Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoàn Sủng Bạch Nguyệt Quang Ba Tuổi Rưỡi

Chương 45

Ngày cập nhật : 2026-05-02 23:08:03

Hắn cũng là một người xuyên thư, theo chân hệ thống của mình đến thế giới này. 

Nhiệm vụ trên tay hắn cũng tương tự như Triệu Mang, đều là công lược một nhân vật quan trọng trong tiểu thuyết.

Là một kẻ có sở thích hơi quái đản, người hắn chọn lựa đương nhiên chính là Giang Phù Liễu. 

Theo quan điểm của hắn, mấy cô nàng đôi mươi thanh xuân phơi phới luôn thiếu đi chút phong vị, phải là hạng người xinh đẹp, chín chắn, đã từng nếm trải dư vị tình đời như Giang Phù Liễu thì mới càng có "ý tứ".

Mà muốn thực hiện nhiệm vụ này, hắn phải nghĩ ra một cách thích hợp để tiếp cận cô, tạo ra một cái cớ hợp lý.

Vốn dĩ kế hoạch của hắn là tiến vào giới giải trí, ở chung một đoàn phim với cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=45]

Người ta vẫn bảo "vợ chồng đoàn phim" là chuyện rất thịnh hành, hắn lại đang tuổi trẻ khí thịnh, muốn trêu ghẹo phụ nữ thì đúng là nắm chắc trong lòng bàn tay. 

Hắn không tin Giang Phù Liễu thực sự là người an phận như thế, có thể cưỡng lại được những chiêu thức "bách chiến bách thắng" của hắn suốt bao năm qua.

Chỉ là không ngờ kế hoạch chưa kịp bắt đầu thì trời đã mưa bão, chuyện đoàn phim có tiếp tục được hay không còn chưa biết, kế hoạch cũ tự nhiên không còn phù hợp. 

Ngay lúc hắn chưa nghĩ ra thủ đoạn mới, đã có một kẻ bí ẩn tìm đến.

Kẻ bí ẩn kia trông vẻ ngoài dường như mang thù hận sâu sắc với cả nhà họ Bạch. 

Dù khi nói chuyện đã nỗ lực khắc chế cảm xúc, cố tỏ ra thành thục ổn trọng nhưng vẫn không giấu nổi hận ý trong ánh mắt. 

Kẻ đó không biết vì sao lại cảm thấy Trần Thái là người có năng lực, bèn bàn bạc một vụ làm ăn: bỏ ra một số tiền lớn thuê hắn làm việc cho mình, trà trộn vào nhà họ Bạch để tìm cơ hội mang Bạch Sơ Hiểu đi, lúc đó tự khắc sẽ có người tiếp ứng.

Chỉ cần sự việc thành công, hắn sẽ nhận được thù lao kếch xù.

Trần Thái vốn không mấy quan tâm đến tiền bạc, dù sao mọi thứ ở thế giới này hắn cũng chẳng mang đi được, nhưng cơ hội này lại giúp hắn tiếp cận Giang Phù Liễu dễ dàng hơn nhiều, thế nên hắn đã thuận thế đồng ý. 

Sau đó dưới sự sắp xếp của kẻ kia, hắn lấy danh nghĩa gia sư tiến vào nhà họ Bạch.

"Hệ thống cảnh báo, ký chủ thực hiện nhiệm vụ không được vi phạm quy định." 

Hệ thống thấy điệu bộ của hắn liền đưa ra lời nhắc nhở.

"Yên tâm đi, tôi đâu phải kẻ không có não." 

Trần Thái xua tay:

"Nóng vội thì không ăn được đậu phụ nóng. Muốn có được mỹ nhân thì phải trầm ổn cái tâm lại."

Việc hắn cần làm bây giờ là nhanh chóng chiếm lấy lòng tin của mọi người trong nhà họ Bạch, tiện thể tìm hiểu những thông tin liên quan đến Giang Phù Liễu, cuối cùng mới là từ từ công lược mục tiêu. 

Chỉ có kẻ ngốc mới hùng hục lao vào rồi phơi bày hết dã tâm ra mặt, sợ người khác không biết mình có ý đồ xấu.

