Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoàn Sủng Bạch Nguyệt Quang Ba Tuổi Rưỡi

Chương 3

Ngày cập nhật : 2026-04-24 15:24:42

Để hiểu rõ hơn về tình hình nội bộ hiện tại của Bạch gia, sau khi được sắp xếp công việc, Triệu Mang bắt đầu tìm cách lân la làm quen với mọi người xung quanh.

Buổi xế chiều là khoảng thời gian cô ta không có việc gì gấp, cũng là thời cơ hành động tốt nhất.

"Chị Trần." 

Triệu Mang nhanh chóng tìm được mục tiêu, cô ta vờ như vô tình ngồi xuống cạnh một người phụ nữ lớn tuổi cũng đang mặc đồng phục lao động.

"Vừa nãy lúc quản gia dẫn chúng em đi gặp phu nhân, em thấy có một bé gái và một bé trai, đó là tiểu thư và thiếu gia nhà mình ạ?"

Người phụ nữ kia đã làm việc ở Bạch gia nhiều năm, nghe cô ta hỏi vậy cũng không nghĩ ngợi gì nhiều: 

"Bé gái đó là tiểu tiểu thư, còn cậu bé là thiếu gia nhà họ Tưởng, ngày thường rảnh rỗi cậu ấy hay sang đây chơi lắm. Đại thiếu gia gần đây có cuộc thi nên tiên sinh đã đưa cả đại thiếu gia và nhị thiếu gia đi rồi, phải một thời gian nữa mới về cơ."

Nghe tin này, Triệu Mang không khỏi thất vọng. Cô ta cứ ngỡ vừa vào là có thể gặp ngay Bạch Ninh Viễn để bắt đầu công cuộc công lược, giờ xem ra lại phải chờ thêm một thời gian. Tuy nhiên, cô ta nhanh chóng che giấu cảm xúc của mình.

"Vậy ạ? Em có cô bạn luôn coi tiên sinh là thần tượng, lúc em vào đây cứ dặn phải chú ý một chút, để lúc về kể cho cậu ấy nghe tiên sinh là người thế nào."

Cô ta nghĩ mình nói vậy là bình thường, nhưng chị Trần nghe xong lại không nhịn được mà liếc cô ta một cái, ngay cả ngữ khí cũng thay đổi đôi chút: 

"Tiên sinh đâu phải người không bao giờ lộ diện trước công chúng, muốn thấy ngài ấy thì thiếu gì buổi phỏng vấn, việc gì cứ phải đòi gặp người thật?”

“Cô có cô bạn như thế thì nên cắt đứt sớm đi. Mấy năm nay hạng người muốn đánh chủ ý lên tiên sinh không hề thiếu, có bản lĩnh đầy ra đó, nhưng đến giờ vẫn chẳng một ai thành công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=3]

Tiên sinh và phu nhân tình cảm tốt thế nào, chỉ cần là người bình thường đều nhìn ra được."

Lời này của chị Trần lọt vào tai Triệu Mang vô cùng chói tai.

Người nói vô tình nhưng người nghe hữu ý. Triệu Mang nghe lời này của chị Trần, cảm giác như vừa bị ai đó tát một cái vô hình rồi còn bị chỉ thẳng mặt mà mắng. Bảo không khó chịu thì tuyệt đối là nói dối.

Chỉ là cô ta vừa mới chân ướt chân ráo vào đây, nếu lúc này để lộ dã tâm thì chắc chắn chưa đợi được Bạch Ninh Viễn về đã bị tống cổ khỏi Bạch gia, mất sạch cơ hội tiếp cận. Kết quả đó chắc chắn không phải điều cô ta muốn.

"Chị Trần nói đúng lắm. Em cũng thấy ý nghĩ của cậu ấy thật hão huyền nên chẳng thèm để tâm." Cô ta cắn răng nói. 

Triệu Mang đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà nuốt cục tức này vào trong.

Dường như lo sợ mình nói dài thành nói dại, Triệu Mang tìm đại một cái cớ rồi rời đi. Cô ta tìm đến một góc thanh tĩnh, một mình suy tính. Nghĩ lại chuyện vừa rồi, cô ta biết mình có chút nóng nảy, rất dễ khiến người khác nghi ngờ.

Đang lúc phân vân không biết nên làm gì tiếp theo, cô ta vừa quay đầu lại thì thấy phía cuối con đường nhỏ, Bạch Sơ Hiểu đang lạch bạch đi tới.

