Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoàn Sủng Bạch Nguyệt Quang Ba Tuổi Rưỡi

Chương 4

Ngày cập nhật : 2026-04-24 15:24:53

Ngay cả nỗi đau từ vết thương lúc này dường như cũng chẳng còn rõ rệt.

"A!" 

Nhận ra âm sắc của giọng nói kia giống hệt Triệu Mang, gương mặt Bạch Sơ Hiểu tràn đầy kinh hãi. 

Cô bé ra sức giãy giụa rút tay mình ra, thậm chí vì quá dùng lực mà sau khi thoát được, cô bé còn lảo đảo lùi lại hai bước rồi ngã ngồi xuống đất.

Kỳ lạ thay, ngay khi hai người vừa tách ra, âm thanh sâu thẳm khủng bố kia lập tức biến mất không dấu vết, cứ như thể tất cả những gì cô bé vừa nghe thấy chỉ là ảo giác.

Bạch Sơ Hiểu ngồi bệt dưới đất, hồn xiêu phách lạc nhìn Triệu Mang. Lúc này trong mắt cô bé, cô ta chẳng khác nào một ác ma, ngay cả nụ cười kia cũng nhuốm màu đáng sợ. Cô bé dùng hai tay chống đất, cố gắng lùi về phía sau để tránh xa cô ta.

"Tiểu tiểu thư, người sao vậy?" 

Triệu Mang không hề hay biết tiếng lòng của mình đã bị Bạch Sơ Hiểu nghe sạch. Thấy cô bé vừa bị mình chạm vào đã sợ hãi đến mức này, lại còn ra sức giằng co, cô ta có chút ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

"Đoàn Đoàn!" 

Lời Triệu Mang còn chưa dứt, Tưởng Thần Tinh đã đột ngột xuất hiện trước mặt hai người.

Thấy Triệu Mang đứng chắn trước mặt Bạch Sơ Hiểu, một bàn tay lơ lửng giữa không trung, lại thấy Bạch Sơ Hiểu như vừa gặp phải thứ gì đó đáng sợ lắm, cậu bé vội vàng gọi một tiếng rồi chạy nhanh đến bên cạnh cô bé.

Vốn dĩ cậu đang trốn ở phía trước đợi Bạch Sơ Hiểu đến tìm, nhưng đợi mãi không thấy bóng dáng cô bé đâu nên mới quay lại tìm người. Ai ngờ lại bắt gặp cảnh tượng này.

Nhìn thấy Tưởng Thần Tinh, Bạch Sơ Hiểu như vớ được cọc gỗ giữa dòng nước xiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=4]

Cậu vừa lại gần, cô bé đã nắm chặt lấy tay cậu không buông, vẻ hoảng sợ trên mặt không sao che giấu được, thậm chí bờ vai nhỏ còn hơi run rẩy.

"Anh Thần Thần, Đoàn Đoàn sợ quá..." 

Bạch Sơ Hiểu lén liếc nhìn Triệu Mang một cái rồi lại sợ hãi quay sang nhìn cậu.

"Đoàn Đoàn không muốn chơi ở ngoài nữa, chúng mình về nhà đi được không anh..."

Nhận ra sự bất an của cô bé, tuy không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, Tưởng Thần Tinh vẫn gật đầu chiều theo ý cô bé. 

Dù cả hai đều là trẻ con, động tác đỡ cô bé dậy của Tưởng Thần Tinh chắc chắn không thể chu đáo bằng người lớn, nhưng so với hành vi thô bạo lúc nãy của Triệu Mang, cậu lại ôn nhu hơn gấp bội.

"Để tôi đưa tiểu tiểu thư về cho." 

Thấy hai đứa trẻ định rời đi, Triệu Mang tuy không biết mình đã làm sai chuyện gì nhưng vẫn muốn tìm cách cứu vãn.

Sự xuất hiện của Tưởng Thần Tinh vốn đã giúp Bạch Sơ Hiểu thở phào nhẹ nhõm, nhưng lời đề nghị đột ngột của Triệu Mang lại khiến cô bé hoảng hốt lần nữa. 