Sau khi thu dọn xong xuôi, Trần Thái mở máy tính ra, bên trong chứa đầy rẫy những tài nguyên giáo dục trông có vẻ vô cùng chuyên nghiệp. 

Tuy rằng hắn chẳng thích thú gì mấy thứ này, nhưng tục ngữ có câu diễn kịch phải diễn cho trọn bộ, chuyện cần làm thì vẫn phải làm cho đến nơi đến chốn, tránh để một phút sơ hở làm hỏng toàn bộ kế hoạch.

Dành chút thời gian nghiên cứu phương pháp giáo dục của thế giới này, Trần Thái cảm thấy mình đã nắm bắt được rồi, bèn tự tin tắt màn hình. Một lát sau, quản gia tới báo đã đến giờ lên lớp.

Trước mặt quản gia, Trần Thái vẫn giữ nguyên dáng vẻ một người thầy nhã nhặn. Hắn ta mỉm cười nghe dặn dò rồi lịch sự bảo quản gia chờ một lát, mình đi thay bộ quần áo khác rồi mới bước ra ngoài. 

Dù hiện tại phạm vi hoạt động không lớn, Trần Thái cũng không tỏ ra nóng nảy, dáng vẻ thản nhiên của hắn ta đúng là rất lừa người.

Đi theo quản gia tới sảnh chính, một góc sảnh đã được dọn dẹp riêng để làm nơi dạy học, các vật dụng cơ bản đã được bố trí sẵn. Trông qua đúng là rất dụng tâm.

Hắn ta đứng đó quan sát một lát thì Bạch Cảnh Trì cũng được người dẫn tới. Trần Thái cứ ngỡ buổi học đầu tiên thế nào cũng phải là Bạch Ninh Viễn hoặc Giang Phù Liễu dẫn con tới giao cho thầy, rồi tiện miệng dặn dò vài câu. 

Nếu là Bạch Ninh Viễn tới, hắn sẽ tỏ ra trầm ổn, vô hại trước mặt ông, diễn vai một người thầy coi sự nghiệp trồng người là lẽ sống. 

Còn nếu là Giang Phù Liễu tới, hắn có thể nhân cơ hội thể hiện một chút. Nhưng giờ cả hai đều không tới, khiến mưu kế của hắn chẳng có đất dụng võ.

Tình huống này đúng là khiến Trần Thái hơi thất vọng, nhưng vì nhiệm vụ, cảm xúc đó cũng chỉ thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất.

Bạch Cảnh Trì buổi sáng thức dậy ăn xong bữa sáng, luyện đàn một lúc rồi mới xuống lầu. 

Theo thời khóa biểu, một tiếng rưỡi tiếp theo là giờ học của cậu, vừa xong là đến giờ cơm trưa. 

Tuy ở nhà mặc đồ khá tùy ý, nhưng cậu vẫn diện bộ đồ đơn giản chỉnh tề, tóc tai chải chuốt gọn gàng. Khi được người làm dẫn tới, nhìn thấy Trần Thái, cậu cũng thành thật cất tiếng chào.

Sau khi điều chỉnh tâm trạng, Trần Thái tỏ ra vô cùng thản nhiên, đợi Bạch Cảnh Trì ngồi xuống mới mở lời.

"Em là Bạch Cảnh Trì đúng không. Trước khi bắt đầu, thầy xin tự giới thiệu một chút, thầy tên là Trần Thái. Nếu không có gì thay đổi, thầy sẽ phụ trách dạy kèm cho em trong một tháng tới, em cứ gọi là thầy Trần là được."

Lời giới thiệu ngắn gọn, súc tích, Bạch Cảnh Trì tiếp nhận cũng không thấy khó khăn gì, cậu gật đầu ra hiệu đã biết.

"Được rồi, thời gian rất quan trọng, chúng ta bắt đầu học luôn nhé."

Vốn dĩ Trần Thái định bụng nếu Giang Phù Liễu tới, hắn sẽ tìm cớ mời cô ở lại xem mình dạy Bạch Cảnh Trì một lát. 