Đối với trẻ con, giấc ngủ trưa thường không kéo dài, chỉ khoảng nửa tiếng là hai đứa nhỏ đã tỉnh dậy. Sau khi ngủ dậy, hai nhóc tì liền bày trò chơi trốn tìm. Trong hậu hoa viên, đứa trốn đứa tìm, thực chất giống như đang chạy nhảy lung tung để tiêu bớt năng lượng.

"Anh Thần Thần, anh ở đâu rồi?"

Bạch Sơ Hiểu đi trên đường, đôi mắt tò mò nhìn ngó xung quanh, hai tay khum thành hình loa đặt trước miệng gọi Tưởng Thần Tinh.

Thế nhưng Tưởng Thần Tinh lúc này đang trốn rất kỹ, chẳng hề có tiếng đáp lại. Gọi mãi không thấy đâu, Bạch Sơ Hiểu nhanh chóng thấy mệt, cô bé bĩu môi buông tay, lẳng lặng vừa đi vừa quan sát xung quanh.

Đi được một lúc, đến đoạn rẽ, cô bé nhìn thấy Triệu Mang đang ngồi cách đó không xa. Bạch Sơ Hiểu dừng bước, giữ khoảng cách nhìn cô ta.

Trí nhớ của trẻ con có lúc tốt lúc không, nếu là người lạ khác chỉ gặp một lần thì cô bé chắc chắn sẽ quên sạch sành sanh. 

Nhưng khi nhìn thấy Triệu Mang, cô bé lại nhớ ngay đến cảm giác kỳ quái lúc sáng. Cứ như thể... nếu tiếp cận người này sẽ có chuyện không hay xảy ra vậy.

Chăm chú nhìn cô ta một lát, Bạch Sơ Hiểu có chút do dự. Con đường này chỉ có một lối đi duy nhất, muốn đi tiếp tìm Tưởng Thần Tinh thì không thể tránh khỏi việc đi ngang qua Triệu Mang. Mà đi qua thì phải lại gần, cô bé thật sự không thích cảm giác đó chút nào.

Trong lúc cô bé còn đang phân vân, Triệu Mang cũng đang suy tính trăm phương nghìn kế.

Lúc này Bạch Sơ Hiểu chỉ có một mình, xung quanh không có người lớn nào khác, cũng chẳng ai biết cô ta đang ở đây. Nếu cô ta thừa cơ hội này...

Nghĩ đến việc vừa tới Bạch gia đã gặp được thời cơ tốt như vậy, Triệu Mang không khỏi kích động. Nhưng cô ta nhanh chóng nhận ra một vấn đề. Theo kế hoạch, sau khi giết Bạch Sơ Hiểu cô ta không cần phải xử lý thi thể, nhưng làm sao để cái chết trông thật tự nhiên lại là chuyện khác.

Trong khu vườn này, những nơi nguy hiểm đều có người canh giữ, Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh mà bén mảng tới gần là sẽ bị để mắt ngay. 

Mà chỗ bọn họ đang đứng, ngoài hoa cỏ và mấy gốc cây đại thụ ra, cô ta nhất thời không tìm thấy thứ gì có thể tạo thành một vụ "tai nạn" chết người. Cho dù là ngã một cái, có xui xẻo đến mấy cũng chẳng thể nào mất mạng được.

Cô ta mới tới đây, mọi thứ chưa chuẩn bị sẵn sàng, trên tay không có công cụ hỗ trợ, muốn làm gì đó lấy mạng người thật sự là bó tay không biện pháp. 

Mắt thấy cơ hội tốt sắp trôi qua, Triệu Mang cảm thấy lồng ngực nghẹn đắng vì tiếc nuối. Ý định muốn ra tay ngay lập tức và sự lý trí cứ giằng xé trong đầu cô ta.

Chưa kịp nghĩ ra kết quả, Bạch Sơ Hiểu bên kia đã tự mình hạ quyết tâm. Cô bé nghĩ thầm, chị gái này tuy cho cô bé cảm giác lạ lùng, nhưng chỉ là đi ngang qua chắc không sao đâu... nhỉ?

Bạch Sơ Hiểu mím môi, từng bước nhỏ một tiến về phía trước. Thế nhưng đường trong vườn không giống như trong nhà, dù đã được quét dọn kỹ lưỡng vẫn không tránh khỏi có những viên sỏi nhỏ. Cô bé vừa đi vừa lén nhìn Triệu Mang nên không chú ý dưới chân, chẳng may giẫm trúng một hòn đá.

"Ai da!" 