Vừa đứng lên, Bạch Sơ Hiểu đã vội nép sau lưng Tưởng Thần Tinh, cẩn thận thò nửa cái đầu ra nhìn cô ta một cái rồi lắc đầu lia lịa.

"Em chỉ cần anh Thần Thần thôi, không cần chị đâu."

"Tôi sẽ đưa Đoàn Đoàn về, cô không cần đi theo." 

Tưởng Thần Tinh dù có vô tâm đến mấy lúc này cũng nhận ra sự sợ hãi và bài xích rõ rệt của Bạch Sơ Hiểu đối với người này, ấn tượng của cậu về cô ta lập tức tụt dốc không phanh.

"Nhưng mà..." 

Triệu Mang không cam lòng, vả lại bị một đứa trẻ nói như tạt nước vào mặt khiến cô ta thấy mất mặt, định bụng nói thêm vài câu.

Tưởng Thần Tinh đang đỡ Bạch Sơ Hiểu đi, nghe thấy cô ta lại lên tiếng liền quay đầu lại, quăng cho cô ta một ánh mắt lạnh lẽo. 

Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ, nhưng cái nhìn sắc lẹm trong khoảnh khắc ấy lại khiến Triệu Mang không tự chủ được mà rùng mình, tim đập loạn xạ.

Đợi đến khi hai đứa trẻ đi khuất, Triệu Mang mới hoàn hồn khỏi ánh mắt kinh người vừa rồi của Tưởng Thần Tinh. 

Cảm thấy bản thân bị một đứa con nít dọa sợ thì thật mất mặt, cô ta cố ý hừ lạnh một tiếng về hướng đó để lấy lại can đảm.

"Trưng cái bộ mặt đó cho ai xem, tí tuổi đầu đã học được thói giả vờ ủy khuất đáng thương trước mặt con trai, đúng là cái loại chẳng ra gì!"

Lẩm bẩm xong, cô ta còn nhổ nước miếng đầy vẻ khinh bỉ: 

"Cứ để mày chết sớm đi cho rảnh nợ, đỡ phải gây họa cho người khác!"

...

Trở về phòng, quản gia lập tức phát hiện Bạch Sơ Hiểu bị thương. Ông vội vàng gọi người mang hộp cứu thương tới, cẩn thận kiểm tra rồi thở phào khi xác định chỉ là trầy xước ngoài da. Ông tỉ mỉ xử lý vết thương và những chỗ bầm đỏ cho cô bé.

Bạch Sơ Hiểu trước đây đi chơi cũng từng ngã đau, nên quản gia không nghĩ ngợi nhiều. Chỉ có Tưởng Thần Tinh là ngồi sát bên cạnh, nhìn quản gia sát trùng bôi thuốc cho cô bé mà đôi môi nhỏ mím chặt, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

Xử lý vết thương xong, hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau. Bạch Sơ Hiểu ôm chặt con thỏ bông trong tay, cúi đầu im lặng, dáng vẻ ủ rũ khác hẳn ngày thường.

"Đoàn Đoàn sao vậy con?" 

Giang Phù Liễu cùng Tưởng phu nhân bước ra, thấy bộ dạng này của cô bé và vẻ mặt nghiêm trọng của Tưởng Thần Tinh, bà liền biết chắc chắn có chuyện chẳng lành.

Nghe thấy tiếng mẹ, Bạch Sơ Hiểu ngẩng đầu lên nhìn, đợi mẹ đi tới liền giơ hai tay đòi ôm.

"Có chuyện gì mà lại ra nông nỗi này?" 

Giang Phù Liễu lần đầu thấy con gái như vậy, bà ôm cô bé vào lòng, vừa ngồi xuống vừa vỗ nhẹ lưng trấn an. 

"Đừng sợ, có chuyện gì cứ nói với mẹ nào."

Vừa dỗ dành, Giang Phù Liễu vừa đưa mắt nhìn Tưởng Thần Tinh hỏi khẽ: 

"Thần Thần, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy con?"

"Lúc nãy con và Đoàn Đoàn chơi trong vườn, con thấy em ấy mãi không tới tìm nên quay lại thì thấy em bị ngã, còn có một người phụ nữ đứng cạnh đó nữa." 