Lúc đó hắn sẽ thể hiện thật tốt, dù không có ý đồ gì đi nữa thì Giang Phù Liễu cũng sẽ có thiện cảm với mình. 

Hắn đã xuyên qua nhiều thế giới, thừa kinh nghiệm để biết rằng trông chờ vào việc ai đó vừa gặp đã nhất kiến sinh tình với mình là chuyện hão huyền. Mọi tình cảm đều phải xây dựng trên cơ sở thiện cảm ban đầu. 

Thế nên hắn không mong Giang Phù Liễu – một người đã kết hôn và có ba đứa con – sẽ yêu mình ngay cái nhìn đầu tiên. Chuyện này phải mưu tính từ từ, chỉ cần để lại ấn tượng đầu tiên tốt đẹp thì mọi chuyện sau đó sẽ cứ thế mà "thuận theo tự nhiên".

Tuy nhiên giờ Giang Phù Liễu không có ở đây, sự nhiệt tình của hắn cũng giảm bớt đôi phần. Nhưng giảm nhiệt tình không có nghĩa là hắn sẽ làm cho có lệ. 

Trong mắt hắn, chiêu thức công lược đỉnh cao nhất là "vô chiêu thắng hữu chiêu" – trước mặt người ta thì không biểu hiện gì, nhưng lại khiến người ta biết được qua lời kể của kẻ khác rằng mình đã âm thầm hy sinh vì đối phương thế nào. 

Nếu Giang Phù Liễu không có mặt, hắn không thể diễn trực tiếp, nhưng diễn ngầm cho người làm xem cũng không phải là không thể.

Nghĩ vậy, Trần Thái liền yên tâm hơn, nhìn đám người hầu đang đứng quanh đó rồi bắt đầu buổi học một cách nghiêm túc. 

Thực ra trải nghiệm này đối với hắn cũng khá mới mẻ. Dù ở các thế giới khác hắn cũng từng đóng giả thầy giáo để công lược đối tượng, nhưng đó chỉ là cái cớ để vui vẻ hay tạo chút "tình thú". 

Đâu có lần nào thực sự phải nghiêm túc làm thầy giáo dạy một đứa trẻ con học hành như thế này.

Cũng may Bạch Cảnh Trì mới chín tuổi, chỉ cần tính cách đứa trẻ không quá tệ thì chương trình lớp ba đối với hắn chỉ là chuyện nhỏ, chẳng có gì thử thách cả. Có chăng chỉ là việc nhẫn nại dạy dỗ một đứa trẻ sẽ hơi tốn sức về mặt tinh thần một chút.

Lại thêm Bạch Cảnh Trì đầu óc cực kỳ linh hoạt, nội dung sách giáo khoa đa phần cậu đều có thể hiểu hết. 

Bảo là dạy học chứ thực ra nhiều thứ chỉ cần điểm qua là cậu đã thông suốt, tiết kiệm được khối thời gian nói nhảm. Về cơ bản chỉ cần lướt qua bài khóa một lượt, giảng giải trọng tâm, chỉ ra chỗ nào cần học thuộc, chỗ nào là điểm thi là coi như xong.

Một tiếng rưỡi học tập cũng không phải học liên tù tì, dạy được một lúc, nắm bắt nhịp độ rồi thì nghỉ ngơi một lát, sau đó mới tiếp tục, học đi đôi với hành. Đây cũng là quy định mà vợ chồng Bạch Ninh Viễn đã đặt ra từ trước.

Giảng xong một bài khóa, Trần Thái thấy cũng được rồi, liền ra hiệu nghỉ giải lao. Khi thấy tín hiệu, đám người hầu liền tiến tới hỏi Bạch Cảnh Trì có cần dùng gì không. 

Nhận được câu trả lời, một người nhanh chóng rời đi rồi quay lại với hai ly nước trái cây, một ly đưa cho Trần Thái.

Nói lời cảm ơn, Trần Thái nhận lấy ly nước từ tay người hầu, nhấp một ngụm rồi ngồi đối diện quan sát Bạch Cảnh Trì. 

Trước mặt người lạ, biểu hiện của Bạch Cảnh Trì gần như không tìm ra lỗi sai. 