Cú giẫm khiến cô bé loạng choạng, thân hình nhỏ nhắn nghiêng đi rồi ngã nhào xuống đất. Cánh tay và đầu gối va chạm với mặt đất khiến cô bé đau đến ứa nước mắt.

"Đau quá..."

Ngã xong, Bạch Sơ Hiểu cảm nhận rõ rệt cơn đau truyền đến, cô bé loay hoay mãi mới ngồi dậy được. Làn da cô bé trắng trẻo mịn màng, chỉ cần một vết trầy nhẹ cũng hiện rõ mồn một. 

Cô bé cúi đầu nhìn, thấy cánh tay và bắp chân đã đỏ ửng một mảng lớn. Chỗ đầu gối còn bị xước da rỉ máu, không chạm vào cũng đau, chỉ cần có gió thổi qua là lại xót. Bộ quần áo vừa mới thay cũng bị vấy bẩn.

Bạch Sơ Hiểu mếu máo, cảm thấy vô cùng ủy khuất.

"Tiểu tiểu thư?" 

Triệu Mang thấy cảnh này liền nảy ra một ý hay, cô ta chủ động tiến tới vài bước, nở một nụ cười với Bạch Sơ Hiểu.

Hiện tại cô ta không thể ra tay giết người, nhưng nếu bỏ qua cơ hội này thì quá lãng phí. Cô ta nghĩ, trẻ con luôn thích người tốt với mình, nếu cô ta nắm bắt thời điểm này để quan tâm, chăm sóc cô bé, chắc chắn Bạch Sơ Hiểu sẽ có thiện cảm với cô ta.

Chỉ cần có khởi đầu thuận lợi, cô ta sẽ tìm thêm nhiều cơ hội tiếp cận. Không bao lâu sau, cô bé nhất định sẽ thích cô ta. 

Đến lúc quản gia sắp xếp công việc khác, cô ta chỉ cần diễn một chút, Bạch Sơ Hiểu chắc chắn sẽ đòi giữ cô ta lại bên cạnh. Chỉ cần tiếp cận được cô bé, ở chung lâu ngày, cô ta thiếu gì cơ hội để trừ khử nó một cách âm thầm.

Hơn nữa Bạch Sơ Hiểu là bảo bối được sủng ái nhất, Bạch Ninh Viễn đi đâu cũng không giấu được sự yêu chiều dành cho con gái. Tiếp cận được cô bé cũng đồng nghĩa với việc có cơ hội tuyệt vời để tiếp cận Bạch Ninh Viễn.

Nghĩ đến đây, Triệu Mang cảm thấy mọi chuyện đã nằm trong tầm kiểm soát.

"Tiểu tiểu thư, để tôi đưa người về nhé?" 

Triệu Mang đứng trước mặt cô bé, hơi khom lưng. Dù đã cố gắng tỏ ra thân thiện nhưng sâu trong thâm tâm cô ta vốn coi thường Bạch Sơ Hiểu, nên hành động vẫn mang theo vài phần trịch thượng.

Bạch Sơ Hiểu đang thút thít, vừa ngẩng đầu đã thấy Triệu Mang đứng trước mặt mình. Cô bé hít hít mũi, cố nén nước mắt, trong lòng dâng lên sự kháng cự.

Triệu Mang liếc nhìn xung quanh, xác định không có ai mới thả lỏng đôi chút. Cô ta chưa từng chăm sóc trẻ con, lại càng không có chút kiên nhẫn nào với người mình muốn giết, nên động tác tự nhiên chẳng thể dịu dàng nổi. 

Cậy vào sức vóc người lớn, cô ta định bụng trực tiếp kéo xốc cô bé dậy.

Triệu Mang không nói không rằng túm lấy tay Bạch Sơ Hiểu, động tác dứt khoát đến mức khiến cô bé giật mình. Và ngay giây tiếp theo, Bạch Sơ Hiểu nghe thấy những âm thanh kỳ quái vang lên:

"Giết nó đi! Giết nó đi!"

"Chỉ cần nó chết, mình sẽ có được tất cả!"

"Kẻ nào ngáng đường đều phải chết!"

"Bạch Sơ Hiểu, tao nhất định phải giết mày!"

Những lời rít gào như ác quỷ vây lấy cô bé. Ngôn từ đầy rẫy ác ý còn nhắc đến tên cô bé, rõ ràng là nhắm vào cô. Bạch Sơ Hiểu vốn dĩ không phải đứa trẻ gan dạ gì cho cam, đột ngột đối mặt với luồng ác ý kinh khủng như vậy, cô bé sợ đến mức chết lặng.

Bình Luận

0 Thảo luận