Tưởng Thần Tinh thật thà đáp, bản thân cậu cũng không biết cụ thể mọi chuyện, chỉ có thể kể lại những gì mình thấy. 

"Người đó con chưa gặp bao giờ, Đoàn Đoàn có vẻ rất sợ chị ta."

"Mẹ ơi, có phải Đoàn Đoàn làm sai chuyện gì không?" 

Bạch Sơ Hiểu lúc này gắt gao ôm chặt lấy cổ mẹ, vùi mặt vào hõm vai bà.

"Nhưng nếu Đoàn Đoàn làm sai mà không ai bảo thì làm sao Đoàn Đoàn biết mình sai ở đâu ạ?"

"Sao có thể chứ?" Giang Phù Liễu trầm tư.

"Hôm nay Đoàn Đoàn rất ngoan mà, có ai nói gì với con sao?"

Trong lòng Giang Phù Liễu bắt đầu tính toán. Tưởng Thần Tinh và Bạch Sơ Hiểu chơi với nhau đã lâu, người làm trong Bạch gia dù không nhớ tên cũng sẽ nhớ mặt cậu bé. 

Vậy mà cậu bé lại bảo người đó chưa gặp bao giờ. Nhà họ Bạch không đời nào để người lạ tùy tiện vào, vậy khả năng duy nhất là những người mới đến hôm nay.

"Nhưng trên TV nói chỉ có người làm sai mới bị giết thôi... Nếu Đoàn Đoàn không làm sai, tại sao lại có người muốn giết Đoàn Đoàn ạ?" 

Bạch Sơ Hiểu nghẹn ngào nói ra nỗi thắc mắc bấy lâu trong lòng.

Nghe xong câu này, sắc mặt Giang Phù Liễu lập tức đại biến.

"Đoàn Đoàn đừng sợ, nói cho mẹ nghe vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, mẹ sẽ không để ai hại con đâu."

Bạch Sơ Hiểu được mẹ dỗ dành hồi lâu mới chịu mở miệng. Tuy lời kể của cô bé có chỗ lộn xộn, lúc nhớ lúc quên, nhưng mỗi khi nhắc đến những suy nghĩ trong lòng Triệu Mang mà cô bé nghe được, cô bé lại không tự chủ được mà rùng mình sợ hãi.

Nghe con gái bảo bối kể lại, nhìn dáng vẻ tội nghiệp của cô bé bây giờ, Giang Phù Liễu dù không có mặt tại hiện trường cũng đủ hình dung ra tình cảnh lúc đó đáng sợ thế nào. 

Là một người mẹ, nghe có kẻ muốn hãm hại con mình, bà tuyệt đối không thể dung thứ.

"Đoàn Đoàn ngoan không sợ, có mẹ ở đây sẽ không ai làm hại được con." 

Dù lồng ngực đang bùng bùng lửa giận, Giang Phù Liễu vẫn cố kìm nén để không làm con gái sợ thêm. 

"Con ở đây chơi với anh Thần Thần nhé, để anh bồi con, mẹ đi xử lý chuyện này được không?"

Tưởng Thần Tinh cũng tiến lại gần, nắm lấy bàn tay nhỏ của Bạch Sơ Hiểu: 

"Em đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em."

Dỗ dành thêm một lát, thấy Bạch Sơ Hiểu đã bớt sợ, Giang Phù Liễu mới yên tâm giao cô bé cho hai người hầu đáng tin cậy chăm sóc rồi cùng quản gia đi điều tra rõ ngọn ngành.

 Quản gia cũng không ngờ nhóm người mới này vừa vào ngày đầu đã gây chuyện.

"Phu nhân, hay là bây giờ tôi gọi mấy người mới tới đây để tiểu thư và Tưởng thiếu gia nhận mặt xem là ai to gan lớn mật như vậy?"

"Không được." 

Giang Phù Liễu từ chối ngay lập tức. 

"Người đó vừa khiến Đoàn Đoàn khiếp sợ, giờ bắt con bé nhận mặt sẽ làm nó hoảng loạn thêm. Hơn nữa nếu đánh rắn động cỏ, kẻ đó biết mình bị lộ không chừng sẽ làm liều gây hại cho Đoàn Đoàn."

