam thần khiến bao thiếu nữ điêu đứng. Dù chỉ mặc đồ thường ngày nhưng mỗi cử chỉ của Bạch Cảnh Trì đều toát lên vẻ ưu nhã của một quý công tử thứ thiệt.
Người cuối cùng bước xuống là Bạch Cẩn Du. Khác với dáng người cân đối của cha và anh trai, Bạch Cẩn Du lại là một "tiểu mập mạp".
Nhìn từ xa, cậu bé chẳng khác nào một quả cầu thịt nhỏ xinh xắn. Dù ngũ quan không hề kém cạnh ai nhưng dưới lớp mỡ mềm mại kia, trông cậu có vẻ kém sắc sảo hơn hẳn.
"Tiên sinh, đại thiếu gia, nhị thiếu gia đã về."
Quản gia đứng đợi sẵn bên cạnh cung kính báo cáo.
"Phu nhân và tiểu tiểu thư đang ở bên trong, thiếu gia nhà họ Tưởng cũng đang chơi cùng tiểu thư ạ."
Bạch Ninh Viễn gật đầu ra hiệu đã biết, sau đó dẫn hai cậu con trai vào nhà. Họ cũng chỉ mới đi vài ngày nên mọi thứ trong Bạch gia vẫn thân thuộc như cũ.
"Đoàn Đoàn ơi, anh về rồi đây!"
Bạch Cẩn Du vừa bước qua cổng sân đã mất kiên nhẫn mà chạy thẳng vào tìm em gái, vừa chạy vừa réo gọi ầm ĩ.
Hai người còn lại tính cách trầm ổn hơn, dù cũng rất nhớ người thân nhưng vẫn giữ phong thái ung dung, thong thả bước đi phía sau.
"Ai da!"
Thế nhưng hai người chưa đi được bao xa thì đã có một bóng người ngã nhào ngay trước mặt.
Triệu Mang đứng trong đám người nghênh đón, từ xa đã thấy Bạch Ninh Viễn, trái tim cô ta đập loạn nhịp vì mong đợi. Đợi đến khi họ sắp đi ngang qua, cô ta liền vờ như bị ai đó đẩy ngã, nằm sóng soài ngay lối đi, gương mặt hướng thẳng về phía họ.
Sự xuất hiện đột ngột của Triệu Mang khiến hai cha con phải dừng bước. Triệu Mang lúc này ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn Bạch Ninh Viễn.
Để kéo dài thời gian tiếp xúc, cô ta lồm cồm bò dậy một cách vô cùng chậm chạp, cố gắng diễn sao cho thật hoàn mỹ dáng vẻ một đóa hoa lê trong sương, mong manh và yếu đuối.
"Xin lỗi tiên sinh, tôi không cố ý ạ..."
Để làm nổi bật sự nhỏ nhẹ đáng thương, Triệu Mang cố tình bóp nghẹt giọng nói, lúc đứng dậy còn cố tình cúi thấp người, ý đồ để lộ cảnh xuân trước ngực.
Cô ta đã tập dượt cảnh tượng này không biết bao nhiêu lần trong đầu trước khi Bạch Ninh Viễn về, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ nhất mới có được hiệu ứng như hiện tại.
Cô ta đinh ninh rằng hành động này chắc chắn sẽ khơi gợi được chút tà niệm trong lòng người đàn ông kia.
Thế nhưng, Bạch Ninh Viễn chỉ lạnh nhạt liếc cô ta một cái rồi dời mắt đi ngay lập tức.
"Nếu đứng còn đứng không vững thì tốt nhất nên đi khám xem có bệnh tật gì không. Bạch gia tuyển người chứ không tuyển những kẻ đứng không xong để người khác phải hầu hạ."
Giọng Bạch Ninh Viễn nhàn nhạt, hoàn toàn phớt lờ những động tác nhỏ của cô ta.
Dứt lời, ông chẳng thèm quan tâm Triệu Mang đang ở trạng thái nào, trực tiếp bước vòng qua.
Bao năm qua, hạng người muốn dùng chiêu trò thượng vị để thu hút sự chú ý của ông nhiều vô số kể, từ nam đến nữ đều có đủ. Những chiêu trò mà Triệu Mang cho là đắc ý, trong mắt ông sớm đã cũ rích đến không thể cũ hơn.
Loại người này, cứ để quản gia xử lý là được.
Vào đến phòng, Bạch Ninh Viễn thấy Bạch Cẩn Du đã sớm sà vào cạnh Bạch Sơ Hiểu. Ở phía đối diện, sắc mặt Tưởng Thần Tinh trông chẳng mấy vui vẻ.
"Cậu tránh ra, Đoàn Đoàn là em gái tôi, em ấy phải chơi với tôi mới đúng."
Bạch Cẩn Du hậm hực, vươn tay đẩy Tưởng Thần Tinh ra.
Xét về tuổi tác, Bạch Cẩn Du hiện tại 6 tuổi, lớn hơn Tưởng Thần Tinh một chút. Cộng thêm thể trạng có phần "vượt trội" so với bạn lứa, sức mạnh của cậu bé lớn hơn Tưởng Thần Tinh không ít.
Một cú đẩy này khiến Tưởng Thần Tinh đang ngồi bên cạnh bị ngã ngửa ra sau.
Bị đẩy ngã, Tưởng Thần Tinh cũng không hề khóc lóc. Cậu bé liếc mắt nhìn Bạch Cẩn Du, hừ một tiếng rồi lại nhích người ngồi sát vào Bạch Sơ Hiểu hơn.