Hiện tại đang giờ giải lao, cậu hai tay ôm ly nước trái cây ướp lạnh, uống vài ngụm cho đỡ khát rồi cứ thế lặng lẽ ngồi tại chỗ thẩn thơ, không biết đang nghĩ ngợi điều gì.

"Đang giờ nghỉ mà, sao em không ra ngoài chơi một lát?" 

Thấy cậu như vậy, Trần Thái chủ động lân la làm quen.

Bạch Cảnh Trì nghe hỏi chỉ ngẩng đầu nhìn hắn một cái, giọng điệu bình thản:

"Cũng không có gì hay để chơi ạ."

"Sao lại không có gì hay?" 

Trần Thái lúc này liền nhập vai người lớn, tỏ vẻ không tán thành với dáng vẻ hiện tại của Bạch Cảnh Trì: 

"Trong nhà còn có em trai em gái cũng có thể chơi cùng em mà. Trẻ con thì lúc chơi phải chơi cho đã, đừng có nghe người ta nói bừa, cứ lầm lì như thế là không tốt đâu."

Những lời này nếu nói riêng thì chẳng có vấn đề gì, nhưng nghe qua cứ thấy có gì đó sai sai.

"Bố em bảo rồi, mỗi người đều có sở thích riêng, có người thích chạy nhảy cả ngày, nhưng cũng có người chỉ muốn yên tĩnh một mình. Bố mẹ em cũng không thấy bộ dạng này của em có gì không đúng cả."

Bạch Cảnh Trì từ nhỏ vốn đã không hoạt bát như em trai em gái, tính cách phần lớn di truyền từ Bạch Ninh Viễn. 

Giang Phù Liễu từng lấy chuyện này ra trêu, bảo hai người đúng là cha con ruột, đều là kiểu trầm ổn ít nói, lúc bình thường cứ lầm lì như một cái hũ nút.

Nhưng dù có là hũ nút đi chăng nữa, cũng không phải ai cũng có tư cách nhận xét như vậy.

Trần Thái bị cậu nhóc vặn lại một câu, tức thì lâm vào cảnh lúng túng, cứ như mình vừa mới xía vào chuyện nhà người ta vậy, trong lòng không khỏi thấy kỳ quái. 

Cảm giác khó chịu vừa dâng lên, Trần Thái không khỏi nghi ngờ liệu có phải Bạch Cảnh Trì cố ý nói thế hay không. 

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dù Bạch Cảnh Trì có chín chắn hơn bạn đồng lứa, thì một đứa trẻ ranh làm sao có thể thâm sâu đến thế được, vậy nên anh ta lại gạt sang một bên.

Hắn tự nhận mình kinh nghiệm đầy mình, thủ đoạn cao siêu, đối phó với một đứa trẻ còn chưa mọc đủ lông đủ cánh thì quá đơn giản. 

Còn chuyện Bạch Cảnh Trì nhìn thấu tâm tư rồi dùng cách này cảnh cáo hắn ư? 

Đúng là không thực tế chút nào. Nghĩ tới nghĩ lui, hắn vẫn cho rằng đây chỉ là sự trùng hợp, không cần thiết phải vì chuyện này mà sinh lòng khúc mắc hay nghĩ ngợi xa xôi.

"Cũng đúng." 

Trần Thái nghĩ thông suốt, liền nói theo ý Bạch Cảnh Trì để chữa thẹn: 

"Hiểu chuyện ổn trọng một chút cũng tốt, chỉ là đôi khi cũng nên hoạt động nhiều một chút cho khỏe."

Bạch Cảnh Trì đối với vị gia sư mới này không hẳn là thích, nhưng cũng không đến mức bài xích. Vả lại tính cậu vốn không chủ động, nghe xong cũng chỉ tiếp tục giữ im lặng, một mình thả hồn theo mây gió. 

Việc này lại khiến Trần Thái rơi vào thế bí, cảm giác có chuyện muốn nói mà chẳng biết nói ở đâu thực sự chẳng dễ chịu gì.

Bình Luận

0 Thảo luận