"Vậy ý phu nhân là chúng ta âm thầm điều tra, rồi tùy tiện tìm cái cớ đuổi người đó khỏi Bạch gia ạ?" 

Quản gia thấp giọng hỏi.

Giang Phù Liễu suy nghĩ một chút rồi phất tay: 

"Không, làm thế thì hời cho cô ta quá."

Cô ta dám ôm sát tâm với Bạch Sơ Hiểu, dù chưa rõ nguyên do nhưng nếu chỉ đơn giản là đuổi đi thì chẳng khác nào thả hổ về rừng. 

Ai biết được sau này cô ta có quay lại gây nguy hiểm gì khác không.

"Từ giờ trở đi, không cho phép bất kỳ ai trong nhóm người mới đến được tiếp cận Đoàn Đoàn. Ông hãy tra xem lúc đó có những ai ở gần vườn hoa, rồi phái người giám sát chặt chẽ kẻ khả nghi, nhất cử nhất động đều phải ghi lại. Tôi muốn xem thử, cô ta lấy gan ở đâu mà dám động đến con gái tôi, và mục đích thực sự của cô ta khi vào đây là gì."

Nếu có kẻ đứng sau sai khiến, đuổi đi một người sẽ có người thứ hai. Nếu không tìm được kẻ chủ mưu, hiểm họa sẽ luôn rình rập. Lần này Bạch Sơ Hiểu may mắn thoát nạn, nhưng Giang Phù Liễu không bao giờ để con mình phải mạo hiểm thêm lần nào nữa.

Sau khi giao phó xong, Giang Phù Liễu quay lại phòng. Bạch Sơ Hiểu lúc này đã khôi phục tinh thần nhờ sự bầu bạn của Tưởng Thần Tinh.

"Anh Thần Thần, chúng mình cùng làm đồ ăn đi!" 

Bạch Sơ Hiểu lôi từ hòm đồ chơi ra một đống mô hình rau củ, bếp lò, nồi niêu xoong chảo tí hon bày ra trước mặt hai người.

Đây là bộ đồ chơi Bạch Ninh Viễn mua tặng cô bé tháng trước. Trẻ con thường hứng thú với những thứ mới lạ, Bạch Sơ Hiểu vẫn đang trong cơn "nghiện" nên cứ kéo tay Tưởng Thần Tinh đòi chơi cùng.

Tưởng Thần Tinh thực ra chẳng mấy mặn mà với mấy trò này. Ở nhà họ Tưởng, những thứ cậu coi là đồ chơi đều có liên quan đến Bạch Sơ Hiểu: từ con gấu bông đôi trên giường, đến mấy con robot nhỏ cô bé tặng, hay đống đồ linh tinh cô bé bỏ quên ở nhà cậu.

Nhìn đống rau củ nhựa đủ màu sắc kỳ lạ trước mắt, Tưởng Thần Tinh chẳng có chút hứng thú nào. Nhưng ai bảo người rủ cậu là Bạch Sơ Hiểu cơ chứ.

"Anh Thần Thần..." 

Thấy cậu không phản ứng, Bạch Sơ Hiểu bĩu môi, nắm lấy tay cậu lắc lắc làm nũng.

"Anh chơi với em một tí thôi mà..."

Mỗi lần chiêu này tung ra là Tưởng Thần Tinh lại đầu hàng vô điều kiện. Cậu mím môi, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Gọi là chơi cùng nhưng chủ yếu vẫn là Bạch Sơ Hiểu hăng hái nhất. Cô bé vờ bật lửa, đặt cái nồi nhỏ lên bếp, bốc vài miếng nhựa bỏ vào rồi lấy xẻng đảo qua đảo lại như thật. 

Vài giây sau, cô bé đổ "thức ăn" ra bát nhỏ đặt trước mặt Tưởng Thần Tinh, bắt cậu giả vờ ăn.

Dáng vẻ ấy cũng ra dáng đầu bếp lắm, nếu bỏ qua kích thước mini của mấy món đồ chơi kia.

Bình Luận

0 Thảo luận