"Tôi không tránh đấy, Đoàn Đoàn thích chơi với tôi hơn."
Tưởng Thần Tinh và Bạch Sơ Hiểu thân thiết như hình với bóng bao nhiêu thì quan hệ giữa cậu và Bạch Cẩn Du lại "nước sông không phạm nước giếng" bấy nhiêu.
Nhìn thấy Bạch Cẩn Du vừa về đã muốn tranh giành sự chú ý của em gái, Tưởng Thần Tinh tự nhiên chẳng vui vẻ gì.
Còn Bạch Cẩn Du dù cũng chỉ là một nhóc con, nhưng thái độ dành cho em gái lại vô cùng chiếm hữu. Thấy Tưởng Thần Tinh cứ quấn lấy em mình suốt ngày, cậu bé cũng chướng mắt từ lâu.
Tuy nhiên, đây cũng chỉ là những xích mích nhỏ giữa trẻ con với nhau, khi ra ngoài chúng vẫn khá hòa thuận nên người lớn cũng rất bao dung.
Lúc này, trong khi hai cậu nhóc đang hăng máu tranh giành thì "đối tượng bị tranh đoạt" là Bạch Sơ Hiểu dường như hoàn toàn vô can.
"Ba ba!"
Bạch Sơ Hiểu vừa ngẩng đầu thấy Bạch Ninh Viễn, đôi mắt lập tức sáng rỡ. Cô bé chẳng thèm để ý xem anh hai và anh Thần Thần có đánh nhau hay không, liền đứng phắt dậy chạy ùa về phía cha.
Bạch Ninh Viễn phối hợp nhịp nhàng, vừa lúc cô bé chạy tới liền bế thốc lên cao hai vòng. Tiếng cười khanh khách giòn tan vang khắp phòng, sau đó ông mới để cô bé ngồi vững trên cánh tay mình.
"Bao nhiêu ngày không gặp ba, Đoàn Đoàn có nhớ ba không nào?"
Bạch Ninh Viễn hôn chụt một cái lên má con gái, vẻ mặt hân hoan không giấu được.
Bạch Sơ Hiểu được ôm, đôi mắt to tròn chớp chớp, nghiêm túc gật đầu:
"Nhớ ạ!"
"Ngoan lắm."
Bạch Ninh Viễn không kìm lòng được lại hôn thêm cái nữa rồi bế cô bé ngồi xuống.
"Mấy ngày qua ở nhà Đoàn Đoàn làm gì, kể ba nghe xem nào?"
Thực ra Bạch Ninh Viễn cũng không mong đợi con gái sẽ kể được gì to tát. Dù thông minh hơn bạn cùng lứa nhưng cô bé vẫn chỉ là một đứa trẻ, mấy ngày nghỉ này chắc cũng chỉ quanh quẩn chơi đùa cùng Tưởng Thần Tinh mà thôi.
"Đoàn Đoàn ở nhà chơi với anh Thần Thần suốt ạ."
Cô bé nghiêm túc suy nghĩ.
"Con có nghe lời mẹ tối ngủ sớm nè, tự xúc cơm ăn nè, tự đánh răng nữa..."
Cô bé liệt kê một lèo, dường như muốn báo cáo toàn bộ "thành tích" mỗi ngày của mình cho cha nghe. Bạch Ninh Viễn ôm con gái, nhìn bộ dạng nghiêm túc ấy mà nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.
Lúc này, quản gia dẫn theo vài người hầu mang theo rất nhiều quà cáp vào phòng. Đây đều là những món quà mà cha con Bạch Ninh Viễn đã cất công chuẩn bị.
"Đoàn Đoàn xem này, ba và các anh có quà cho con đây, xem con có thích không nhé?"
Đợi mọi người đứng ổn định, Bạch Ninh Viễn đặt Bạch Sơ Hiểu xuống đất, ra hiệu cho cô bé lại xem.
Cô bé chớp mắt, sự tò mò hiện rõ trên mặt, liền lạch bạch chạy tới ngắm nhìn đống đồ chơi mới. Nào là thú bông lông xù, búp bê xinh đẹp với đủ màu tóc, cùng rất nhiều món đồ chơi nhỏ nhắn đáng yêu khác.
Tuy giá trị vật chất có lẽ không quá cao, nhưng có thể thấy rõ sự tâm huyết trong việc chọn lựa của họ.
Bạch Cẩn Du lúc này cũng hào hứng hẳn lên. Dù có hơi mập mạp nhưng động tác lại vô cùng nhanh nhẹn, cậu bé thoắt một cái đã chạy đến bên cạnh em gái, cầm lấy một con thú bông đặt vào tay cô bé:
"Cái này là anh chọn đấy! Tặng cho em!"
Bạch Sơ Hiểu nhìn anh rồi nhìn con thú bông, đôi mắt híp lại cười tít mắt:
"Em cảm ơn anh hai!"
Con thú bông này có hình đám mây trắng muốt, chạm vào mềm mại cực kỳ thoải mái. Bạch Sơ Hiểu vừa sờ vào đã ngạc nhiên đến mức tròn xoe mắt:
"Mềm quá đi, cứ như là một đám mây thật vậy ạ."
Cô bé ôm chặt lấy nó, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
"Anh đã cất công mua thì đương nhiên phải là loại tốt nhất rồi."
Nghe em gái khen, Bạch Cẩn Du đắc ý ra mặt. Nói xong, cậu bé cũng không quên quay sang làm mặt quỷ trêu tức Tưởng Thần Tinh.
Đúng lúc này, Giang Phù Liễu cũng từ phía sau bước ra.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận